[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 110: Liễu Mi.
"Nói đi." - Vương Lâm vẫn bình thản, lạnh lùng nói.
Nữ tử nghiến răng, nói nhanh: "Nó đang ở nơi Huyền Đạo tông tập kết. Chắc chắn ở đó có người đang vây công. Vừa rồi, chúng ta vội vã truy đuổi Lý Sơn nên cũng không để tâm nhiều. Có điều, ta khẳng định bọn họ chắc chắn có lệnh bài."
Sắc m��t Lý Sơn tái nhợt. Nhưng ngay sau đó, hắn chợt cười gượng vì Vương Lâm đang nhìn mình.
"Lệnh bài nằm trong tay Liễu Mi trưởng lão." - Lý Sơn vốn định nói dối. Nhưng không hiểu sao, khi nhìn vào đôi mắt của Vương Lâm, một cảm giác ớn lạnh lại trỗi dậy. Cảm giác đó, ngay cả khi hắn đối mặt với lão tổ Phác Nam Tử cũng chưa từng có.
"Liễu Mi trưởng lão?" - Vương Lâm khẽ trầm ngâm. Trong đầu hắn dần hiện lên khuôn mặt kiều mỵ của một nữ tử. Nhìn Lý Sơn, Vương Lâm cất tiếng hỏi: "Nàng đã đạt đến Trúc Cơ?"
Lý Sơn đầy vẻ ngưỡng mộ, gật đầu nói: "Nàng được lão tổ Phác Nam Tử thi pháp trợ giúp Trúc Cơ."
Vương Lâm trầm tư một lát, không khỏi nhớ đến cảnh tượng tại Hằng Nhạc phái năm xưa. Khuôn mặt hiền lành của song thân lại hiện lên, khiến đáy lòng Vương Lâm quặn thắt.
Hắn vung tay tóm lấy, cách không giữ chặt nữ tử và Lý Sơn bay lên trời.
Nữ tử kinh hãi, nhất thời quần áo hơi ẩm ướt. Lập tức, khuôn mặt nàng ửng hồng.
"Nói cho ta biết vị trí của Huyền Đạo tông." - Vương Lâm nhíu mày, đẩy nữ tử ra xa một chút.
Nữ tử lập tức vâng lời, chỉ về một hướng. Lý Sơn không hề chống cự, đứng cạnh thuật lại chi tiết hơn. Vương Lâm không nói một lời nào, nhanh chóng bay đi.
Một lát sau, dưới sự chỉ dẫn của hai người, hắn đã đến được vị trí tập kết của Huyền Đạo tông.
Mặt đất vô cùng hỗn loạn, hiển nhiên nơi đây vừa trải qua một trận quyết đấu. Vương Lâm vừa đến liền vung tay lên, nữ tử và Lý Sơn ngã xuống đất.
"Ngươi có thể đi rồi." - Vương Lâm liếc nhìn nữ tử một cái rồi quay đầu nhìn về phía khu vực tập kết của Huyền Đạo tông.
Nữ tử từ từ lùi lại hơn hai trăm thước, mới tế xuất phi kiếm. Sau đó, nàng nhanh chóng ngự kiếm quang, bỏ chạy với tốc độ nhanh nhất.
"Lý Sơn! Ngươi hãy gọi người của Huyền Đạo tông tới đây. Ta chỉ muốn lệnh bài, không muốn giết người." - Vương Lâm lạnh lùng nói.
Trán Lý Sơn đầm đìa mồ hôi, hắn cười khổ lấy từ trong túi trữ vật ra một cái ngọc giản, đặt lên trán. Một lát sau, hắn ném nó về phía trước. Ngọc giản hóa thành một tia sáng, trong nháy mắt biến m���t.
Một lát sau, trên mặt đất chợt tỏa ra một quầng sáng trắng. Dần dần, quầng sáng đó càng lúc càng rực rỡ, cuối cùng hình thành một cây cột sáng cao vút tận trời.
Xung quanh cây cột sáng có khoảng mười người đang khoanh chân tĩnh tọa. Mỗi người đều đang kết quyết. Trong mười người đó có một nữ tử, ánh mắt trang nghiêm, hai tay đang nâng một cái bình. Trên đỉnh đầu nàng có một cây phất trần. Những sợi tơ trên đó trắng muốt như ngọc. Một vòng tròn đang bao bọc lấy bọn họ.
Đôi mắt Vương Lâm khẽ chớp, liếc nhìn khuôn mặt của mười người.
Trong giây lát, nữ tử liền mở đôi mắt, thấy Lý Sơn, nàng cũng không để tâm. Nhưng khi bất ngờ nhìn thấy Vương Lâm đứng cạnh hắn, nàng liền ngẩn người. Sau khi nhìn kỹ vài lần, đôi mắt nàng lộ ra thần thái khác thường. Nàng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, tay phải vung lên, cây phất trần liền hạ xuống, nằm gọn trong tay. Ngay sau đó, bốn cây cột sáng chậm rãi biến mất.
Trong số mười người có một thanh niên khoảng chừng ba mươi tuổi. Ánh mắt hắn có chút bối rối nhìn Vương Lâm, sau đó đứng dậy ôm quyền, nói: "Vương... sư huynh! Đã lâu không gặp."
Người này chính là ca ca của Liễu Mi, Liễu Phong. Thần thức của Vương Lâm khẽ đảo qua một lượt, liền phát hiện hắn đã đạt tới Trúc Cơ sơ kỳ. Có điều linh lực trong cơ thể vẫn chưa ổn định, chứng tỏ là mới đột phá không lâu.
Vương Lâm nhìn bọn họ, khẽ thở dài một tiếng, nói: "Huyền Đạo tông... Thôi vậy! Đưa lệnh bài cho ta, ta sẽ không làm khó các ngươi."
"Tiểu bối nơi nào mà khẩu khí lớn như vậy? Dám mở miệng đòi lệnh bài của Huyền Đạo tông. Liễu Phong! Ngươi biết hắn sao?" - Trong mười người của Huyền Đạo tông chợt có một lão nhân đứng dậy. Sắc mặt hắn âm trầm nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, cười lạnh hỏi.
Liễu Phong cười khổ, nói: "Mã sư huynh! Hắn... hắn chính là Vương Lâm."
Lão nhân họ Mã ngẩn người, rồi cười lạnh nói: "Thì ra là ngươi! Có điều, cho dù ngươi đã đạt tới Trúc Cơ kỳ cũng không có tư cách đến trước mặt ta xuất ngôn cuồng ngôn. Cút!" - Nói xong, hắn vung tay, một cơn lốc chợt xuất hiện trên mặt đất bằng phẳng. Trong nháy mắt, cơn gió đã ập đến trước người Vương Lâm.
Vương Lâm cũng chẳng thèm tránh né. Khi cơn lốc đến cách năm thước trước mặt hắn liền hóa thành một đống băng, rơi trên mặt đất. Cùng lúc đó, một luồng lục quang chợt lóe lên. Thân thể lão nhân họ Mã hơi run rẩy, trên ngực xuất hiện một vết thương to bằng miệng bát. Toàn thân biến thành băng điêu, tuyệt khí mà chết.
Vương Lâm cảm giác rằng từ sau khi linh lực trong cơ thể biến dị, trong lòng hắn như có một luồng sát ý trỗi dậy. Có nhiều lần hắn suýt không thể khống chế được.
Lục quang lại lóe lên, phi kiếm tỏa ra hơi lạnh khắp xung quanh. Mũi kiếm vẫn hướng về phía Huyền Đạo tông. Nhưng nếu nhìn kỹ thì có thể thấy trong lúc phi hành, thi thoảng phi kiếm lại có chút dừng lại. Có điều, mỗi lần đều bị Vương Lâm cố gắng khống chế.
Đám đệ tử Huyền Đạo tông đều biến sắc. Liễu Phong đứng lặng mà lòng lạnh toát. Trên trán hắn đầm đìa mồ hôi. Trong lòng hắn vẫn lặng lẽ lấy Vương Lâm làm mục tiêu để vượt qua. Hơn một năm trước, dưới sự trợ giúp của Phác Nam Tử, Trúc Cơ thành công, hắn từng nghĩ rằng mình đã vượt qua Vương Lâm. Nhưng đến bây giờ, đối phương chẳng những đạt tới Trúc Cơ kỳ, hơn nữa tu vi lại càng thêm khó lường. Mặc dù Mã sư huynh có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, nhưng vẫn bị đối phương dùng một chiêu giết chết. Không biết, bây giờ tu vi của Vương Lâm đã đạt tới mức độ nào? Cứ nghĩ đến điều đó, Liễu Phong lại càng cảm thấy sợ hãi.
Liễu Mi chẳng biểu lộ cảm xúc nào ra ngoài nét mặt. Sau khi liếc Vương Lâm một cái thật sâu liền lấy lệnh bài trong túi trữ vật ném cho hắn. Từ đầu đến cuối, nàng vẫn không nói một lời nào. Nhưng đôi mắt nàng vẫn nhìn chăm chú vào khuôn mặt hắn.
Sau khi thu lấy lệnh bài, Vương Lâm liếc nhìn Liễu Mi một cái, sau đó xoay người bay lên trời. Thoáng cái đã biến mất vô tung vô ảnh.
Một lát sau, Liễu Mi mới thu hồi ánh mắt, khẽ thở dài. Mặc dù phong thái của nàng vô cùng hấp dẫn, nhưng trước mặt Vương Lâm lại không có chút tác dụng.
Sau khi về tới động phủ, Vương Lâm lấy ra năm cái lệnh bài. Sau khi suy nghĩ một lát, hắn chẳng hề do dự, bóp nát bốn cái. Hắn chỉ để lại một cái, cất vào trong túi trữ vật. Làm xong, hắn sử dụng Dẫn Lực thuật, khống chế những tảng đá xung quanh, lấp kín cửa động. Sau khi bố trí một vài trận pháp dự phòng, Vương Lâm bắt đầu bế quan.
Còn hai tháng nữa mới bắt đầu đại chiến. Tốt nhất nên chuẩn bị từ bây giờ.
Mọi bản quyền dịch thuật của chương truyện này đều thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ bản gốc.