Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1367: Tư Mặc Tử.

Khoảnh khắc Lôi Lục đạo được truyền ra từ trong thần niệm của nguyên thần Vương Lâm, luồng hào quang kinh người lập tức bùng lên. May mắn thay, những luồng sáng này đã được thân thể hắn ngăn cách, nếu không e rằng toàn bộ tu chân tinh sẽ sáng bừng như ban ngày.

Khi hào quang bùng lên dữ dội, nguyên thần của Vương Lâm như bị xé toạc một lỗ hổng, một khe nứt chợt xuất hiện. Khe nứt này sinh ra trên nguyên thần Vương Lâm nhưng không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào, bên trong nó đen kịt, tựa như thông đến một thế giới khác.

Dưới sự kêu gọi của thần niệm Vương Lâm, bên trong khe nứt lập tức chuyển động như một dòng khí xoay vần, mơ hồ vọng ra những tiếng ầm ầm.

Đúng lúc này, Lôi Lục đạo vút ra khỏi khe nứt trong tiếng nổ ầm ầm. Lôi Lục đạo đã được Thiểm Lôi tộc sưu tầm suốt hàng vạn năm nên vô cùng hùng mạnh; vừa thoát ra đã lập tức vờn quanh thân thể Vương Lâm, sau đó nhanh chóng xoay tròn.

Một loại cảm giác bành trướng lập tức bùng lên từ trong thân thể Vương Lâm, cũng may hắn có thân thể Cổ Thần, nếu là tu sĩ thông thường thì thân thể ắt sẽ nổ tung thành mảnh vụn.

Nhưng dù là như vậy, vô số tia sấm sét vẫn bắn ra từ lỗ chân lông của Vương Lâm, y phục toàn thân hắn phất phơ không gió, tất cả mọi vật trong nhà đều có sấm sét xẹt ngang xẹt dọc.

Vì vậy, sấm sét trong những đám mây bên ngoài lập tức trở nên dữ dội, những tiếng nổ ầm ầm vang vọng trời đất. Mưa rơi xuống ngày càng lớn, những biến hóa dữ dội này khiến Vương Lâm bỗng mở choàng mắt.

- Có sơ suất...

Vẻ mặt Vương Lâm khẽ âm trầm, thân ảnh hắn chợt lóe lên không chút do dự, biến mất khỏi căn nhà. Sấm chớp vẫn ầm ầm xẹt ngang xẹt dọc trên bầu trời, hình bóng Vương Lâm thuấn di ra ngoài rồi hiện thân ở cực nam tu chân tinh, đây là Thập Vạn Đại Sơn, một dãy núi non hiểm trở trùng điệp.

Hình bóng Vương Lâm lóe lên rồi xuất hiện trong một sơn cốc sâu trong Thập Vạn Đại Sơn. Khi Vương Lâm xuất hiện, thân thể hắn liền được bao phủ bởi hào quang, dưới sự vặn vẹo của hào quang, không gian xung quanh như hòa làm một với hắn, tuy hai mà một.

Vương Lâm ngồi khoanh chân dưới luồng hào quang, hai tay hắn bấm pháp quyết rồi bắt đầu nhanh chóng luyện hóa.

Lúc đầu, Vương Lâm ngỡ rằng Lôi Lục đạo sẽ ẩn chứa trong sấm sét bên trong hắn và không hiện ra bên ngoài; hắn tưởng chỉ cần dùng chính nguyên thần của mình thì sẽ đủ để bao trùm tất cả. Nhưng Vương Lâm không nghĩ rằng sau khi Lục Đạo xuất hiện thì nguyên thần không thể thôn phệ trong chốc lát, hơn nữa lại có lôi quang bùng ra từ thân thể.

Luồng lôi quang này vô cùng nhỏ bé nhưng khoảnh khắc khi xuất hiện lại khiến một vài tu sĩ trên tu chân tinh này phải lưu tâm.

Khoảnh khắc khi Vương Lâm rời khỏi nhà, vẻ mặt đám tu sĩ trong lầu các cao nhất trong hoàng thành chợt biến sắc; bọn họ mơ hồ cảm nhận được ở thành tây bùng lên luồng sấm sét kinh người. Đám người này lập tức quét thần thức tới nhưng lại không thu được bất kỳ phát hiện nào.

Đám tu sĩ này tâm trí cao minh, chỉ trong chớp mắt đã suy đoán ra nguyên nhân và kết quả.

- Dù không phải là kẻ đã tiêu diệt Thiểm Lôi tộc, nhưng ẩn mình tại đây, ắt có âm mưu gì đó.

Vẻ mặt lão già Toái Niết trở nên âm trầm, thân thể lão lóe lên rồi bay thẳng về phương xa. Đám người còn lại cũng vội vàng theo sát phía sau.

Không phải chỉ có đám người này, lão già đạo bào bị đoạt mất một phần nguyên thần đang định rời khỏi tu chân tinh cũng xoay phắt người lại, trong mắt bùng lên luồng sáng kỳ dị. Lão không nói thêm lời nào, lập tức thay đổi phương hướng, sau đó bung thần thức ra, kiểm tra kỹ lưỡng.

Ở phía tây tu chân tinh, một nhóm tu sĩ áo trắng cũng quét thần thức qua. Sau khi tìm kiếm ở phía tây không phát hiện ra điều gì, vốn cũng định bỏ đi nhưng vẻ mặt người đàn ông trung niên dẫn đầu đoàn người lại biến sắc dữ dội; người này không cần suy nghĩ nhiều, lập tức thay đổi phương hướng.

Đúng lúc này, trong Thái Cổ tinh thần có một vùng tinh vực bị sương mù bao phủ, nơi đây là địa bàn của rất nhiều đại tộc. Lúc này, trong một nơi vô cùng sâu thẳm, trên một tu chân tinh màu xanh, có một hồ nước trong veo như gương, tuyệt đẹp.

Trong hồ nước có một hòn đảo nhỏ, trên đảo có vô số lầu các trang nhã, vô cùng đặc biệt. Bốn phía nơi đây được trồng rất nhiều hoa cỏ, hương thơm ngào ngạt; gió thổi qua khiến mặt hồ gợn sóng đồng thời cũng mang theo mùi hương này bay xa.

Có một cô gái hắc y đang ngồi khoanh chân bên ngoài một căn lầu, mái tóc nàng dài đến eo, khi gió thổi qua thì những lọn tóc đen bay phấp phới. Gương mặt nàng bị mái tóc đen che khuất, không thể nhìn rõ; đôi tay như ngọc, trước người có một khối nước hình cầu chậm rãi xoay tròn, tỏa ra vô số hơi nước.

Trong quả cầu nước đang xoay tròn như ẩn chứa những hình ảnh hỗn loạn, bên trong đầy hào quang vận chuyển và vặn vẹo, mơ hồ có thể thấy hình bóng một thanh niên áo trắng đang hiện lên, hình bóng này mang theo chút cô đơn và lạnh lẽo.

Không lâu sau, quả cầu nước vặn vẹo, hình bóng kia càng lúc càng rõ ràng, chính là Vương Lâm.

Đúng lúc này, đôi mắt ẩn trong mái tóc đen nhánh của cô gái hắc y chợt lóe lên ánh sáng kỳ dị, quả cầu nước trước người nàng lập tức nổ tung, tan thành vô số giọt nước li ti.

Trong màn nước tạo thành từ những giọt nước li ti, chợt hiện lên một vùng tinh không, tinh không này chỉ có duy nhất một tu chân tinh.

- Nói cho Trường Tôn Hội và các vị trưởng lão biết, Vân Lạc đã tính ra được kẻ hủy diệt Thiểm Lôi tộc hiện đang ở nơi nào.

Cô gái hắc y khẽ mở miệng nói.

Khoảnh khắc khi lời nói vang lên, bầu trời hòn đảo nhỏ lập tức có ba bóng người hiện ra hư ảo; ba người này đều ôm quyền hướng về phía cô gái, sau đó thân ảnh chợt tiêu tán.

Không lâu sau, ngoài tu chân tinh Vương Lâm đang ẩn mình, toàn bộ tu sĩ Thái Cổ tinh thần trong phạm vi hàng vạn dặm xung quanh tu chân tinh này đều nhận được mệnh lệnh từ Trường Tôn Hội, phải tụ tập về đây.

Đúng lúc này, trong tinh không Thái Cổ tinh thần có một khe nứt sâu hun hút, nơi đây thường chìm trong bóng tối, đồng thời còn có những luồng khí lạnh buốt bùng lên. Nếu có sinh linh nào bị hút vào trong này thì chắc chắn sẽ vong mạng.

Nhưng lúc này, sâu thẳm trong khe nứt hư vô, trong bóng tối bị những luồng khí lạnh bao phủ, có một người đàn ông trung niên đang khoanh chân ngồi. Vẻ mặt người này vô cùng âm trầm, hai mắt hắn nhắm chặt, đang chậm rãi thổ nạp.

Mỗi lần người này hít vào một hơi, vô số luồng khí lạnh liền điên cuồng lao đến, ngưng tụ lại. Những tiếng ken két vang lên, vô số hàn băng được tạo ra nhưng lập tức tan vỡ, sau đó bị người đàn ông trung niên hút vào cơ thể.

Trước mặt người đàn ông trung niên đang bay lơ lửng một luồng bạch quang, bên trong luồng sáng này như ẩn chứa hồn phách nhưng không thể nhìn rõ hình dạng. Luồng bạch quang chậm rãi chuyển động, tựa như những sợi khói trắng mờ ảo bốc ra từ đó, sau đó được hút vào thất khiếu người đàn ông trung niên.

Một lúc lâu sau, người đàn ông trung niên này mở bừng mắt, hắn nhìn luồng bạch quang trước mặt rồi lẩm bẩm:

- Lục Phẩm Đạo Linh quả nhiên có lực lượng kinh thiên động địa. Ta mới hấp thu được sáu phần, đã mơ hồ có dấu hiệu đột phá Không Niết sơ kỳ... Tuy khoảng cách đột phá vẫn còn rất xa, nhưng loại cảm giác này từ lâu lắm rồi chưa từng xuất hiện... Tứ Không cảnh giới là: Không Niết, Không Linh, Không Huyền, Không Kiếp!

Người đàn ông trung niên này vừa dứt lời, vẻ mặt hắn khẽ động, hắn ngẩng đầu nhìn về phương xa. Chỉ thấy một luồng sáng đỏ thẫm, xé rách thiên địa, phóng thẳng vào sâu trong khe nứt rồi xuất hiện trước mặt người này.

Luồng sáng đỏ thẫm chiếu sáng toàn bộ không gian trong khe nứt, tại trung tâm luồng sáng là một huyết chỉ.

- Tư Mặc Tử Đại Năng, lệnh của Trường Tôn Hội, bắt giữ kẻ hủy diệt Thiểm Lôi tộc, đoạt lấy Lục Phẩm Đạo Linh; giết chết người này sẽ nhận được một Cửu Phẩm Đạo Linh.

Người đàn ông trung niên này chính là một trong ba người Đệ Tam Bộ Đại Năng đã tru sát Thác Sâm khi Vương Lâm tiến vào Thái Cổ tinh thần.

Tư Mặc Tử.

Ánh mắt Tư Mặc Tử chợt lóe lên, hắn phất tay phải về phía trước, huyết chỉ lập tức bay vào tay hắn. Sau khi hắn nắm chặt lại, huyết chỉ vỡ tan, hóa thành một luồng khí tức đỏ thẫm chui vào cánh tay Tư Mặc Tử.

- Việc này đơn giản, ta có thể hoàn thành việc này!

Tư Mặc Tử chậm rãi nói, hai mắt đột nhiên nhắm chặt, một hình ảnh hư ảo từ trong thân thể bùng ra rồi hóa thành một hình dạng vô cùng giống với Tư Mặc Tử. Nhưng tu vi của hư ảnh này không phải Đệ Tam Bộ mà lại là Thiên Nhân Ngũ Suy.

Hình ảnh hư ảo tiến lên phía trước rồi biến mất trong khe nứt.

Lúc này, Vương Lâm đang ẩn thân trong Thập Vạn Đại Sơn, hắn không quan tâm đến chuyện toàn bộ tu sĩ đang tiến hành điều tra trên tu chân tinh. Dù trên đỉnh đầu có vô số cầu vồng phóng qua nhưng hai mắt Vương Lâm vẫn nhắm chặt, hắn bắt đầu điên cuồng luyện hóa Lục Đạo Lôi.

Ban đầu, Vương Lâm luyện hóa Linh Niệm Lôi, hiện nay Vương Lâm cũng đã có sẵn rất nhiều Linh Niệm Lôi nên quá trình luyện hóa cũng vô cùng đơn giản. Không lâu sau, tất cả Linh Niệm Lôi mà Thiểm Lôi tộc đã tích lũy được trong rất nhiều năm qua đã bị Vương Lâm hấp thu hoàn toàn.

Vì vậy, Linh Niệm Lôi của Vương Lâm trở nên cực kỳ hùng hậu. Linh Niệm Lôi bao quanh nguyên thần sấm sét của Vương Lâm, chậm rãi xoay tròn; mỗi khi nó xoay tròn một vòng, nguyên thần Vương Lâm lại bành trướng thêm một chút, tu vi cũng nhờ đó mà tăng mạnh.

Quá trình lôi tu đang tiến gần đến Toái Niết Đại Viên Mãn, liên tục thăng tiến. Nếu không tu hành vạn năm thì rất khó đạt đến tu vi Toái Niết trong ba cảnh giới Đệ Nhị Bộ, thì nói gì đến chuyện đột phá. Thời gian tu đạo của Vương Lâm cũng không thể nào so sánh với các lão quái; hắn bước vào Toái Niết nhờ Đạo quả, giờ lại tăng mạnh, lại có được tạo hóa sấm sét.

Nhưng dù như vậy thì cũng không thể tiến xa được, trừ khi... chín luồng sấm sét kết hợp cùng lôi bản nguyên trở nên đại thành.

Nhưng sau khi đại thành liệu có thể tiến vào Đệ Tam Bộ hay không? Điều này Vương Lâm cũng không thể biết được, hắn mơ hồ cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, dù sao hắn cũng không lựa chọn phương pháp tu luyện hương hỏa...

- Dù thế nào cũng không thể tu luyện hương hỏa!

Tu tưởng của Vương Lâm cực kỳ kiên định, sau khi dung hợp Linh Niệm Lôi thì nguyên thần sấm sét lập tức há miệng, lao về phía những luồng sấm sét còn lại mà thôn phệ.

Thời gian lẳng lặng trôi đi, chỉ trong nháy mắt đã qua một ngày.

Trong khoảng thời gian một ngày này, rất nhiều tu sĩ đã tụ tập đến tu chân tinh của Chân Ngôn tộc, vô cùng đông đảo, lên tới hàng vạn người. Trong đám tu sĩ này có vô số cường giả, cực ít người yếu đuối được phái đến đây.

Trong khoảng thời gian một ngày này, toàn bộ tu chân tinh đều bị nhóm vạn vạn tu sĩ điên cuồng tìm kiếm, vô số địa phương bị lục soát, gần như muốn lật tung cả tu chân tinh này lên.

Dù là Thập Vạn Đại Sơn cũng bị nhóm tu sĩ này kiểm tra từng tấc đất, nhưng cuối cùng vẫn không thể phát hiện ra bất cứ dấu hiệu nào.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được phép sao chép hay phân phối dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free