[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1019: Phạm Thiên(P3).
Cảnh tượng này tựa như có vô số người thi triển vô vàn kiếm quyết, phóng xuất từng luồng kiếm khí. Các luồng kiếm khí này tụ hợp lại, hình thành một luồng kiếm ý ngập trời, lao thẳng về phía phù văn hình thoi.
Phù văn hình thoi kia kịch liệt rung chuyển! Sự rung chuyển này tạo nên những tiếng “ầm ầm��� vang vọng đất trời. Thân thể Vương Lâm run rẩy, máu tươi phun ra. Thần thông Công Linh này, với tu vi hiện tại của hắn khi thi triển sẽ phải chịu một lực phản chấn mạnh mẽ!
Đôi mắt lóe lên hàn quang, Vương Lâm gắt gao nhìn về phía trước. Tinh điểm Cổ Thần trên mi tâm hắn nhanh chóng xoay tròn, rất nhiều Cổ Thần lực từ trong cơ thể tuôn trào, dung nhập vào phù văn hình thoi, khiến phù văn này tiếp tục tiến lên!
Theo chuyển động của phù văn, những nơi nó đi qua đều quét sạch cát đen, để lộ mặt đất trắng xóa tựa như mặt kính. Trên bầu trời, sự u ám bị xua tan, cũng lộ ra mặt kính màu trắng.
Thanh kiếm nhỏ màu trắng kia triệu hồi viễn cổ kiếm ý, hình thành vô số kiếm ảnh, nhưng vẫn không thể không lùi lại phía sau. Dưới thần thông của Cổ Thần, viễn cổ kiếm ý cũng không đủ sức ngăn cản!
Hơn nữa, trên thân kiếm nhỏ màu trắng này cũng không hoàn toàn là viễn cổ kiếm ý, chỉ là một phần mà thôi. Bởi vậy, nó không thể chống cự!
Ánh mắt Minh Hải lóe lên ánh sáng kỳ dị, cười lớn. Hắn nhìn chằm chằm Vương Lâm đang ở phía sau phù văn khổng lồ trước mặt, cười lớn nói:
- Tốt lắm! Có thể khiến ta khi còn sống được chiêm ngưỡng loại thần thông này, ta sẽ trả lời ngươi một vấn đề! Ta nghĩ điều ngươi muốn biết nhất, chính là… Nơi này rốt cuộc là đâu!
- Nơi này chính là thế giới trong bình, tầng thứ nhất của động phủ Tiên Đế! Vốn dĩ là nơi Tiên Đế lấy tiên khí, biến hóa tiên linh. Sở dĩ gọi là thế giới trong bình, là bởi vì toàn bộ thế giới này nằm trong một cái bình. Cái bình này là một trong những chí bảo của Tiên Đế năm xưa!
- Chẳng qua năm xưa Tiên Đế bị trọng thương, sau khi thần niệm tan vỡ, bị một tia thần niệm chứa thần thông Đại Mạc Cô Yên dung nhập khiến nơi đây hóa thành một vùng cát đen ngút ngàn! Khí xám ngươi trải qua lúc trước, chính là do thần thông của Tiên Đế biến thành!
- Trong đây, tổng cộng có chín mươi chín giới. Mỗi một giới đều có cát đen như vậy. Ngươi và đồng bạn của ngươi bị phân tán đến các nơi khác nhau. Mặt khác, ta có thể nói cho ngươi, thần thông Đại Mạc Cô Yên của Tiên Đế chính là cảm ngộ từ Đại Mạc Cô Yên đồ trong chín bức Sơn Hà Đồ mà ra. Mà Đại Mạc Cô Yên đồ, chính là bị phong ấn ở thế giới trong bình này!
- Nếu ngươi có duyên, tự nhiên có thể lấy được. Chỉ có điều, ngươi nhất định phải giết ta trước!
Minh Hải cười dài, thân hình bay vút lên. Mắt hắn lóe lên ánh sáng mờ ảo, giơ tay phải chỉ thẳng lên bầu trời, miệng chậm rãi nói:
- Minh Hải ta thân là linh hồn của thế giới trong bình này, ngoài việc được Tiên Đế ban cho Phương Trúc, còn có được một thức thần thông của Tiên Đế! Phần Thiên!
Theo ngón tay Minh Hải chỉ lên bầu trời, trong tiếng cười dài, lập tức có một ngọn lửa chín màu từ trong cơ thể hắn bốc cháy lên. Ngọn lửa chín màu này có đỏ, cam, hồng, lục, xanh, lam, tím, và cả đen trắng ở bên trong.
Theo ngón tay Minh Hải, ngọn lửa lao thẳng lên không trung. Trong nháy mắt, cả đất trời được bao phủ trong một màu đỏ rực. Bầu trời đỏ hồng tựa như ngọn lửa đang bốc cháy!
Chưa dừng lại ở đó, khi ánh đỏ tràn ngập, lập tức các màu sắc khác đồng thời biến ảo. Ngọn lửa chín màu bao trùm bầu tr��i, trong khoảnh khắc, tất cả mọi thứ đều hóa thành ngọn lửa rừng rực cháy lên! Phần Thiên (1)! Thiêu đốt không trung. Lấy sức mạnh thiêu đốt không trung, hóa thành một tiên thuật long trời lở đất. Người sáng chế tiên thuật này chính là Thanh Lâm.
(1): thiêu đốt trời.
Từng đợt hơi nóng từ trên bầu trời ập xuống, theo bầu trời bị thiêu đốt, toàn bộ sự u ám biến mất. Thay vào đó là biển lửa vô tận thiêu đốt không trung. Hơi nóng tràn ngập, cát trên mặt đất không ngờ lại sụp đổ.
Từng hạt cát vỡ vụn “bang bang”. Trong nháy mắt, hoang mạc cát đen nơi Vương Lâm đang đứng tựa như biến thành địa ngục. Tất cả đất cát từng có đều sụp đổ, bị hơi nóng xâm nhập và bắt đầu hòa tan. Cát đen biến thành một biển cả màu đen.
Cảnh tượng kinh người này khiến Vương Lâm nín thở. Thân ở trong đó, hắn càng rõ ràng cảm nhận được hơi nóng ập đến, lập tức khiến làn da khô nứt. Ngay cả máu trong cơ thể không ngờ cũng bị hơi nóng này hóa thành từng làn khí màu hồng, theo lỗ chân lông bay ra.
Chỉ như vậy cũng đã đủ khiến người ta r��ng mình. Nhưng lập tức, Vương Lâm cảm thấy nguyên lực trong cơ thể không ngờ cũng có biến hóa, nhanh chóng tiêu tán.
Bầu trời tràn ngập ngọn lửa, thành một vùng nhìn không thấy điểm cuối, tựa như muốn thiêu đốt toàn bộ bầu trời thành tro mới chịu dừng lại. Phàm là nơi nào có không trung, ngọn lửa này đều điên cuồng thiêu đốt.
Từng tiếng “răng rắc” vang vọng đất trời. Trong ngọn lửa này, Vương Lâm nhìn rõ ràng thấy chín con rồng lửa đang rít gào bay lượn trên không trung, thiêu đốt đất trời!
Loại tiên thuật này có thể mang tên Phần Thiên, uy lực của nó hiển nhiên mạnh mẽ không thể tưởng tượng nổi, ngay cả không trung cũng có thể đốt thành tro, huống hồ tất cả những thứ tồn tại bên dưới.
Phù văn hình thoi kia, quét ngang về phía trước, lập tức đất cát đã hòa tan bị thúc đẩy. Ngọn lửa trên bầu trời khi phù văn hình thoi di chuyển, tựa hồ bị hủy diệt.
Nhưng chớp mắt, chỉ còn lại ngọn lửa càng vô biên hơn tràn ngập, sau khi thiêu cháy bầu trời cũng hòa tan theo mặt đất. Từng ngọn lửa hạ xuống mặt đất, mỗi lần hạ xu���ng đều khiến mặt đất ầm ầm chấn động. Càng ngày càng nhiều ngọn lửa hạ xuống, trên con đường của phù văn hình thoi, rất nhiều ngọn lửa thiêu đốt xung quanh. Hơi nóng và khói đen nồng đậm khiến tâm thần Vương Lâm chấn động mạnh. Giờ phút này, tiếng cười của Minh Hải quanh quẩn đất trời.
- Phần Thiên hóa thành Tiên thuật của ta. Hủy diệt tất cả mọi thứ!
Khoảnh khắc thanh âm Minh Hải vang lên, tất cả những ngọn lửa trên bầu trời không ngờ đồng loạt ngưng tụ lại, lao về phía phù văn hình thoi!
Ngọn lửa này mang chín màu, từ trên trời hạ xuống, vờn quanh phù văn hình thoi. Theo càng ngày càng nhiều ngọn lửa hạ xuống, ngay cả mặt đất cũng đều bốc cháy. Tựa như hoang mạc cát đen này biến thành một địa ngục lửa, muốn nuốt chửng toàn bộ phù văn hình thoi cùng với Vương Lâm.
Nguyên lực trong cơ thể Vương Lâm mất đi rất nhiều. Sắc mặt hắn tái nhợt, khoanh chân ngồi trên phù văn hình thoi. Nhưng theo sự tấn công của ngọn lửa, cả bầu trời không ngừng có ngọn lửa ập xuống. Phù văn hình thoi dưới thân hắn “ầm” một tiếng sụp đổ!
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, hai tay hắn chợt duỗi ra. Nguyên lực ít ỏi trong cơ thể dũng mãnh tuôn ra ngoài, lập tức tạo thành chấn động, khiến những mảnh vỡ phù văn hình thoi kia nổ tung ra bốn phía.
Phù văn tuy vỡ vụn, nhưng trong mảnh vỡ vẫn ẩn chứa thần thông của Cổ Thần. Giờ phút này, mảnh vỡ văng ra bốn phía, tựa như nổi lên một cơn gió lốc giữa biển lửa vô biên vô hạn.
Cơn lốc này lan tỏa ra bốn phía, ngay lập tức không ngừng đẩy ngọn lửa nơi đây ra ngoài. Nhưng nó chỉ có thể ngăn cản nhất thời, một khi thời gian lâu dài, gió lốc tiêu tan, ngọn lửa sẽ lại trở lại thiêu đốt toàn bộ!
Tranh thủ khoảnh khắc ngọn lửa bị đẩy ra, hai mắt Vương Lâm đỏ bừng. Hắn không màng toàn thân mồ hôi rơi xuống, không màng máu trong cơ thể theo lỗ chân lông biến thành khí hồng, tay vỗ túi trữ vật:
- Xạ Thần Xa!
Trong phút chốc, một luồng ánh sáng nhiều màu từ trong túi trữ vật của Vương Lâm bay ra. “Ầm” một tiếng, luồng ánh sáng trước người hắn hóa thành một con bướm năm màu rực rỡ!
Con bướm năm màu không cánh, lập tức có phấn năm màu rơi xuống. Tay phải Vương Lâm chỉ về phía Minh Hải đang ở sau ngọn lửa dày đặc phía trước. Lập tức con bướm năm màu kia di chuyển về phía trước, cánh nó vỗ lên. Một làn gió vô hình, làm tan biến hết thảy lực lượng quy tắc, chợt xuất hiện trong hoang mạc cát đen hoang tàn này.
Trong khoảnh khắc con bướm năm màu kia xuất hiện, sương mù bên ngoài thân thể Minh Hải lập tức bị một cơn gió mạnh thổi qua, nhanh chóng bay về phía sau theo gió. Sương mù tiêu tan, lộ ra áo giáp màu xám bên trong cùng với thân hình cao ngất trong áo giáp.
Nhìn con bướm năm màu kia, ánh mắt Minh Hải lộ ra một tia mê man, không ngờ lại từ bỏ chống cự, nhìn con bướm, giống như đang hoảng hốt.
Trên đường con bướm năm màu bay đi, cánh nó lại vỗ lên. Chỉ nghe “ầm” một tiếng, áo giáp bên ngoài thân thể Minh Hải ngay lập tức bị tan nát hơn một nửa, mảnh vỡ bị cuốn bay ra ngoài!
Con bướm năm màu tới gần, cánh nó đồng thời vỗ, tiếng “ầm ầm” vang lên không ngừng. Áo giáp của Minh Hải vỡ vụn từng mảng lớn!
Nhất là phần đầu áo giáp, trong tiếng “rắc rắc”, xuất hiện rất nhiều vết nứt, hóa thành vô số mảnh vỡ rơi xuống. Bên trong áo giáp là một mái tóc đen thô ráp cùng với khuôn mặt hốc hác rất sâu!
Đây là một người đàn ông trung niên đầy vết thương. Trên mặt hắn có một vết sẹo, vết sẹo này nằm phía trên lông mày phải. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy vết sẹo này gần như xuyên thấu đầu hắn. Ở sâu bên trong có một mảnh vỡ màu đen, từng luồng khí đen từ mảnh vỡ này tỏa ra, không ngừng dung nhập vào đầu hắn.
Minh Hải thu hồi ánh mắt nhìn con bướm năm màu, sờ sờ vết sẹo trên trán. Hai mắt hắn lập tức tỏa ra ánh sáng mờ ảo, lẩm bẩm:
- Ta còn chưa chết sao…
Thân hình hắn thoắt một cái, trong nháy mắt đã đến gần Vương Lâm. Tay phải hắn bấm pháp quyết, chỉ lên bầu trời. Lập tức, ngọn lửa ở bốn phía xa xa trở nên điên cuồng. Ngọn lửa tựa như bị triệu tập, đồng loạt ngưng tụ, ngay lập tức bao phủ những mảnh vỡ phù văn hình thoi đang đẩy ngọn lửa ra, lại mang theo hơi nóng gào thét xông tới.
Trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, thân thể lao ra, hai tay bấm pháp quyết. Lập tức, hắn cắn đầu lưỡi phun ra một búng máu, tay phải vung lên hóa thành một phù văn huyết sắc trực tiếp rơi lên con bướm năm màu!
- Mỗi một Xạ Thần Xa đều có năm đạo phong ấn. Xạ Thần Xa thứ ba này sau khi mở ra, hồn thú hóa kén, trở thành con bướm năm màu. Nhưng trên con bướm này cũng có năm đạo phong ấn. Chỉ có mở ra toàn bộ mới có thể phát huy được uy lực của pháp bảo vô thượng giết Thần diệt Tiên mà Thiên Bảo Thượng nhân năm xưa chế tạo.
- Hóa thành con bướm có thể tính là đạo phong ấn thứ nhất. Lúc này chính là đạo phong ấn thứ hai. Mở ra!
Ánh mắt Vương Lâm tràn đầy máu dừng trên thân con bướm. Lập tức, thân hình nó chấn động, năm màu sắc trên thân trong phút chốc lóe lên dữ dội, lập tức liền có màu thứ sáu biến ảo ra!
Minh Hải nhanh chóng xông tới, tay phải ẩn chứa ngọn lửa lại giơ lên, sau khi tới gần Vương Lâm liền vung lên ném ra. Lập tức, ngọn lửa tràn ngập phía trước. Vương Lâm không chút nghĩ ngợi, đại đỉnh Cổ Thần bên ngoài thân thể chợt lóe lên, thân hình trong nháy mắt ngọn lửa kia hạ xuống liền biến mất, lúc xuất hiện đã ở phía sau Minh Hải.
Trong mắt hắn chợt lóe hàn quang, tay phải chỉ ra, hung hăng ấn về phía lưng Minh Hải. Trên tay phải hắn, đồ án Tử Mẫu Khô Thú Cốt lại lóe ra, sát khí tràn ngập. Dưới chân Minh Hải lập tức lóe lên ánh sáng màu xám.
Khóe miệng Minh Hải lộ ra nụ cười âm trầm, hai tay nhanh chóng duỗi ra, vung lên. Trong cơ thể hắn lập tức có một luồng lực lượng Tiên Ma ầm ầm tuôn ra, hóa thành sự sụp đổ, tản ra bốn phía xung quanh.
Ánh sáng màu xám dưới chân hắn cũng lập tức tiêu tan, cũng có một luồng lực lượng vô biên tấn công Vương Lâm. Vương Lâm thu tay, thân hình lập tức lùi về phía sau, nhưng trong khi lùi về, miệng lại phun ra một búng máu, thẳng đến con bướm cách đó không xa.
- Phong ấn thứ ba. Mở!
Mở ra ba đạo phong ấn là cực hạn tu vi của Vương Lâm. Thân hình con bướm kia run rẩy, màu sắc lại tăng lên, trong nháy mắt trở thành một con bướm bảy màu!
Bảy màu lóe lên khiến con bướm càng rực rỡ hơn. Cánh nó vỗ lên, lập tức phía trước Vương Lâm có một đám bụi phấn bảy màu biến ảo ra, nhẹ nhàng tấn công về phía trước.
Minh Hải xoay người, tay phải vung lên. Lập tức, ngọn lửa lại xuất hiện, điên cuồng cắn nuốt về phía trước. Biển lửa xa xa giờ này đã tới gần trăm trượng, mắt thấy sắp ập tới.
Hơi nóng phả lên người Vương Lâm khiến làn da hắn nứt ra càng nhiều vết thương, chỉ có điều lại ít có máu chảy ra.
Lúc này đầu hắn từng cơn mê muội. Đây là do máu trong cơ thể hóa thành khí màu hồng mất đi quá nhiều mà thành. Cho dù là nguyên thần lúc này cũng uể oải, chỉ là dưới bì giáp Cổ Thần vẫn chưa bị thương tổn. Dù sao bì giáp Cổ Thần này đến từ Cổ Thần tám sao, mà thân thể Vương Lâm chỉ mới là năm sao mà thôi!
Mắt thấy đám lửa thiêu đốt trời bốn phía sắp ập tới, ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ lo lắng. Nhưng lập tức hai mắt hắn sững lại. Chỉ thấy phấn bảy màu theo con bướm bảy màu vỗ cánh bay ra, không ngờ lại xuyên thấu qua ngọn lửa Minh Hải ném tới. Không chỉ như thế, trong nháy mắt xuyên qua, không biết dùng phương pháp gì lại khiến ngọn lửa bị cuốn ngược lại, sau đó theo sát tới!
Cảnh tượng này ngay cả Minh Hải kia cũng ngẩn người. Hắn cười lạnh, tay trái bấm pháp quyết, chỉ vào mặt đất, hư không hung hăng chộp một cái. Lập tức, mặt đất truyền đến từng cơn dao động, cát đất bị đốt cháy hòa tan thành nước màu đen lập tức chảy tới, ngưng tụ trong tay Minh Hải. Giờ phút này, con bướm bảy màu vỗ cánh nhanh chóng tới gần Minh Hải. Rất nhiều phấn bảy màu tràn ngập, tạo thành một cơn lốc bảy màu hướng tới Minh Hải. Ánh mắt hắn lóe lên, tay phải cầm lấy nước đen ngưng tụ tới, hung hăng nhấc lên trên. Ngay lập tức, toàn bộ nước đen trên mặt đất dựng lên, tạo thành vòng bảo vệ.
Nhưng ngay khi nước đen bị nhấc lên, con bướm bảy màu hóa thành ánh sáng bảy màu, dung nhập vào trong gió lốc. Nó trực tiếp xuyên qua nước đen, lại khiến nước đen cuốn ngược, theo gió lốc bay về hướng Minh Hải với tốc độ cực nhanh!
Lúc này, ngọn lửa Phần Thiên bốn phía đã tới gần năm mươi trượng. Trong cơn nguy cấp, đại đỉnh Cổ Thần bên ngoài thân thể Vương Lâm thoắt một cái trực tiếp xuất hiện sau Minh Hải, tay phải nhanh chóng điểm tới.
Minh Hải cau mày, lực lượng Tiên Ma trong cơ thể lại một lần nữa bạo phát ra. Nhưng khoảnh khắc bùng nổ, hàn quang trong mắt Vương Lâm khẽ động, hắn quát to:
- Định Thân Thuật!
Vừa rồi hắn tấn công, không phải trực tiếp đả thương mà là để mê hoặc Minh Hải, để tạo cho mình thời cơ tốt nhất thi triển Định Thân thuật.
Một tiếng "Định Thân" thốt lên, trong phút chốc, thân thể Minh Hải như bị vô số sợi tơ mảnh quấn quanh, ngừng lại trong giây lát. Tu vi Vương Lâm, không tính thân thể Cổ Thần, đã là Khuy Niết trung kỳ, thi triển Định Thân thuật với một tiên nhân tương đương Tịnh Niết lập tức sẽ bị cắn trả. Nhưng tất cả điều này hắn không thèm để ý.
Khoảnh khắc thân hình Minh Hải bị định thân, gió lốc bảy màu phía trước cũng gào thét ập đến. Nó cũng không tấn công thân thể, mà dưới khống chế của Vương Lâm, trong nháy mắt tới gần Minh Hải, nhất tề hướng tới miệng vết thương. Cả cơn gió lốc bảy màu, theo miệng vết thương toàn bộ dung nhập vào trong, không dư thừa chút nào!
Một tiếng rít gào điên cuồng từ trong miệng Minh Hải truyền ra, hắn ôm đầu mình, lập tức giãy dụa nhanh chóng lùi về phía sau.
Vương Lâm cũng không đuổi theo, trong nháy mắt thu hồi tất cả pháp bảo, đi thẳng đến tháp đen. Lúc trước khi Minh Hải thi triển Phần Thiên, hắn đã thu hồn phách Rải Đậu Thành Binh và Phong Tiên Ấn. Giờ phút này, Phần Thiên Hỏa tràn ngập từ bốn phương tám hướng, nuốt chửng Vương Lâm. Hơi nóng khiến quần áo Vương Lâm bốc cháy, nhưng khi mắt phải hắn lóe ánh sáng xanh, lửa rất nhanh liền tắt ngóm.
Vương Lâm cắn răng, đại đỉnh Cổ Thần bên ngoài thân thể lại lóe lên lần nữa, thoắt một cái, hắn xuất hiện ở ngoài trăm trượng, trực tiếp bước vào trong tháp đen. Sở dĩ tiến vào nơi này là bởi vì dưới ngọn lửa vừa rồi tràn ngập, hoang mạc cát đen này hết thảy không còn gì, chỉ có tháp đen này không hề suy suyển chút nào, cũng không có bất kỳ ngọn lửa nào lọt vào trong. Chỉ có điều biển lửa kia tốc độ quá nhanh, gần như vào khoảnh khắc thân hình Vương Lâm vừa vào tháp đen, biển lửa đã tràn ngập tới. Hơi nóng tấn công gần đến mức lập tức cuốn tới lưng Vương Lâm! Hắn chỉ thấy sau lưng đau xót, hơi nóng trực tiếp xông vào cơ thể. Cũng may hơi nóng này chỉ là ảnh hưởng, cũng không nhiều lắm. Vương Lâm cố gắng vỗ túi trữ vật, lấy ra một nắm đan dược nuốt vào.
Lúc này, Vương Lâm mới quay đầu nhìn về phía xa xa. Chỉ thấy trong hoang mạc cát đen này, khắp nơi đều là biển lửa, đã không còn bầu trời nữa. Ngẩng đầu nhìn, bầu trời trở thành hư vô, thi thoảng lộ ra những mặt màu trắng bóng loáng như gương.
Xa xa, tiếng gầm rú thống khổ của Minh Hải điên cuồng truyền đến. Hắn đang ở giữa không trung, hai tay ôm đầu không ngừng rống giận. Với ánh mắt Vương Lâm, có thể rõ ràng nhìn thấy trên trán, phía trên lông mày phải của Minh Hải lóe ra hào quang bảy màu, từng luồng phấn bảy màu tràn ngập, giống như muốn che kín miệng vết thương này.
Nhưng ngay khi miệng vết thương trên trán Minh Hải bị che kín, mảnh vỡ ma khí trong đầu Minh Hải lập tức bị ánh sáng bảy màu bao trùm, chặn ma khí chảy vào. Ánh mắt hắn lộ vẻ hoảng hốt, giống như thức tỉnh cơn ác mộng, nhưng ngay lập tức xuất hiện thống khổ vô tận. Hắn mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn về phía mặt kính màu trắng trên không, mặt lộ vẻ cười thảm.
- Tiên Đế. Minh Hải không trung thành, vì ý nghĩ cá nhân mà ma hóa đến nay, đáng phải chết!
Hắn cười thảm, ngọn lửa vô tận bên dưới điên cuồng bốc lên, bao vây toàn thân hắn. Ngọn lửa qua đi, người này hóa thành bụi màu bạc, chỉ còn lại duy nhất con bướm bảy m��u kia bay múa trong biển lửa, về tới bên cạnh Vương Lâm trong tháp đen.
Chứng kiến mọi chuyện, Vương Lâm trầm ngâm. Hắn mơ hồ hiểu ra một ít, thở dài nhẹ nhõm. Hắn phát hiện biển lửa bên ngoài vẫn không tới gần tháp đen, bắt đầu đánh giá cái tháp này.
Hồi lâu, ánh mắt Vương Lâm lóe lên, vỗ túi trữ vật. Lập tức, những đầu người thu hoạch lúc trước toàn bộ bay ra, trôi nổi trước người. Hai mắt hắn lộ ra ánh sáng kỳ dị, thì thào:
- Không nghĩ tới lúc trước sư huynh Thanh Thủy truyền tiên thuật U Minh Dẫn Lộ, lúc này lại có chỗ dùng! Trong cơ thể những người này đều có ma khí, lấy ma khí này để dẫn, nhất định có thể mở một con đường ra khỏi nơi này!
Tay phải Vương Lâm vung lên, lập tức, những đầu người này “bang bang” sụp đổ, tay hắn bấm pháp quyết, quấy hết thảy thành một cơn lốc màu đỏ sậm. Lốc xoáy này không ngừng kéo dài, dần dần thành một thông đạo xuất hiện trước mặt Vương Lâm.
- Hả?
Ánh mắt Vương Lâm ngưng lại, hắn phát hiện ra điều không bình thường. Lốc xoáy này xoay tròn không ngờ ma khí nồng đậm từ trong tràn ra.
Ngay lúc này, lốc xoáy dưới sự chỉ dẫn của ma khí truyền ra một tiếng nổ “ầm” giống như đả thông các nơi. Vương Lâm đưa mắt nhìn, lập tức lộ ra vẻ khiếp sợ!
Hắn thấy được một tòa đại điện, ma khí lượn lờ. Trên đại điện kia có một người ngồi trên một cái ghế dựa thật lớn!
Bản dịch này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.