Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1286 : Thức tỉnh! (2)

Một ngày sau, trong màn sương phía trước bà lão hiện ra một đại lục hoang dã.

Bà lão khẽ hừ lạnh một tiếng, tiến lên một bước, thân ảnh lập tức tan biến, khi hiện thân đã đứng trên đại lục.

Vừa mới đặt chân xuống, bà lão liền tản thần thức ra, phóng ra khí tức Toái Niết đại viên mãn, quét ngang khắp ��ại lục hoang dã này.

Trong khoảnh khắc, bà đã tìm thấy sơn cốc kia!

Phát hiện vị trí sơn cốc, thân hình bà lão hóa thành một đạo cầu vồng, lao vút đi, ầm ầm như lôi điện, phóng thẳng tới, xé rách hư không, xuất hiện bên ngoài sơn cốc, nơi có tượng đá của Vương Lâm.

- Chính là nơi đây!

Bà lão cau mày, đang định bước vào sơn cốc thì bất chợt chín đạo kiếm khí kinh thiên động địa từ trong sơn cốc vọt thẳng tới, ngăn không cho bà ta tiến vào dù chỉ nửa bước!

Sắc mặt bà lão vẫn như thường, nhưng ánh mắt lại hiện vẻ phức tạp, nhìn những phi kiếm ấy, thầm thở dài, vung ngọc giản trong tay về phía trước. Ngọc giản lập tức va chạm với chín đạo kiếm khí.

Ngọc giản lóe lên ánh sáng, từ bên trong tỏa ra một luồng khí tức nhu hòa, quấn quanh chín đạo kiếm khí. Chín đạo kiếm khí lập tức chấn động, nhưng rồi không hề chống cự, liền tiêu tán vào thiên địa.

Không còn kiếm khí ngăn trở, bà lão tiến vào sơn cốc, liền lập tức nhìn thấy ở trung tâm sơn cốc chính là pho tượng đá của Vương Lâm, lại còn nhìn thấy ngọc bội trên cổ pho tượng đá.

Nhìn pho tượng do Vương Lâm hóa thành, ánh mắt bà lão hiện lên vẻ phức tạp, hồi lâu sau, thở dài một tiếng.

- Lý Thiến Mai, ngươi hy sinh nhiều đến vậy, chỉ vì người này sao!? Thôi được, lão thân đã đáp ứng ngươi, thay người mang hồn huyết đến, cũng xem như đã hoàn thành lời hứa với ngươi!

Bà lão vung tay áo, lập tức trước người hiện ra một khe nứt không gian trữ vật. Từ trong đó, một quả cầu máu lớn bằng nắm tay bay ra.

Quả cầu này không phải là máu tươi thực sự mà là một phần hồn phách ngưng tụ thành, sau khi hiện ra, dưới cái vung tay của bà lão, nó liền lao thẳng tới pho tượng do Vương Lâm hóa thành, dung nhập vào bên trong.

Ngay khoảnh khắc hồn huyết này dung nhập, pho tượng do Vương Lâm hóa thành ầm ầm chấn động, bên ngoài tỏa ra huyết quang ngập trời. Nhưng luồng huyết quang này không hề có chút sát khí nào, ngược lại lại ẩn chứa một luồng sinh cơ, một cỗ ôn nhu ấm áp của mười năm nay...

Cùng với sự chấn động của pho tượng đá, một luồng khí tức từ bên trong lan tỏa ra, dường như muốn bùng n��! Một loạt tiếng rắc rắc vang lên, trên hai mắt của pho tượng xuất hiện rất nhiều vết nứt. Vương Lâm, sau giấc ngủ say mười năm, lần đầu tiên mở hai mắt!

Cùng với đôi mắt mở ra, trên bề mặt tượng đá cũng dần dần nứt ra, sụp đổ dần dần, tựa hồ như muốn vỡ vụn toàn bộ thì cũng cần một chút thời gian nữa.

Trong đôi mắt mang theo vẻ mịt mờ, Vương Lâm dường như vừa trải qua một giấc mộng dài, hắn đã bước vào một cảnh giới kỳ dị, đó là Đạo cảnh.

- Hừm, ngươi đã tỉnh rồi!

Tiếng nói lạnh như băng cắt đứt sự mê man của Vương Lâm, khiến đôi mắt hắn khôi phục thần thái, lóe lên một cái, liền nhìn thấy bà lão mặc bạch y đứng ở phía xa.

- Ngươi là ai...?

Vương Lâm ánh mắt bình tĩnh nhìn bà lão. Hắn chỉ cần liếc mắt một cái là đã có thể nhìn thấy trong cơ thể đối phương có một pho Nguyên Thần đang vận chuyển. Trong pho Nguyên Thần kia, đủ loại thần thông lóe lên, thậm chí dưới ánh mắt của hắn, các loại thần thông trong Nguyên Thần của đối phương lập tức đình chỉ biến hóa, dường như tùy theo tâm niệm của hắn mà vận động, có thể nhìn thấu rõ ràng căn bản của thần thông này!

Theo ánh mắt hắn di chuyển, hắn lại có thể nhìn thấy trên thân thể bà lão này, trên trái tim còn có một đạo phong ấn, đạo phong ấn này dùng để trị thương, nhưng đã tồn tại không dưới ngàn năm rồi.

Dưới ánh mắt của hắn, sắc mặt bà lão mặc bạch y đột nhiên đại biến, theo bản năng lùi lại vài bước, trên trán toát ra mồ hôi lạnh. Trong khoảnh khắc vừa rồi, bà có cảm giác dường như bao nhiêu bí ẩn trong lòng mình, cả thần thông thuật trong mắt đối phương cũng đều bị lộ tẩy cả. Thậm chí bà còn có cảm giác, nếu tâm niệm của đối phương vừa động, có thể loại bỏ hoàn toàn những thần thông đó ra khỏi trí nhớ của mình.

Điều khiến bà kinh hãi hơn cả là, thân thể bà ngàn năm trước trong một trận chém giết với người khác đã bị trọng thương, được Thái Thượng Trưởng Lão của Yêu Tông phong ấn chữa trị, dưới ánh mắt của đối phương lại suýt chút nữa sụp đổ, suýt nữa khiến thương thế sắp khỏi hẳn trong cơ thể bà tái phát, dường như có thể nghịch chuyển thời gian ngàn năm, khiến bà trong thời gian ngắn lại phải chịu trọng thương từ ngàn năm trước.

- Lão thân từ Cửu Cấp Yêu Tông đến đây, mang đến cho ngươi hồn huyết của Lý Thiến Mai, cứu tỉnh ngươi. Ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn giết lão thân sao?

Bà lão này tuy vô cùng hoảng sợ, nhưng với tính cách luôn mạnh mẽ, giờ phút này, sau khi lùi lại mấy bước, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, khẽ quát lên.

- Lý Thiến Mai...?

Vương Lâm ngẩn ra.

Bà lão thấy vẻ mặt của Vương Lâm, tựa như sự hoảng sợ cũng bị kìm lại, mang theo một tia bi ai, cười dài nói:

- Lý Thiến Mai ơi là Lý Thiến Mai, ngươi làm tất cả mọi chuyện, hóa ra người này căn bản không hề biết nửa điểm! Thôi được, hồn huyết lão thân đã mang đến, xem như đã trả được cái tình cho ngươi. Thế là giữa chúng ta không còn nợ nần gì nữa!

Bà lão xoay mạnh người, chuẩn bị rời đi.

- Đạo hữu xin chớ vội vàng rời đi!

Trong lòng Vương Lâm mơ hồ có chút suy đoán, lập tức mở miệng nói.

Theo tiếng nói của hắn, thiên địa dường như có quy tắc biến hóa. Thân th��� bà lão chấn động, không sao rời đi được. Bà xoay người lại, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, âm trầm mở miệng nói:

- Tu vi của ngươi cao thâm, muốn giết ta rất đơn giản, lúc này không cho ta rời đi, rốt cuộc là có ý gì?

- Tại hạ hôn mê đã lâu, không biết rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì. Mong đạo hữu kể lại chi tiết giúp một lần!

Vương Lâm nhìn bà lão, chậm rãi mở miệng nói.

Bà lão kia cười lạnh, hồi lâu sau mới nói:

- Ngươi không biết gì ư? Được thôi, ta sẽ nói cho ngươi biết! Ngươi có biết một người tên là Lý Thiến Mai không? Ngươi cũng đừng nói là ngươi không biết! Ta không biết hai ngươi đã quen nhau như thế nào, nhưng ngươi có biết rằng mười năm trước, Lý Thiến Mai đã từ bỏ cơ duyên trở thành Đại Đệ Tử của Yêu Tông, bỏ qua sự coi trọng của Yêu Tông đối với nàng, trở thành người đầu tiên rời khỏi chiến trường, nghe nói là để đến Vô Cực Tông tìm một người sao!

Nàng làm chuyện này hiển nhiên là Yêu Tông không muốn. Ngay cả luật lệ của Phá Thiên Tông mà chưa từng có ai vi phạm, nàng cũng không tuân thủ! Nh���ng gì nàng mất đi ngày đó hiển nhiên là không có liên quan gì, ngươi không biết cũng không nói làm gì được!

Vương Lâm sửng sốt. Hắn đích xác không hề hay biết chuyện ngày đó. Hắn ở Vô Cực Tông từng gặp Lý Thiến Mai, nhưng Lý Thiến Mai không hề nhắc đến chuyện gì.

- Ngươi cũng biết rằng mười năm trước Lý Thiến Mai đã cãi lại mệnh lệnh của Sư Tôn, rời khỏi Vô Cực Tông, trở về ngoại tông! Điểm này ngươi cũng biết, nhưng ngươi có biết rằng sau khi nàng trở về tông phái liền bị Sư Tôn giam cầm, không cho ra ngoài nửa bước trong vòng ba tháng! Tại sao lại giam giữ nàng trong vòng ba tháng ư? Bởi vì lúc đó có một người đang gặp nguy cơ sinh tử! Tất cả những chuyện này lão thân không biết được nhiều lắm, nhưng nói đến đây chắc ngươi đã hiểu rồi!

Tâm thần Vương Lâm chấn động mạnh. Hắn hiển nhiên là biết những điều đó. Chỉ là những chuyện liên quan đến Lý Thiến Mai và Phá Thiên Tông thì đây là lần đầu tiên hắn được nghe.

- Ngươi có biết rằng, Lý Thiến Mai vì muốn cứu ngươi mà một mực quyết liệt với Sư Tôn, lấy cái chết để đổi lấy một cơ hội rời đi, từ đó về sau, trở thành người không còn môn phái nữa!

- Ngươi có biết rằng, Lý Thiến Mai vì muốn giúp ngươi thức tỉnh mà trong suốt mười năm này, ngày nào cũng dùng máu tươi vẽ lên toàn thân ngươi không? Sau đó máu tươi dùng hết, nàng lại thay thế bằng tinh huyết. Cuối cùng tinh huyết cũng không đủ, nàng đành phải dùng ý cảnh Nguyên Thần thay thế!

- Ngươi có biết rằng, trừ mấy tháng cuối cùng của năm nay, nàng chưa bao giờ rời khỏi sơn cốc này nửa bước, ngày đêm bầu bạn với ngươi không!

- Ngươi có biết rằng, trong mười năm nay, nàng dùng không chỉ có máu tươi mà còn ẩn chứa sinh cơ của chính nàng không? Nàng đã dốc hết tất cả, tiêu hao sinh cơ, dung nhập vào trong máu tươi, truyền đưa cho ngươi, giờ đã suy yếu đến cực điểm rồi!

- Ngươi có biết rằng, cuối cùng khi nàng không thể dùng Nguyên Thần thay thế, lại không ngờ lại đi đến Yêu Tông, trả cái giá gì để thu hồi hồn huyết, khiến cho lão thân mang đến đây hay không?

- Ngươi có biết rằng, mặc dù trước khi rời đi, nàng cũng đã để lại ng��c bội mệnh hồn trên người ngươi, để thân thể ngươi dễ chịu không? Tất cả những điều này, ngươi lại không hề biết? Không ngờ ngươi đều không hề biết sao?

Sắc mặt bà lão bi phẫn, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, lời nói tuôn ra xối xả.

Những lời này lọt vào tai Vương Lâm như tiếng sấm sét ầm ầm, khiến cho toàn thân hắn run rẩy kịch liệt. Hắn đã biết rồi, hắn đã hiểu vì sao trong Thiên Nghịch lại có đoàn huyết quang không bao giờ gián đoạn, mang theo sự ôn nhu và ấm áp, dù là ở trong Đạo cảnh cũng vẫn luôn nuôi dưỡng hồn phách hắn. Hắn đã biết nó rốt cuộc là cái gì rồi!

Hắn cúi đầu, lại nhìn thấy ngọc bội kia. Ngọc bội tỏa ra ánh sáng ảm đạm, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tan. Vương Lâm nhìn thấy, không biết vì sao, trên ngọc bội đã xuất hiện một vết nứt rất nhỏ!

- Ngươi có biết hiện giờ nàng đang ở nơi nào không?

Bà lão cười thảm, mang theo vẻ bi ai.

- Ngươi có biết rằng, để thu hồi hồn huyết, nàng đã đáp ứng điều kiện gì của Yêu Tông hay không? Chuyện này làm sao ngươi có thể biết được. Ta nhìn nàng lớn lên từ nhỏ, là Sư Tỷ của nàng. Lần này Yêu Tông đã ép hỏi nàng mọi chuyện, nếu không ta cũng không biết được...

- Nàng đang ở đâu...?

Vương Lâm trầm mặc, sau đó khẽ hỏi.

- Quay về lại bị Phá Thiên Tông chối bỏ, Yêu Tông làm sao có thể không trừng phạt nàng chứ? Nàng muốn lấy lại hồn huyết thì phải trả một cái giá rất đắt.

- Để thu hồi hồn huy��t, nàng đã đáp ứng Yêu Tông sẽ đi vào khe sâu nhất của chiến trường để dò xét bên trong, xem thế giới tràn ngập những mãnh thú đó có thông đạo với Ngoại Giới hay không!

- Nếu thật sự có thông đạo với Ngoại Giới, vậy thì nàng làm sao có thể trở về an toàn? Mặc dù không có thông đạo với Ngoại Giới, thì ở đó cũng tồn tại mãnh thú chí cường, nàng chắc chắn sẽ phải chết!

- Huống chi, sinh cơ của nàng giờ phút này đã tan biến, tu vi đã tổn hao rất nhiều, sinh mệnh tiêu hao cạn kiệt, làm sao có thể tồn tại chứ? Yêu Tông làm vậy chính là muốn nàng chết tại chiến trường, coi như một lời cảnh cáo.

- Nàng vì thu hồi hồn huyết, giờ phút này đã tiến vào khe sâu trong chiến trường rồi. Người của Yêu Tông sẽ không cho nàng trở về. Ngay cả hồn huyết, nàng cũng chỉ có thể nhờ ta mang đến đây. Tất cả mọi chuyện giờ ngươi đã biết rồi chứ? Nàng không cho ta nói với ngươi, nhưng nếu ngươi đã hỏi, ta làm sao có thể không nói cho ngươi, tại sao lại không nói cho ngươi chứ? Ta chính là muốn nói hết tất cả với ngươi!

Bà lão cười lạnh, t���ng chữ từng chữ như những nhát búa giáng mạnh vào trong lòng Vương Lâm.

Thân thể Vương Lâm run rẩy kịch liệt. Toàn thân hắn vốn dĩ còn cần thêm một thời gian nữa mới có thể phá vỡ lớp da đá kia, trong khoảnh khắc nghe xong những chuyện này, những vết nứt lại lan rộng kịch liệt, từng trận tiếng nổ ầm ầm vang lên, toàn bộ sụp đổ!

Lớp da đá này vốn liên kết với máu thịt hắn, lúc này tan nát, lập tức khiến Vương Lâm toàn thân biến thành một người máu. Nhưng tất cả những điều đó đối với hắn đã không còn quan trọng nữa.

Hắn hóa thành tượng đá, cùng với đại lục này đã hòa làm một. Giờ phút này, trong khoảnh khắc sụp đổ, lập tức cả đại lục ầm ầm run rẩy, trong thời gian ngắn, không ngờ đã tan nát.

Những tiếng ầm ầm kinh thiên động địa lúc này vang lên. Cả đại lục ầm ầm nứt toác ra, những khe nứt khổng lồ theo chấn động khiến cho đại lục hoang dã tan nát thành bốn năm mảnh.

Ngay khoảnh khắc đại lục sụp đổ, thân thể Vương Lâm lao vụt ra. Một luồng khí tức mạnh mẽ đến cực điểm trong khoảnh khắc này từ trên người hắn tuôn trào ra. Tu vi cao cường đến mức này có thể nói là kinh thiên động địa.

Sau khi hiện thân, Vương Lâm nhìn lên tinh không, thân hình bước một bước, tay phải chụp vào hư không một cái, lập tức bắt lấy bà lão kia.

- Dẫn đường đi! Ta muốn đến Chiến Trường Yêu Tông!

Tiếng nói của Vương Lâm bình thản nhưng lại lộ ra một loại uy nghiêm không thể cự tuyệt. Ngay cả tu sĩ Toái Niết đại viên mãn cũng không thể cự tuyệt. Không dám cự tuyệt!

- Ngươi...

Bà lão dưới luồng khí tức mạnh mẽ của Vương Lâm, Nguyên Thần run rẩy, thậm chí ngay cả thần thông cũng không thể biến ảo ra, căn bản không thể thoát khỏi tay hắn, ngay lập tức bị Vương Lâm chụp lấy.

- Ta đi cứu nàng! Mỗi nét chữ này, truyen.free ấp ủ bao tâm huyết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free