[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1056: Sơn băng (2)
Vương Lâm nán lại tầng thứ bảy một lúc lâu, sau đó hít sâu một hơi. Nguyên lực trong cơ thể hắn cuộn trào thành một cơn lốc xoáy, ngay lập tức phát ra lực hút vô biên. Chẳng mấy chốc, sau khi hấp thu một ít hỏa nguyên lực thông qua cánh tay phải, Vương Lâm rụt tay lại, đứng dậy, bay thẳng tới cửa vào trên đ��nh núi lửa.
Ngay khoảnh khắc Vương Lâm đứng dậy, người áo đen đằng xa kia cũng đứng lên, từ một hướng khác tiến về phía đỉnh núi.
Vương Lâm từ lâu đã chú ý đến hắc y nhân này. Đối phương cũng giống hắn, có thể hấp thu hỏa nguyên lực. Giữa trán người này cũng có ấn ký, điều này khiến Vương Lâm vô cùng cảnh giác.
Vương Lâm không đi nhanh, thân hình tựa cơn gió nhẹ bay về phía đỉnh núi, dần dần tiếp cận. Nơi đây có một miệng núi lửa khổng lồ, từng đợt khói đen đặc quánh từ bên trong bốc lên, lan tỏa khắp bốn phương, vươn tới tận chân trời.
Nơi đây nhiệt độ cực cao, ngay cả nham thạch gần miệng núi lửa cũng bị bào mòn theo thời gian, dù chưa sụp đổ nhưng đã đỏ rực một mảng, trông thật đáng sợ!
Đứng trên một mỏm nham thạch đỏ hồng bên miệng núi lửa, sắc mặt Vương Lâm vẫn bình thản. Nhiệt độ cực cao ở đây không hề khiến hắn khó chịu. Hắn cúi đầu nhìn xuống phía dưới, bên trong bị một màu lửa đỏ bao phủ, khói đen tựa quỷ ảnh mờ ảo thỉnh thoảng lại bốc lên từ miệng núi lửa.
Chẳng chút do dự, Vương Lâm bước tới, thân hình như sao băng lao thẳng vào bên trong miệng núi lửa. Dọc đường, thần thức Vương Lâm tràn ra xung quanh, hắn lao xuống gần như thẳng tắp. Theo bước chân của hắn, khói đen lượn lờ bên trong lập tức tiêu tan.
Từng đợt sóng nhiệt ập vào mặt, đồng thời khi lướt qua người Vương Lâm liền bị toàn bộ lông tóc hắn hấp thu, nhanh chóng tiến vào trong cơ thể, hóa thành một tia nguyên lực, dung nhập vào nguyên lực đang vận chuyển.
Hai mắt Vương Lâm lóe lên quang mang kỳ dị, tốc độ lao xuống càng nhanh hơn. Phía sau hắn, người áo đen kia cũng bay xuống nhưng vẫn duy trì một khoảng cách nhất định với Vương Lâm. Hắn cũng không muốn vì khoảng cách quá gần mà khiến Vương Lâm nổi sát tâm.
Đối với Vương Lâm, sau một thời gian ngắn tiếp xúc và chứng kiến những gì đã xảy ra, hắc y nhân này đương nhiên biết đối phương không hề tầm thường mà là một kẻ sát phạt quyết đoán, lòng dạ độc ác thủ đoạn tàn nhẫn nhưng tâm cơ cũng vô cùng thâm sâu. Ngay cả Hư Không Tử mà vẫn liên tục chịu nhục dưới tay người này, đến nỗi tu vi cũng bị suy giảm nghiêm trọng.
Nếu là người khác ở vào vị trí của Vương Lâm, e rằng rất khó làm được như hắn, khéo léo xoay sở giữa vô số cường giả, lại còn biết cách dùng thế áp chế địch thủ. Hơn nữa còn dám công kích Hư Không Tử, khiến y trong chốc lát rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Nghĩ đến đây, sự kiêng dè của hắc y nhân đối với Vương Lâm càng thêm sâu sắc. Nhất là khi trong đầu hắn hiện lên cảnh tượng ở tầng thứ nhất, lời nói cuồng ngạo và ánh mắt trước khi rời đi của Vương Lâm đã có thể bức lui khí thế của Hư Không Tử, trong ký ức của hắc y nhân này vẫn còn như mới.
Hơn nữa ở nơi đây, dù hắn có thể hấp thu hỏa nguyên lực nhưng so với Vương Lâm, Chu Tước thiết hỏa chi linh thiên hạ đệ nhất, thì vẫn không thể sánh bằng.
"Muốn thôn phệ người này... rất khó, rất khó!"
Đáy lòng hắc y nhân này thầm than.
Những suy nghĩ phức tạp trong lòng hắc y nhân kia, Vương Lâm tự nhiên không thể nào biết được. Lúc này tốc độ của hắn ngày càng nhanh, không ngừng hấp thu những đợt sóng nhiệt mạnh mẽ truyền t��i từ phía trước. Nhiệt độ ẩn chứa trong sóng nhiệt kia ngày càng mạnh, thậm chí ngay cả vách đá nham thạch xung quanh miệng núi lửa cũng xuất hiện vô số khe nứt, nham thạch không còn màu đỏ thẫm mà đã hóa đen, hiển nhiên ẩn chứa hỏa độc càng nhiều.
Vách đá núi lửa nơi đây không hề trơn tru mà có nhiều chỗ nhô ra. Thân hình Vương Lâm thoắt cái đã dừng lại trên một vách đá nhô ra. Trên khối đá này có rất nhiều khe nứt, lại có màu đỏ sẫm, từng đợt khói đen từ bên trong bốc lên, bay về phía trên.
Vương Lâm đứng trên khối đá này một lúc, ngay lập tức một tảng đá lớn phía dưới khối đá này vang lên âm thanh ào ào, bị tách rời vỡ vụn, chìm xuống biển lửa vô tận bên dưới.
Khi thân hình Vương Lâm hạ xuống, hắn hít mạnh một hơi, ngay lập tức những đợt sóng nhiệt không ngừng phun lên từ bên dưới liền bị hắn nuốt trọn vào miệng.
Cảnh tượng này khiến Vương Lâm tựa như đang nuốt chửng cả biển lửa. Sóng nhiệt như hóa thành thực chất, hình thành ngọn lửa bị Vương Lâm hút vào trong cơ thể. Thân hình Vương Lâm lùi lại một bư���c, khuôn mặt hắn ửng hồng nhưng đôi mắt lại vô cùng sáng ngời.
Nguyên lực trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, không ngừng tiêu hóa luồng hỏa diễm lực này. Nửa nén hương sau, Vương Lâm ngẩng đầu nhìn thoáng qua phía trên, khẽ hừ lạnh một tiếng rồi lại tiếp tục chìm sâu vào bên trong núi lửa.
Không lâu sau khi bóng dáng Vương Lâm biến mất, thân hình hắc y nhân dừng lại trên một khối đá nhô ra, trong mắt hắn hiện lên vẻ hoảng sợ.
"Cắn nuốt hỏa diễm lực như vậy, người này quả thực là một kẻ điên!"
Hỏa diễm lực vốn là thứ bạo ngược nhất, hắc y nhân này tự hỏi lòng mình cũng không dám cắn nuốt như vậy, chỉ có thể mở ra một khe hở nhỏ mà hấp thu mà thôi.
Tốc độ của Vương Lâm ngày càng nhanh. Chẳng mấy chốc, hắn dần dần tiến vào đáy ngọn núi này. Từ xa, xuyên qua một màn sóng nhiệt và sương khói, hắn đã có thể nhìn thấy mọi thứ phía dưới.
Dưới đáy ngọn núi lửa này toàn bộ đều là dung nham đỏ sẫm. Dung nham này tạo thành một biển dung nham. Thỉnh thoảng lại bốc lên một đám bọt khí. Bọt khí này vỡ ra, lập tức lại có một luồng sóng nhiệt từ bên trong phát tán, tràn về phía trên.
Cũng có khói đen bay lên, dưới sự thúc đẩy của sóng nhiệt này cuối cùng cùng nhau phun trào.
Bên trên biển nham tương kia có một tòa cung điện được khắc sâu vào bên trong vách đá núi lửa. Hình dáng của cung điện này hoàn toàn giống với những tòa cung điện ở lối vào sáu tầng trước.
Chỉ có điều, trên đại môn của cung điện này, một văn tự phức tạp tựa rồng bay phượng múa được viết bằng máu đen. Văn tự này thoạt nhìn như một phù văn nhưng nhìn kỹ lại không giống.
Nhìn dáng vẻ, nó lộ ra một vẻ điên cuồng, ngẫm lại trên từng nét chữ lại như truyền ra từng đợt khí thế điên đảo thiên địa, nghịch chuyển Càn Khôn!
Khoảnh khắc nhìn thấy văn tự này, đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rút lại. Hắn lập tức nhận ra văn tự này thuộc ngôn ngữ của bộ tộc Cổ Thần, cũng chính là văn tự của Cổ Yêu và Cổ Ma.
"Ma!"
Đây là một chữ "Ma"!
Lúc này bên ngoài cung điện, đám người Vương Nguy, Hồ Quyên, Cổ Yêu Bối La cùng nhóm Thiên Vận Tử, Hư Không Tử chia làm hai phe đang lơ lửng giữa không trung, chăm chú nhìn vào đại môn của đại điện.
Lăng Thiên Hầu, Lão già Hồ Lô và Thôn Cô Mỹ Phụ đang thi triển thần thông, không ngừng công kích vào đại môn của đại điện. Từng tràng âm thanh ầm ầm vang lên, nhưng dưới sự công kích của sóng nhiệt thì âm thanh như bị xé vụn thành từng mảnh nhỏ, không thể truyền đi xa, cũng không tạo ra hồi âm.
Vương Lâm vừa tới, Hư Không Tử lập tức ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra sát ý nhưng cũng nhanh chóng ẩn nhẫn.
Thân hình nhoáng lên, Vương Lâm tới bên cạnh Vương Nguy và Hồ Quyên. Hắn chăm chú nhìn vào đại môn của cung điện, khẽ nhíu mày. Lúc này Lăng Thiên Hầu gầm nhẹ, sáu đạo nguyên thần kiếm biến ảo ra, với tốc độ cực nhanh ầm ầm đánh vào đại môn. Chữ "Ma" trên cánh cửa lập tức lóe sáng dữ dội nhưng không hề suy suyển.
"Phong ấn để tiến vào tầng thứ tám này, lão phu không thể phá vỡ!"
Lăng Thiên Hầu hừ lạnh một tiếng, lùi lại phía sau. Còn Thôn Cô Mỹ Phụ và Lão già Hồ Lô cũng lắc đầu từ bỏ.
Vương Nguy và Hồ Quyên cũng nhíu mày, cả hai đã th��� qua phong ấn này nhưng cuối cùng cũng không thể phá vỡ. Với phong ấn này, không thể tiến vào trong cung điện.
Vương Nguy nhìn chằm chằm vào chữ "Ma" trên cánh cửa, trong lòng hắn biết rằng với tu vi của mình thì hiển nhiên không nên ra tay trước mặt những lão quái này. Hắn dứt khoát lùi lại, khoanh chân ngồi trên một khối đá nhô ra gần đó, nhắm hai mắt lại, bắt đầu thổ nạp. Tuy hắn đả tọa nhưng thần thức vẫn vô cùng cảnh giác.
Cách Vương Lâm không xa, trên một khối đá thấp hơn một chút, phấn y nữ tử đang đứng đó, bên ngoài thân thể nàng có vô số bông tuyết không ngừng xoay tròn, chống cự lại nhiệt độ cực cao nơi đây. Bởi sự dung nhập của vô số bông tuyết tràn ngập này, ngay cả nham thạch dưới chân nàng cũng dường như bị đóng băng.
Thời gian chậm rãi trôi qua, hắc y nhân đi sau Vương Lâm cũng đã sớm đến nơi này, cẩn thận lơ lửng một bên, nhìn chằm chằm vào cung điện, rơi vào trầm ngâm.
Chữ "Ma" trên đại môn của cung điện ẩn chứa một phong ấn lực khó có thể tưởng tượng nổi. Tính cả Vương Nguy, Hồ Quyên, Thiên Vận Tử và Bối La gần như liên tiếp ra tay, cuối cùng cả hai bên đều không ngừng công kích. Từng tràng âm thanh ầm ầm vang lên, không ngờ đã xuyên phá được sự công kích của sóng nhiệt, khiến âm thanh vang vọng tạo thành hồi âm bên trong núi lửa này, lập tức khiến rất nhiều tảng đá bị tách rời rơi xuống.
Âm thanh ầm ầm không ngừng theo những thần thông của mọi người vang lên ngày càng lớn. Cuối cùng gần như hình thành một thể thống nhất, dù là bên ngoài ngọn núi cũng có thể nghe thấy âm thanh trầm đục từ bên trong lan ra.
Cuối cùng dưới một kích của Bối La, liên hợp với tất cả thần thông của mọi người lập tức hóa thành một cơn gió lốc quét ngang qua, lao thẳng về phía cung điện. Chỉ nghe một âm thanh long trời lở đất vang lên, toàn bộ ngọn núi lửa như phải run rẩy, dung nham phía dưới như sôi trào, phảng phất đất rung núi chuyển!
Chữ "Ma" cực lớn trên đại điện kia lập tức sụp đổ! Đại môn mở ra nhưng ngay lập tức lại có biến cố xuất hiện!
Bản dịch này được tạo ra và phát hành độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.