[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1120: Tân Vũ giới
Không gian hư vô bên ngoài đại điện này tối đen như mực. Từ xa vọng lại từng tràng âm thanh ầm ầm vang vọng. Đến gần hơn, có thể thấy vài khối đá vụn của Vũ Giới cô độc trôi dạt trong hư vô, tựa như vô gia cư. Thực chất, chúng quả thật đã không còn nhà, chỉ có thể lẳng lặng trôi nổi trong hư vô, vĩnh hằng bất biến.
Bên trong trận pháp, Thanh Lâm mở mắt, khuôn mặt toát lên vẻ tang thương của năm tháng, thoáng nhìn qua cứ như một lão nhân. Dù dung nhan hắn vẫn là trung niên, nhưng trên người hắn, ngay khi tỉnh giấc, đã tỏa ra một mùi mục nát nồng đậm.
Thanh Sương theo đó cũng tỉnh dậy, khẽ liếc nhìn vết thương trên cánh tay phải của mình, đôi lông mày thanh tú khẽ chau lại. Nàng khẽ cựa mình, dường như đã ngủ say rất lâu, nên khi vừa mới thức tỉnh, thân thể vẫn chưa kịp thích ứng.
Vương Nham và Hồ Quyên đang khoanh chân, sắc mặt tái nhợt, nhưng cũng cùng lúc mở mắt. Ánh mắt Vương Nham lộ vẻ xúc động, hắn lập tức quỳ xuống đất, cung kính run rẩy nhìn Thanh Lâm.
Hồ Quyên cũng căng thẳng nhìn về phía Thanh Lâm đang ngồi dậy, cắn chặt môi dưới.
Thanh Lâm khẽ mỉm cười, cẩn thận nhìn lướt qua hai vợ chồng ái đồ năm xưa, đoạn hạ giọng nói:
- Lâu nay các ngươi đã vất vả rồi...
- Sư tôn.
Thân mình Vương Nham kịch chấn, hai hàng nước mắt lăn dài từ khóe mắt. Hắn đã chờ đợi vô số năm, tất cả những năm tháng đợi chờ ấy đều là để chờ sư tôn thức tỉnh. Hắn ở lại vùng đất Yêu Linh năm này qua năm khác, chỉ vì ân tình năm xưa khi Tiên Đế Thanh Lâm đã thu nhận hắn làm đồ đệ.
Vương Nham vĩnh viễn không quên được năm đó ở Tiên Giới, hắn chỉ là một luyện khí sĩ nhỏ nhoi vô danh, chính sư tôn đã tái sinh cho hắn, dẫn dắt hắn bước lên đỉnh cao tu vi, đồng thời ban cho hắn hạnh phúc cả một đời.
Lúc này, Chu Dật cũng mở mắt, kinh ngạc nhìn Thanh Lâm bên cạnh. Mặc dù trong lòng có chua xót, có bi thương, nhưng hắn vẫn vô cùng bình tĩnh.
- Thanh Lâm tiền bối, vãn bối có chuyện muốn nhờ.
Vương Lâm thu ánh mắt đang nhìn vào hư vô lại, nhìn về phía Thanh Lâm.
- Ngươi lấy thân phận vãn bối, hay lấy thân phận là đệ tử của lão phu?
Ánh mắt Thanh Lâm bình tĩnh nhìn lên người Vương Lâm.
- ... Sư tôn, người này là bạn thân của đệ tử, thân thể hắn bị dính tiên độc...
Vương Lâm trầm ngâm một lát, đoạn chỉ vào Tư Đồ Nam đang chú ý nhìn về phía này, cung kính nói.
Thanh Lâm thần sắc như thường, ánh mắt đảo qua nhìn Tư Đồ Nam, chậm rãi nói:
- Tư chất quả là kinh người, ngươi có muốn bái lão phu làm sư phụ không?
Tư Đồ Nam tuy kiêu ngạo, nhưng khi ��ối mặt với Thanh Lâm lại không thể giữ được sự bình tĩnh như Vương Lâm. Dù sao hắn cũng không tham dự vào toàn bộ quá trình giải cứu Thanh Lâm, trong lòng cực kỳ kinh sợ. Lúc này nghe vậy, hắn ngẩn ra, do dự một chút, rồi cung kính nói:
- Việc này... Đệ tử bái kiến sư tôn...
Vừa nói tới đây, Tư Đồ Nam ngẩng đầu, nói:
- Tuy nhiên sư tôn, lão... đệ tử tính tình tùy tiện, ngài cũng không được hạn chế tự do của ta.
Câu nói bổ sung này khiến Thanh Lâm cười ha hả, rồi nói:
- Sau khi ngươi giải hết độc, hết thảy đều tùy ý, lão phu hạn chế tự do của ngươi làm gì.
Nói xong, Thanh Lâm lắc đầu, thần sắc rất điềm đạm, tay phải đặt lên vai con gái Thanh Sương, hạ giọng nói:
- Thanh Sương, cho ta mượn chút tiên lực trong cơ thể con.
Vừa dứt lời, một lực hút rất mạnh bất chợt từ tay phải Thanh Lâm truyền ra. Lập tức tiên lực trong cơ thể Thanh Sương trong nháy mắt bắt đầu khởi động, phân ra một tia dung nhập vào tay phải của Thanh Lâm.
Tia tiên lực này không nhiều lắm, chỉ là một tia nhỏ. Ngay cả tiên lực trong cơ thể Vương Lâm lúc trước không nhiều, cũng vượt xa tia này vô số lần. Nhưng tia tiên lực ấy trong tay phải Thanh Lâm lại hóa thành một luồng kim quang chói mắt.
Hào quang này tuy chưa đến vạn trượng, nhưng chỉ trong thời gian ngắn đã bao phủ lấy đại điện, khiến cho Thanh Quang đại điện này thoáng nhìn qua không còn ánh thanh quang nào, mà đã biến thành kim quang rực rỡ như mặt trời.
Thanh Lâm thần sắc ôn hòa, chậm rãi bước tới, đi ra khỏi cửa đại điện, cả người trôi vào hư vô. Hắn nhìn những khối đá vụn trôi qua xa xa, nhìn nơi từng là một khu vườn tiên cảnh trong ký ức, ánh mắt lộ vẻ cảm khái và chua xót.
Tiên Giới lúc này dĩ nhiên đại bộ phận đã sụp đổ, chia năm xẻ bảy. Dường như không lâu nữa, Vũ Giới sẽ hoàn toàn biến mất, chỉ còn tồn tại trong ký ức của tu sĩ. Nếu lại trải qua hàng vạn năm nữa, e rằng ngay cả ký ức cũng sẽ phai nhạt, cho đến khi hoàn toàn bị lãng quên...
Than nhẹ một tiếng, kim quang trên tay phải Thanh Lâm hướng về phía trước vung lên. Lập tức kim quang bay ra, bất chợt lóe lên ngợp trời, tựa như một mặt trời thật sự, bao phủ toàn bộ hư vô, chiếu sáng vạn vật.
Bên trong kim quang này, những sợi kim tuyến bỗng nhiên chậm rãi xuất hiện. Chúng đan xen vào nhau, kết nối thành một mạng lưới, nhanh chóng tản ra bốn phía. Bên trong lưới kim tuyến này ngưng tụ hết thảy quy tắc trời đất, ẩn chứa một sức sống có thể nuôi dưỡng vạn vật.
Theo kim quang và kim tuyến tản ra, toàn bộ Vũ Tiên Giới ngay lập tức bị bao phủ. Những đại lục đang sụp đổ kia, cùng với sự xoay tròn tưởng chừng như vĩnh hằng, cũng trong khoảnh khắc này dừng lại, không hề nhúc nhích.
- Đóng băng Tiên giới.
Thanh âm của Thanh Lâm rất thấp, nhưng sau khi hắn bước ra khỏi đại điện, âm thanh lại truyền rất rõ ràng vào tai mọi người. Vương Nham và Hồ Quyên khẽ động thân, ánh mắt nhìn về phía Thanh Lâm tràn đầy sự sùng kính.
Thanh Sương nhìn bóng dáng phụ thân mình, không có biểu cảm gì. Trong ký ức của nàng, người cha này như một cây cột chống đỡ cả Tiên Giới, chẳng có thời gian chơi đùa cùng nàng lúc nhỏ, mà cả ngày bận rộn với công việc Tiên Giới, bận rộn tu luyện.
Ngày Tiên Giới sụp đổ, trong ký ức của Thanh Sương lúc này vẫn còn rất mới mẻ. Nàng biết, Tiên Giới này chính là tâm huyết của phụ thân, chỉ có điều khi tận mắt nhìn thấy Tiên Giới bị phá hủy, Thanh Lâm chẳng những không bi thương, mà ngược lại còn có chút được giải thoát.
Tâm trạng này rất phức tạp, ngay cả chính nàng cũng không thể nói rõ, chỉ có điều hiện giờ nhìn thấy phụ thân đóng băng Tiên Giới, Thanh Sương không biết vì sao trong lòng lại có chút đau đớn.
Chu Dật yên lặng nhìn Thanh Sương, ngay khi nhìn thấy vẻ mặt của nàng, trong tim hắn cũng bắt đầu run rẩy.
Theo lời Thanh Lâm vừa dứt, tấm lưới kim tuyến tràn ngập toàn bộ Tiên Giới bỗng nhiên co rút lại. Đồng thời, kim quang lại vờn quanh bên trong, những cơn lốc xoáy khắp Vũ Tiên Giới đều tiêu tan một cách im lặng.
Những khối đá vụn khắp nơi dường như có một sức mạnh của thiên địa dẫn dắt, ngưng tụ lại với nhau. Cùng với những mảnh vỡ ít ỏi khác tụ hợp lại, dần dần trong hư vô này hợp thành một mảnh đại lục mới.
Toàn bộ Vũ Giới, bên trong không gian hư vô, giờ đây chỉ có duy nhất một mảnh đại lục này, tản mát ra từng trận tiên khí nồng đậm. Bên ngoài mảnh đại lục này, tấm lưới kim tuyến lượn lờ, chậm rãi phủ xuống mặt đất. Theo kim quang hạ xuống, trên mặt đất trơ trọi bất ngờ xuất hiện cỏ xanh mơn mởn, nước chảy từ đâu kéo đến. Trong tiếng động rầm rầm, từng ngọn núi cao san sát vút lên, từng cung điện uy nghi lần lượt hiện ra.
Tôn Điện của Vũ Giới phía sau Vương Lâm giờ khắc này đã chậm rãi được đưa đến, giáng xuống trung tâm của mảnh đại lục duy nhất này, ầm một tiếng đáp xuống trên mặt đất.
- Từ nay về sau, nơi này chính là Tân Vũ Giới.
Thanh âm Thanh Lâm bình thản, từ từ vang vọng khắp trời đất.
Vương Lâm ngồi trên một ngọn núi cao ở Tân Vũ Giới này, cảm thụ tiên khí bốn phía, trong đầu không ngừng quanh quẩn uy lực của kim quang trên tay phải Thanh Lâm lúc trước. Trong kim quang đó, hắn cảm nhận được rõ ràng sự biến hóa của quy tắc và cả căn nguyên lực.
Từ lúc Tân Vũ Giới này sinh ra cho tới nay đã trôi qua ba ngày. Tư Đồ Nam đã được Thanh Lâm đưa vào Tôn Điện. Vương Nham và Hồ Quyên đã chọn một nơi yên tĩnh trong những cung điện bốn phía mà lẳng lặng ngồi xuống, vẻ mặt hiện rõ sự vui vẻ. Sự vui vẻ của Vương Nham chính là niềm khoái hoạt của Hồ Quyên, hạnh phúc của hai vợ chồng họ khiến Vương Lâm không khỏi hâm mộ.
Nhớ tới hai chữ "hạnh phúc" này, Vương Lâm xoay người nhìn về phía xa xa. Phía trước hắn là một màn tiên vân lượn lờ, có một ngọn núi băng phát ra hàn khí. Trên ngọn núi băng này chính là nơi Thanh Sương cư ngụ.
Tính tình Thanh Sương lạnh như băng, cho dù đối với phụ thân nàng cũng không nói nhiều, chỉ có ở trước mặt Hồ Quyên mới có thể nói chuyện đôi chút. Sau khi Tân Vũ Giới hình thành, Thanh Sương lợi dụng thần thông hóa ra băng sơn, yên lặng cư ngụ trên đó, không chào đón bất cứ ai đến gần.
Chỉ có điều Vương Lâm nhìn thấy rõ ràng rằng bên dưới băng sơn kia, Chu Dật đang lẳng lặng khoanh chân ngồi, thủy chung ngẩng đầu nhìn thân ảnh mơ hồ phía trên băng sơn, tựa như đang thủ hộ, giống như đã thủ hộ tiên thi hơn hai ngàn năm trước.
- Thanh Sương thức tỉnh, có lẽ đối với Chu đại ca mà nói, chưa chắc đã là hạnh phúc...
Vương Lâm thu ánh mắt lại, nhìn lên không trung xanh thẳm. Tân Vũ Giới này không có một khe nứt không gian nào, cực kỳ kiên cố.
Phía sau hắn, nữ thi mặc ngân y đang yên lặng ngồi, ánh mắt thi thoảng lại nhìn Vương Lâm, nhưng rất nhanh liền lập tức quay ��i.
Vương Lâm ngồi ở đây ba ngày, trong đầu ngoài việc nhớ lại quy tắc kim quang của Thanh Lâm, hắn còn không ngừng khắc ghi cảm ngộ từ bên trong Thức Hải của Thanh Lâm.
Tu vi của hắn sau khi rời khỏi Thức Hải cũng không có bước tiến vượt bậc, mà vẫn là Tịnh Niết Sơ Kỳ. Nhưng bên trong thân thể hắn đã có một mầm mống của bước thứ ba, một mầm mống đi đúng đường trên con đường tu đạo, hướng tới quy tắc. Đây chính là cơ may mà Thanh Lâm đã mang lại cho hắn.
Năm đó khi Thiên nghịch sơ khai, Vương Lâm từng đứng trước cánh cửa lớn của Thiên nghịch mà nhìn thấy bước thứ ba, nhưng cũng chỉ là nhìn thấy mà thôi... Lúc này, cơ may của Thanh Lâm khiến hắn cảm nhận được chút thần thông của bước thứ ba. Chuyện này đối với Vương Lâm mà nói, khiến hướng đi của hắn trở nên rõ ràng hơn. Trong lúc không ngừng thấu hiểu, một thanh âm mệt mỏi truyền vào tâm thần, chậm rãi vang vọng.
- Vương Lâm, tới gặp ta.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tôn Điện của Vũ Giới, đoạn đứng dậy bước tới một bước, bình tĩnh đi về phía Tôn Điện, không lâu sau đã bước vào bên trong.
Vừa bước vào bên trong Tôn Điện, Vương Lâm không thể không dừng chân. Phía trước hắn là một lão già đang khoanh chân ngồi, hình dáng mơ hồ tương tự Thanh Lâm. Nếu nhìn kỹ, rõ ràng chính là Thanh Lâm.
Chỉ có điều dung nhan này không biết vì sao lại trở nên già nua đến vậy.
- Ngồi xuống.
Thanh Lâm chậm rãi nói. Vương Lâm khoanh chân ngồi đối diện Thanh Lâm, thần sắc bình tĩnh.
Nội dung này được đội ngũ dịch giả của truyen.free dày công chuyển ngữ, mong bạn đọc ủng hộ.