[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1178: Tư cách
Nguyên tinh là vật của lão phu, lẽ nào lại phải bẩm báo với Bí Lạc Tông ư?
Một giọng nói già nua truyền đến, trên bầu trời phương xa, một vệt cầu vồng xé gió lao tới, đáp xuống cạnh Âu Dương Long, hóa thành Thương Tùng Tử. Thiếu niên mặc y phục vàng lạnh lùng hừ một tiếng, đoạn mở miệng nói:
– Ba vạn năm ngàn nguyên tinh!
– Bốn vạn!
Thương Tùng Tử vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, bình tĩnh đến lạ thường, cứ như bốn vạn nguyên tinh đối với lão chẳng hề có ý nghĩa gì. Tình cảnh dị thường này lập tức thu hút sự chú ý của các tu sĩ bốn phía, ánh mắt mọi người nhìn về phía Thương Tùng Tử đều ẩn chứa sự kinh hãi.
Thương Tùng Tử thân là đại trưởng lão Bảo Ngọc Tông, nhưng dù là tông chủ Bảo Ngọc Tông, lão cũng chẳng màng để mắt. Người này có vô số đệ tử thân tín, đủ sức để đối kháng với Bảo Ngọc Tông, thế nhưng lão lại sống rất an phận. Đối với việc Thương Tùng Tử âm thầm thu mua tiên ngọc và có được vô số nguyên tinh dùng vào những chuyện quỷ dị, tông chủ Bảo Ngọc Tông vẫn chẳng màng hỏi tới.
– Năm vạn nguyên tinh!
Thiếu niên áo vàng nhìn chằm chằm vào Thương Tùng Tử, nghiến răng nói.
Thương Tùng Tử thầm cười lạnh. Lão không hề quan tâm chuyện bản thân có vô số nguyên tinh bị bại lộ. Dù điều đó có thể dẫn đến vô vàn nghi ngờ vô căn cứ, thậm chí thu hút sự chú ý của Thượng Vực, lão cũng chẳng màng bận tâm. Sau ngày hôm nay lão sẽ rời đi, e rằng cả đời này cũng sẽ không bước chân vào Bồng Lai này nữa. Huống hồ lúc này lão đã nắm chắc phần thắng trong tay, một khi thành công, tu vi chắc chắn sẽ tăng mạnh, khi ấy lão còn gì phải sợ hãi chứ?
– Sáu vạn!
Thương Tùng Tử chắp tay sau lưng, khẽ mở miệng nói.
– Ngươi!
Thiếu niên áo vàng lập tức hít một hơi thật sâu, phải mất một lúc lâu sau mới tiếp tục ra giá.
– Bảy vạn!
Thương Tùng Tử lạnh lùng nhìn thiếu niên áo vàng, chợt cười nói:
– Người của Bí Lạc Tông các ngươi cũng không tới đây quá nhiều, Tinh Vực cấp bảy đường xá xa xôi, ngươi trở về cũng nên cẩn thận đấy!
Trong khoảnh khắc cực ngắn, bầu không khí trở nên vô cùng tĩnh lặng, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn lên người Thương Tùng Tử. Kẻ dám ức hiếp Tinh Vực cấp bảy như vậy, quả thật là chuyện hiếm thấy vô cùng.
“Thương Tùng Tử này rốt cuộc có lá bài tẩy gì mà dám ngang ngược đến vậy?”
Thiếu niên áo vàng nhìn Thương Tùng Tử, một lúc lâu sau mới quay đầu đi, hừ lạnh một tiếng. Hắn xoay người, hóa thành một vệt cầu vồng gào thét phóng đi, biến mất nơi chân trời xa thẳm.
Thương Tùng Tử vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên. Lão hướng về phía Vương Lâm ôm quyền, đoạn vung tay ném ra một túi trữ vật. Lão vung tay phải lên hư không, bộ giáp lập tức rơi vào tay lão. Sau khi cẩn thận xem xét một lượt, trên mặt lão lộ ra nụ cười:
– Lữ đạo hữu, tiền đặt cọc một vạn nguyên tinh đã ở trong túi trữ vật. Chúng ta đi thôi!
Vương Lâm tiếp nhận túi trữ vật, thần thức đảo qua rồi thu hồi, vẻ mặt chẳng chút biến đổi nào. Lão già Thương Tùng Tử này tu vi cao thâm, tâm trí lão luyện như cáo già, quả đúng là một kẻ tàn nhẫn.
Thế nhưng dù kẻ này tâm cơ xảo quyệt đến đâu, cũng không thể sánh bằng Thiên Vận Tử. Vương Lâm còn dám giao chiến với Thiên Vận Tử, vậy cớ gì phải sợ tên Thương Tùng Tử này chứ?
Vương Lâm gật đầu, thân hình tiến lên một bước, hóa thành một vệt cầu vồng, trực tiếp phóng thẳng vào không trung phía trước. Thương Tùng Tử cười ha hả, cũng trực tiếp phóng về phía trước. Lão già cũng hóa thành một vệt cầu vồng tựa như Vương Lâm, trong khoảnh khắc đã biến mất nơi phương xa. Đợt đấu giá này, vì tình cảnh vừa rồi, đã khiến mọi người mất hết hứng thú tiếp tục, tất cả đều lần lượt rời đi.
Vương Lâm và Thương Tùng Tử dùng tốc độ cực nhanh, lao ra khỏi Bồng Lai Đại Lục. Hai người phóng đi như tên bắn trong làn sương mù. Đúng lúc này, vô số tiếng sáo từ đâu vọng tới, vang vọng trong màn sương.
Trong làn sương mù đang cuồn cuộn chuyển động nơi phương xa, Lý Thiến Mai xuất hiện, mái tóc xanh biếc phất phơ. Nàng chậm rãi bước ra từ trong sương, nhìn Vương Lâm rồi khẽ cười.
Vương Lâm lập tức dừng chân, trầm mặc một lát rồi chậm rãi mở miệng nói với Thương Tùng Tử bên cạnh:
– Thương Tùng Tử đạo hữu cứ đi trước, tại hạ sẽ theo sau ngay!
Thương Tùng Tử khẽ cười, lấy ra một ngọc giản ném cho Vương Lâm, đoạn cười nói:
– Lữ đạo hữu cứ theo dấu hiệu trên bản đồ tinh cầu này mà đi, lão phu và vài lão hữu sẽ chờ ở nơi đó!
Nói đoạn, Thương T��ng Tử quét mắt nhìn về phía Lý Thiến Mai, rồi ôm quyền phóng đi như tên bắn, biến mất trong làn sương dày đặc. Lão cũng chẳng sợ Vương Lâm không đi theo.
– Muội đã buộc phải đi rồi, sao lại quay về đây?
Vương Lâm nhìn Lý Thiến Mai, trầm tư một lúc lâu rồi bình tĩnh nói.
– Vốn đã định đi, nhưng lại chợt nghĩ đến lời huynh từng nói sẽ tiễn muội!
Lý Thiến Mai trừng mắt nhìn hắn, khẽ nói.
Vương Lâm nhíu mày, nói:
– Huynh ở đây tiễn muội là được rồi... Với tu vi của muội, chắc chắn sẽ không gặp nguy hiểm lớn, nhưng vẫn phải cẩn thận một chút!
– Ai mà biết được, có lẽ lần này muội đi, chúng ta sẽ khó có ngày gặp lại... Thú loạn lần này, nghe sư tôn nói thì hình như có chút nghiêm trọng.
Lý Thiến Mai lắc đầu, khẽ nói, nhưng Vương Lâm lại trở nên trầm mặc. Thấy bộ dạng của Vương Lâm, cặp mày thanh tú của Lý Thiến Mai khẽ nhíu lại, nàng nhìn Vương Lâm rồi khẽ than một tiếng:
– Hành vi của Thương Tùng Tử rất quỷ dị, trước đây muội muốn đi cùng huynh...
Lý Thiến Mai khẽ cắn môi dưới, nhìn Vương Lâm, rồi gỡ xuống một chiếc vòng xanh biếc từ tay phải.
– Trước đó huynh đã trả lời muội ba vấn đề, chúng ta từng nói mỗi vấn đề sẽ có một vật phẩm tương ứng. Vấn đề thứ ba đã trả lời xong mà vật phẩm muội vẫn chưa đưa cho huynh. Đây là một bảo vật phòng hộ, huynh hãy giữ lại phòng thân đi!
Lý Thiến Mai ném vòng tay cho Vương Lâm.
Vương Lâm nhìn về phía Lý Thiến Mai, vẻ mặt hắn có chút phức tạp. Hắn tiếp nhận vòng tay, nhìn thoáng qua, trên vòng tay vẫn còn lưu lại hơi ấm từ cơ thể nàng. Vương Lâm lắc đầu, rồi trả lại vòng tay cho Lý Thiến Mai.
– Vì sao lại không cần?
Lý Thiến Mai nhìn Vương Lâm, lặng lẽ hỏi.
– Vật này quá mức quý trọng, tại hạ không thể nhận. Nếu không còn việc gì khác, tại hạ xin cáo từ!
Vương Lâm nói xong, hướng về Lý Thiến Mai ôm quyền, rồi xoay người muốn rời đi.
Vẻ mặt Lý Thiến Mai vẫn bình tĩnh. Nàng cầm vòng ngọc trong tay, rồi ném thẳng lên. Vòng ngọc này lập tức hóa thành thanh quang, biến mất trong sương mù.
– Nếu huynh đã không muốn, vậy muội cũng không cần nó nữa.
Vương Lâm trầm mặc nhìn thoáng qua Lý Thiến Mai.
– Nếu huynh đã không muốn lấy vật của muội, vậy bức tranh này huynh nên giữ lại đi!
Lý Thiến Mai vung tay lên, trong tay nàng xuất hiện một bức tranh, rồi đưa cho Vương Lâm.
– Sóng trên đó rất đẹp, chỉ thiếu vài phần sinh khí, muội đã vẽ thêm vài nét bút!
Lý Thiến Mai bình tĩnh nói.
Sau khi nhận lấy bức tranh, Vương Lâm cũng không vội mở ra, mà trở nên trầm mặc một lúc lâu. Hắn vung tay phải lên hư không, một khe nứt trữ vật xuất hiện trước mặt, từ trong đó bay ra một luồng kim quang.
Sau khi kim quang rơi vào tay Vương Lâm thì tiêu tán, hóa thành một cây bút.
Vương Lâm cầm bút trong tay, hắn vung lên, lập tức có những ký hiệu bùng ra. Tay phải hắn liên tục chuyển động, liên tiếp lướt qua lướt lại trên những ký hiệu. Mãi đến khi những câu chữ trở nên cực kỳ phức tạp, hắn mới ngừng tay lại:
– Cây bút này là bảo vật Tiên giới, khi thi triển phối hợp với những ký hiệu này, dùng với tu vi sẽ có uy lực cực lớn.
Vương Lâm buông tay, kim quang lại lập tức vờn quanh cây bút, rồi chậm rãi bập bềnh trong hư không. Vương Lâm không hề nhìn Lý Thiến Mai, hắn hóa thành một vệt cầu vồng rồi phóng về phương xa.
– Huynh đã trả lời được ba vấn đề, muội sẽ không để huynh thoát khỏi tay muội đâu!
Trên mặt Lý Thiến Mai lộ ra nụ cười, nàng nhìn về phía Vương Lâm biến mất, rồi cầm sáo đặt lên môi chậm rãi thổi. Tiếng sáo mờ ảo từ trong sương mù vang vọng khắp bốn phía...
Nơi phương xa, Vương Lâm nghe được tiếng sáo, mắt hắn lại nhìn vào bức tranh trong tay. Hắn mở bức tranh ra, dòng sông trên đó đã biến mất, đã khô cạn. Trên dòng sông có hai con cá sát cánh bên nhau, tương trợ nhau lúc hoạn nạn.
Vương Lâm nhíu mày, rồi khẽ cười khổ. Hắn thu hồi bức tranh, rồi phóng theo tiếng sáo đi về phương xa.
Rất lâu sau, Lý Thiến Mai buông sáo, rồi vung bàn tay ngọc lên. Cây bút màu vàng trước mặt được nàng chụp vào trong tay, nàng xoay người đạp lên hư không, rồi chậm rãi phóng đi rất xa...
Vương Lâm phóng đi dựa theo những vị trí Thương Tùng Tử đã đánh dấu trên bản đồ tinh cầu. Trong lúc hắn bay đi như tia chớp, thân hình chợt lóe lên trong làn sương mù. Một lát sau, hắn chợt dừng lại, kinh ngạc nhìn về phía trước.
Trong đám sương mờ mịt không xa trước mặt Vương Lâm, một luồng sáng xanh biếc liên tục lấp lánh, một chiếc vòng đang bay lượn bên trong. Chẳng những Vương Lâm mà ngay cả Lý Thiến Mai cũng không ngờ, nàng chỉ tùy ý ném chiếc vòng đi mà phương hướng nó rơi xuống lại chính là địa điểm nằm trên con đường đã được chỉ dẫn sẵn trên bản đồ tinh cầu của Vương Lâm.
Dù vậy, đám sương mù dày đặc này lại rộng lớn đến cực điểm, dù cùng phương hướng, nhưng muốn nhìn thấy được chiếc vòng này cũng chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Vương Lâm lẳng lặng đứng nhìn vòng ngọc một lúc lâu, sau đó hắn vung tay phải lên hư không, vòng ngọc lập tức rơi vào tay hắn. Hắn khẽ than một tiếng, rồi tiếp tục phóng đi.
Trong làn sương mù dày đặc, cách Bồng Lai Đại Lục cấp năm không xa, có một Man Hoang Đại Lục khá nhỏ. Mãnh thú nơi đây cũng không quá nhiều, ngày thường cũng rất ít tu sĩ bén mảng đến đây. Nhưng lúc này, trên Man Hoang Đại Lục lại có ba tu sĩ đang khoanh chân ngồi.
– Thương Tùng Tử, nơi đó chính là chuyện bí mật của chúng ta, vì sao ngươi lại muốn cho tên họ Lữ kia đi cùng chứ?
Kẻ lên tiếng chính là một lão già. Kẻ này chính là lão già mặt đầy sẹo rỗ đã từng gặp Vương Lâm trong cuộc gặp gỡ riêng với Thương Tùng Tử.
Thương Tùng Tử khoanh chân ngồi đó, nghe vậy, vẻ mặt vẫn như thường, lão khẽ nói:
– Người này có thể thi triển Dịch Linh Ấn, có hắn, lão phu sẽ có thể nắm chắc thêm hai phần thành công. Những vấn đề khác thì cần phải làm phiền đến thần thông của Triệu đạo hữu. Sau khi chuyện này thành công, vẫn dựa theo giao ước trước đó, những gì đoạt được cứ tùy ý để Triệu đạo hữu chọn trước ba vật.
Ánh mắt Thương Tùng Tử rơi trên người một kẻ khác. Người này chính là bà lão mặc áo xanh mà Vương Lâm cũng rất quen thuộc.
– Lão thân sẽ cố hết sức!
Bà lão áo xanh này dùng giọng khàn khàn nói.
Đúng lúc này, sương mù trên Man Hoang Đại Lục chợt điên cuồng xoay chuyển, một tiếng cười chấn động màng nhĩ vang lên, sương mù bị đẩy tản ra khắp bốn phía. Một lão già mặc áo bào hai màu đen trắng, trên đầu đội đạo quan, từ trong sương mù bước ra. Sau khi tiến lên vài bước, lão dùng súc địa thành thốn đi thẳng đến trước mặt ba người kia.
Lão già này vừa mới xuất hiện, trong không khí đột nhiên bùng lên một mùi máu tanh nồng nặc. Trong sương mù sau lưng lão ẩn giấu vô số âm hồn, chốc chốc âm hồn lại thò đầu ra, phát ra vô số tiếng kêu gào thê lương.
Vẻ mặt lão già này cực kỳ tái nhợt, nhưng hai mắt lại sáng ngời, trong mắt lộ ra những luồng u quang âm trầm:
– Vân Hồn Tử!
Khi lão già mặt đầy sẹo rỗ nhìn thấy kẻ tiến đến đội đạo quan trên đầu, ánh mắt lập tức trở nên ngưng trọng.
Da mặt lão già đội đạo quan đột nhiên khẽ chuyển động, lão dùng giọng âm trầm nói:
– Bàng đạo hữu, chúng ta lại gặp nhau!
Nói đoạn, lão quét mắt về phía lão bà mặc áo xanh, cuối cùng ánh mắt lại rơi lên người Thương Tùng Tử:
– Thương Tùng Tử, lần này cũng chỉ có bốn người chúng ta sao?
– Vẫn còn ba vị nữa, chắc sẽ đến rất nhanh thôi!
Thương Tùng Tử liếm liếm môi, rồi chậm rãi nói. Lão vừa dứt lời, trong làn sương dày đặc lại bùng lên những cơn sóng gợn, lại có thêm một người bước ra từ trong đám sương mù cuồn cuộn.
Người này toàn thân áo trắng, mái tóc đen phất phơ, trong hai mắt toát ra cái nhìn lạnh lẽo. Vương Lâm từ trong sương mù bước ra, hắn chuyển ánh mắt lên bốn người phía trước.
– Tiểu bối Tịnh Niết sao? Thương Tùng Tử, ngươi để một tiểu bối Tịnh Niết tham gia vào chuyện này ư?
Vân Hồn Tử nhướng mày.
– Hắn cũng không phải là Tịnh Niết!
Trên mặt Thương Tùng Tử lộ ra nụ cười.
– Sao?
Ánh mắt Vân Hồn Tử lóe lên, nhưng trong nháy mắt khi Vương Lâm tiến lên, lão vung tay về phía trước. Tất cả âm hồn sau lưng lão già đột nhiên gào thét, phóng thẳng về phía Vương Lâm.
Toàn bộ bản dịch này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free.