Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1042 : Thiết kiếm.

Mỗi khối băng đều không ngờ chứa một thi thể còn nguyên vẹn, như đang sống. Những thi thể này bị băng phong, giữ lại động tác trước khi chết, khiến hố sâu tĩnh lặng này càng thêm rùng mình.

Những thi thể trong khối băng ấy cũng chưa đủ để Vương Lâm khiếp sợ. Điều thực sự khiến hắn kinh hãi chính là thứ ẩn sâu bên trong, lộ ra một khe hở giữa những dòng sông băng đan xen, che phủ bốn phía, chính là nguồn gốc của ánh mắt hắn cảm nhận được trước đó.

Qua khe hở giữa các dòng sông băng đan xen, Vương Lâm nhìn rõ được phía dưới. Trong khoảnh khắc ấy, con ngươi trong mắt hắn đột nhiên co rút mạnh.

Bên dưới khe hở sông băng kia, ngay trung tâm hố sâu này có một vật thể khổng lồ cao chừng trăm trượng.

Vật thể khổng lồ ấy không phải thứ gì khác, chính là một cái đầu lâu! Một cái đầu lâu Cổ Thần! Cái đầu lâu ấy bị băng phong, nhưng biểu cảm trên đó vẫn hiện rõ mồn một. Đặc biệt là đôi mắt, không hề khép lại mà trợn trừng đầy giận dữ, ẩn chứa vẻ bi thương và phẫn nộ. Ánh mắt mà Vương Lâm cảm nhận được từ phía trên lúc trước, chính là từ hai con mắt của đầu lâu này tràn ra.

Mặc dù đã trôi qua vô số vạn năm, mặc dù Cổ Thần này cũng sớm chết đi, mặc dù trên người nó không còn chút lực lượng Cổ Thần nào, ngay cả mi tâm cũng không có bất kỳ tinh điểm nào, chỉ còn lại dấu vết của ba tinh điểm đã sụp vỡ, nhưng ánh mắt lúc lâm chung của nó cho đến tận bây giờ vẫn còn sống động đến lạ thường. Điều đó khiến tất cả những ai nhìn thấy đều phải kinh hãi trước cái chết của nó.

Vương Lâm đứng trầm ngâm tại chỗ, nhìn đầu lâu Cổ Thần vẫn còn ánh mắt bi thương và phẫn nộ kia. Từ ngày tu đạo đến nay, theo những việc không ngừng trải qua, Vương Lâm đã hiểu được Cổ Thần cũng không phải vĩnh hằng trong tinh không này. Nhưng Cổ Thần vẫn là bộ tộc mạnh nhất!

Bộ tộc Cổ Thần năm xưa đến nay gần như bị diệt sạch. Nếu nói là do tu sĩ gây nên, Vương Lâm tuyệt đối không tin. Lôi Tiên Giới mạnh mẽ như vậy, khi đối đầu với một Cổ Thần tám sao suy yếu cũng phải dùng hết toàn bộ lực lượng Tiên Giới, vô số Tiên nhân vây đánh, cuối cùng mới giành được chiến thắng thảm hại.

Cái đầu lâu Cổ Thần trước mắt này rốt cuộc đã đối mặt với loại lực lượng nào mà có thể khiến nó, sau khi toàn bộ tinh điểm vỡ nát, vẫn bị chặt đầu!

Lực lượng nghiền nát tinh không của Cổ Thần bát tinh, cho dù không thể đạt tới cửu tinh, nhưng sức mạnh khủng bố ấy cũng đủ để hủy diệt thiên địa.

Vương Lâm trầm tư, thân hình chậm rãi chìm xuống dưới. Khi đến gần một khối băng chắn ngang phía trước, tay phải hắn đặt lên trên, Nguyên lực trong cơ thể chợt chuyển động, lập tức theo cánh tay ầm ầm dung nhập vào trong khối băng kia.

Trong chớp mắt, trên khối băng kia liền lóe lên ánh lửa. Thậm chí ngay cả bên trong cũng tràn ngập ngọn lửa, chỉ một lát sau liền hóa thành một làn sương trắng bay lên không trung.

Thi thể tiên nhân trong khối băng kia tức thì bị ngọn lửa này xông tới, lập tức hóa thành mảnh vỡ, tản ra khắp nơi.

Sau khi mở ra một con đường, Vương Lâm dần dần tới gần đầu lâu Cổ Thần khổng lồ kia. Từ khoảng cách gần nhìn cái đầu lâu này, một cảm giác uy áp phảng phất như đang đối mặt với một Cổ Thần tám sao thực sự ập thẳng vào mặt hắn.

Vương Lâm thầm than một tiếng, chậm rãi chìm xuống theo đầu Cổ Thần, dần dần tới đáy. Nơi cổ Cổ Thần bị chém đứt, bên ngoài bao phủ một tầng băng thật dày. Nhìn xuyên qua tầng băng, có thể thấy miệng vết thương tr��n cổ Cổ Thần cực kỳ chỉnh tề, không có bất kỳ vết răng cưa nào.

Vương Lâm nhìn chằm chằm vào vị trí cổ Cổ Thần. Vẻ mặt hắn tuy bình tĩnh, nhưng con ngươi trong hai mắt không khỏi co rút mạnh, trong tâm thần tràn ngập rung động.

Những gì miệng vết thương này biểu hiện ra khiến da đầu Vương Lâm tê dại. Hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng được, rốt cuộc là ai có thần thông một đao chém đứt đầu Cổ Thần.

– Chẳng lẽ là Thanh Lâm?

Hai mắt Vương Lâm chợt lóe, lộ vẻ sợ hãi. Nếu Thanh Lâm có được thần thông này, vậy thì hắn cũng quá mạnh mẽ rồi. Đương nhiên đã vượt qua sự tưởng tượng của Vương Lâm.

Sắc mặt Vương Lâm không khỏi âm trầm, thần thức cẩn thận tản ra, tràn ngập bên trong đầu lâu. Sau khi quét một vòng vết thương ở đầu lâu. Một lát sau, Vương Lâm khẽ "a" một tiếng. Thân hình nhoáng một cái đã đến gần sát tầng băng. Hai mắt hắn như điện nhìn chằm chằm miệng vết thương.

Bên cạnh chỗ sâu trong miệng vết thương kia có một số hạt kết tinh tròn nhỏ. Màu sắc của chúng đỏ đậm, nếu không nhìn kỹ rất dễ bị lẫn lộn với máu đọng.

– Đây là...

Vương Lâm khẽ trầm ngâm, tay phải nâng lên đặt trên khối băng. Nguyên lực cẩn thận tràn ra, theo tay phải hắn lan xuống. Lập tức khối băng dưới tay phải hắn xuất hiện một màn sương trắng lớn. Hắn cẩn thận khống chế ngọn lửa, chậm rãi hòa tan một lỗ hổng trên khối băng này.

Lỗ hổng này phảng phất như một thông đạo kéo dài tới miệng vết thương của đầu lâu Cổ Thần. Vương Lâm hút mạnh một cái, lập tức có một hạt kết tinh bay ra, rơi vào lòng bàn tay hắn.

Hai ngón tay Vương Lâm kẹp viên kết tinh màu đỏ đậm này, thần thức tràn ra, vờn quanh viên kết tinh, cẩn thận thẩm thấu vào bên trong. Theo quan sát, Vương Lâm dần dần phát hiện ra trong viên kết tinh nhỏ này có một đoàn khí vô hình, không màu sắc. Khí này chậm rãi chuyển động trong viên kết tinh, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tan.

Thần thức Vương Lâm vờn quanh phía ngoài làn khí vô hình kia, sau đó dung nhập vào làn khí vô hình ấy, tra xét lần nữa.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc thần thức Vương Lâm dung nhập vào làn khí, hắn lập tức cảm nhận được một cỗ uy áp không cách nào hình dung từ trong làn khí vô hình kia ầm ầm tràn ra. Dường như trong khoảnh khắc này, Vương Lâm tách rời khỏi trời đất, toàn bộ thế giới trở thành một màu đen, chỉ còn lại uy áp trong làn khí vô hình kia.

Khí tức này mạnh mẽ, chỉ là một tia sót lại mà lập tức khiến cho Vương Lâm cực kỳ kinh sợ, gần như buông tay theo bản năng. Nhưng hắn không vứt bỏ, ánh mắt lóe lên, lại cẩn thận quan sát.

Càng quan sát, Vương Lâm càng nhíu mày lại. Bằng vào kinh nghiệm hơn một ngàn năm tu đạo của hắn, cũng chưa bao giờ gặp loại khí vô hình cổ quái này. Nó không phải tiên khí, cũng không phải linh khí, thậm chí cũng không có bất kỳ liên hệ gì với Nguyên khí trong cơ thể tu sĩ.

Nếu cẩn thận suy nghĩ, thứ này không ngờ lại bao hàm tiên khí, linh khí và Nguyên khí. Ngoài ra, nó còn có một chút khí tức mà Vương Lâm không thể nhận ra.

Nó giống như một mớ hỗn độn, nhưng đồng thời lại kết hợp hoàn mỹ, giống như quy về một mối, làm cho người ta mê hoặc không ngừng.

Điều càng khiến Vương Lâm có cảm giác khủng bố là, trong một tia khí vô hình còn sót lại này, không ngờ ẩn chứa quy tắc. Đúng là quy tắc này khiến cho Vương Lâm cảm thấy da đầu run lên.

Quy tắc này cũng không phải chỉ một mà là vô số đếm không hết. Gần như tất cả quy tắc mà Vương Lâm mượn lực Thiên Nghịch nhìn thấy đều tồn tại trong làn khí vô hình này. Cũng có nhiều quy tắc trước đây Vương Lâm chưa từng gặp qua cũng tồn tại trong đó.

Vương Lâm cẩn thận thu hồi thần thức, sắc mặt tái nhợt nhìn chằm chằm vào viên kết tinh kẹp giữa hai ngón tay. Lúc này hắn có cảm giác, mình đang cầm không phải một viên kết tinh bình thường, mà là một viên kết tinh, một khi vỡ ra, sẽ có lực lượng sụp đổ cực lớn.

– Đúng là cỗ lực lượng này đã chặt đầu Cổ Thần. Có được lực lượng này, hẳn không phải là Thanh Lâm.

Vương Lâm nhìn chăm chú vào viên kết tinh trong tay, trong đầu dần dần hiện ra hình ảnh trận chiến với Thiên Đạo vì cứu Lý Mộ Uyển trên Chu Tước tinh năm xưa.

Sứ giả Thiên Đạo ngày đó hóa ra hư ảo, không ngờ là Cổ Thần. Mà lại là Cổ Thần bị phong ấn tinh điểm. Khi đó Vương Lâm rất là rung động, nhưng tu vi hắn dù sao cũng thấp hơn rất nhiều. Lúc này nghĩ đến cảnh tượng đó, tuyệt không đơn giản chỉ là rung động như vậy, mà bên trong còn có một bí ẩn động trời.

Rốt cuộc là lực lượng gì có thể phong ấn Cổ Thần, lại có thể khống chế Cổ Thần trở thành sứ giả Thiên Đạo? Đáp án này gần như hiện ra sống động như thật.

– Thiên Đạo!

Vương Lâm nhìn vào hạt kết tinh trong tay. Khi hắn nhìn đến làn khí vô hình bên trong, liền có một loại trực giác. Nó và sứ giả Thiên Đạo – Cổ Thần bị phong ấn tinh điểm – dường như có chút liên hệ.

Nhưng Thiên Đạo là vật hư vô mờ mịt, làm sao có thể làm được điều này? Vương Lâm trầm ngâm, hắn nghĩ tới Cổ Yêu Bối La từng nói: bí ẩn của một Cổ tộc có liên quan đến Nghịch tu.

Vương Lâm nhắm mắt lại, trong đầu xuất hiện một loạt hình ảnh. Trong tinh không vô tận, một Cổ Thần bát tinh oai phong lẫm liệt. Nhưng đột nhiên liền có một lực lượng không thể nào hình dung từ trên trời giáng xuống. Vì chống cự cỗ lực lượng này, Cổ Thần bát tinh này làm vỡ nát toàn bộ tinh điểm, nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Dưới lực lượng kia, đầu Cổ Thần bị mạnh mẽ chặt đứt.

Rồi sau đó, cái đầu này bị Tiên Giới đoạt được, không biết vì sao lại đặt ở nơi đây. Lực lượng kia còn sót lại ở cổ Cổ Thần, qua năm tháng không hề tiêu tan mà hóa thành một hạt kết tinh, còn sót lại một tia khí tức của lực lượng năm xưa.

Quyển 8: Liên Minh Bí Ẩn

Toàn bộ quyền lợi về bản dịch tinh hoa này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free