Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1194: Phá La Bàn

Vẻ mặt Vương Lâm tái nhợt không còn chút máu, chỉ có khóe miệng là một vệt máu kéo dài đập thẳng vào mắt. Y thu gom tất cả pháp bảo, kể cả thanh Thiết Kiếm đã gãy đôi cùng chiến hồn, rồi phóng vút đi như tên bắn. Nguyên Anh huyết sắc tựa vật chất của Thương Tùng Tử cũng không kịp thoát thân, đã bị Vương Lâm dùng chiến hồn bao phủ rồi thu lại.

Thị giác Vương Lâm dần trở nên mơ hồ, trong lúc y tiến về phía trước, một cơn buồn ngủ mãnh liệt ập đến bao trùm toàn thân. Song, nỗi đau thấu xương tựa kim châm muối xát trên vai phải đã giúp y tỉnh táo trở lại giữa cơn mơ màng. Chiếc La Bàn khổng lồ vẫn không ngừng chuyển động trên không trung, vẫn một mực bao phủ trên đỉnh đầu Vương Lâm, tiếp tục vận chuyển.

La Bàn nhanh chóng xoay tròn, một luồng uy áp nồng đậm từ trên cao bùng phát, tập trung giáng xuống thân thể Vương Lâm đang phi như tên bắn bên dưới. Uy áp càng lúc càng nặng nề, khiến thân thể Vương Lâm càng thêm suy yếu, bước chân đã có chút lảo đảo.

Đúng lúc này, đột nhiên những tiếng nổ ầm ầm truyền ra từ trong La Bàn. La Bàn lại chuyển động ngày càng nhanh, cuốn hết thảy luồng khí bảy màu trên không trung xuống tụ lại phía trên. Chợt, vô số ký hiệu bảy màu bập bềnh xuất hiện trên thân La Bàn.

Ngay khoảnh khắc ấy, một cảm giác nguy hiểm tột độ bỗng tuôn trào trong Nguyên Thần Vương Lâm. Trong tình thế nguy cấp, y lập tức cắn mạnh đầu lưỡi, khiến thân thể tức thì tỉnh táo trở lại. Vừa khi Vương Lâm lấy lại tỉnh táo, vô số ký hiệu trên La Bàn đã điên cuồng giáng xuống, tất thảy đều phóng thẳng về phía Vương Lâm bên dưới.

Khi những ký hiệu bảy màu ào ạt rơi xuống, Vương Lâm nghiến chặt răng, vung một trảo lên hư không. Tam Xoa Kích trong tay y đột nhiên quét ngang, nghênh đón những ký hiệu đang như mưa trút xuống.

Những tiếng nổ ầm ầm đột ngột vang lên, chấn động cả đất trời. Vương Lâm phun ra một ngụm máu tươi. Nhiều vị trí trên thân thể y bị ký hiệu in hằn, để lại những dấu vết thật sâu. Mỗi khi một ký hiệu chạm vào thân thể, Vương Lâm lại chấn động kịch liệt.

Trong mắt Vương Lâm lộ rõ vẻ điên cuồng. Tính cách của y vốn là vậy, càng nguy cấp, càng đối mặt với hiểm cảnh như núi lở, tâm thần càng trở nên tỉnh táo mà điên cuồng. Sự tỉnh táo và điên cuồng này không hề mâu thuẫn, y tỉnh táo để phán đoán, nhưng hành động lại cuồng dại.

Chiếc La Bàn này tựa tủy trong xương, nếu không hủy diệt, nó sẽ liên tục truy kích y không ngừng. Vương Lâm không muốn tạo ra mối nguy hiểm lâu dài. Nếu thứ này cứ ở trên đầu, kẻ khác muốn tìm y sẽ dễ như trở bàn tay.

Tay trái Vương Lâm nắm chặt Tam Xoa Kích, vẻ điên cuồng trong mắt y càng thêm nồng đậm. Y biết thời gian mình còn tỉnh táo không còn nhiều nữa. Khi vết thương càng lúc càng trầm trọng, bất cứ lúc nào y cũng có thể mất đi ý thức. Y nhất định phải phá vỡ chiếc La Bàn này, sau đó lợi dụng cơ hội còn thanh tỉnh mà tìm một nơi để trị thương.

Thời khắc này vô cùng cấp bách, Vương Lâm hít một hơi thật sâu, chiến ý trong mắt y bùng lên mãnh liệt. Mắt trái Vương Lâm được bao phủ trong ánh lửa rực rỡ. Ngay khoảnh khắc ngọn lửa bao trùm toàn thân, bộ giáp Chu Tước màu đỏ lập tức huyễn hóa xuất hiện trên người y. Cũng vào lúc này, mắt phải Vương Lâm đột nhiên lóe lên sấm sét, những tiếng nổ ầm ầm vang dội, khiến chu vi ngàn trượng quanh thân thể y tức thì biến thành một địa ngục sấm sét.

Sấm sét hiện ra với những tiếng nổ ầm ầm, những tia chớp tựa rắn rồng uốn lượn ngang dọc. Trong chu vi ngàn trượng, mặt đất tức thì phát ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc, vô số đất đá bị sấm sét đánh xuống văng tung tóe khắp bốn phía. Tất cả lực lượng Cổ Thần còn sót lại trong cơ thể Vương Lâm đều tránh qua tay phải, ngưng tụ hết lên tay trái, rồi truyền vào Tam Xoa Kích.

Khoảnh khắc ấy, trong thiên địa đột nhiên vang lên một tiếng nổ còn mạnh mẽ hơn cả tiếng sấm rền. Thân thể Vương Lâm từ mặt đất xông thẳng lên, biển lửa lập tức bao trùm toàn bộ tầm mắt. Bên ngoài cơ thể Vương Lâm lại có Chu Tước huyễn hóa xuất hiện, tựa hồ lúc này y đang điều khiển tất thảy hỏa diễm trong thiên địa, tất cả đều phóng về phía La Bàn.

Ngay khi Vương Lâm phóng vút lên, sấm sét cũng nổ ầm ầm rồi từ dưới mặt đất đánh thẳng lên theo. Tất cả sấm sét đều theo sát bên cạnh Vương Lâm. Từ xa nhìn lại, có thể thấy rõ địa ngục lôi quang trong phạm vi ngàn trượng từ từ bốc lên không trung cùng Vương Lâm, rồi dần dần ngưng tụ thành một ngọn núi sấm sét, một ngọn núi hoàn toàn do sấm sét tạo thành.

Lúc này, Vương Lâm đang đứng trên đỉnh núi. Ngọn núi sấm sét liên tục lớn mạnh, cuối cùng hoàn toàn tiêu tán trên mặt đất, chỉ còn ngưng tụ bên ngoài thân thể Vương Lâm. Cảnh tượng này trông giống như y đang hấp thu toàn bộ ngọn núi sấm sét bên dưới vậy.

Vương Lâm mang theo lực lượng lôi hỏa, tựa một ngôi sao băng được biển lửa và sấm sét vờn quanh thân. Y nắm chặt Tam Xoa Kích, điên cuồng phóng thẳng lên không trung.

Tốc độ của Vương Lâm càng lúc càng nhanh. Ngay khi ký hiệu vẫn liên tục hiện ra trên La Bàn, y đã tiến sát đến bên cạnh nó. Những tiếng rít cào xé gió càng trở nên mãnh liệt, cuối cùng hầu như đã hóa thành hàng loạt tiếng nổ kinh thiên động địa.

- Cửu Huyền Biến!

Trong cặp mắt Vương Lâm nổi đầy tơ máu. Trong khoảng thời gian cực ngắn, thân ảnh y lập tức hóa thành chín phần. Song, chín phần đó lại tức thì hợp nhất làm một, một luồng khí tức mạnh hơn trước kia rất nhiều lần trực tiếp giáng xuống người Vương Lâm.

Những âm thanh Chu Tước đột nhiên vang vọng. Thân ảnh y đột ngột lóe lên chói mắt, phóng thẳng về phía La Bàn rồi giáng một đòn lên đó. Những tiếng nổ ầm ầm đột ngột vang dội khắp hư không, toàn thân La Bàn lập tức chấn động, rồi bỗng nổ tung, tan vỡ. Song, quá trình tan vỡ khởi đầu chỉ là những vết nứt nhỏ xuất hiện trên thân La Bàn. Ngay sau đó, những vết nứt liên tục lan rộng, cuối cùng phủ kín thân La Bàn chằng chịt. Rồi một tiếng nổ đinh tai vang lên, nó vỡ tan thành bốn năm mảnh.

Ngay khi những mảnh vỡ La Bàn văng tung tóe xuống dưới, một bóng hình đỏ thẫm lao vọt ra từ trong chiếc La Bàn vỡ nát. Bóng hình ấy không hề quay đầu nhìn lại mà trực tiếp phóng về phương xa rồi biến mất.

Mặc dù bóng hình đó đã tiêu t��n, nhưng âm thanh La Bàn tan vỡ cùng những mảnh nhỏ văng ra vẫn liên tục vang vọng khắp thế giới bảy màu. Tất cả mãnh thú hóa sương bên ngoài lập tức ngưng tụ lại nhanh chóng. Đám mãnh thú này có nhiều hình dạng khác nhau, tất cả đều ngửa mặt nhìn về phía phát ra âm thanh kinh thiên động địa. Ngay khoảnh khắc này, rất nhiều Mê Thất Giả đang mê man đi lại trong thế giới bảy màu đột nhiên dừng bước, ngẩng đầu dùng ánh mắt mờ mịt nhìn về nơi phát ra tiếng nổ, trong đó có cả đồng tử Đoan Mộc.

Trong một động phủ trên đỉnh núi, ở tận bên ngoài, có một nam nhân đang khoanh chân tĩnh tọa. Vẻ mặt người này tái nhợt, trên bộ y phục màu nâu vẫn còn lấm tấm vết máu tươi. Khi y đang chữa thương, đôi mắt chợt mở ra, hai bên tai lập tức vang vọng tiếng nổ từ phương xa cùng những con sóng chấn động truyền đến. Người này hít vào một hơi thật sâu, đó chính là Trần Thiên Quân.

Bên ngoài sơn cốc đã hoàn toàn bị cấm chế bao phủ, nên không thể rời đi trong khoảng thời gian ngắn. Đồng thời, lão phụ nhân áo xanh cũng phải liên tục chống đỡ những đòn tấn công từ ký hiệu cấm chế. Lúc này, vẻ mặt bà đã không còn chút huyết sắc, trong mắt lộ rõ vẻ không cam lòng. Hai tay bà lão áo xanh liên tục bấm pháp quyết hóa thành cấm chế để chống cự, nhưng uy lực cấm chế nơi đây đã vượt xa sức tưởng tượng của bà. Đặc biệt là sau khi Sinh Tử Cấm và Phá Diệt Cấm dung hợp lại, tuy hai mà một. Nếu còn ở trong này thêm một khoảnh khắc nào, bà sẽ phải đối mặt với vô số đợt tấn công. Thân thể bà lão áo xanh lúc này đã bị thương rất nhiều, hơn nữa, những vết thương này cũng rất nghiêm trọng. Khi những tiếng nổ ầm ầm truyền đến, lão bà áo xanh ngẩng đầu, trong ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc.

Tiếng nổ này vang vọng khắp thế giới bảy màu, truyền thẳng vào trong dãy núi tựa bức tường bao quanh lớp sương mù bên trong. Lúc này, sương mù cũng trở nên chấn động, rồi cuồn cuộn nổi sóng dữ. Đây là lần đầu tiên tất cả Minh Chí Giả bên trong phải ngừng lại những tiếng nói kỳ dị, thân thể cũng ngưng đọng, tất cả đều ngẩng đầu, đều mờ mịt.

Trong đám sương mù dày đặc, trên ký hiệu tia chớp nơi mi tâm của pho tượng đá khổng lồ, có một làn sương bảy màu. Nguyên Thần suy yếu của Thương Tùng Tử đang khoanh chân ngồi bên trong. Hai tay lão già đang liên tục bấm niệm pháp quyết chữa thương. Khi âm thanh từ phương xa truyền đến, lão ngẩng phắt đầu lên. Lúc này, trong mắt lão lộ ra vẻ cực kỳ kinh hoàng, lão đã thực sự chấn động.

Trước đây, dù Thương Tùng Tử đánh giá cao Vương Lâm, nhưng chưa bao giờ nghĩ đối phương có thể ngang bằng với mình. Không ngờ, chỉ sau một trận chiến thảm thiết, đôi bên đều lưỡng bại câu thương. Thương Tùng Tử nhớ lại trận chiến đã khiến lão tổn hại rất nhiều pháp bảo, đặc biệt là ba hạt châu, lòng cảm thấy cực kỳ đau xót. Trong số đó còn có Thủy Tinh Kiếm, thứ khiến Thương Tùng Tử đau lòng như cắt. Nhưng nếu gom tất cả những pháp bảo đó lại, cũng không thể so sánh được với chiếc đinh bảy màu. Đây mới chính là đả kích lớn nhất đối với Thương Tùng Tử.

Mỗi khi nhớ tới chiếc đinh bảy màu, Thương Tùng Tử đều nảy sinh cảm giác Nguyên Thần tan vỡ. Đây chính là pháp bảo mạnh nhất trong không gian trữ vật của lão, cũng là đòn sát thủ để bảo toàn tính mạng. Nhưng khi lão lấy nó ra, lại không thể giết chết được kẻ họ Lữ, ngay cả thân thể chính mình cũng tan vỡ suýt mất mạng.

Thương Tùng Tử bỏ chạy vì thân thể đã suy yếu đến mức không thể tiếp tục chiến đấu. Nhưng nguyên nhân chủ yếu chính là lão tin đối phương chắc chắn sẽ chết, bởi dưới tình huống trọng thương, kẻ họ Lữ kia sẽ không thể thoát khỏi La Bàn do thần thông hạt châu biến thành.

Nếu đối phương chết, Thương Tùng Tử có thể đứng từ xa điều khiển La Bàn hút thi thể và Nguyên Thần của đối phương vào. Sau đó, đợi khi tình trạng vết thương của mình chuyển biến tốt, tất cả mọi chuyện còn lại sẽ dễ như trở bàn tay.

Nhưng khi tiếng nổ vang vọng từ phương xa, cảm ứng của Thương Tùng Tử với La Bàn cũng bị cắt đứt hoàn toàn. Thân thể lão lập tức chấn động, trong lòng trở nên suy tư sâu sắc.

- Dưới tình trạng vết thương như vậy mà tên kia vẫn có thể phá vỡ thần thông của La Bàn…

Lần đầu tiên trong lòng Thương Tùng Tử chính thức sinh ra cảm giác sợ hãi đối với Vương Lâm.

Thực tế, địa phương được dãy núi tựa bức tường bao quanh cũng không giống như lời Thương Tùng Tử nói. Vị trí trung tâm của thế giới này cũng chẳng phải nơi đây. Nếu càng đi sâu vào bên trong, vị trí trung tâm thật sự là một sơn cốc được bao phủ trong sương mù dày đặc. Nhưng lúc này, vẻ mặt Thương Tùng Tử cực kỳ tái nhợt, đang khoanh chân ngồi tại đây, không dám cử động, chứ đừng nói đến việc đi đâu khác.

Vương Lâm phóng đi như tên bắn, Thần Thức dần trở nên mơ hồ. Song, y vẫn cắn răng, miễn cưỡng giữ lại một luồng thần trí cuối cùng. Khi y liên tục tiến lên phía trước, ánh mắt dần trở nên ảm đạm. Ngay khoảnh khắc tiến vào một động phủ bỏ hoang trong sơn cốc, y chỉ kịp mở ra khe nứt trữ vật để Ngân Y Nữ Thi và Hứa Lập Quốc xuất hiện hộ pháp, sau đó ngã đập đầu xuống mặt đất rồi hôn mê bất tỉnh.

Trước đó, Hứa Lập Quốc đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giết chết Tiền Quý Chung, rồi lập tức bị Vương Lâm thu hồi. Lúc này, vừa mới xuất hiện, Hứa Lập Quốc đang định đắc ý giành công, nhưng khi thấy Vương Lâm hai mắt nhắm chặt, mặt xám như tro, hôn mê bất tỉnh, hắn khẽ giật mình, đôi mắt liên tục đảo qua đảo lại.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh truyền đến, khiến thân thể Hứa Lập Quốc run rẩy. Hắn quay đầu lại, vẻ mặt lập tức lộ ra vẻ xu nịnh. Khi không còn ở trong không gian trữ vật, hắn đã biết rõ Ngân Y Nữ Thi này cực kỳ lợi hại, nên không dám đắc tội.

- Hộ pháp!

Giọng nói của Ngân Y Nữ Thi vang lên lạnh lùng như băng. Nàng khoanh chân ngồi xuống bên cạnh Vương Lâm, ánh mắt đảo qua gương mặt y, bên trong lộ ra vẻ mê man cùng một chút dịu dàng.

Hứa Lập Quốc vội vàng nịnh nọt. Một lúc lâu sau, thấy Ngân Y Nữ Thi không có phản ứng gì, chỉ chăm chú nhìn tên sát tinh đang hôn mê kia, hắn liền trở nên đặc biệt trung thành với chủ nhân. Hắn đứng trong động phủ thủ hộ cho Vương Lâm, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ:

- Sát tinh ấy có gì đẹp mà nhìn chứ? Chỉ có Hứa gia gia đây mới là phong lưu phóng khoáng, phong thái nhanh nhẹn, anh tuấn tiêu sái, tuyệt thế mỹ nam… Ôi! Đôi khi, quá mức tuyệt vời cũng là một cái khổ…

Chân thành cảm ơn bạn đã lựa chọn đọc bản dịch độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free