[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 123: Ma đầu
Lời của Vương Lâm vừa dứt, sắc mặt ba người Chu Tử Hồng lập tức biến đổi lớn. Đặc biệt là Lâm Đào, sắc mặt lập tức tái nhợt, vội vàng lui ra phía sau. Con du hồn kia nghe được mệnh lệnh, không nói nhiều lời, liền bay về phía Lâm Đào.
Chu Tử Hồng cắn chặt môi dưới, có ý muốn ngăn cản, nhưng chẳng biết mở miệng thế nào. Sư huynh họ Dương thì khẽ thở dài một tiếng, vẻ phức tạp chợt hiện trên mặt. Lâm Đào dùng hết tốc độ, vẫn không thể nào chạy đi xa được. Hắn chỉ hoảng loạn chạy tứ phía, cố gắng né tránh du hồn. Hắn tự biết dù có chạy trốn, tốc độ cũng không thể sánh bằng du hồn. Dù có may mắn thoát được, chiến trường ngoại vực rộng lớn như vậy, hắn khẳng định chắc chắn mình cũng không thể sống sót quay về truyền tống trận. Nghĩ đến đây, hắn vội vàng nói:
- Tiền bối! Ta và Mã Lương vốn không có chút giao tình nào. Mấy năm đồng môn, chúng tôi cũng rất ít khi trò chuyện. Tiền bối tha mạng, ta… ta nguyện trở thành nô tài của ngài. Xin tiền bối tha mạng.
Lâm Đào lo lắng nói. Lúc này, du hồn đã đến rất gần hắn. Vương Lâm khẽ cười, liếc nhìn hắn một cái, tay phải khẽ vung lên, du hồn lập tức ngừng lại. Trán Lâm Đào đẫm mồ hôi lạnh, hắn chẳng dám lau, chỉ cung kính đứng sang một bên, nói:
- Tiền bối, ngài… Ngài chắc chắn là cao thủ của thượng cấp tu chân quốc. Lâm Đào may mắn được làm nô tài của ngài, tuyệt đối sẽ không có nửa điểm dối trá.
Nói xong, hai tay hắn kết thành thủ ấn, đặt lên trán mình. Ngay lập tức, một giọt máu long lanh trong suốt, từ mi tâm hắn chảy ra, từ từ bay về phía Vương Lâm.
Sau khi giọt máu kia xuất hiện, toàn thân Lâm Đào lập tức khụy xuống, trở nên suy yếu, căng thẳng nhìn Vương Lâm. Vương Lâm vung tay lên, sau khi hút lấy giọt máu, ánh mắt liền chuyển sang sư huynh họ Dương.
Lâm Đào sau khi thấy Vương Lâm nhận lấy giọt máu, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết, cái mạng nhỏ của mình đã được bảo toàn. Lâm Đào rất thông minh, có thể nói hắn là người đầu tiên phát hiện Vương Lâm có chút cổ quái. Hắn đoán chắc Mã Lương đã chết, còn vị sư đệ trước mặt này là do người khác đoạt xá. Nhưng hắn không dám nói, lại càng không dám nhắc nhở hai người Dương Hùng và Chu Tử Hồng.
Lâm Đào biết, đi theo Vương Lâm là con đường sống duy nhất của mình. Cho dù Vương Lâm không giết hắn, chỉ cần đuổi hắn đi, hắn cũng chắc chắn là đường chết. Cho nên chuyện này căn bản khỏi cần phải so sánh làm gì cho mệt. Khi Vương Lâm ra lệnh cho du hồn giết hắn, Lâm Đào đã hiểu, đối phương rõ ràng đã sớm nhìn thấu suy nghĩ của mình. Cho nên hắn cũng chẳng cần chất vấn, bởi vì làm như vậy sẽ càng khiến hắn chết nhanh hơn mà thôi.
Đây chính là sự thông minh của Lâm Đào, cực kỳ dứt khoát tự nguyện làm nô tài, thậm chí còn lấy ra bản mệnh tinh huyết của mình dâng cho đối phương. Một khi đã có được máu của hắn, chỉ cần Vương Lâm có một niệm trong đầu, hắn sẽ hồn bay phách lạc. Nhưng Lâm Đào cũng không có biện pháp khác, vì để được tiếp tục đi theo Vương Lâm, hắn chỉ có thể làm như vậy.
Lúc này, cơ thể hắn khẽ động, nhanh chóng đi đến bên cạnh Vương Lâm. Phi kiếm sắc nhọn lóe lên, mũi kiếm chĩa thẳng về phía hai người Dương Hùng và Chu Tử Hồng. Khi làm chuyện này, hắn không chút do dự. Hắn biết rõ, một khi đã trở thành nô tài, thì phải làm những chuyện nên làm, dù chỉ là ra vẻ cũng được.
Nam tử họ Dương cười khổ, khẽ thở dài một tiếng, không nói nhiều, vỗ lên trán mình. Từ mi tâm hắn xuất ra một giọt bản mệnh tinh huyết, bay về phía Vương Lâm. Hắn phát hiện Vương Lâm có chút cổ quái, suy đoán có thể là do đoạt xá. Hắn không dám chậm chạp như Lâm Đào, bởi dọc đường đi lòng đã run rẩy. Lúc này, những gì mắt thấy đã dần sáng tỏ, nếu so sánh, thì quyết định trở thành nô tài của đối phương là lựa chọn tốt nhất. Dù sao, so với sống chết, danh dự cũng chẳng đáng là bao. Huống hồ đối phương còn rõ ràng là một vị tiền bối đến từ thượng cấp tu chân quốc, là cao thủ mà ngay cả những con du hồn kia cũng phải e sợ. Mình đi theo hắn, nói không chừng sau này sẽ có một số cơ duyên. Sau khi dâng ra giọt máu, hắn phức tạp nhìn thoáng qua sư muội Chu Tử Hồng ở bên cạnh, an ủi nói:
- Sư muội, ngươi…
Chu Tử Hồng khoát tay chặn lại, nhìn Vương Lâm, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, thấp giọng nói:
- Tiền bối! Ngài… Khi ngài đoạt xá, Mã Lương lúc đó là sống hay chết?
Nói xong, ánh mắt nàng rất bình tĩnh, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Vương Lâm. Những lời này, từ khi nàng phát hiện Vương Lâm có chỗ không bình thường, đã muốn hỏi rồi.
Vương Lâm liếc nhìn nàng một cái, mở miệng nói:
- Chết.
Chu Tử Hồng thở phào nhẹ nhõm. Mặc kệ đối phương nói thật hay giả, nàng cũng chẳng muốn hỏi thêm nữa. Bằng vào trực giác, nàng cho rằng đối phương không hề nói dối. Hơn nữa, ba người bọn mình trong mắt đối phương, sợ rằng cũng chẳng bằng một con kiến hôi, nên cũng chẳng cần phải nói dối bọn họ. Vì vậy nàng cũng chẳng nói nhiều, đưa ra bản mệnh tinh huyết của mình.
Ba giọt máu nhẹ nhàng bay lơ lửng trước mặt Vương Lâm. Hắn há miệng hút vào. Trong thần thức hắn lập tức xuất hiện ba điểm sáng yếu ớt. Chỉ cần hắn muốn, ba người này sẽ hồn bay phách lạc.
Thật ra ở trên đường đi, Vương Lâm căn bản cũng không thèm che giấu. Chỉ cần là người từng quen biết Mã Lương, sẽ phát hiện ra sự khác thường. Hơn nữa, lại có chuyện du hồn sợ hãi, chỉ cần nghĩ kỹ một chút, lập tức có thể suy đoán ra rõ ràng. Vương Lâm không phải là người hiếu sát, nhưng nếu ba người này không thông minh, thì cũng đành chịu. Chuyện đoạt xá của mình, quyết không thể để cho người khác biết. Còn chuyện khi ra ngoài chiến trường ngoại vực, thì cũng có cách giải thích tốt. Dù sao trong năm mươi năm, hoàn toàn có thể thay đổi được tính cách của một người.
Ba người Chu Tử Hồng, Dương Hùng, Lâm Đào sau khi trở thành nô tài, dây thần kinh vốn luôn căng cứng lập tức được thả lỏng, đứng ở phía sau Vương Lâm. Chu Tử Hồng nhìn Vương Lâm, trong lòng có chút phức tạp. Nàng biết dung mạo của mình rất đẹp. Trước đây ở trong Chiến Thần điện, có rất nhiều đồng môn theo đuổi, đều bị nàng từ chối từng người một. Chu Tử Hồng từng thề, không đến Kết Đan Kỳ, tuyệt đối sẽ không chọn người kết đôi. Nhưng bây giờ, mình đã trở thành nô tài. Nếu như đối phương đưa ra yêu cầu thị tẩm… Chu Tử Hồng nghĩ đến đây, lòng lại càng hỗn loạn. Nàng không biết, Vương Lâm đối với nàng, không có một chút hứng thú.
Sau khi lấy được bản mệnh tinh huyết của ba người, Vương Lâm nhìn chằm chằm vào con du hồn kia. Hắn xoa cằm, thần thức lập tức liên hệ với ba hồn thể kia.
- Du hồn này, ta muốn dùng.
Ba hồn thể trầm mặc một hồi, rất lâu sau, mới truyền đến lời phúc đáp.
- Là một thôn hồn, ngươi còn chưa rõ một việc. Phàm là hồn, thì không thể rời khỏi nơi này.
- Du hồn, cũng là một loại hồn, chẳng qua đẳng cấp của nó không thể sánh bằng chúng ta mà thôi. Nhưng nó vẫn là hồn, thì vẫn mang sức mạnh của hồn. Phàm là sinh vật có linh hồn, đều là thức ăn của chúng. Cũng giống như vậy, chúng lại là thức ăn của ta.
- Chúng ta thôn hồn, cũng không thể trực tiếp cắn nuốt hồn phách của người khác. Chỉ có thể thông qua cắn nuốt du hồn mà lớn mạnh.
- Sự mạnh mẽ của du hồn, những người tu tiên cấp thấp này hoàn toàn không có chút lực chống cự. Mặc dù người tu tiên cấp cao không e sợ, nhưng nếu du hồn số lượng nhiều, thì kết cục cũng không tránh khỏi. Mà du hồn, đối với ta, vừa là vũ khí vừa là nô lệ, đồng thời cũng là thức ăn. Ngươi có từng nghĩ, một ngày nào đó có hồn tiến vào trong không gian sinh linh, vậy sẽ sinh ra hậu quả gì không?
- Là một thôn hồn, ta có thể nói rõ cho ngươi, một ngày nào đó du hồn tiến vào không gian sinh linh. Nếu số lượng không nhiều, như vậy sẽ xảy ra một trận tai họa. Ở bên trong không gian sinh linh, du hồn được gọi là ma đầu.
- Nếu là số lượng lớn, như vậy không gian sinh linh sẽ trở thành một nơi mất đi sự sống. Ngay cả chúng ta trước kia, trong số những du hồn đó, tất nhiên cũng sẽ có một con cuối cùng trở thành thôn hồn.
- Trong vòng tuần hoàn sinh diệt, có một quy luật tồn tại. Phàm kẻ nào muốn vượt qua giới hạn, cũng sẽ bị giết chết.
Chuyện này, Vương Lâm chưa bao giờ được nghe. Hắn trầm mặc một lúc, nói:
- Chiến trường ngoại vực này, là không gian gì?
- Nơi đây là một nơi hỗn loạn do những người có pháp lực mạnh trong sinh linh giới tạo ra. Tồn tại giữa không gian sinh linh và không gian tận diệt. Dù vậy, du hồn vẫn không thể từ trong khe nứt không gian mà bay ra. Chỉ khi nơi này gần sụp đổ, khi ta đi vào, chúng mới có thể đi theo.
- Cho nên, ngươi hoàn toàn không có cách nào rời khỏi, lại càng không nói tới những du hồn kia.
- Du hồn kia nếu ngươi thích, ta có thể tặng cho ngươi. Nhưng cuối cùng, ngươi có lẽ vẫn phải cùng ta trở về không gian tận diệt, đây là sứ mệnh của thôn hồn.
Ba giọng nói của hồn thể từ từ biến mất. Vương Lâm ngơ ngác đứng ngay tại chỗ, vẻ mặt thất thần.
Ba người Chu Tử Hồng nhìn Vương Lâm không nói lời nào đứng hồi lâu, sắc mặt càng ngày càng nghiêm trọng, lòng đột nhiên rung lên, lập tức căng thẳng đứng lên. Đáy lòng Lâm Đào thầm nghĩ không biết đối phương đã yên lòng rồi chăng, nếu như muốn giết người bịt miệng, thì th��t chẳng biết phải làm sao. Chu Tử Hồng lại tưởng là chuyện có liên quan đến việc thị tẩm, trên mặt lộ vẻ đấu tranh. Dương Hùng lại càng sợ mất mật. Hắn nghĩ rất nhiều, không chỉ lo lắng chuyện sống chết của bản thân, mà còn có chút hoảng sợ. Hắn sợ đối phương vứt bỏ thân thể Mã Lương, mà đoạt lấy thân thể của mình.
Sắc mặt Vương Lâm âm trầm, cơ thể khẽ động, bay về phía trước, mục tiêu là truyền tống trận. Ba người Chu Tử Hồng đưa mắt nhìn nhau, rồi vội vàng đuổi theo. Còn con du hồn kia, lại dè dặt, bay rất xa phía sau.
Càng đi về phía trước, những thi thể của tu sĩ lại ngày càng nhiều. Nhưng mỗi khi Vương Lâm đến gần, thì bên trong những thi thể này đều có du hồn chui ra, rồi nhanh chóng tránh sang một bên, không dám ngăn cản. Cảnh tượng cổ quái như vậy, tất nhiên gây sự chú ý của những tu sĩ đang hoảng sợ chạy đến nơi này. Cũng không biết người nào dẫn đầu, theo sau bốn người họ. Vương Lâm cũng không thèm nhìn, tiếp tục bay đi.
Những con du hồn này do dự một hồi, rồi dè dặt đi theo những tu sĩ ở sau cùng. Phát hiện Vương Lâm cũng không ngăn cản, chúng liền lập tức bay lên, trong nháy mắt vang lên những tiếng kêu thảm thiết liên hồi, các tu sĩ lại ầm ầm tản ra, một lần nữa từng người trong hàng ngũ lại tiếp tục bỏ chạy tán loạn.
Một ngày sau, truyền tống trận xuất hiện trong tầm mắt, xác khô nơi đây lại càng dày đặc, du hồn ở khắp nơi. Kể từ đó, nơi đây trở thành khu vực cấm, căn bản không có một tu sĩ nào dám đến. Mặc dù cũng có một số kẻ vận khí tốt, xông thẳng vào. Nhưng trong nháy mắt khi tiến vào chỗ này, liền bị du hồn xông đến. Trong phạm vi mười dặm, ngoại trừ những người sống sót ban đầu bên trong truyền tống trận và bốn người Vương Lâm ra, cũng không còn bất kỳ ai còn sống. Đứng từ xa nhìn truyền tống trận, Vương Lâm có chút trầm ngâm, nói với ba người Chu Tử Hồng:
- Ba người các ngươi đi vào trong truyền tống trận đi.
Ba người không dám từ chối, bất chấp nguy hiểm mà bay về phía trước. Cũng may là du hồn dường như nhận được mệnh lệnh, cũng không ngăn cản ba người. Sau khi thấy bọn họ thuận lợi đi vào bên trong truyền tống trận, Vương Lâm lùi lại phía sau, tìm được một vị trí, khoanh chân ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào truyền tống trận, ánh mắt chớp động. Hắn giơ bàn tay lên, lập tức một con du hồn từ xa bị hút về, run rẩy. Vương Lâm đưa tay về phía truyền tống trận, con du hồn kia lập tức giãy dụa, nhưng vẫn chấp hành mệnh lệnh của Vương Lâm, đánh về phía truyền tống trận.
Tác phẩm này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, mọi hành vi sao chép đều không được cho phép.