[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1383: Tham Lang.
Tham Lang là cái tên hầu hết tu sĩ ở vùng đất Điên Lạc đều biết đến. Lai lịch hắn thần bí, chẳng ai hay biết hắn xuất hiện ở đây từ năm nào. Tu vi khi ấy tầm thường, chỉ dừng lại ở cảnh giới Khuy Niết mà thôi.
Thế nhưng, từ khi hắn xuất hiện, mọi chuyện hắn làm đều khiến người ta kinh ngạc. Những đan dược và pháp bảo hắn mang ra đều khuấy đảo cả vùng đất Điên Lạc này.
Dù tu vi Tham Lang không cao, nhưng hắn lại cực kỳ giảo hoạt, lại am hiểu một vài thần thông quỷ dị, uy lực thường thường vô cùng mạnh mẽ. Cộng thêm pháp bảo phòng ngự vững chắc, dù là tu sĩ có tu vi cao hơn muốn bắt hắn cũng vô cùng khó khăn.
Đặc biệt, hắn còn tinh thông một loại thần thông chạy trốn. Trong thoáng chốc, tốc độ của hắn có thể tăng lên gấp chín mươi bảy lần, khiến những người bình thường căn bản không thể nào truy đuổi kịp. Tham Lang cực kỳ cẩn thận, chỉ cần thấy tình thế có chút bất lợi là hắn không hề do dự mà bỏ chạy ngay lập tức. Nhờ đó, hắn rất ít khi gặp phải nguy hiểm.
Thời gian trôi qua, chẳng ai biết vì lý do gì mà tu vi của Tham Lang cứ tăng trưởng ổn định. Khi không ai hay biết, hắn đã trở thành một tu sĩ cảnh giới Tịnh Niết, với những thần thông quỷ dị khó lường.
Dần dần, một số cường giả trong các tộc lạc ở vùng đất Điên Lạc đã nảy sinh lòng tham với Tham Lang, bắt đầu truy sát hắn. Khi tất cả mọi người đều cho rằng Tham Lang hẳn phải chết, thì hắn lại đột nhiên xuất ra rất nhiều pháp bảo chưa từng thi triển trước đây!
Mỗi loại pháp bảo đều ẩn chứa thần thông kinh thiên động địa, khiến cho ba tu sĩ Toái Niết đang đuổi giết hắn bị pháp bảo của Tham Lang làm trọng thương. Thậm chí, không ngờ rằng trong số ba người đó lại có một người bị giết chết!
Hai người còn lại trọng thương bỏ chạy thoát thân!
Việc này đã gây nên một cơn sóng lớn khắp vùng đất Điên Lạc. Thật sự đây là chuyện quá sức khó tin. Một tu sĩ Tịnh Niết không ngờ lại có thể không chết dưới sự truy sát của ba tu sĩ Toái Niết, ngược lại còn giết được một người!
Tên tuổi Tham Lang ngay lập tức lan đi như một cơn cuồng phong, trở nên hiển hách khắp vùng đất Điên Lạc này. Thế nhưng, hắn cũng khiến tộc lạc có tu sĩ Toái Niết bị giết vô cùng phẫn nộ. Tộc lạc này tuy không có trưởng lão của Lạc Sinh Hội, nhưng thực lực cũng rất mạnh. Để giết Tham Lang, tộc này đã phái ra một tu sĩ đại thần thông có tu vi đạt tới Thiên Nhân đệ nhất suy kiếp!
Một tu sĩ Thiên Nhân đệ nhất suy kiếp truy sát một tu sĩ Tịnh Niết. Chuyện này dường như là mãnh hổ giẫm nát một con kiến vậy! Việc này vào lúc bấy giờ cực kỳ oanh động. Nhưng ngay khi mọi người cho rằng Tham Lang khó thoát khỏi tai kiếp này, thì trên người hắn lại một lần nữa xuất hiện kỳ tích!
Tham Lang lại xuất ra đủ loại pháp bảo. Trong số đó có một pháp bảo mà nghe đồn chính là một pho tượng bị tàn phá!
Pho tượng này vừa xuất hiện, cả vùng đất Điên Lạc lập tức bị mây mù ầm ầm cuồn cuộn bao phủ khắp cả tinh vực. Rất nhiều âm thanh tựa như tiếng rít gào kinh thiên động địa từ thời thái cổ vang vọng. Tu sĩ Thiên Nhân đệ nhất suy kiếp dưới uy lực của pháp bảo này không ngờ lại bị diệt vong!
Nếu chỉ như thế thì thôi, nhưng luồng lực lượng này còn làm chấn động tất cả tu sĩ Thiên Nhân suy kiếp ở vùng đất Điên Lạc. Bởi lẽ, luồng lực lượng ấy đủ sức hủy diệt một tu sĩ Thiên Nhân đệ tam suy kiếp!
Cho dù là tu sĩ Thiên Nhân đệ tứ suy kiếp cũng dễ dàng bị lực lượng này làm trọng thương!
Chỉ là, chẳng ai biết liệu ngoài pháp bảo này ra thì Tham Lang còn có pháp bảo mạnh hơn nữa hay không. Dù sao thì pháp bảo trên người Tham Lang cũng nhiều không kể xiết.
Những pháp bảo như vậy đã vượt quá sức tưởng tượng của mọi người, thậm chí chính họ cũng không thể nghĩ ra rằng trong thiên địa này lại có bảo vật mà một tu sĩ Tịnh Niết có thể sử dụng để giết được tu sĩ Thiên Nhân suy kiếp!
Sau trận chiến này, Tham Lang liền biệt tích. Nghe đồn rằng Điên Lạc Đại Đế rất xem trọng hắn, đã cho người tìm kiếm Tham Lang. Tham Lang nhân cơ hội này dâng lên một thứ pháp bảo. Điên Lạc Đại Đế sau khi nhận lấy liền ban cho hắn đan dược giúp đề cao tu vi.
Vài năm sau, Tham Lang lại một lần nữa xuất hiện trước thế nhân, tu vi đã đạt đến Toái Niết trung kỳ! Sự xuất hiện lần này của hắn đã thu hút sự chú ý của các tu sĩ Thiên Nhân đệ tứ suy kiếp ở vùng đất Điên Lạc.
Âm thầm, một tu sĩ Thiên Nhân đệ tứ suy kiếp đã nổi lòng tham đồ vật của hắn, ra tay cướp đoạt, nhưng cuối cùng lại trọng thương bỏ đi. Kể từ đó, cái tên Tham Lang lại một lần nữa vang dội nơi đây, không còn bất cứ ai dám có ý đồ với hắn nữa!
Dần dần, những bảo vật của Tham Lang cũng được người đời truyền tụng.
Mà Tham Lang, ngoài thần thông và pháp bảo ra, còn có một bản lĩnh khác: bất cứ nơi nào hắn xuất hiện thì nơi ấy nhất định sẽ có thiên tài địa bảo xuất hiện theo. Mặc dù chỉ là một tinh cầu hoang vu cằn cỗi, nhưng nếu hắn đặt chân tới, cũng có thể tìm ra những bảo vật khiến mọi người phải khiếp sợ.
Chính vì vậy, lời đồn đại rằng Tham Lang sẽ không đặt chân đến nơi nào không có bảo vật càng ngày càng lan rộng.
Mà Tham Lang, ngoài pháp bảo và thiên phú tìm kiếm các loại bảo vật, còn có một điểm nghịch lân. Phàm là người nào trước mặt hắn mà lộ vẻ quái dị hoặc nhắc tới điểm này, đều sẽ phải chịu sự trả thù của hắn.
Nghịch lân của hắn chính là mùi hương trên cơ thể hắn!
Tham Lang này không biết đã tu luyện loại thần thông gì mà mỗi khi ra ngoài đều có một luồng xú khí xông thẳng lên trời, thường thường ở rất xa đã có thể ngửi thấy, lại rất lâu không tiêu tan.
Hơn mười tu sĩ vây quanh Tham Lang cũng ngửi thấy mùi thối không chịu nổi này, nhưng cũng chẳng dám biểu lộ nửa điểm khác thường, thần sắc vẫn vô cùng cung kính.
Tốc độ của đoàn người cực nhanh, không bao lâu sau đã thấy được tu chân tinh của Ám Hạt Tộc. Ánh mắt Tham Lang sắc lẹm như điện, nhìn chằm chằm vào tu chân tinh phía xa, trong mắt hắn hiện lên vẻ kích động.
Năm đó, hắn cửu tử nhất sinh đi tới giới ngoại, dựa vào nỗ lực của bản thân mà có được thành tựu như ngày hôm nay, cường đại hơn không biết bao nhiêu lần. Thậm chí ngay cả pháp bảo những năm gần đây cũng đã thay đổi hoàn toàn.
Trong số đó có mấy thứ pháp bảo hắn cơ hồ phải dùng mạng đánh đổi mới có được, uy lực vô cùng cường đại! Hôm nay, hắn sớm đã không còn là một tiểu nhân vật ở giới nội như trước nữa, thân phận tất nhiên cao quý vô cùng.
Nhưng điều làm hắn mất đi một nửa sự hưng phấn chính là luồng khí thối trên cơ thể, thứ giống như bóng ma tràn ngập trong lòng hắn. Dù chính hắn cũng không chịu nổi, nhưng mỗi khi chứng kiến biểu hiện của những kẻ bên người, hắn đều nổi giận đùng đùng.
Để tiêu tan luồng khí thối này, hắn đã nghĩ ra rất nhiều biện pháp, nhưng mùi thối này lại tồn tại tận sâu trong nguyên thần, đã thâm căn cố đế, hoàn toàn hòa hợp với hắn. Vô luận hắn làm cách nào đi nữa cũng không thể xua tan được mùi thối này.
Nỗi thống khổ này đã hành hạ Tham Lang đến tận bây giờ, khiến hắn đối với đám người Vương Lâm, Thiên Vận Tử và Vọng Nguyệt hận thấu xương tủy!
"Thiên Vận Tử, nếu năm đó không phải các ngươi bức ta đi vào La Thiên thì ta làm sao lại rơi vào kết cục thê thảm như vậy. Còn có Vọng Nguyệt, lão phu thề nhất định phải băm thây ngươi thành vạn đoạn!!!"
Mà quan trọng nhất chính là tên Vương Lâm kia!! Người này... người này đúng là khắc tinh của Tham Lang ta. Hắn đoạt đi tất cả pháp bảo của ta, đại đỉnh na di của ta, Thái Cổ lôi long của ta, Sơn Hà Đồ của ta, cả tiên sơn trừu hồn và đủ loại pháp bảo mà ta mất mấy vạn năm sưu tầm đều bị hắn cướp sạch!
Mỗi lần nghĩ tới đây, Tham Lang đều đau lòng đến cực độ. Nhưng đối với Vương Lâm, ngoài sự căm hận ra, hắn còn mang trong lòng một bóng ma sợ hãi nồng đậm. Sau mấy lần giao thủ, hắn đã trở nên cực kỳ kiêng kỵ Vương Lâm.
Sự kiêng kỵ này càng ngày càng tăng lên, đã biến thành một nỗi sợ hãi. Dù tu vi của hắn đã được đề cao, nhưng sự sợ hãi này không tiêu tan nửa điểm mà ngược lại càng ngày càng đậm sâu.
Chính hắn cũng không hiểu nổi nguyên nhân, nhưng mỗi lần nghĩ tới Vương Lâm thì tâm thân hắn lại không ngừng run rẩy.
"Đúng là khắc tinh trong số mệnh!! Trên Chu Tước Tinh, pháp bảo Thiên Nghịch ta nhìn trúng lại bị người này cuối cùng cướp được. Ở vùng đất Yêu Linh, rõ ràng tu vi ta cao hơn hắn mà cuối cùng lại bị hắn cắn nuốt Thái Cổ lôi long của ta!!! Con Thái Cổ lôi long đó từ nhỏ đã theo ta lớn lên. Nếu giờ còn nó thì ta có thể hoàn toàn dung hợp, luyện hóa để trở thành một lôi tu!!!"
Mà cũng dưới sự bức bách của đám người Thiên Vận Tử, kích ta vào La Thiên tìm người này. Cuối cùng, ta lại bị Vọng Nguyệt chết tiệt nuốt vào chỗ bài tiết, chịu đủ loại hành hạ, lúc này lại gặp phải Vương Lâm! Hắn cướp đi đại đỉnh, cướp đi Sơn Hà Đồ, cướp đi hết thảy của ta!!"
Tham Lang thường xuyên nhớ lại chuyện cũ, nhớ lại những lần gặp gỡ Vương Lâm. Đó chính là nguyên nhân của mọi thống khổ trong hắn!
Bảo vật cả đời hắn sưu tầm, cuối cùng lại bị Vương Lâm năm lần bảy lượt cướp sạch, hơn nữa còn suýt mất mạng. Đối với hắn, đó chính là một cơn ác mộng kinh hoàng.
"Hôm nay, ta đã thay đổi toàn bộ pháp bảo, tu vi vượt xa năm đó. Trong pháp bảo còn có những thứ mạnh hơn vô số lần so với những gì ta có trước kia. Ta cũng không tin rằng Vương Lâm ngươi lại có thể từ giới nội lao đến Thái Cổ Tinh Thần, lại tới vùng đất Điên Lạc này mà đoạt bảo vật của ta!! Nếu mà lại còn có chuyện như thế, thì Vương Lâm ngươi đúng thật sự là khắc tinh của Tham Lang ta rồi!"
Tham Lang cười lạnh. Hắn không hề nghĩ rằng những điều này có thể xảy ra. Theo hắn thấy, đây căn bản chỉ là chuyện không tưởng.
"Vân Độn Tộc này có bảo vật có thể làm mùi trên thân thể ta tiêu tan. Chẳng qua bảo vật này không thể lấy khỏi Vân Độn Tộc, ta chỉ có thể trở thành người của Vân Độn Tộc, từ từ nghiên cứu rõ ràng rồi tính. Đến lúc đó, thiên địa bao la, ta tùy ý đi lại, quả quyết sẽ không đụng tới khắc tinh kia nữa."
Những ý niệm trong đầu Tham Lang quay cuồng hỗn loạn, vẫn tràn ngập sự rầu rĩ khi nhớ lại cả cuộc đời mình. Hắn buồn bã tận sâu trong đáy lòng.
"Pháp bảo năm đó của mình... ôi, khắc tinh, đúng là khắc tinh trong số mệnh của mình. Cũng may lão phu đang ở giới ngoại, quả quyết sẽ không đụng phải tên khắc tinh kia nữa. Nếu không thì toàn thân pháp bảo của ta sẽ lại đổi chủ mất thôi."
Sự kiêng kỵ của Tham Lang đối với Vương Lâm bắt nguồn từ cơn ác mộng năm đó. Dù giờ phút này tu vi hắn đã cao, nhưng cơn ác mộng ấy vẫn không thể xua tan, khiến hắn mơ hồ vô cùng sợ hãi Vương Lâm.
Hắn giống như một con chim trúng tên, mặc dù sống sót, mặc dù trở nên cường đại, thậm chí đứng đầu trong các loài chim, nhưng cảnh tượng bị thương năm đó vẫn hằn sâu trong lòng hắn, cả đời không thể nào tiêu tan. Thậm chí chỉ cần nghe thấy tiếng dây cung là trong lòng hắn liền run lên.
Đây chính là một khe hở trong đạo tâm của hắn! Trừ phi Tham Lang có thể tự tay giết được Vương Lâm, phá hủy cơn ác mộng này, nếu không cả đời này hắn sẽ mãi chỉ như chim sợ cành cong!
Hãy ghé thăm truyen.free để trải nghiệm trọn vẹn bản dịch này.