Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1284: Bảy Dặm

Những chuyện này Vương Lâm đều không hay biết.

Lúc này, hắn vừa đặt chân vào cánh cửa thông thiên trong Thiên Nghịch thì liền bước vào một thế giới khác. Nơi đây là một dải tinh không vô tận, không hề có sương mù, chỉ có ánh sáng tinh vân tựa ngọc bích, chiếu rọi rực rỡ.

Dải tinh không này tĩnh mịch vô cùng...

Và nó cũng rất xa lạ đối với Vương Lâm.

"Ngươi là người thứ ba... bước vào bên trong cánh cửa này..."

Âm thanh nỉ non chậm rãi vang vọng từ trong tinh không. Ngay khoảnh khắc giọng nói ấy cất lên, tinh không đột nhiên bừng sáng chói lòa. Kèm theo tiếng ầm ầm, một khối tinh thần bộc phát, ngưng tụ ngay trước Vương Lâm, hóa thành một dòng ánh sáng khổng lồ.

"Vào đi... người thứ ba có duyên với ta..."

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, trầm ngâm giây lát, sau đó cất bước vào dòng ánh sáng nọ. Ngay khi hắn tiến vào, hồn phách hắn liền lập tức tiêu biến. Khi xuất hiện trở lại, trước mắt Vương Lâm đã hiện ra bầu trời xanh thẳm cùng mặt đất đen tuyền.

Đây chính là bên trong cánh cửa thông thiên, trên nền đất đen, cỏ xanh trải dài bất tận. Gió nhẹ lướt qua, khiến thảm cỏ xanh khẽ lay động xào xạc.

Bầu trời xanh thẳm, không một gợn mây, giống như nước biển bị đặt ngược lên vậy.

Phía trước hắn, trên mặt đất sừng sững một cây cổ thụ khổng lồ che kín cả bầu trời. Cây này cao vô cùng, xanh biếc nhưng không thể che giấu vô số vết nứt vỡ.

Cái cây khổng lồ này đã mất hết sinh cơ, đang giãy giụa hấp hối, chậm rãi tàn lụi.

Vương Lâm nhìn cây đại thụ trước mặt, hít sâu một hơi.

"Đây là bổn mạng Niết Kiếp bảo vật của ta biến thành. Chỉ có thế ta mới có thể sống sót tới ngày hôm nay..."

Tiếng nói nỉ non từ trong cây đại thụ truyền ra, vang vọng giữa trời đất.

Tâm thần Vương Lâm rung động, nhìn thân cây khổng lồ sánh ngang Cổ Thần ấy.

"Ta đến từ Viễn Cổ Tiên Vực, tên là gì thì ta đã quên. Sau khi xuống nơi đây, thế nhân gọi ta là Phong Giới chủ nhân, hoặc Phong Giới Tôn Sư... Trước ngươi đã có hai người tiến vào nơi này. Ta không biết tên của họ. Nhưng có thể tiến vào đây tức là có duyên với ta. Người thứ nhất tiến vào, ta cho hắn đạo pháp tuyệt luân, cho hắn cảm ngộ của ta về thiên địa... Người thứ hai tiến vào, ta cho hắn một nửa quy tắc của thân thể, khiến cho hắn có tư chất kinh thiên! Ngươi là người thứ ba tiến vào nơi này, ngươi muốn cái gì..."

Vương Lâm trầm mặc, hồi lâu sau nhìn cây đạo thụ, chậm rãi nói:

"Thủy Đạo Tử là do ngươi bức lui?"

"Nếu ngươi không có được ngọc bội năm xưa của ta đã tiêu tán thì ta cũng không giúp ngươi. Nhưng ngươi đã tìm được ngọc bội, ta có thể thông qua ngọc bội đó thi triển chút lực lượng còn sót lại... Tên đạo nô năm đó của ta, ta đã cho hắn ba cơ hội bất diệt, cuối cùng đã cạn kiệt, vì thế lúc đó ta mới ra tay..."

"Ngươi vì sao lại giúp ta?"

Vương Lâm đè nén sự kinh hãi trong lòng, nét mặt không đổi sắc, dò hỏi.

Lời nói này của Vương Lâm khiến cho đại thụ trầm mặc. Sau một hồi lâu, tiếng nỉ non mang theo vẻ cổ xưa lại vang vọng đến.

"Ở rất lâu trước kia, Thái Cổ Tinh Thần không có phân chia thành nội giới, ngoại giới. Trong vùng tinh không mênh mông vô tận, có một vùng thánh địa được xưng là Viễn Cổ Tiên Vực. Viễn Cổ Tiên Vực này thống lĩnh cả phiến tinh không, giáo hóa muôn tộc. Tất cả sinh linh trong tinh không khi đạt tới một trình độ nhất định, sau khi khai mở tinh thần bản thân sẽ phi thăng, tiến vào Viễn Cổ Tiên Vực, trở thành cư dân của tiên vực... Vốn dĩ mọi chuyện đều nằm trong vòng tuần hoàn. Chỉ bởi vì một chí bảo đến từ ngoài tinh không khiến cho tất cả phát sinh biến cố long trời lở đất. Lần biến đổi này khiến cho Viễn Cổ Tiên Vực phân chia làm hai bộ phận, xuất hiện nội giới và ngoại giới. Trái tim của tinh không này – Viễn Cổ Tiên Vực – cũng bị phân chia, trở thành thánh địa của ngoại giới... Và ở nội giới, cũng tồn tại một phần Viễn Cổ Tiên Vực. Ta chính là từ nơi đó tới..."

Vương Lâm nghe những lời nói của âm thanh già nua này, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn. Chuyện bí ẩn thế này chắc hẳn những người biết được trên thế gian này vô cùng ít ỏi. Hắn không ngờ ngoại giới và nội giới lại có liên hệ như vậy.

Viễn Cổ Tiên Vực phân làm hai, khiến cho Thái Cổ Tinh Thần cũng chia cắt, trở thành hai vùng tinh không của nội giới và ngoại giới.

"Người Viễn Cổ Tiên Vực trong trận biến đổi lớn năm đó thương vong vô số, sụp đổ nặng nề. Ngay cả Tiên Hoàng viễn cổ, vị tồn tại từ thuở thiên địa sơ khai, cũng bị pháp bảo đó đánh trọng thương phải bế quan, không màng thế sự... Nhưng những người tách khỏi Viễn Cổ Tiên Vực do bốn vị Tiên Phi thống lĩnh thì luôn không ngừng dõi mắt từ ngoại giới. Bọn họ muốn chính là món pháp bảo năm xưa, muốn chính là con đường thông thiên dẫn tới Viễn Cổ Tiên Vực trong nội giới.

Ta thân là một đạo tiên của nội giới Viễn Cổ Tiên Vực, sau khi xuống nơi này cũng muốn thống lĩnh mọi sinh linh nội giới chống lại sự xâm lăng của ngoại giới, thậm chí còn muốn giao tranh một trận với bọn họ. Chỉ là ta còn chưa hoàn thành tâm nguyện thì lại bị đạo nô đánh lén, lưng lại bị vài người của ngoại giới Viễn Cổ Tiên Vực liên thủ trọng thương, cuối cùng bị Tiên Phi hủy diệt thân thể ta, khiến ta không thể không tiến vào trong Thiên Nghịch, lấy linh hồn pháp bảo để tồn tại..."

"Thiên Nghịch là thứ gì?"

Tâm thần Vương Lâm chấn động, nhanh chóng hỏi.

"Pháp bảo năm đó gây ra sự chia cắt kịch liệt cho Viễn Cổ Tiên Vực chính là một vật phẩm đến từ bên ngoài tinh không, đó là Thiên Nghịch. Chẳng qua Thiên Nghịch cũng chỉ là một chiếc la bàn. Trên la bàn này còn có ba bảo vật. Thiên Nghịch Châu chính là vật được đặt ở trung tâm. Sau khi Viễn Cổ Tiên Vực phân chia xong, ta thân là đạo tiên, muốn thống lĩnh nội giới đấu tranh với ngoại giới một trận, liền được Tiên Hoàng ban thư��ng cho viên Thiên Nghịch Châu này... Chỉ là ta cũng không phải là chủ nhân đời thứ nhất của Thiên Nghịch Châu. Sau khi ta nghiên cứu vô số năm, ta mới biết trước ta, Thiên Nghịch Châu này còn có hai chủ nhân khác. Mỗi một người bọn họ đều là những tồn tại vượt xa ta... Mà đều là những tu sĩ đến từ bên ngoài tinh không! Hơn nữa ta lại suy đoán rằng viên Thiên Nghịch Châu mới chính là vật trọng yếu nhất trên la bàn! Đáng tiếc là Tiên Hoàng bế quan, nếu không, người nghiên cứu chắc chắn có thể phá giải hoàn toàn bí mật của Thiên Nghịch, tìm tới được Thái Cổ Thần Cảnh!"

"Thái Cổ Thần Cảnh?"

Vương Lâm biết được càng nhiều bí mật kinh thiên, mỗi một điều đều khiến hắn nghe mà tâm thần rung động. Vừa mới nghe về Viễn Cổ Tiên Vực, lại nghe được bốn chữ Thái Cổ Thần Cảnh!

"Thái Cổ Thần Cảnh là một tồn tại... những gì ta biết được về nó thật sự rất ít ỏi... lúc này sinh cơ của ta đã hoàn toàn khô kiệt, sớm đã phải chết rồi. Nhưng sứ mệnh của ta chưa hoàn thành, Tiên Hoàng vẫn chưa xuất quan, Viễn Cổ Tiên Vực vẫn luôn bị phong ấn, tuyệt đối không thể để ngoại giới xâm nhập quấy phá. Nếu không, hậu quả thật sự không thể lường được!

Hai người trước đó tiến vào nơi này, bọn họ vẫn chưa trở thành chủ nhân kế tiếp của Thiên Nghịch. Dù cho có trở thành chủ nhân, bọn họ cũng chỉ là quân cờ của ta mà thôi. Nhưng ngươi thì khác. Ngươi đã khiến Thiên Nghịch dung nhập vào nguyên thần, trở thành chủ nhân của nó rồi. Vì thế ta mới phải giúp ngươi. Ta muốn ngươi trở thành Phong Giới Tôn Sư, khiến ngươi giúp ta bảo vệ Phong Giới, chống lại sự xâm lăng của ngoại giới, chờ đợi Tiên Hoàng thức tỉnh từ bế quan, cho đến khi phong ấn Viễn Cổ Tiên Vực được mở ra! Ta sau khi giúp ngươi sẽ hoàn toàn tiêu tán. Ngọc bội mà ngươi tìm về cùng với Niết Kiếp bảo vật của ta sẽ dung nhập vào đại trận trung tâm của giới, khiến uy lực của nó càng mạnh mẽ, cho ngươi thời gian để trưởng thành! Ngươi nếu có thể lập được đại công lớn đến vậy thì Tiên Hoàng sau khi tỉnh lại, thấy ngươi dâng lên Thiên Nghịch, nhất định sẽ ban thưởng cho ngươi vô số, hoàn thành mọi tâm nguyện của ngươi. Ngay cả nữ tử mà ngươi đặt trong Tị Thiên Quan cũng có thể sống lại được!"

Vương Lâm ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào đại thụ, chìm vào im lặng.

"Người này không ngờ bao nhiêu năm qua đã âm thầm quan sát mình rất lâu, biết rõ mọi chuyện về mình, lại càng biết được khát vọng của mình là khiến Uyển Nhi sống lại, và muốn mình khuất phục vị Tiên Hoàng kia! Hắn muốn mình khi Tiên Hoàng thức tỉnh dâng lên Thiên Nghịch, nhưng nếu mình làm theo thì sẽ bị vị Tiên Hoàng kia hoàn toàn khống chế trong lòng bàn tay."

"Toàn bộ số mệnh của mình phải phụ thuộc vào hắn. Hắn vui vẻ thì có thể cứu sống Uyển Nhi, không vui thì có thể hủy diệt cả hai người mình. Loại chuyện này ta sao có thể làm được. Nhưng lúc này nếu mình rời khỏi nơi này thì cũng phải ứng phó với người này một trận. Người này đối với mình cũng không có ác ý, chỉ là quá mức cố chấp. Thủy Đạo Tử phản bội hắn mà hắn vẫn tha cho Thủy Đạo Tử ba lần bất tử, tự mình đánh mất cơ hội giết chết hắn, để hắn tồn tại cho đến ngày nay."

"Ngươi có thể cho ta những gì?"

Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát, chậm rãi nói.

Lời nói này của hắn khiến cả cây đại thụ chấn động, nhưng từ trong đó lập tức tỏa ra một luồng uy áp kinh thiên động địa. Luồng uy áp ấy hóa thành gió lốc ầm ầm lao thẳng tới Vương Lâm, ngay lập tức bao phủ lấy hắn, mạnh mẽ hút vào, trực tiếp cuốn hắn vào bên trong cây đại thụ.

"Ta tìm hiểu Thiên Nghịch nhiều năm, bí mật trong đó vô cùng tận. Ta cũng không thể nhìn thấu toàn bộ nhưng có thể từ trong Thiên Nghịch lấy ra lực lượng của Thái Cổ Tinh Thần, hóa thành lạc ấn khắc sâu vào hồn phách ngươi. Tuy rằng không thể giúp ngươi một bước lên trời nhưng cũng có thể giúp ngươi tiến vào Đạo cảnh, lĩnh hội được diễn biến của Thiên Đạo. Có thể đạt được bao nhiêu thì phải xem vào chính bản thân ngươi mà thôi!"

Tiếng nói già nua vang vọng, chấn động thiên địa, dần dần tiêu tán.

Thời gian trôi đi, bánh xe năm tháng xoay vần, thoáng chốc, xuân đến thu đi, tháng ngày dần trôi, đã hai năm qua. Tại tinh vực cấp hai, trên đại lục hoang dã kia, Lý Thiến Mai bầu bạn với Vương Lâm đang hóa thành tượng đá đã hơn sáu năm.

Thời gian đối với con người mà nói, có khi lại trôi qua chỉ trong chớp mắt. Có thể thấy sáu năm này nói là nhiều thì không phải quá nhiều, nói là ít thì tuyệt đối không phải là ít.

Đối với tu sĩ mà nói, sáu năm chỉ như trong chớp mắt, thoáng chốc đã qua. Nhưng sáu năm này đối với Lý Thiến Mai suốt ngày chỉ thoa máu tươi lên tượng đá, giống như sáu trăm năm...

Dung nhan của nàng vẫn xinh đẹp như xưa nhưng lại nhuốm vẻ bệnh tật. Thân thể nàng tiều tụy gầy gò hơn rất nhiều, chỉ là ánh mắt nàng vẫn mang theo sự kiên định cùng cố chấp.

Hiện giờ mỗi ngày nàng nghỉ ngơi không quá hai canh giờ. Trong hai canh giờ này nàng toàn tâm ngồi tĩnh tọa, tranh thủ khôi phục chút sinh cơ ít ỏi, tiếp tục thoa máu tươi lên tượng đá.

Bộ dáng tiều tụy của nàng giống như đóa hoa đang héo tàn, khiến cho người ta nhìn thấy mà chua xót trong lòng.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free