[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1299: Cấp mười ba.
- Mãnh thú cấp mười ba hóa thành hình người!
Vương Lâm đứng giữa biển máu, ánh mắt lóe lên. Sau khi nhìn về phía hư ảnh nữ tử áo đen kia, hắn liếc mắt một cái đã nhận ra ngay nữ tử này không phải là tu sĩ, mà là một mãnh thú đã đạt đến trình độ nhất định, có khả năng hóa thành hình người.
Chiếc roi đã làm tan vỡ đạo lam quang bao bọc quanh thân Lý Thiến Mai chính là do hư ảnh con bọ cạp chín đuôi phía sau nữ tử này tạo thành. Nếu không có con bọ cạp này, Lý Thiến Mai tuyệt đối sẽ không bị thương nặng đến mức ấy, thậm chí có thể kiên trì chờ Vương Lâm đến.
Ngay khi nhìn thấy nữ tử áo đen cùng với hư ảnh con bọ cạp này, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên sát khí. Hắn liếc mắt nhìn đã có thể nhận ra, đối phương mặc dù hóa thành hình người, nhưng tu vi cũng phải gần ngang ngửa với tu sĩ Thiên Nhân Đệ Nhất Suy! Hắn hoàn toàn không cần nói lời nào với đối phương, thân thể nhoáng lên một cái, trực tiếp từ trong biển máu hóa thành một đạo tàn ảnh, lao thẳng về phía nữ tử áo đen kia.
Ngay khi thân thể chuyển động, huyết kiếm chợt lướt qua, lập tức bay tới bên cạnh Vương Lâm. Tay trái hắn cầm thanh kiếm, hung hăng chém xuống một nhát.
Nữ tử áo đen kia biến sắc. Cô ta lúc trước đã bị thanh huyết kiếm này đánh bị thương, lúc này thân thể lập tức lùi về phía sau, hai tay vung lên về phía hai bên. Đột nhiên hư ảnh con bọ cạp phía sau chấn động mạnh, gào thét chấn động đất trời. Chỉ thấy chín cái đuôi bọ cạp đồng thời vung lên, giống như chín chiếc roi lao thẳng về phía Vương Lâm.
Vương Lâm thần sắc dữ tợn, thân thể không hề dừng lại dù chỉ một chút. Trong lúc cất bước, huyết kiếm quét ngang, hóa thành một đạo kiếm quang đỏ như máu, từng tràng tiếng kêu chói tai từ trong kiếm quang truyền ra, lao thẳng về phía chín chiếc roi kia.
Tiếng ầm ầm chợt vang lên, kiếm quang đỏ như máu tứ tán, cuốn động biển máu nơi đây, khiến cho biển máu ngợp trời cuộn trào lên, hóa thành một cơn lốc xoáy đỏ như máu quét ngang ra. Trong tiếng vang dữ dội, ba chiếc roi ầm ầm tan vỡ.
Ngay khi huyết quang lóe lên, thanh huyết kiếm kia không gì có thể ngăn cản, lóe lên trực tiếp chặt đứt bốn chiếc roi! Hai chiếc còn lại ngay khi tới gần Vương Lâm, bị Vương Lâm vung tay áo trái, dẫn động thiên địa nguyên lực cùng vận chuyển sức mạnh Cổ Thần trong thân thể, hóa thành một cơn cuồng phong kinh thiên động địa, va chạm với hai chiếc roi kia.
Tiếng ầm ầm vang lên, hai chiếc roi kia vỡ tan.
Vương Lâm mở phong ấn, tiêu hóa đạo quả, tu vi bước vào Toái Niết, trở thành tu sĩ đại thần thông Toái Niết trung kỳ. Lại còn hấp thụ khí tức Cổ Thần ở Vô Cực Tông, Cổ Thần tinh khôi đã phục hồi, thực sự trở thành lục tinh Cổ Thần, ngay cả tinh điểm thứ bảy cũng đã hiện rõ hình hài.
Lại còn thêm thanh huyết kiếm được tế luyện từ máu tươi của Cổ Thần, sức mạnh mà Vương Lâm lúc này có thể phát huy thậm chí còn vượt xa trận chiến với Thủy Đạo Tử năm đó.
Nhất là trong cơ thể hắn ẩn chứa năm đạo bổn nguyên đã thức tỉnh, mặc dù tản mát ra bản nguyên lực tuy còn yếu ớt, nhưng lúc nào cũng mạnh mẽ đến khó tin. Có thể nói, Vương Lâm lúc này chính là mạnh nhất trong hai ngàn năm tu đạo của chính hắn.
Có thể nói, Vương Lâm hiện giờ mới chính thức bước vào hàng ngũ những cao thủ, bất luận là ở nội giới hay ngoại giới, đều đủ để trở thành bá chủ một phương.
- Chỉ là một mãnh thú cấp mười ba, ngươi có tư cách gì ngăn cản ta, có tư cách gì hỏi tên họ của ta?
Quần áo Vương Lâm nhuốm máu, ngay cả tóc dường như cũng ��ã bị máu tươi nhuộm đỏ. Trong lúc tiến lên, cả người hắn giống như một đạo lưu tinh đỏ như máu, lao thẳng về phía nữ tử áo đen kia.
Nữ tử kia sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ. Cô ta vốn tưởng rằng nguy hiểm nhất chính là thanh huyết kiếm khiến cô ta bị thương, nhưng lúc này đã nhìn ra, tu sĩ trước mắt này tu vi tuy không cao, nhưng không biết vì sao lại có được sức mạnh đủ để giết chết mình.
Mắt thấy Vương Lâm như lưu tinh lao tới gần, nữ tử này lập tức lùi về phía sau, hai tay bấm quyết, tay phải vung lên. Lập tức trong tay xuất hiện một chiếc roi toàn thân màu đen. Chiếc roi này không phải là hư ảnh, mà là vật thật, trên đó có đầy gai nhọn, ở phía cuối của chiếc roi còn có một chiếc móc câu trông như lưỡi hái tử thần.
Đây cũng không phải là một chiếc roi, mà rõ ràng chính là một cái đuôi bọ cạp. Nữ tử áo đen này cầm lấy chiếc roi, vừa kéo vừa hét, liền có thanh âm chói tai vang vọng chấn động đất trời, hóa thành tiếng nổ ầm ầm, mang theo một đạo tàn ảnh, dường như có thể phá tan đất trời, trong nháy m���t lao thẳng về phía Vương Lâm mà quật xuống.
Vương Lâm cười lạnh, tay trái vung lên về phía trước. Huyết kiếm kia mang theo vẻ hưng phấn cùng hân hoan, hóa thành huyết quang lao thẳng về phía trước, chém vào chiếc roi. Cùng lúc đó, tay trái Vương Lâm giơ lên, ấn mạnh về phía trước một cái, lập tức thiên địa nguyên lực điên cuồng ngưng tụ. Ánh mắt hắn như điện, lần lượt nhìn lên năm ngón tay trên bàn tay trái, vì tay phải đang ôm Lý Thiến Mai không thể xuất thủ, hắn thi triển thần thông học được từ Lỗ Phu Tử.
Thiên địa nguyên lực cuồn cuộn lao đến, ngưng tụ dày đặc. Tay trái của Vương Lâm lập tức ẩn chứa một sức mạnh hủy diệt không cách nào hình dung nổi, bên trong lại có sức mạnh Cổ Thần tràn ngập. Theo Vương Lâm vỗ mạnh về phía nữ tử áo đen, thần thông ẩn chứa trong tay trái trực tiếp phóng ra. Trong tiếng nổ ầm ầm, chưởng ấn được Vương Lâm đánh ra hóa thành một đạo ánh sáng chói mắt, tràn ngập trong phạm vi vạn dặm, tựa như một vầng mặt trời, lao thẳng về phía nữ tử áo đen kia.
Sắc mặt nữ tử này lộ ra vẻ hoảng s��. Trong tiếng kêu thê thảm, cô ta không hề để ý tới chiếc roi đuôi bọ cạp kia, mà cắn đầu lưỡi, phun ra máu tươi. Máu tươi kia lập tức tan ra, hóa thành huyết linh bao phủ toàn thân, mang theo vẻ điên cuồng lùi về phía sau.
Trong lúc lùi về phía sau, thân thể cô ta ngã rạp xuống, quần áo rách bươm, lộ ra da thịt trắng như tuyết. Có một cái móc câu sắc bén từ trong cơ thể cô ta dữ tợn đâm xuyên ra, như thể bên trong cơ thể cô ta ẩn chứa một con bọ cạp khổng lồ.
Lúc này trong lúc lùi về phía sau, con bọ cạp kia phá tan thân thể mà vọt ra. Nhưng ngay lúc lao ra ngoài, chưởng ấn lao tới, trực tiếp đánh vào trong đám sương máu, truyền ra tiếng vang chấn động đất trời cùng với tiếng kêu gào thảm thiết.
Ngay trong khoảnh khắc này, huyết kiếm quét ngang, chiếc roi bọ cạp hoàn toàn không thể ngăn cản nổi, ầm ầm bị huyết quang chém đứt, tan vỡ. Trong trận chiến với nữ tử áo đen này, Vương Lâm hoàn toàn áp chế về mặt sức mạnh, nữ tử áo đen kia hoàn toàn không có sức phản kháng, dường như trước mặt Vương Lâm, cô ta chỉ có thể lùi, lùi và lùi!
- Ta là thuộc hạ của Viễn Cổ Đế Phi, ngươi dám giết ta, Đế Phi chắc chắn sẽ giết toàn tộc nhà ngươi!
Thanh âm thê lương kia truyền ra từ bên trong đám sương máu đang nhanh chóng lùi về phía sau, nhưng không thể khiến Vương Lâm lùi bước, ngược lại hắn còn nhanh chóng đuổi theo.
- Giết toàn tộc ta ư? Toàn tộc ta đã chết, ta chỉ có một mình! Ngươi đả thương nữ tử này, ta sẽ lấy đi tính m���ng ngươi, đem ngươi luyện thành pháp bảo, phải chịu đựng nỗi đau khổ tột cùng!
Thanh âm Vương Lâm lạnh như băng, thân thể trong nháy mắt đã đuổi kịp, tay trái lại một lần nữa giơ lên, hung hăng vỗ xuống.
Tiếng ầm ầm chợt vang lên, nhưng ngay khi tay trái Vương Lâm hạ xuống, ánh mắt hắn chợt đanh lại, thân thể không khỏi dừng lại, lùi về phía sau mấy bước.
Ngay khi thân thể hắn lùi về phía sau, đám sương máu tiêu tan. Một luồng lực tấn công quét ngang ra, một ngọn lửa hung dữ bùng lên ngập trời. Chỉ thấy bên trong đám sương máu kia, nữ tử hắc y kia đã biến mất.
Một con bọ cạp màu đen rất lớn chợt xuất hiện. Con bọ cạp này chỉ to chừng mấy trượng, nhưng ngay khi xuất hiện liền điên cuồng lớn lên, càng lúc càng khổng lồ, trong nháy mắt đã lớn đến hàng vạn trượng.
Hư ảnh con bọ cạp phía sau nữ tử kia lại càng chồng chất lên nhau, giống như nguyên thần của tu sĩ trở về thân thể. Ngay khi hoàn toàn chồng lên nhau, một luồng tinh phong ập thẳng vào mặt.
Ở trên đầu của con bọ cạp này lúc này máu thịt nhúc nhích, hóa thành một mặt người hé mở. Chỉ thấy nữ tử áo đen độc ác nhìn chằm chằm Vương Lâm, truyền ra tiếng kêu thê thảm.
Chín cái đuôi bọ cạp ở phía sau trong lúc chuyển động lại truyền ra tiếng kêu vang vọng đất trời, khiến cho hư vô bị cuốn động, như thể muốn sụp đổ. Mang theo một tiếng rít oán độc, con bọ cạp khổng lồ này lao thẳng về phía Vương Lâm. Ngoài chín cái đuôi bọ cạp quật xuống, còn có hai chiếc càng khổng lồ hướng thẳng về phía Vương Lâm.
Vương Lâm ở trước mặt con bọ cạp khổng lồ này giống như một con kiến bé nhỏ, không đáng kể, nhưng thần sắc hắn vẫn như thường. Trong tiếng hừ lạnh, tay trái hắn điểm lên mi tâm, tinh điểm Cổ Thần ầm ầm biến ảo mà hiện ra, điên cuồng xoay tròn.
Trong lúc xoay tròn, sức mạnh Cổ Thần cuồn cuộn truyền ra, chảy vào toàn thân Vương Lâm khiến cho toàn thân hắn xương cốt không ngừng dài ra, máu thịt cũng phóng đại! Thân thể lớn lên, mười trượng, trăm trượng, trong thời gian ngắn đã cao lớn đến gần ngàn trượng.
Làn da thô ráp, uy áp kinh thiên động địa, cùng khí tức tang thương kia, trong khoảnh khắc này, Cổ Thần đã xuất hiện ở giữa đất trời.
- Cổ Thần!!!
Sau khi nhìn thấy mi tâm của Vương Lâm, trong mắt nữ tử áo đen này lộ ra vẻ hoảng sợ không cách nào tưởng tượng nổi.
Hai mắt Vương Lâm chứa đựng tinh không, tỏa ra hòa quang sáng ngời. Lý Thiến Mai được hắn nâng niu trong lòng bàn tay. Thân thể khổng lồ từng bước tiến lên phía trước, tay trái nắm chặt lại, ầm ầm vung mạnh về phía trước.
Trong tiếng ầm ầm, con bọ cạp khổng lồ kia lập tức chấn động mạnh, thân thể bị văng ra, văng sang một bên. Nhất là chiếc càng kia ngay khi va chạm với tay trái của Vương Lâm liền phát ra tiếng ầm ầm kịch liệt, bên trên xuất hiện những vết nứt.
Cơn đau nhức kịch liệt truyền đến, khiến cho mặt người hiện ra trên con bọ cạp này hiện lên vẻ thống khổ.
Vương Lâm không hề dừng lại, lại một lần nữa lao tới. Trong thời gian ngắn, hắn đã đuổi kịp con bọ cạp khổng lồ kia, thân thể nhoáng lên một cái, trực tiếp đứng trên lưng con bọ cạp, tay trái điên cuồng giáng xuống.
Ầm ầm ầm!
Con bọ cạp kia kêu lên th��m thiết, hai chiếc càng khổng lồ tan vỡ, máu tươi tuôn trào. Ngay khi chín cái đuôi này quật tới, tay trái Vương Lâm hung hăng tung một trảo, trực tiếp bắt được hai cái. Hắn chân đạp mạnh xuống một cái, thân mình nhảy vọt lên, hai cái đuôi bị Vương Lâm nắm chặt lấy theo hắn nhảy lên. Dưới sức mạnh Cổ Thần, chúng hoàn toàn không thể chống cự, bị hắn kéo phăng ra.
Vương Lâm đối với con mãnh thú bọ cạp này căm hận thấu xương. Lúc này túm lấy, trực tiếp lôi phăng ra, ầm ầm nện mạnh xuống đất! Trong tiếng ầm ầm vang vọng, thân thể khổng lồ của con bọ cạp này bị Vương Lâm túm được, trực tiếp quăng về phía đàn mãnh thú đang đứng quan sát, lập tức rơi vào tình trạng cận kề cái chết.
Nhưng hết thảy việc này vẫn chưa hề chấm dứt. Vương Lâm không ngờ cứ thế mà cầm những cái đuôi bọ cạp khổng lồ vừa bị rút ra khỏi thân thể kia, lao nhanh về phía trước. Dọc đường đi, hắn không ngừng nện xuống, phá tan đám mãnh thú đang vây quanh mình.
Những mãnh thú này nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi không cách nào hình dung nổi, dường như đang nhìn thấy một con mãnh thú còn khủng khiếp hơn cả mãnh thú cấp mười ba. Chỉ là tốc độ lùi lại của chúng so với Vương Lâm thật quá chậm, nhất là lúc này trong tay Vương Lâm còn có cái đuôi bọ cạp khổng lồ. Trong khi hắn lao nhanh tới, tiếng ầm vang không ngừng. Con bọ cạp kia trở thành vũ khí của hắn, lần lượt nện xuống, nhưng nó càng ngày càng suy yếu, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng dần yếu đi.
Văn thú vờn quanh bốn phía Vương Lâm lúc này vù vù kịch liệt, nhất là Văn Vương còn quắc mắt nhìn chằm chằm con bọ cạp kia, lộ rõ vẻ khát máu.
Mọi tinh hoa trong từng câu chữ đều được trau chuốt tỉ mỉ, độc quyền tại Truyen.free.