Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1183: Đừng cử động

Đúng lúc này, phi kiếm của Đoan Mộc gầm thét lao tới, kèm theo những luồng kiếm khí kinh người xuyên phá thân thể Giao Long, thẳng tắp đâm sâu vào bên trong. Ngay sau đó, bảo lô của lão giả họ Bàng ầm ầm giáng xuống, khiến tiếng gầm rống phẫn nộ của Giao Long càng thêm dữ dội. Nó càng giãy giụa, vẻ mặt người phụ trách phong ấn là Đoan Mộc lại càng trở nên tái nhợt, thân thể càng lúc càng run rẩy không ngừng.

- Còn năm lần hít thở!

Âm thanh của Đoan Mộc truyền ra.

Hai tay Thương Tùng Tử bấm pháp quyết, nhanh chóng biến hóa. Hàng vạn phi kiếm lại như mưa lao đến, tất cả đều giáng xuống thân thể Giao Long. Lúc này Giao Long lại càng gầm rống giận dữ, những đợt giãy giụa dữ dội khiến Đoan Mộc phải phun ra máu tươi, gân xanh toàn thân hắn đều nổi rõ, đặc biệt là đôi mắt ngập tơ máu.

Thần thông của lão bà áo xanh biến thành huyền băng lao tới, trong nháy mắt đã giáng thẳng vào Giao Long. Con mãnh thú đang giãy giụa lập tức khựng lại nhưng toàn thân lại bốc lên những luồng sương lạnh buốt, trong khoảnh khắc toàn thân nó đã bị một lớp băng dày bao phủ.

Một luồng hắc khí không ngừng bốc ra từ thân thể Giao Long, trong chớp mắt đã bị lớp băng bên ngoài hấp thu sạch sẽ. Tình cảnh này khiến ánh mắt của các tu sĩ bốn phía lập tức trở nên ngưng trọng. Vương Lâm liếc nhìn về phía lão bà áo xanh, hắn tất nhiên đã nhìn thấu sự quỷ dị của lớp huy��n băng này, chẳng ngờ lại có thể hấp thu sinh cơ của Giao Long.

Giao Long đau đến mức ngẩng phắt đầu lên, dấu ấn nhật nguyệt trên đầu nó ầm ầm tan vỡ. Đoan Mộc phun ra máu tươi và không còn tiếp tục duy trì phong ấn.

Giao Long thoát khỏi phong ấn liền gầm lên phẫn nộ, chiếc sừng màu đen trên đầu chợt lóe sáng, một phần thân thể của nó lại dần lộ ra từ trong sương mù.

Vì thân thể nó đã hóa sương, nên khi nó lộ ra thân thể thật, màn sương cũng dần tiêu tan.

Sau khi lực phong ấn khống chế Giao Long mất tác dụng, lớp huyền băng cũng mất đi công hiệu. Khi thân thể nó chuyển động, lớp huyền băng lập tức vỡ vụn. Lúc này huyền băng phóng ngược trở lại, quấn quanh người lão bà áo xanh, một luồng hắc khí khác lại dung nhập vào cơ thể lão bà, đôi mắt bà ta lại trở nên sáng ngời đầy sức sống.

- Đến lúc này mà đám lão quái còn muốn che giấu thần thông, thật thú vị!

Trong lòng Vương Lâm cười lạnh thầm, thân thể hắn chợt lóe lên ngay khi Giao Long ngẩng đầu. Trong khoảnh khắc nó bay lên không trung, Vương Lâm nhanh chóng lao thẳng về phía cái đuôi đang dần tiêu tan sương của nó.

Một khi để Giao Long từ trong sương mù hóa thành thân thể thật, toàn bộ nguyên tinh bên trong sẽ lập tức tiêu tán, hòa vào nguyên lực trong cơ thể nó.

- Có bao nhiêu thứ, có bao nhiêu chuyện cần làm, nếu muốn lấy số nguyên tinh này thì không cần ta phải mạo hiểm liều mạng.

Vương Lâm cũng chẳng thèm để ý đến cuộc chém giết hỗn loạn kia, trong nháy mắt đã nhảy vọt vào màn sương. Trong làn sương, hắn lập tức nhìn thấy vô số nguyên tinh đang trôi nổi, thậm chí còn có một số ít đang ngưng tụ thành hình.

Vương Lâm vung tay áo lên, ngay lập tức vài trăm viên nguyên tinh đã bị hắn thu vào. Phương pháp lấy nguyên tinh này khiến hắn cảm thấy vô cùng hứng thú. Hắn dùng tốc độ nhanh như chớp liên tục xuyên qua lại trong màn sương, nhanh chóng thu lấy những nguyên tinh đã ngưng tụ qua không biết bao nhiêu năm tháng.

Bên tai Vương Lâm vẫn còn văng vẳng tiếng gầm giận dữ của Giao Long, chỉ trong chốc lát hắn đã thu được mấy ngàn viên nguyên tinh. Mãnh thú hóa sương cấp mười hai thực tế không thể ngưng tụ ra nhiều nguyên tinh đến thế. Dù sao thì cứ mỗi đoạn thời gian, những môn phái nuôi mãnh thú hóa sương sẽ đến thu hoạch nguyên tinh một lần.

Nhưng trong thế giới bảy màu lại căn bản không có ai đến thu lấy nguyên tinh, cho nên sau nhiều năm tháng không ngừng ngưng tụ, con mãnh thú đã tạo ra số lượng kinh người như thế.

Không lâu sau, Vương Lâm lập tức phát hiện ra sương mù xoay chuyển càng lúc càng dữ dội, lờ mờ có dấu hiệu hóa thành thực thể. Tất cả sương mù còn lại đang ngưng tụ về một phía.

Sau khi ước tính số lượng, Vương Lâm quyết định từ bỏ, không tiếp tục thu thập số nguyên tinh còn lại nữa, mà di chuyển về một bên. Khi hắn chuyển động, sương mù lại càng ngưng tụ nhanh hơn.

Chỉ một thoáng sau, sương mù khắp bốn phía đã tiêu tán hết, biến thành một chiếc đuôi Giao Long. Thân thể Giao Long này dài hơn ngàn trượng, lúc này hơn nửa cơ thể đã bay lên không trung, một đoạn đuôi bên dưới cũng đang chuẩn bị lao vút lên.

Trên con đường hẹp, lão già họ Bàng vẻ mặt tái nhợt đang dựa vào vách núi, trước ngực là một mảng máu thịt bê bết. T���i đầu Giao Long, Thương Tùng Tử, lão bà áo xanh và Đoan Mộc đang vây hãm, thần thông gào thét liên hồi. Tất cả đều dốc sức ngăn cản Giao Long này thăng thiên.

Chiếc sừng màu đen trên đầu Giao Long lại chợt lóe hắc quang, đám người Thương Tùng Tử liền tránh né. Khi Giao Long há miệng phun ra, một luồng khí tanh tưởi tràn ngập không gian, tạo ra cảm giác cực kỳ khó chịu. Nhưng lúc này Giao Long cũng đã trọng thương, máu tươi từ thân thể nó không ngừng nhỏ xuống.

Đúng lúc này, Giao Long đột nhiên gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, những ngọn núi xung quanh lập tức ầm ầm sụp đổ. Ngay sau đó, chiếc sừng đen trên đầu Giao Long đột nhiên bùng lên một luồng sáng chói mắt, một tấm lưới điện màu đen lập tức tỏa ra như chớp. Đúng lúc này, nguyên lực thiên địa đột nhiên ngưng tụ, thậm chí còn mơ hồ cảm thấy những luồng sáng bảy màu trên bầu trời cũng bị hấp thu vào.

- Grào!

Giao Long lại gầm lên thêm một tiếng, âm thanh này vang vọng vào tai mọi người, khiến tâm thần chấn động. Tấm lưới điện màu đen đột nhiên khuếch tán ra trăm trượng quanh thân thể Giao Long. Khi tiếng gầm vang lên, nguyên lực thiên địa và những luồng sáng bảy màu ở bốn phía liên tục bị hấp thu, hàng loạt hư ảnh đột nhiên hiện ra.

Những hư ảnh này chính là những con Giao Long quét ngang xuống phía dưới. Đám Giao Long này vờn quanh nhau tạo thành một dòng xoáy, khiến đám người Thương Tùng Tử phải khẩn cấp đối phó.

Nhìn thấy con Giao Long muốn lao lên không trung, nếu để nó hoàn toàn bay lên thì đối với thế giới bảy màu nơi mọi người không thể bay cao, sẽ trở thành một tai họa khôn lường.

Đúng lúc này, hai mắt Vương Lâm chợt lóe sáng, hắn nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi Giao Long đang bay lên không trung cách đó không xa. Vương Lâm tiến thẳng một bước về phía trước, hai tay lại vang lên những tiếng nổ ầm ầm, lực lượng Cổ Thần lại bùng phát. Hắn đạp mạnh chân, phóng người lên vồ lấy đuôi Giao Long giữa không trung, hắn gầm lên một tiếng, hai tay nổi đầy gân máu.

- Xuống cho ta!

Vương Lâm chộp chặt lấy đuôi Giao Long rồi giật mạnh xuống phía dưới. Cảnh tượng này khiến đám người đang tránh né thần thông của Giao Long ở phương xa phải chấn động tâm thần.

Lão già họ Bàng đang dựa vào vách đá bên con đường hẹp trợn trừng mắt, trong mắt bùng lên những tia sáng không thể tin nổi.

Lực lượng Cổ Thần vang vọng trong cơ thể Vương Lâm. Giao Long gầm lên giận dữ, nó quay đầu lại lao về phía Vương Lâm muốn nuốt chửng. Lúc này bên ngoài thân thể Giao Long lại được thần thông vờn quanh bảo vệ.

Nhưng Giao Long càng giãy giụa, lực lượng Cổ Thần trong cơ thể Vương Lâm lại càng trở nên hùng mạnh.

- Xuống!

Một tiếng rống kinh thiên động địa tựa như thần linh gầm thét vang lên, Vương Lâm dùng hai tay chộp lấy đuôi Giao Long. Một tình cảnh làm đám tu sĩ bên dưới phải trợn mắt há mồm đã diễn ra. Toàn bộ thân thể của Giao Long đang hung hăng đổ sập xuống con đường hẹp phía dưới.

Giao Long này mặc dù có thân thể ngàn trượng, dù có tu vi Toái Niết đại viên mãn, dù có lực lượng có thể đối kháng với vô số thần thông, vượt xa các tu sĩ, nhưng lại chẳng có tư cách gì để so với Vương Lâm.

Dù Giao Long đã lột bỏ thân giao, hóa thân thành rồng c��ng đừng hòng bay lên không trung trước mặt một Cổ Thần.

Khi Vương Lâm giật mạnh tay kéo xuống, Giao Long gầm rống nhưng căn bản không thể giãy giụa, thân thể nó đang lơ lửng trên không trung đột nhiên bị đập thẳng xuống phía dưới. Những tiếng gào thét xé toạc không gian lập tức vang vọng, lão già họ Bàng chỉ cảm thấy trời đất tối sầm, tâm thần lão chấn động mãnh liệt, nhưng vẫn điên cuồng lùi về phía sau. Lão sợ rằng nếu mình chậm chân, sẽ bị Giao Long đập trúng, với thân thể của lão, chắc chắn sẽ tan nát.

Những tiếng nổ ầm ầm vang dội đất trời, thân thể khổng lồ của Giao Long trực tiếp đập mạnh xuống con đường hẹp. Một trận động đất đột nhiên bùng nổ, vô số khối đá từ hai bên vách núi liên tục rơi xuống, một lát sau mới khôi phục lại bình thường.

Sau khi Giao Long đập mạnh xuống đất đá, thân thể của nó liên tục co giật, đầu nó nát bươm. Lúc này từng luồng hắc khí bùng lên, Trần Thiên Quân từ trong cái đầu nát bươm của Giao Long phóng ra. Hắn rơi xuống đất, lùi lại vài bước.

Thương Tùng Tử hít một hơi khí lạnh thật sâu, lão sững sờ nhìn Giao Long, sau đó lại nhìn về phía Vương Lâm, trong lòng lão chợt dâng lên hàn ý.

Ngay cả Đoan Mộc cũng liếm nhẹ môi, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm toát lên vẻ kiêng kị đặc biệt. Lão bà áo xanh cũng hít một hơi thật sâu, rồi rơi vào trầm mặc.

Người cảm thấy sợ hãi nhất chính là lão già họ Bàng suýt chút nữa đã bị đập nát thân thể. Lão nhớ lại lời uy hiếp trước đó của Vương Lâm, trong lòng cảm thấy chua chát.

Nhịp hô hấp của Vương Lâm vẫn hết sức nhẹ nhàng. Sau khi liếc nhìn tất cả mọi người thì ánh mắt chuyển đến bộ hài cốt cách đó không xa. Hắn đi đến bên cạnh bộ hài cốt, cúi đầu nhìn xuống, liền phát hiện bên dưới bộ hài cốt có một khối ngọc giản.

Vương Lâm vung tay phải lên hư không, dùng một trảo, khối ngọc giản lập tức rơi vào tay hắn. Hắn ném một viên đan dược về phía trước, viên đan dược bay thẳng đến Đoan Mộc. Đoan Mộc nhận lấy đan dược rồi ôm quyền về phía Vương Lâm.

- Đa tạ!

Vương Lâm cầm lấy ngọc giản ngồi xuống, tựa lưng vào vách núi, thần thức đảo qua, sắc mặt trở nên ngưng trọng.

Thương Tùng Tử đi đến bên cạnh lão già họ Bàng, lão dùng tay phải vỗ nhẹ lên lưng lão già kia rồi lấy ra một viên đan dược đưa cho lão. Sau đó Thương Tùng Tử khoanh chân ngồi bên cạnh, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm lộ ra những tia sáng kỳ dị.

Đoan Mộc cầm lấy Hồi đan, vẻ mặt có chút kích động. Sau khi nhìn kỹ mấy lần thì hắn thu hồi nó. Lúc này không phải thời điểm thích hợp để nuốt đan dược. Hắn hít một hơi thật sâu rồi khoanh chân ngồi xuống thổ nạp trị thương.

Trần Thiên Quân cũng khoanh chân ngồi xuống. Trận chiến này tuy hắn không trực tiếp tham gia chiến đấu bên ngoài, nhưng hắn lại nằm ở bên trong Giao Long. Nếu thiếu đi bất kỳ thứ gì cũng không được. Nếu để người bên ngoài quấy nhiễu, hắn sẽ không thu được linh hồn Giao Long.

Dù không thể hấp thu hoàn toàn linh hồn Giao Long, nhưng nếu nói về thu hoạch thì hắn là người có được nhiều nhất.

Còn lão bà áo xanh thì đi đến bên cạnh thi thể Giao Long rồi đặt tay phải lên đó. Khi lão bà nhắm mắt lại thổ nạp thì từng luồng hắc khí từ thi thể Giao Long dung nhập vào lòng bàn tay phải của bà ta.

- Mãnh thú cấp mười hai hóa sương trong này không thiếu, nhưng càng nguy hiểm, chúng ta càng thu hoạch được nhiều hơn!

Sau khi nghỉ ngơi vài canh giờ, Thương Tùng Tử mở mắt nhìn mọi người rồi chậm rãi nói.

Lúc này, bà lão áo xanh đã khiến thi thể Giao Long chỉ còn da bọc xương, toàn bộ máu huyết đều biến mất. Vẻ mặt b�� lão trở nên hồng hào, mơ hồ như lấy lại được hơi thở của tuổi thanh xuân.

Vẻ mặt lão già họ Bàng cũng khôi phục rất nhiều. Lão đứng thẳng lên nhìn về con đường hẹp phía trước, nơi sương mù đã không còn che phủ, ánh mắt lấp lánh.

- Chư vị, chúng ta tiếp tục thôi!

Thương Tùng Tử đứng dậy đi thẳng về phía trước.

Lão bà áo xanh và Trần Thiên Quân cũng đứng dậy, tiến về phía trước. Đồng tử Đoan Mộc hơi do dự, trầm ngâm giây lát nhưng cũng đứng dậy, nhanh chóng bắt kịp mọi người.

Vương Lâm vẫn ngồi ở vị trí xa nhất, hắn nắm chặt khối ngọc giản trong tay. Trong ngọc giản ghi lại một vấn đề... một chuyện có liên quan đến thế giới bảy màu này.

“Thì ra nơi này là…”

Vương Lâm dứt khỏi dòng suy nghĩ, hắn mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn về phía mọi người. Đồng tử hai mắt Vương Lâm đột nhiên co rút, lông tóc toàn thân dựng đứng.

Đúng lúc này thì Thương Tùng Tử và Đoan Mộc đồng thời khựng lại. Sau đó lão bà áo xanh và Trần Thiên Quân cũng lập tức phát hiện ra điều bất thường. Lão già họ Bàng là người cuối cùng chú ý tới.

- Đừng nên cử động!

Trong mắt Thương Tùng Tử bùng lên vẻ sợ hãi tột độ, lão nhanh chóng truyền thần niệm ra xung quanh. Phiên bản dịch này được lưu giữ và công bố độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free