[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1079: Mộc Băng Mi
Khi con bướm ấy vỗ cánh, mảnh kiếm hình rồng lập tức phát ra những tiếng "răng rắc" chói tai, tựa như vô số mảnh thép đang cọ xát vào nhau. Chỉ trong khoảnh khắc, cảnh tượng này khiến Vương Lâm rợn tóc gáy. Đây là lần đầu tiên hắn giao đấu với người khác, thậm chí còn chưa rõ thần thông của đối phương mà đã suýt mất mạng. Nếu không kịp thời triệu hồi Xạ Thần Xa, e rằng hắn đã không kịp trở tay.
Xạ Thần Xa hóa thành con bướm vỗ cánh, một luồng gió vô hình ẩn chứa quy tắc bỗng nổi lên, bay thẳng tới Thiên Vận Tử. Thế nhưng, Thiên Vận Tử vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đôi môi khẽ mấp máy, không hề biến sắc dù Xạ Thần Xa đã xuất hiện.
Ngay lập tức, trước mặt con bướm vang lên một tiếng nổ "ầm" long trời lở đất. Một làn sóng gợn lan tỏa, khiến thân hình con bướm chấn động kịch liệt, lung lay như sắp tan biến.
Vương Lâm lộ rõ vẻ giãy giụa mãnh liệt. Hắn hai tay bấm pháp quyết, há miệng phun máu tươi lên thân con bướm, quát lớn: - Mở phong ấn thứ ba!
Con bướm lập tức chấn động, đôi cánh lại vỗ mạnh. Trên không trung xuất hiện bốn cánh hoa chưa hoàn chỉnh. Con bướm vỗ cánh, bốn cánh hoa này lập tức xoay tròn, thổi về phía trước.
Thiên Vận Tử khẽ "a" một tiếng, nâng tay phải chỉ về phía trước.
Ngay sau đó, một mảnh hư không phía trước bỗng vỡ vụn tan tành. Tựa như bầu trời đã bị hắn vung tay phá nát, rồi bị hắn mạnh mẽ nhấc lên, điên cuồng cuốn về phía Vương Lâm.
Xạ Thần Xa hóa thành con bướm cùng với bốn cánh hoa kia chưa kịp triển khai uy lực chân chính đã bị mảnh hư không vỡ vụn kia cuốn lấy, rồi bay vụt qua bên cạnh Vương Lâm, biến mất không dấu vết.
Lúc này, Thiên Vận Tử đã áp sát, vẻ mặt vẫn thong dong tự tại. Ngón trỏ tay phải hắn nâng lên, hung hăng điểm một cái về phía mi tâm Vương Lâm. Nếu một chỉ này hạ xuống, dù Vương Lâm có thân thể Cổ Thần cũng sẽ lập tức tan nát. Nguyên thần suy yếu của hắn cũng sẽ biến mất khỏi thiên địa trong tích tắc, từ nay về sau sẽ không còn Vương Lâm nữa! Sự cường đại của Thiên Vận Tử tựa như một ngọn núi khổng lồ sừng sững trước mặt Vương Lâm. Giờ phút này, Vương Lâm cảm thấy bất lực, dù có chống cự thế nào cũng không thể vượt qua được.
Nhưng cảm giác ấy lập tức bị Vương Lâm mạnh mẽ đè nén.
- Ta không cam lòng!
Tiếng Vương Lâm vang vọng khắp trời đất, mang theo sự gầm thét giận dữ điên cuồng. Trong khoảnh khắc ngón tay Thiên Vận Tử sắp hạ xuống, Vương Lâm lấy từ trong túi trữ vật ra một vỏ kiếm, dựng đứng trước người.
Trong chớp mắt, ngón trỏ của Thiên Vận Tử chạm vào vỏ kiếm ấy.
- Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, vỏ kiếm ấy nứt toác với những tiếng "rắc rắc". Dù không sụp đổ hoàn toàn, nhưng nó khiến thân hình Vương Lâm bị văng mạnh ra xa.
Miệng phun ra một ngụm máu tươi, Vương Lâm cảm thấy trước mắt mờ mịt. Nguyên thần h���n gần như tan rã, thân thể như muốn tách rời. Giờ phút này, hắn chỉ còn một ý chí tuyệt đối không cam lòng, liều chết chống đỡ nghịch thiên! Thân hình Thiên Vận Tử khẽ khựng lại. Một đòn vừa rồi tuy nhìn như bình thản, nhưng thực tế phản chấn từ vỏ kiếm cũng khiến hắn âm thầm kinh ngạc. Hai mắt hắn lộ ra sát khí, bước một bước tới. Tốc độ của hắn cực nhanh, gần như là thuấn di, trong chớp mắt đã đến trước mặt Vương Lâm.
Tay phải Thiên Vận Tử nâng lên, hung hăng vỗ xuống.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, đột nhiên một luồng sát ý từ sâu trong lòng đất của vùng Yêu Linh này bất chợt bạo phát. Mặt đất ầm ầm rung chuyển, một thân hình lấp lánh phù văn từ trong đó xông vọt ra.
Tốc độ của bóng người này thậm chí còn nhanh hơn Thiên Vận Tử vài lần, tựa như tia chớp lao tới. Một tiếng quát âm trầm vang vọng khắp trời đất.
- Kẻ nào làm tổn thương chủ nhân chính là kẻ thù không đội trời chung của Tháp Sơn này!
Gần như trong khoảnh khắc Thiên Vận Tử vỗ xuống, tay phải của thân hình đầy phù văn này vung lên phía trư��c. Lập tức, một tấm da thú xuất hiện, trong chớp mắt liền bốc cháy hóa thành một luồng khói xám bao quanh thân thể hắn, khiến tốc độ của hắn nhanh hơn vài lần. Thân hình hắn chợt lóe, bay tới bên cạnh Vương Lâm, đứng chắn ở phía trước, "ầm ầm" va chạm với một chưởng của Thiên Vận Tử.
Tiếng nổ "ầm ầm" vang vọng, bóng người với phù văn lượn quanh nhanh chóng ôm Vương Lâm lùi về phía sau, miệng phun ra một ngụm máu tươi. Phù văn trên toàn thân hắn sụp đổ một mảng lớn, nhưng vẻ mặt lại càng thêm dữ tợn.
Khí xám vờn quanh thân thể hắn nhanh chóng chui vào trong, cấp tốc chữa trị vết thương. Đồng thời, một phần cũng dung nhập vào cơ thể Vương Lâm.
Đúng lúc này, tiếng kêu thảm thiết của Đầu to bỗng vang lên từ phía xa. Dưới một kích của phân thân Thiên Vận Tử, thân thể Đầu to "ầm ầm" sụp đổ. Nguyên thần hắn cũng bị thương nặng, dường như sắp tan biến dưới đòn đánh tiếp theo của phân thân Thiên Vận Tử.
Đúng lúc này, Lôi Cát vốn đã bị thương nặng, nổi giận gầm lên một tiếng. Hắn là người gần nhất, lập tức xông tới chắn trước nguyên thần Đầu to. Thân thể hắn bị một kích của phân thân Thiên Vận Tử đánh trúng.
Thân thể Lôi Cát tan nát, nguyên thần gần như tiêu tan, được Phù Phong Tử vung tay áo vội vàng cuốn lại. Nhưng cái giá phải trả cho hành động này là hắn bị một kiếm của phân thân Thiên Vận Tử xuyên thủng ngực.
Phù Phong Tử phun ra máu tươi, cười thảm rồi lùi về phía sau, đến gần hai người trong Trần Đạo Tam Tử đang bị thương nặng.
Quay lại cuộc chiến giữa Cổ Ma Tháp Già và ngũ lão Chu Tước Thánh tông. Cổ Ma Tháp Già duỗi hai cánh tay, phía sau hắn bỗng xuất hiện một hình ảnh trăng lưỡi liềm hư ảo. Một tiếng "Nguyệt táng" vang lên, pháp bảo cấp "Không" trước người ngũ lão "ầm ầm" sụp đổ, năm người bị cuốn bay ngược, máu tươi phun ra.
Người lửa khổng lồ do nguyên thần gần trăm tộc nhân biến thành dưới thần thông của Cổ Ma Tháp Già "phịch" một tiếng sụp đổ. Nguyên thần lại phân tách một lần nữa, trở về cơ thể mỗi người.
Gần trăm tộc nhân đồng thời phun ra máu tươi.
Thiên Vận Tử như không hề thấy những chuyện này, chỉ chăm chú nhìn thân hình Tháp Sơn với phù văn lượn lờ khắp người đang đứng chắn phía trước Vương Lâm. Vẻ mặt hắn bình thản, chậm rãi nói:
- Ngươi ẩn náu phía dưới đã lâu, ta còn tưởng ngươi sẽ không xuất hiện nữa chứ!
Tháp Sơn trầm mặc. Hắn quả thật đã ở dưới lòng đất rất lâu, vốn dĩ có thể không xuất hiện trong trận chiến này. Chuyện này vốn dĩ liên quan rất nhỏ đến hắn.
Trên thực tế, Tháp Sơn đã tính toán như vậy, chỉ là vừa rồi, trong khoảnh khắc nhìn thấy Vương Lâm gặp nguy cơ sinh tử, trong lòng Tháp Sơn bỗng vang lên một tiếng gầm thét giận dữ. Trong tiếng gào thét ấy, thân hình hắn không tự chủ được mà vọt ra.
- Tháp Sơn...
Vẻ mặt Vương Lâm tiều tụy nhưng ánh mắt lại càng thêm sắc bén. Lúc này, hắn được Tháp Sơn dìu, máu tươi vẫn chảy xuống từ khóe miệng.
- Buông ta ra. Mau đi giúp Đầu to!
Vương Lâm hít sâu một hơi, cắn răng nói. Tay phải hắn nắm chặt vỏ kiếm, chăm chú nhìn Thiên Vận Tử, toát ra sát khí điên cuồng.
Lúc này, hắn như trở về hình ảnh sát tinh ma đầu với sát khí ngập trời năm xưa tại Chu Tước tinh.
- Vương Lâm ta nghịch tu, cho dù có chết cũng phải đầu đội trời chân đạp đất! Trong đời này, ta không sợ bất cứ điều gì, chỉ duy nhất muốn giết ngươi!
Vỏ kiếm trong tay Vương Lâm "ầm" một tiếng sụp đổ, hóa thành vô số mảnh nhỏ rơi xuống đất, chỉ còn lại thanh thiết kiếm rỉ sét loang lổ!
Tháp Sơn hơi do dự, rồi trầm mặc lùi về phía sau. Ánh mắt hắn nhìn về phía Vương Lâm mơ hồ lại tỏa sáng rực rỡ như ngày xưa.
Hắn mạnh mẽ xoay người, lóe lên rồi phóng thẳng đến chỗ Đầu to và Phù Phong Tử.
Sở dĩ Vương Lâm để Tháp Sơn rời đi là vì hắn hiểu rõ. Với tu vi của Tháp Sơn, dù được kế thừa phù văn Thánh tổ, nhưng muốn ngăn cản Thiên Vận Tử thì còn xa mới đủ. Vừa rồi Tháp Sơn liều chết ngăn cản, bề ngoài trông không bị thương nặng, nhưng thực tế Vương Lâm nhận ra Tháp Sơn không thể chịu nổi đòn thứ hai!
Vương Lâm cầm thiết kiếm, hít sâu một hơi nhìn Thiên Vận Tử. Trên mặt hắn lộ ra một tia chua xót.
- Xin cho ta gọi ngươi một tiếng sư tôn lần cuối... Nếu không có ngươi, lúc này ta không biết mình sẽ ở đâu. Có lẽ vẫn rời khỏi Chu Tước tinh như trước, có lẽ sẽ chọn một nơi vắng vẻ để ẩn cư...
- Một kích này, ta chiến đấu vì sự sinh tồn của chính mình. Nếu ta chết, xin sư tôn hãy đưa hài cốt ta về Chu Tước tinh. Dù không còn luân hồi, cũng xin cho ta được chôn cất nơi quê hương. Đám người Tư Đồ Nam và sư tôn không có nhiều ân oán, nếu ta chết, xin sư tôn hãy tha cho bọn họ...
Vẻ mặt Thiên Vận Tử bình tĩnh, nhìn Vương Lâm, trầm mặc một lát rồi khẽ gật đầu.
Vương Lâm cười dài một tràng. Tiếng cười này mang theo một khí phách quyết chí tiến lên. Thân thể hắn đang đau đớn, nguyên thần đang tan vỡ, nhưng tay hắn không chút run rẩy, chậm rãi nâng thiết kiếm lên.
- Thiên Vận Tử!
Vương Lâm hét lớn, tay phải quét ngang. Nguyên lực trong cơ thể hắn "ầm ầm" dồn vào thiết kiếm. Trong chớp mắt, thiết kiếm lập tức phát ra tiếng kêu vang, một thanh kiếm lớn hư ảo bỗng xuất hiện giữa không trung, quét về phía Thiên Vận Tử.
Một kiếm, hai kiếm, ba kiếm...
Thiên Vận Tử không hề động đậy, chỉ bình t��nh nhìn Vương Lâm, nhìn từng nhát kiếm nối tiếp nhau.
Bảy kiếm, tám kiếm, chín kiếm... Thiết kiếm vung lên, thường khi một nhát kiếm chưa tan, nhát kiếm sau đã tiếp tục vờn quanh thân thể Thiên Vận Tử, hình thành từng đạo kiếm quang rực rỡ, thay thế hết thảy hào quang trong thiên địa.
Mười kiếm, mười một kiếm... Mãi cho đến nhát kiếm thứ mười chín, Vương Lâm phun ra một ngụm máu tươi, áo giáp đỏ thẫm trên thân thể cũng trở nên ảm đạm.
Hai mươi kiếm, hai mươi mốt kiếm... hai mươi ba kiếm! Đây chính là cực hạn Vương Lâm có thể phát huy ra lúc trước. Trong khoảnh khắc nhát kiếm hạ xuống, toàn thân áo giáp của Vương Lâm tiêu tan, hóa thành một luồng hỏa nguyên lực dung nhập vào thiết kiếm.
Hai mươi bốn kiếm! Trong cơ thể Vương Lâm truyền đến những tiếng "phanh phanh". Hai mắt hắn chảy xuống hai hàng máu loãng, vẻ mặt càng thêm dữ tợn, gầm lên rồi lại nâng thiết kiếm lên.
Kiếm quang vờn quanh thân thể Thiên Vận Tử gào thét, trong nháy mắt hình thành nhát kiếm thứ hai mươi lăm!
Mỗi dòng chữ đều được chắt lọc tinh túy, chỉ dành riêng cho độc giả tại truyen.free.