[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1013: Ma ảnh.
Không ai hay biết, động phủ nơi Tiên Đế Thanh Sương bế quan trong Tiên Linh Thiên Cảnh rốt cuộc là dạng tồn tại gì, thậm chí ngay cả quy mô lớn nhỏ cũng chẳng ai hay.
Nơi đây, dù là năm xưa, cũng chỉ mình Thanh Sương được phép tiến vào. Người ngoài không được đặt chân tới, kẻ trái lệnh ắt phải chết!
Ngay cả nữ nhân Thanh Sương, suốt đời cũng không được bước vào nơi đây nửa bước. Tòa động phủ thứ năm thuộc Tiên Linh Thiên Cảnh này chính là chỗ tuyệt mật của Thanh Sương!
Lúc này, theo tử quang trên không trung Tiên Linh Thiên Cảnh tiêu tan, tất cả mọi người đều đã biến mất bóng dáng.
Trong tử quang ấy, Vương Lâm có cảm giác như thân thể bị đánh tan, hóa thành vô số mảnh vỡ. Cảm giác này vô cùng quỷ dị, nhưng lại không khiến hắn đau đớn mảy may.
Thời gian dường như vĩnh hằng, thế nhưng trên thực tế chỉ diễn ra trong nháy mắt, thân ảnh Vương Lâm đã xuất hiện tại một nơi xa lạ.
Nơi đây là một vùng hắc sa, mắt nhìn không thấy điểm cuối, trải dài tới tận chân trời. Từng trận gió gào thét không ngừng, đất cát trên mặt đất di chuyển vô thức, khi thì xoay tròn qua lại, như thể có những cơn lốc xoáy quét qua.
Ngay cả bầu trời cũng một màu u ám, như thể bị một tấm màn xám bao phủ. Nếu ngẩng đầu nhìn trời quá lâu, trong lòng sẽ dâng lên cảm giác áp lực.
Vương Lâm đứng trên đất cát màu đen nhìn bầu trời, vẻ mặt âm trầm.
Thần thức của hắn sớm đã tản ra, thế nhưng thần thức có thể bao trùm toàn bộ vùng đất Yêu Linh lại không thể phát hiện biên giới của nơi này. Trong phạm vi thần thức, chỉ có mình Vương Lâm tồn tại.
Dường như tất cả mọi người tiến vào nơi này đều bị phân tán, rất khó gặp được nhau.
Vương Lâm trầm mặc, thân hình bay lên, nhưng khoảnh khắc hắn bay lên chưa tới mười trượng, sắc mặt liền đột ngột biến đổi. Một cảm giác nguy cơ từ trên cao ập xuống, hắn không chút do dự liền nhanh chóng hạ xuống, mắt phải lóe lên thanh quang, thanh quang thuẫn lập tức xuất hiện ngay phía trước.
Ngay khoảnh khắc thanh quang thuẫn xuất hiện, một đạo khí xám từ không trung giáng xuống, lao thẳng về phía Vương Lâm. Tốc độ đạo khí xám này quá nhanh, lập tức va vào thanh quang thuẫn.
"Ầm!" một tiếng, thân hình Vương Lâm lập tức rút lui, trên mặt đất liên tục lùi lại mười trượng mới tạm dừng được. Vương Lâm mắt lộ hàn quang, không cần nghĩ ngợi, tay phải nắm lại, trực tiếp tung một kích về phía trước.
Hư ảnh Cổ Thần biến ảo phía sau lưng hắn, lực lượng của quyền này ẩn chứa Uy lực Cổ Thần va chạm với đạo khí xám kia, lập tức "bụp" một tiếng, đạo khí xám tan vỡ.
Thế nhưng sự tan vỡ của đạo khí xám này chẳng những không khiến Vương Lâm lơi lỏng chút nào, mà ngược lại, đồng tử hai mắt hắn co rút, lập tức lùi về phía sau.
Đạo khí xám kia tan vỡ nhưng vẫn chưa tiêu tán, mà ngay lập tức hóa thành hơn mười đạo khí xám càng thêm dày đặc, từ hơn mười phương hướng lao thẳng về phía Vương Lâm.
Trong tiếng ầm ầm, Vương Lâm không ngừng lui về phía sau, nhưng tốc độ của những đạo khí xám này cũng càng lúc càng nhanh, đuổi theo không ngừng, liên tục đánh tới. Mặc dù toàn bộ đều bị thanh quang thuẫn ngăn cản, nhưng lực lượng mạnh mẽ xuyên qua vẫn khiến thân thể Vương Lâm chấn động không ngừng.
Vương Lâm liên tục lui về phía sau, lui ra ngoài ngàn trượng. Thấy những đạo khí xám kia lại một lần nữa tới gần, hắn há miệng phun ra một ngụm nguyên thần khí thẳng về phía đạo khí xám.
Trong khoảnh khắc va chạm với nhau, tay phải Vương Lâm nắm lại, lại tung một kích về phía trước. Một quyền này khiến bạo âm nổi lên liên tiếp. Trong tiếng ầm ầm, hiện tượng khiến Vương Lâm phải hít sâu một hơi lại một lần nữa xuất hiện.
Hơn mười đạo khí xám tan vỡ, nhưng ngay lập tức lại hóa thành mấy trăm đạo, tràn ngập thiên địa, giống như những ác thần nhằm thẳng vào Vương Lâm.
- Đây rốt cuộc là cái gì?
Da đầu Vương Lâm tê dại, lần đầu tiên hắn ra quyền, lực phản chấn không lớn, nhưng lần thứ hai này lại nổi lên lực phản chấn cực lớn, hơn nữa hữu quyền đã hơi tê dại.
Mặc dù rất nhanh liền biến mất, nhưng Vương Lâm cũng không dám tung ra quyền thứ ba.
Trong lúc cấp tốc lùi về phía sau, thanh quang thuẫn nhanh chóng vờn quanh toàn thân Vương Lâm, chống đỡ lại sự tấn công không ngừng của mấy trăm đạo khí xám.
Trong sa mạc màu đen hoang dã này, thân ảnh Vương Lâm như một đường thẳng, không ngừng bỏ chạy. Phía sau hắn, mấy trăm đạo khí xám truy kích không ngừng. Theo Vương Lâm lùi lại phía sau, đất cát trên mặt đất bị xé ra những dấu vết thật dài.
Thuấn di ở nơi đây không có tác dụng gì, cho dù là súc địa thành thốn, Vương Lâm cũng đã thi triển. Mặc dù có thể dùng, nhưng hắn lại không hiểu vì sao, bất kể thi triển thế nào, khi xuất hiện vẫn ở chỗ cũ.
- Vừa mới tới nơi đây đã gặp phải thứ quỷ dị này.
Vương Lâm cười khổ, trong lúc bỏ chạy, thấy những đạo khí xám này căn bản là không ngừng truy kích, không chết không thôi, ánh mắt hắn lộ ra sát ý.
Tay phải bấm quyết, Vương Lâm đột nhiên xoay người, lập tức chỉ tay lên trời, thấp giọng quát:
- Hô Phong!
Nếu lực lượng thân thể không thể phá hủy thứ này, Vương Lâm liền lựa chọn tiên thuật thần thông.
Trong khoảnh khắc hai chữ "Hô Phong" vang lên, lập tức trong thiên địa u ám này, hắc phong gào thét hóa thành bốn con hắc long.
Chỉ có điều, ngay khoảnh khắc bốn con hắc long biến ảo ra, trên bầu trời u ám bỗng nhiên biến đổi, như mặt biển sóng lớn mãnh liệt!
Liếc mắt nhìn lại, gần như hơn nửa bầu trời hiện ra vô số đạo khí xám. Những đạo khí xám này gào thét bay ra, hình thành một luồng gió khổng lồ màu xám nối liền thiên địa. Nó quét qua một cái, không ngờ cuốn bốn con hắc long do Hô Phong hóa thành vào bên trong, dưới ánh mắt đờ đẫn của Vương Lâm.
Vương Lâm da đầu tê dại, lại bỏ chạy. Phía sau hắn, gió xoáy màu xám kia theo khí xám không ngừng dung nhập, càng lúc càng lớn, cuối cùng gần như đạt tới mấy ngàn trượng, đuổi theo phía sau Vương Lâm.
Trong lúc bỏ chạy, Vương Lâm thậm chí có thể cảm nhận được hấp lực từ phía sau truyền đến. Điều càng khiến Vương Lâm chấn động tâm thần chính là lốc xoáy đang không ngừng mở rộng, nơi nó đi qua, không ngờ lúc nào cũng có khí xám từ trong thiên địa tràn ra dung nhập vào bên trong.
Cứ như thế, càng truy kích, gió xoáy này càng lúc càng lớn!
- Đây rốt cuộc là cái gì.
Vương Lâm cắn răng, bên ngoài thân thể lập tức có Cổ Thần đỉnh biến ảo ra. Tâm niệm hắn vừa động, Cổ Thần lực tràn ngập toàn thân dung nhập vào trong đại đỉnh, dựa vào bảo vật của Cổ Thần, thân ảnh hắn lập tức biến mất, khi xuất hiện đã ở ngoài trăm trượng.
Khoảng cách mặc dù chỉ có trăm trượng, nhưng đối với Vương Lâm mà nói, trong mắt đã lộ ra sự quyết đoán. Khoảng cách trăm trượng đối với gió xoáy kia mà nói, chỉ là khoảnh khắc, căn bản không đủ để Vương Lâm bỏ chạy, cho dù là liên tục thi triển, không tiếc tiêu hao Cổ Thần lực cũng không được.
Muốn chạy trốn thực sự, nhất định phải khiến gió xoáy đình chỉ. Cho dù đình chỉ không lâu, cũng sẽ cho Vương Lâm một tia hy vọng.
Hắn đột nhiên quay đầu lại, tay phải vỗ lên túi trữ vật, lập tức có hơn mười thanh đại kiếm gào thét lao ra.
Khoảnh khắc hơn mười thanh đại kiếm này xuất hiện, lập tức hình thành một kiếm trận, lao thẳng về phía gió xoáy đang truy kích.
Không kịp đau lòng, trong khoảnh khắc hơn mười thanh đại kiếm kia tới gần lốc xoáy, Vương Lâm quát to:
- Kiếm bạo!
Khoảnh khắc lời này vừa dứt, một thanh đại kiếm trong số đó lập tức tản mát ra khí tức hủy diệt, nổ tung trong tiếng ầm ầm, hình thành vô số mảnh vỡ lao thẳng đến gió xoáy. Cùng lúc đó, tất cả đại kiếm xung quanh gần như đồng thời sụp đổ!
Vô số mảnh vỡ từ những thanh kiếm vỡ quét ngang, mạnh mẽ lao vào trong gió xoáy, khiến cho tốc độ của gió xoáy kia hơi chững lại!
Cổ Thần đại đỉnh bên ngoài thân thể Vương Lâm nhanh chóng lóe lên, thân hình hắn biến mất tại chỗ, khi xuất hiện đã ở ngoài trăm trượng. Gần như vừa xuất hiện, Cổ Thần đại đỉnh lại lóe lên.
Trong thời gian ngắn ngủi, liên tục lóe lên chín lần, Vương Lâm đã xuất hiện ở ngoài gần ngàn trượng. Nhưng vẻ mặt hắn lại không hề thoải mái, gió xoáy phía sau ngừng lại một lát rồi lại tiếp tục truy kích đến.
Vương Lâm vẻ mặt chua xót, hắn cắn răng, tay phải hư không chụp một cái, lập tức trước người bỗng xuất hiện một vết nứt. Theo tay phải Vương Lâm chộp tới, Diệt Thần Mâu hư ảo biến ảo mà ra trong từng trận điện quang màu đen.
Vương Lâm tay cầm Diệt Thần Mâu ném mạnh về phía sau!
Diệt Thần Mâu lập tức tới gần gió xoáy, trực tiếp xuyên thấu vào bên trong. Khí tức hủy diệt trên đó ầm ầm bùng phát, trong tiếng nổ ầm ầm, như thể thiên địa đều đang chấn động.
Gió xoáy, tan vỡ!
Mượn thời cơ này, Vương Lâm không chút do dự lại thi triển Cổ Thần đại đỉnh, lóe lên di động liên tục không ngừng, trực tiếp thi triển mấy chục lần.
Nhưng sắc mặt hắn lại theo cảnh tượng phía sau lập tức trở nên tái nhợt.
Phía sau Vương Lâm, gió xoáy đã tan vỡ kia, không ngờ lại giống như khí xám, trong nháy mắt hóa thành mười mấy đạo gió xoáy lớn nhỏ, trong tiếng rít gào tiếp tục đuổi theo Vương Lâm.
Nghĩ hết mọi phương pháp đều không thể khiến gió xoáy này tiêu tan, ngược lại càng công kích, gió xoáy này càng nhiều. Loại hiện tượng này, cả đời Vương Lâm chinh chiến vô số, vẫn là lần đầu tiên gặp phải!
Với tu vi của hắn, tự nhiên liếc mắt một cái liền nhìn ra, gió xoáy này không phải hư ảo, mỗi một đạo đều là chân thật!
- Không thể đánh tan, càng không thể thi triển pháp bảo, ngay cả thần thông cũng không thể thi triển. Một khi gió xoáy này lại tan vỡ, sẽ lập tức hóa thành mấy trăm, đến lúc đó làm sao có thể tránh thoát!
Gió xoáy kia càng đuổi càng gần, lại không ngừng hấp thu khí xám trong thiên địa mà mạnh lên, dường như không ngừng lớn mạnh. Vương Lâm hiểu được, cho dù là dùng Cổ Thần đỉnh cũng chỉ có thể bảo trì khoảng cách ngắn, một lúc sau, khoảng cách rất nhanh sẽ bị thu hẹp.
- Nếu không thể tránh thì ngạnh kháng!
Vương Lâm dứt khoát dừng lại, không thể cho gió xoáy thời gian lớn mạnh. Trong khoảnh khắc hắn dừng lại, Cổ Thần lực ầm ầm tràn ngập toàn thân, trong cơ thể hắn truyền ra tiếng "bang bang", chỉ trong chốc lát, thân thể Vương Lâm đã biến lớn vô hạn!
Cổ Thần chân thân lại xuất hiện!
Thân thể mấy trăm trượng của Vương Lâm dường như có thể một tay chống đỡ thiên địa. Năm Cổ Thần tinh điểm vờn quanh trên mi tâm, trong khoảnh khắc hơn mười đạo gió xoáy kia gào thét mà tới, Vương Lâm gầm lên một tiếng kinh thiên!
Hắn không chạy trốn, mà trong khi cất bước, Cổ Thần đại đỉnh bên ngoài thân thể lóe lên, cả người bỗng nhiên biến mất. Khi xuất hiện đã ở phía trước một đạo gió xoáy!
Ở sâu bên trong tòa động phủ thứ năm thuộc Tiên Linh Thiên Cảnh có một chiếc cầu gỗ. Nước dưới cầu màu đen, chốc chốc lại có u ảnh dữ tợn trôi nổi qua.
Trên cầu gỗ kia có một người khoanh chân ngồi.
Người này nhìn không rõ tướng mạo, mơ hồ có thể thấy hắn như toàn thân mặc một bộ áo giáp. Một màn sương đen nồng đậm đến cực điểm bao phủ, lộ ra ma khí âm u. Ma khí dày đặc, khiến cho nơi hắn đứng như ma vực!
Thân thể hắn vẫn không nhúc nhích, luôn luôn khoanh chân ngồi. Trước người hắn nổi lơ lửng một cái bình nhỏ, miệng bình có một nút gỗ đóng lại, không nhìn thấy vật đựng bên trong.
- Rốt cuộc ai sẽ là người đầu tiên đi tới đây? Không biết đã bao nhiêu năm chưa được nhấm nháp máu thịt của thường nhân rồi.
Bóng người trong màn sương đen chậm rãi mở hai mắt, lộ ra vẻ khát máu điên cuồng. Hắn liếm liếm môi, phát ra thanh âm khàn khàn, như thể xương cốt ma sát vào nhau.
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, tuyệt đối không sao chép dưới mọi hình thức.