[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1031: Khô Phù
Những con sóng trên mặt biển xanh thẳm cuồn cuộn dâng cao. Từng đợt sóng nối tiếp nhau, hòa vào làm một, tạo thành một bức tường nước khổng lồ. Từ xa nhìn lại, như thể có một dải lam lam đang cuộn xiết, ập thẳng về phía Vương Lâm.
Đợt sóng ấy còn chưa tới gần, tiếng gào thét ầm ầm của nó đã vọng ��ến, khiến tai người nghe ù đi. Đứng trước cơn sóng có thể sánh ngang với thiên uy này, bản thân ai nấy cũng đều cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.
Ánh mắt Vương Lâm trầm trọng, nhìn chằm chằm cơn sóng phía trước. Hai chân hắn đứng trên mặt biển lập tức lùi về sau. Thân ảnh hắn tựa mây trôi nước chảy, vừa lùi bước, hắn vừa thầm nhủ:
– Chỗ ta rơi xuống chỉ là một khóm hoa nhỏ, cho dù có kích hoạt cấm chế cũng không thể xuất hiện trong một vùng biển rộng lớn thế này…
Hai mắt Vương Lâm lóe lên. Cơn sóng vô biên vô tận trước mặt, kèm theo tiếng gào thét, càng lúc càng nhanh, gần như trong nháy mắt đã ập tới, quét ngang về phía Vương Lâm.
– Lực xung kích khi Táng Tiên Trì sụp đổ vừa rồi đã khiến thân thể bị thương, thậm chí nguyên thần cũng chấn động. Lúc này cần mau chóng trị thương. Vùng biển lớn này rất quỷ dị, nếu là một phần của cấm chế, chắc chắn sẽ còn vô số biến hóa khó lường tiếp theo…
Theo cơn sóng càng lúc càng gần, hơi nước nồng đậm lan tỏa khắp nơi. Từ xa nhìn lại, như thể có một đám sương mù đang t���n ra, tầm mắt nhìn xuyên qua làn sóng lập tức như tan rã thành từng mảnh.
Sóng biển rít gào, cuộn trào ngút trời khi tiến đến, càng cuốn càng cao. Ngay khi tới gần Vương Lâm, nó hung hăng ập xuống.
Đúng khoảnh khắc đó, tinh quang trong mắt Vương Lâm lóe lên. Hai chân hắn khẽ đạp, cả người lập tức hòa vào làn nước, như vật nặng ngàn cân, chìm thẳng xuống đáy.
Ngay khi thân ảnh hắn biến mất, sóng biển ập xuống nơi hắn vừa đứng. Lập tức có một chấn động vô hình truyền đi trong nước, bốn phía lại dâng lên vô số đợt sóng lớn, bức tường sóng kia lại một lần nữa quét qua.
Thân mình Vương Lâm không ngừng chìm xuống, né tránh từng cơn chấn động trong nước, bỏ mặc những đợt sóng cuồng nộ trên mặt biển, mà tiếp tục lao thẳng xuống đáy biển.
Trong quá trình lặn xuống, Vương Lâm dần dần nhăn mày lại.
– Đây không phải là biển thật sự. Suốt dọc đường đi, không hề bắt gặp một sinh linh nào tồn tại… Hơn nữa, quan trọng nhất là…
Vương Lâm dừng lại, tay phải bấm quyết chỉ về phía trước. Ngay lập tức, một cơn lốc xoáy xuất hiện. Cơn lốc xoáy này ban đầu không lớn, nhưng chỉ trong vài hơi thở, nó đã mở rộng ra, khuếch tán về bốn phía, trong nháy mắt đã rộng mười trượng, đẩy nước biển sang hai bên, tạo thành một khoảng trống không nước rộng mười trượng. Từ xa nhìn lại, nó giống như một khối khí khổng lồ.
Vương Lâm đang ở trong khối khí này, tay phải nhẹ nhàng chụp về phía trước. Lập tức, ở rìa khối khí phía trước, một khối nước biển to bằng nắm tay hòa vào, khiến khối khí dao động, sau đó bay xuyên qua khối khí hướng về Vương Lâm, rơi vào tay phải hắn.
Cầm khối nước này, Vương Lâm đưa lên mũi ngửi một cái, ánh mắt lập tức lóe lên.
– Quả nhiên không ngoài dự đoán, khối nước này không có mùi!
Trong lúc trầm ngâm, Vương Lâm đưa khối nước lên miệng, liếm một cái.
– Không phải nước biển!
Hắn phẩy tay một cái thật mạnh, khối nước lập tức vỡ tan.
Vương Lâm ngẩng đầu, nhìn lên phía trên, thần sắc lộ ra vẻ trầm tư, trong hai mắt ánh sáng cấm chế lấp lánh.
– Đây là sương sớm! Lúc trước ta dựa vào Thiên Nghịch Châu tu hành, rất am tường về sương sớm, tuyệt đối không thể nhầm lẫn. Nơi này lại càng không phải là biển, mà là thế giới bên trong một giọt sương trên một đóa hoa hay một chiếc lá!
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ sáng tỏ, nhìn bốn phía, nét mặt hiện lên vẻ kính nể.
– Thật là một cấm chế thuật lợi hại, lấy một giọt sương hóa thành một giới, làm người ta hao tâm tổn trí một cách vô hình.
Sau khi phát hiện ra biển rộng trước mắt, nét mặt Vương Lâm không hề thoải mái mà còn ngưng trọng hơn.
– Cấm chế thuật chủ yếu là kết hợp giữa giam cầm và công kích, rất ít khi chú trọng vào việc làm hao tổn tâm trí người khác. Nơi này là động phủ của Tiên Đế. Lúc trước theo lời của Thánh tổ Phù Tộc Thu Dao, Tiên Đế Thanh Lâm là hạng người mất nhân tính. Người như thế, cấm chế ở nơi này tất nhiên không chỉ để làm hao tổn tâm trí người khác.
Trong lúc trầm ngâm, Vương Lâm nhìn thoáng qua túi trữ vật, nhìn thấy rõ ràng đạo tinh quang do phân thân của Thanh Lâm hóa thành đang bay tới, đã hòa vào tinh thể màu trong túi trữ vật.
– Nhìn vẻ mặt của Thu Dao, thì những lời đó không hề giả dối. Chỉ có điều những việc trên thế gian này, theo kinh nghiệm hơn ngàn năm qua của ta, thường không thể tin hoàn toàn lời nói từ một phía. Cũng giống như hai màu trắng và đen, nếu để riêng biệt thì là hai màu sắc khác nhau, tuyệt không có một điểm giống nhau nào, nhưng nếu để hai màu này hòa trộn vào nhau sẽ thành màu xám!
Với Vương Lâm, trừ phi chính mình t��n mắt nhìn thấy, hoặc tự mình phân tích ra, nếu không, thì dù có nghe lời nói của người ngoài, hắn cũng không hoàn toàn tin tưởng.
Hết thảy những điều này được đúc kết từ kinh nghiệm hơn ngàn năm của hắn. Nếu đổi lại là lúc hắn chưa tu tiên hay lúc ở Hằng Nhạc Phái, có lẽ đã tin sái cổ.
– Thật cũng được, mà giả cũng được, bất kể thế nào thì xem như ta cũng đã phần nào hiểu được Thanh Lâm này. Cấm chế ở nơi này tuyệt đối không thể vì thế mà tự động mở ra!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, thật cẩn thận điều khiển khối khí bao quanh cơ thể, chậm rãi chìm xuống phía dưới. Một lúc lâu sau, hắn đã xuống tới đáy biển. Mặt đất dưới đáy biển toàn bộ là một màu xám, thoạt nhìn mờ mịt, mông lung. Vương Lâm khoanh chân ngồi dưới đáy biển, nhắm mắt trị thương.
Tuy nói là đang trị thương, nhưng ý thức của hắn không hề khép kín. Đồng thời, thần thức Vương Lâm vẫn quét khắp bốn phía trong phạm vi mười trượng, quan sát kỹ lưỡng mọi biến hóa dị thường xung quanh.
Thời gian chậm rãi trôi qua, thấm thoắt đã bảy ngày. Đến ngày thứ tám, Vương Lâm mở hai mắt, đôi mắt vừa mở, ánh lửa chợt lóe.
Hắn trầm ngâm một chút. Dưới đáy biển tĩnh lặng, Vương Lâm lần lượt hồi tưởng từng cảnh tượng từ lúc bắt đầu tiến vào động phủ của Tiên Đế. Chu Tước bất ngờ thức tỉnh, rồi phá vỡ thế giới trong bình. Trí nhớ của Vương Lâm chợt dừng lại ở cuốn tranh trên tay Cổ Yêu Bối La khi hắn xuất hiện.
– Nói vậy thì đó chắc hẳn là Đại Mạc Cô Yên Đồ trong Sơn Hà Đồ.
– Chu Tước thức tỉnh không đúng lúc chút nào… Không ngờ tiếng kêu của Chu Tước khi thức tỉnh lại có thể xuyên thấu chín mươi chín giới, khiến mọi người đều biết. Vì thế, bọn họ đều cho rằng ta là người của Tứ Thánh Tông.
– Xem thần sắc của Hư Không Tử kia, dù không có manh mối rõ ràng, nhưng ta luôn cảm thấy như có gai đâm sau lưng.
– Còn có cô thôn nữ xinh đẹp kia, người này tu vi chỉ có Tịnh Niết, ánh mắt nàng nhìn ta, dù che giấu rất kỹ, nhưng ta cũng nhìn thấy có gì đó không ổn.
Ngoài ra, Côn Hư nữ tử mờ ảo kia cũng vậy.
Hành trình bên trong động phủ Tiên Đế này nhất định phải càng cẩn thận hơn, việc Chu Tước thức tỉnh có thể mang đến họa sát thân.
Vương Lâm sờ dấu ấn Chu Tước trên thân thể, sắc mặt trở nên âm trầm.
Nhớ đến cơ duyên của Tháp Sơn bên trong Táng Tiên Trì, sắc mặt Vương Lâm lại biến đổi.
– Tháp Sơn… Hắn vốn là Tiên Vệ của ta, đáng tiếc… Tuy nhiên gặp được Thánh tổ Phù Tộc cũng là phúc phận của hắn, chỉ là không biết bây giờ hắn ở chỗ nào, có còn nhớ được ta hay không.
Khẽ thở dài, nghĩ đến Tháp Sơn, Vương Lâm tự nhiên nhớ tới khối thanh khí mà Thu Dao tặng cho.
Trong lòng khẽ động, Vương Lâm nâng tay phải lên. Lập tức, trên bàn tay phải liền có luồng thanh khí lượn lờ, tỏa ra, ngưng tụ trong lòng bàn tay, hóa thành một khối thanh khí.
Khối thanh khí này không hề đứng yên, mà liên tục vận chuyển. Trầm ngâm một lát, thần thức Vương Lâm bỗng tách ra một tia, bay thẳng đến khối thanh khí đó, ngay lập tức hòa vào bên trong.
Vương Lâm khẽ động thần sắc, dần dần nhíu mày. Khi xem xét khối thanh khí này, sắc mặt hắn lúc kinh ngạc vui mừng, lúc trầm tư, khi lại l�� vẻ mê mẩn.
Một lúc lâu sau, tay phải Vương Lâm phẩy một cái, khối thanh khí này tiêu tan.
– Khô Phù… đây là một loại ký hiệu mà chỉ Phù Tộc mới có thể chế tạo. Nếu là người ngoài chế tạo, cần người Phù Tộc trợ giúp mới có thể mở được, chủ yếu chia thành bốn loại: phong, băng, độn, giải!
Trong lúc trầm ngâm, Vương Lâm vỗ túi trữ vật, lập tức rút ra một mảnh giấy màu vàng, trên đó có vẽ ký hiệu rất phức tạp, trông có vẻ cổ xưa.
Vương Lâm vốn có hai lá bùa như vậy, lấy được từ La Thiên Tinh Vực. Chỉ là hắn nghiên cứu rất lâu nhưng cũng không hiểu được tác dụng của chúng. Chỉ có một lần duy nhất, đó là lúc giao chiến với tộc nhân của Diêu gia La Yêu.
Sau khi nhìn khối thanh khí này, Vương Lâm đã có thể xác định, lá bùa này chính là Khô Phù! Kỹ càng nhìn kỹ ký hiệu trên mảnh giấy màu vàng, Vương Lâm lộ ra vẻ suy tư. Một lát sau, hắn cắn ngón trỏ tay trái, nhỏ máu tươi, rồi vung về phía trước. Tay trái nhanh chóng theo ấn quyết ghi lại trong khối thanh khí, điểm vào những giọt máu tươi đó.
Những giọt máu tươi này lập tức dừng lại trên không trung, trên đó xuất hiện vô số nốt phồng chi chít, rồi tách một tiếng, hóa thành một luồng khí màu đỏ thẫm, bay thẳng tới lá bùa.
Tốc độ này cực nhanh, gần như trong nháy mắt đã tới gần lá bùa, hòa vào bên trong. Vương Lâm nhìn không chớp mắt, nhìn chằm chằm lá bùa kia. Thứ hắn vừa thi triển là một loại ấn quyết tương tự mà hắn vừa học được sau khi xem xét Khô Phù.
Một lát sau, lá bùa kia bỗng khẽ động đậy, trên đó lập tức xuất hiện một cơn gió xoáy màu đen. Tốc độ của cơn gió xoáy này cực nhanh, sau khi xuất hiện ngay lập tức khiến nước biển xung quanh Vương Lâm biến động.
Bên trong cơn gió xoáy kia mơ hồ hiện ra một con chim tựa đại bàng. Con chim này toàn thân màu đen, đôi mắt lóe lên điện quang. Sau khi xuất hiện bên trong cơn lốc xoáy, nó quét qua một cái, rồi cùng cơn gió xoáy biến mất.
– Đây là Khô Phù loại độn đã được Phù Tộc mở ra!
Vương Lâm nheo hai mắt lại, vỗ túi trữ vật. Lập tức, một thanh đại kiếm từ trong đó bay ra. Thanh kiếm này được lấy từ một trong chín mươi chín Sát Vực Giới.
Dù đã vỡ mất hơn mười thanh, nhưng trong túi trữ vật của Vương Lâm vẫn còn rất nhiều.
Cầm Khô Phù, Vương Lâm không cần nghĩ ngợi, lập tức đặt Khô Phù lên thanh đại kiếm, tay phải bấm một ấn quyết cổ quái, chỉ về phía trước. Lập tức, thanh đại kiếm này chấn động, bên trên bất ngờ nổi lên một cơn gió xoáy, trong chốc lát đã biến mất tại chỗ.
Tốc độ biến mất rất nhanh, cho dù là Vương Lâm cũng cảm thấy hoa mắt. Chỉ thoáng qua, thanh đại kiếm đã biến mất rồi lại hiện ra cách đó mười trượng.
Khoảng cách mười trượng dù không thể thấy rõ tốc độ tối đa, nhưng cũng có thể phần nào đoán được manh mối.
– Tốc độ thật nhanh!!!
Vương Lâm hít sâu, trừng mắt nhìn chằm chằm vào thanh đại kiếm cách đó mười trượng. Cơn gió xoáy bên trên đã biến mất, ký hiệu trên lá bùa cũng đã mờ đi một chút.
– Tốc độ này cho dù ta thi triển toàn lực cũng khó đạt được, có thể sánh ngang với tốc độ của cường giả Toái Niết! Nếu phối hợp với Súc Địa Thành Thốn…
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ sợ hãi xen lẫn với vui mừng.
Bản văn này, với sự trau chuốt của đội ngũ biên tập truyen.free, chỉ thuộc về nơi đây.