[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1332: Kình địch
Vị tu sĩ gầy gò phía dưới thốt ra vô vàn lời lẽ, từng câu từng chữ đều chân thành khôn xiết, khiến đám người Thiểm Lôi Tộc trên quảng trường cũng phải trợn mắt há hốc mồm. Dù họ ở Thiên Lôi Tông đã lâu, nhưng chưa từng chứng kiến vị tông chủ uy nghiêm bá đạo ấy nói ra những lời như vậy bao giờ.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn giữ nét bình thản, khi vị tu sĩ gầy gò kia cất lời, Vương Lâm thoáng hiện nụ cười quái dị.
Thần sắc vị tu sĩ gầy gò ấy không chút giả dối, tựa hồ những điều hắn vừa nói đều là lẽ đương nhiên, vốn dĩ phải thế. Thần thái đó khiến Vương Lâm khó lòng ra tay phế bỏ tu vi của hắn.
Với tâm trí của Vương Lâm, tất nhiên chỉ cần liếc mắt đã nhận ra mọi chuyện đều xuất phát từ sự cơ trí của vị tu sĩ gầy gò kia.
Kẻ này rõ ràng biết không thể chống lại mình, chỉ có cách đó mới giữ được tu vi.
- Ngươi tên gì?
Thân ảnh Vương Lâm từ giữa không trung hạ xuống, nhẹ nhàng tựa lá liễu bay theo gió, rồi đứng thẳng trên quảng trường Thiên Lôi Tông.
- Thưa tiền bối, vãn bối là Chung Đại Hồng, Chung đây là chuông chùa nhỏ bé, Hồng cũng chỉ là sóng gợn lăn tăn. Cả đời này, vãn bối nguyện dốc hết sức mình, chỉ mong vì tiền bối mà nằm gai nếm mật, chém trời rạch đất, đánh giết...
Vị tu sĩ gầy gò vẫn còn đang thao thao bất tuyệt, nhưng bị Vương Lâm vung tay ngắt lời.
- Được rồi, ngươi mang tất cả những vật có thể đổi lấy Lôi tinh ra đây.
Chớ thấy vẻ mặt Chung Đại Hồng vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn đã sớm khiếp sợ vỡ mật. Trước đó, hắn đang ngồi trong đại điện, nghe thấy tiếng động như vật nặng rơi xuống từ quảng trường. Khi thần thức quét qua, hắn thấy bốn vị trưởng lão do mình thu phục đã bị phế bỏ tu vi, vứt xuống phía dưới. Điều này khiến hắn kinh hoàng và cực kỳ tức giận.
Nhưng khoảnh khắc khi Chung Đại Hồng nhìn thấy Vương Lâm, tâm thần chấn động, ngọn lửa giận vừa bùng lên đã hoàn toàn tiêu biến.
Tu vi của hắn đã đạt Hóa Thần sơ kỳ, dù không như tu sĩ Nội giới cảm ngộ ý cảnh, nhưng tộc ấn trên mi tâm hắn đã mở rộng ba phần. Cũng bởi tu vi, hắn từng được diện kiến tu sĩ Vấn Đỉnh.
Khi nhìn thấy Vương Lâm, hắn lập tức cảm thấy hồn phi phách tán, thậm chí sinh ra một loại cảm giác trời long đất lở. Cảm giác này còn mãnh liệt hơn nhiều so với lần hắn diện kiến tu sĩ Vấn Đỉnh trong bộ tộc năm xưa. Hắn cảm thấy vô cùng kinh hoàng, nhưng bởi hắn tu đạo cực kỳ cơ trí, nỗi sợ hãi lập tức biến thành sự kích động không chút do dự, sau đó liên tục nịnh hót đối phương.
Cả đời Chung Đại Hồng, kỹ thuật nịnh hót này chỉ được dùng đúng ba lần. Lần đầu tiên hắn dùng nó để hóa giải nguy hiểm. Lần thứ hai, khi tu vi đạt Nguyên Anh, hắn gặp tu sĩ Vấn Đỉnh, lúc ấy cũng kinh hoàng nhưng không gặp nguy hiểm. Sau đó, hắn đã nhận ra lợi ích kinh khủng từ phương pháp "tuyệt vời" này, và hiện tại, hắn lại thi triển "pháp thuật vô địch" ấy trước mặt Vương Lâm.
Trong mắt Chung Đại Hồng, tu vi thần thông của bản thân, chỉ có "pháp thuật vô địch" này mới là mạnh nhất, có thể bảo toàn tu vi bất cứ lúc nào. Vì vậy, hắn đã luyện tập nó đến mức độ "khủng bố", biến nó thành đòn sát thủ của riêng mình, trong những tình cảnh đơn giản tuyệt đối không để lộ ra.
Lúc này, nghe thấy mệnh lệnh của Vương Lâm, Chung Đại Hồng vội vàng dùng tay phải bấm pháp quyết, vỗ lên mi tâm. Mi tâm hắn lập tức lóe lên hào quang, vô số vật phẩm dùng để đổi Lôi tinh được lấy ra, xếp chồng thành một ngọn núi nhỏ.
- Tiền bối, những vật này đều được vãn bối vơ vét nhiều năm qua, dù chỉ là những vật không có giá trị gì đặc biệt nhưng được cái có số lượng lớn, vì vậy...
Khi Chung Đại Hồng nói chuyện, hắn liên tục quan sát vẻ mặt Vương Lâm. Sau khi thấy Vương Lâm khẽ nhíu mày, Chung Đại Hồng lập tức kinh hoàng, hắn cắn răng vội vàng nói:
- Tiền bối, vãn bối còn một vài vật đang được cất giấu rất kỹ, tất cả đều sẽ được đưa ra ngay.
Chung Đại Hồng nói xong, lập tức vung tay phải vỗ lên mi tâm, từ đó lại bay ra hai vật phẩm.
Vật phẩm đầu tiên là một cành cây lớn bằng cánh tay, lóe lên Lôi quang; vật phẩm thứ hai là một viên đan dược được bao phủ bởi những luồng tử quang.
- Hai vật phẩm này chỉ là những lễ vật nhỏ cần dâng cho tiền bối, hai vật này có thể đổi lấy một vạn Lôi tinh.
Vương Lâm nhìn Chung Đại Hồng bằng ánh mắt nửa cười nửa không, ánh mắt ấy lập tức khiến da đầu Chung Đại Hồng tê dại. Khi Chung Đại Hồng còn muốn mở miệng nói thêm, Vương Lâm đã hất tay áo lên, tất cả vật phẩm dùng để đổi Lôi tinh đột nhiên biến mất không một tiếng động, đều bị hắn thu vào.
Trong tình huống không một ai phát hiện, Vương Lâm mở túi trữ vật, truyền vào một luồng thần niệm. Trong túi trữ vật lập tức vang lên một giọng cười vô cùng vui mừng.
- Chủ tử, cuối cùng cũng nhớ đến ta rồi. Chủ tử à, đã nhiều năm như vậy, ta đây vẫn luôn dạy bảo Lưu Kim Bưu, nào có lúc nào rảnh rỗi đâu nhé.
Giọng nói của Hứa Lập Quốc truyền ra từ túi trữ vật, nhưng khi lọt vào tai đám người xung quanh thì lại như phát ra từ hư vô.
Đúng lúc này, thân ảnh Hứa Lập Quốc đột nhiên xuất hiện trong Thiên Lôi Tông.
- Chủ tử, Tiểu Hứa Tử hoàn toàn tuân theo phân phó của người, lúc nào cũng tra tấn tên Lưu Kim Bưu. Lão tiểu tử kia cũng thật đáng thương, không đắc tội với ai, lại dám động vào chủ tử sáng suốt uy phong, anh tuấn tiêu sái, khí khái anh hùng kinh người của nhà ta.
Hứa Lập Quốc vừa xuất hiện, chẳng thèm nhìn những người xung quanh, vẻ mặt cực kỳ nịnh nọt, hai tay xoa vào nhau đầy vẻ luyến tiếc, đôi mắt mong chờ nhìn về phía Vương Lâm.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, nhưng tâm thần Chung Đại Hồng lại vang ầm ầm, hắn nhìn chằm chằm Hứa Lập Quốc. Hai đồng tử Chung Đại Hồng co rút, bên trong tràn ngập ý đối địch. Vừa rồi hắn mơ hồ cảm giác đối phương chính là kẻ địch đáng sợ của mình, nhưng lúc này lại cực kỳ hiểu rõ, người này nhất định cũng tu luyện "pháp thuật vô địch" y hệt hắn. Hơn nữa, thấy đối phương chỉ cần dùng vài câu ngắn ngủi đã thi triển "pháp thuật vô địch" đến đỉnh cao, rõ ràng hơn hẳn quá trình thao thao bất tuyệt của chính hắn vừa rồi.
- Kình địch! Kẻ này tuyệt đối là kẻ địch đáng sợ của Chung Đại Hồng ta!
Chung Đại Hồng hít một hơi thật sâu, vẻ mặt hắn vẫn tỉnh bơ, tiếp tục đánh giá đối phương.
- Chủ tử, lần này được ra ngoài nên cho Tiểu Hứa Tử làm vài việc gì đó, đừng bắt ta quay trở về ngay!
Hứa Lập Quốc trừng mắt, trên mặt lộ vẻ đau khổ.
"Ngay cả vẻ mặt cũng chứa ý niệm "pháp thuật vô địch"!"
Chung Đại Hồng thấy vẻ mặt của Hứa Lập Quốc, càng trở nên ngưng trọng.
Ánh mắt nửa cười nửa không của Vương Lâm đảo qua Hứa Lập Quốc và Chung Đại Hồng. Vương Lâm gọi Hứa Lập Quốc ra cũng chính vì chuyện có liên quan đến Chung Đại Hồng.
- Có lẽ để Hứa Lập Quốc đi cướp lấy những vật để đổi Lôi tinh thì thích hợp hơn so với ta...
Vương Lâm đã quyết định, hắn khẽ gật đầu, chậm rãi nói:
- Nếu ngươi có thể làm tốt mọi chuyện thì tất cả đều có thể.
Vương Lâm vừa mở miệng, vừa truyền thần niệm vào tai Hứa Lập Quốc để nói rõ mọi chuyện. Sau khi nghe được nội dung thần niệm của Vương Lâm, thân thể Hứa Lập Quốc lập tức run rẩy, đây chính là sự run rẩy vì kích động. Hai mắt Hứa Lập Quốc trở nên sáng rực, sau khi nghe rõ thần niệm, hắn lập tức ngửa mặt lên trời cười vang.
- Những chuyện thế này, còn ai có thể làm tốt hơn Hứa gia gia chứ... Khụ, so với Tiểu Hứa Tử ta đây. Chủ tử cứ yên tâm, chỉ là vài chục tỷ Lôi tinh thôi. Cứ đặt lên người Hứa Lập Quốc ta là được!
Cảm giác bất an trong lòng Chung Đại Hồng ngày càng nặng nề, hắn tiến lên phía trước, vẻ mặt trở nên cung kính, rồi nhìn về phía Vương Lâm mở miệng:
- Tiền bối! Vừa rồi tiểu bối vẫn chưa nói hết. Nơi đây vẫn còn một loại bảo vật có thể đổi lấy mười vạn Lôi tinh. Lúc này vãn bối xin dâng lên tiền bối, cũng chỉ có những người tu vi thông thiên như tiền bối mới xứng có được những loại pháp bảo như vậy.
Chung Đại Hồng nói xong thì vỗ lên mi tâm, từ ấn ký lập tức phóng ra một luồng ô quang. Trong ô quang là một thanh phi kiếm cực kỳ sắc bén, đồng thời tỏa ra những luồng khí tức cực kỳ lạnh lẽo.
Trên mặt Vương Lâm hiện lên nụ cười, hắn khẽ gật đầu rồi thu lấy thanh phi kiếm.
Hứa Lập Quốc xoay người lại, ánh mắt quét qua Chung Đại Hồng. Trước đó hắn không chú ý đến những người xung quanh, nhưng khi bắt đầu lưu ý, hắn lập tức sinh ra một cảm giác không đúng.
"Trên người tên này mơ hồ tỏa ra một luồng "hương vị" vô sỉ... Chỉ có điều, bản lĩnh nịnh hót của nhà ngươi còn kém xa Hứa gia gia ta đây. Khi Hứa gia gia của ngươi đang chém trời rạch đất, không biết ngươi còn đang bú sữa ở phương nào!"
Trên mặt Hứa Lập Quốc lập tức lộ ra nụ cư���i, hắn dùng ánh mắt thân thiết nhìn về phía Chung Đại Hồng, cười nói:
- Vị đạo hữu này là?
Chung Đại Hồng xoay người nhìn về phía Hứa Lập Quốc, trên mặt hắn cũng hiện lên nụ cười, ôm quyền nói:
- Tại hạ là Chung Đại Hồng, Chung là chuông loại lớn, Hồng là đại hồng thủy!
Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao thoa, nụ cười trên gương mặt Hứa Lập Quốc vẫn không thay đ��i, ánh mắt hắn đảo qua, đang định mở miệng nói chuyện. Đúng lúc này, Chung Đại Hồng lại tiến lên một bước, hướng về phía Vương Lâm, nói bằng giọng điệu nịnh nọt:
- Tiền bối! Thiên Lôi Tông của vãn bối có rất nhiều người, hãy để tiểu bối thu thập tất cả vật phẩm có thể đổi lấy Lôi tinh dâng lên tiền bối.
Chung Đại Hồng nói xong, lập tức xoay người nhìn về phía đám người đang trợn mắt há hốc mồm trên quảng trường, hắn lập tức gào lên vang dội.
Khi Chung Đại Hồng gào lên, tất cả những vật có thể đổi lấy Lôi tinh đều rơi vào tay hắn. Hắn lại dâng lên, Vương Lâm lại thu lấy. Lúc này, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, tay phải khẽ lật, một viên đan dược xuất hiện.
Viên đan dược này chỉ là do Vương Lâm tiện tay lấy ra, nó không có giá trị gì đối với hắn. Chẳng qua chỉ là đan dược hắn tiện tay luyện chế từ thú hồn cấp bốn trên Vân Hải tinh vực. Nhưng khi Chung Đại Hồng nhìn thấy đan dược này thì hai mắt trợn trừng, vẻ mặt kích động, kêu lên bằng giọng kinh hoàng:
- Hàm Hồn Đan! Viên đan dược này có thể đổi l��y hai vạn Lôi tinh, hơn nữa lại cực kỳ hiếm có!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, tay phải khẽ vung, viên đan dược đã rơi vào tay Chung Đại Hồng.
- Viên thuốc này ta ban cho ngươi, từ nay về sau hãy chịu khó vì ta mà sưu tập những vật phẩm đổi lấy Lôi tinh!
Vương Lâm nói bằng giọng điệu cực kỳ bình thản. Hắn cũng không muốn dùng đan dược của chính mình để đổi lấy Lôi tinh của Thiểm Lôi Tộc. Nếu làm vậy, cần phải lấy ra số lượng rất lớn, và vô tình sẽ tăng thêm thực lực cho Thiểm Lôi Tộc. Cho nên, Vương Lâm mới ban tặng một phần cực nhỏ, mục đích là bắt Chung Đại Hồng phải tận tâm sưu tập hàng loạt pháp bảo của tộc nhân Thiểm Lôi Tộc, dùng vật phẩm của chính tộc nhân Thiểm Lôi Tộc để đổi lấy Lôi tinh về cho mình.
Chung Đại Hồng hít một hơi thật sâu, hắn nhận lấy đan dược rồi nói:
- Tiền bối yên tâm, vãn bối nhất định sẽ dốc hết toàn lực.
Hứa Lập Quốc nhìn chằm chằm Chung Đại Hồng với ánh mắt chẳng mấy thiện cảm. Tuy đan dược chẳng là gì với Hứa Lập Quốc hắn, nhưng lúc này nhìn thế nào cũng thấy tên Chung Đại Hồng kia cực kỳ gai mắt, trong lòng bùng lên ý nghĩ ác độc.
- Mẹ kiếp! Dám cùng Hứa gia gia tranh đoạt địa vị được sủng ái trước mặt sát tinh, tiểu tử ngươi cũng to gan thật đấy! Ta thấy ngươi không nên gọi là Chung Đại Hồng, mà nên gọi là Chủng Đại Hồng mới đúng. Ngươi cứ đợi đấy, Hứa gia gia ta nhớ rất kỹ, hai ngàn năm nay ở bên cạnh sát tinh, cũng chỉ có một mình sủng vật như Hứa gia gia là có kết cục tốt đẹp. Ngươi cứ để Hứa gia gia có thời gian, xem ta giết ngươi thế nào! Ta sẽ để cho Lưu Kim Bưu đi giết ngươi.
Ánh mắt Hứa Lập Quốc đột nhiên lóe lên, trên mặt lộ ra nụ cười âm hiểm.
--- Độc giả thân mến, nội dung bạn đang thưởng thức được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free.