[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 101: Ngọc giản hồn phách
Làm xong mọi việc, vẻ nặng nề trên gương mặt Vương Lâm càng rõ. Ánh mắt hắn chăm chú dõi theo trận pháp hiện trên vỏ kiếm, hai tay bấm quyết niệm chú, phun ra một luồng linh khí màu lam. Linh khí vừa chạm tới vỏ kiếm, cả thanh kiếm và vỏ lập tức bùng lên ngọn lửa lam.
Gọi nó là lửa thì cũng hơi không đúng. Bởi vì mặc dù nó có hình dáng bên ngoài như ngọn lửa, nhưng lại không hề có hơi nóng. Ngược lại, nhiệt độ xung quanh còn nhanh chóng giảm xuống, tỏa ra từng luồng hơi lạnh buốt.
Vương Lâm chăm chú không chớp mắt, thận trọng khống chế hàn hỏa, bắt đầu tế luyện.
Hàn hỏa là do Vương Lâm mô phỏng theo đan hỏa của tu sĩ Kết Đan kỳ. Hắn tự mình mày mò thử nghiệm, nhưng vì không có ai cùng bàn bạc trao đổi, nên hắn vô cùng cẩn trọng. Sau khi suy tính rất lâu, hắn cho rằng trên lý thuyết, hàn hỏa của mình hoàn toàn có thể dùng để tế luyện vũ khí.
Thời gian cứ thế trôi đi! Ba ngày sau, trên bình nguyên bên ngoài Thi Âm Tông, thân ảnh Dạ Tự Tại như một vệt sao băng xẹt qua bầu trời, rồi đáp xuống đất. Hắn khẽ giậm chân một cái, lập tức chìm vào trong màn đêm.
Khi hắn xuất hiện trở lại, Dạ Tự Tại đã đứng tại nơi bế quan của mình trong Thi Âm Tông. Gương mặt hắn âm trầm. Dọc đường đi, hắn thầm tính toán những lợi hại khi liên thủ với ba môn phái ma đạo lần này.
Trăm năm trước, trong cuộc tranh giành tư cách tiến vào chiến trường ngoại vực, ma đạo đã giành thắng lợi. Nhưng lần này, chính đạo lại có thêm Huyền Đạo Tông bởi sự xuất hiện của nam tử họ Phác. Chuyện này chắc chắn sẽ tăng thêm không ít rắc rối. Kết quả thắng bại thế nào, hiện tại vẫn còn là một ẩn số.
Hắn cau mày gõ gõ trán, lẩm bẩm:
– Nam tử họ Phác kia, liệu ngươi có tự tin đối phó với hắn không?
Thanh âm khàn khàn từ trong cơ thể Dạ Tự Tại truyền ra:
– Tu vi của tiểu bối đó tuy rằng chỉ là Nguyên Anh trung kỳ, nhưng đã đạt đến đỉnh cao. Nếu may mắn, trong vòng trăm năm nhất định có thể tiến vào hậu kỳ, trở thành cao thủ hàng đầu của tu chân quốc tam cấp. Nếu như lão phu cắn nuốt được hắn, đương nhiên sẽ không để hắn vào mắt. Nhưng hiện tại lão phu không muốn gây thêm phiền phức.
Dạ Tự Tại trầm mặc không nói gì. Sau một hồi, tay phải hắn khẽ lật, lấy ra một miếng ngọc giản. Miếng ngọc giản đó có màu xanh biếc. Bên trên có rất nhiều ký hiệu li ti màu đỏ như máu liên tục nhấp nháy.
– Đệ tử Trúc Cơ kỳ từ động bảy mươi bảy tới chín mươi chín, khẩn trư��ng đến động ba mươi sáu tập hợp. – Dạ Tự Tại nói xong thoáng trầm ngâm. Hắn liếc nhìn A Ngốc, kẻ vẫn đang bị phong ấn bế quan mấy ngày nay trong góc. Trong lòng đã có quyết định, hắn lại lấy ra một miếng ngọc giản khác, đặt lên trán một lúc lâu mới lấy xuống.
Mộc Nhũng đang nhập định chợt mở hai mắt, từ trong túi trữ vật của hắn có một miếng ngọc giản tự động bay ra. Hơi biến sắc, hắn cầm lấy ngọc giản. Sau đó nét mặt hắn dần trở nên âm trầm. Hồi lâu sau hắn thở dài lẩm bẩm:
– May mắn ba năm trước ta đã đột phá Trúc Cơ sơ kỳ, từ động tám mươi bảy nay đã ở động bảy mươi hai. Nếu không lần này chỉ sợ mất mạng rồi.
Bỗng nhiên một làn khói nhẹ âm thầm xuất hiện trước mặt hắn, hóa thành một miếng ngọc giản. Mộc Nhũng ngẩn ra, tiếp đó tập trung nhìn kỹ, lập tức cười lạnh. Hắn không nói thêm lời nào, xoay người nhanh chóng bay về phía nơi Vương Lâm tu luyện.
Không bao lâu sau, Mộc Nhũng liền đi vào hang động rộng lớn nơi Vương Lâm đang ở. Nhìn thấy cửa động đóng chặt, hắn giơ tay đặt lên cửa, nhẹ nh��ng truyền linh lực vào. Sau vài rung động, hắn cao giọng nói:
– Sư tổ! Lão tổ triệu tập đệ tử Trúc Cơ kỳ đến động ba mươi sáu tập hợp. Ta đến đây dẫn đường cho ngài.
Một lát sau, hắn không thấy có phản ứng, liền nhíu mày. Qua ngọc giản truyền âm, hắn thấy lão tổ cũng không mấy ưa Vương Lâm. Hơn nữa, trước khi rời đi, lão tổ còn cố ý dặn dò vài đệ tử Trúc Cơ kỳ, trong đó có hắn, phải bố trí giám sát ở bốn phía thông đạo. Có thể thấy, thực chất Vương Lâm chẳng khác nào một tù nhân.
Nhưng Mộc Nhũng là kẻ tâm tư thâm sâu, tự nhiên sẽ không dại gì nói ra.
Đúng lúc này đột nhiên cửa động phát ra tiếng “ken két” rồi dần dần hé mở, Vương Lâm bước ra với vẻ mỏi mệt. Mộc Nhũng liếc nhìn Vương Lâm một cái, cười nói:
– Sư tổ! Ngài làm sao vậy?
Vương Lâm không trả lời, mà chỉ đưa ra một miếng ngọc giản màu lam sậm, nói:
– Động ba mươi sáu ở đâu? Phiền Mộc huynh dẫn đường một chút.
Mộc Nhũng cũng không mấy để tâm, khẽ gật đầu xoay người đi trước dẫn đường. Trong mắt Vương Lâm chợt lóe hàn quang, trong lòng thầm cười lạnh vài tiếng, đi theo sau. Qua nhiều ngày tế luyện, vỏ kiếm tuy rằng chưa hoàn toàn luyện hóa, nhưng cũng đã đạt được bốn phần, uy lực của phi kiếm tăng thêm đáng kể.
Đi vòng vèo trong các đường hầm rộng lớn một hồi lâu, hai người tới một hang động khổng lồ, bên trong có mười sáu cây cột đá đứng sừng sững. Trên mặt mỗi cột đá đều bừng sáng những chùm hỏa cầu màu lam. Từng luồng u quang tỏa ra bốn phía làm cho cả khu vực tối tăm thêm.
Trong động có hai mươi người đang đứng rất chỉnh tề. Phía sau mỗi một người đều lơ lửng một cỗ quan tài. Mặc dù hình dáng quan tài khác nhau nhưng khí tức tỏa ra từ chúng không hề yếu ớt chút nào.
Dẫn Vương Lâm đến nơi, Mộc Nhũng liếc nhìn những người đó với ánh mắt phức tạp. Sau đó, hắn không nói một lời xoay người bỏ đi.
Vương Lâm khẽ nhíu mày, hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Hắn đảo mắt nhìn những người xung quanh mấy lần. Càng nhìn, trong lòng hắn càng thêm nghi hoặc: những người ở đây, rõ ràng phần lớn đều mới bước vào Trúc Cơ kỳ. Tuy nhiên đa số bọn họ đều có chút đờ đẫn.
Về phần tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ không có ai, nhưng tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ lại có ba người. Tuy nhiên ba người này trông chẳng khác gì xác chết.
Đồng tử trong mắt Vương Lâm thoáng co rút lại. Đúng lúc này, mười sáu chùm hỏa cầu xung quanh chợt tối sầm, ngay sau đó thân ảnh Dạ Tự Tại lặng lẽ xuất hiện ở giữa không trung. Trong khoảnh khắc hắn xuất hiện, V��ơng Lâm chú ý thấy phần lớn đệ tử đều lộ ra ánh mắt cuồng nhiệt.
Dạ Tự Tại đưa mắt lướt một vòng. Ánh mắt hắn dừng lại trên người Vương Lâm vài lần. Sau đó, hắn mở miệng bình thản nói:
– Thời hạn trăm năm một lần mở ra chiến trường ngoại vực sắp đến. Để đoạt được tư cách tiến vào, chúng ta cần phải tranh giành với chính đạo. Tranh đoạt lần này cũng theo thông lệ trước đây, tức là Kết Đan kỳ và Nguyên Anh kỳ không được phép tham dự. Một lát nữa các ngươi sẽ được đưa đến Quyết Minh cốc. Sau khi tới đó, mọi hành động liên quan đến Thi Âm Tông đều do Đỗ Trần chỉ huy. Đỗ Trần! Ngươi ra đây!
Một người trung niên mặc hắc y chậm rãi từ trong đội ngũ đi ra. Vương Lâm đảo mắt nhìn, gã trung niên này đúng là một trong ba tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, đã tiến vào cảnh giới giả đan.
– Đây là lệnh bài để đi vào chiến trường ngoại vực, ngươi hãy giữ lấy. Nhớ kỹ, tranh đoạt lần này mục đích chính là cướp đoạt lệnh bài của đối phương. Đồng thời cũng phải cẩn thận đề phòng ba môn phái ma đạo kia. Hễ giết được năm kẻ địch thì sẽ được tự do thu lấy linh hồn. – Dạ Tự Tại nói xong, ném lệnh bài cho gã trung niên. Sau đó, hắn lại lấy ra ba miếng ngọc giản, ánh mắt trở nên lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
Vương Lâm vẫn giữ vẻ thản nhiên, nhìn Dạ Tự Tại không nói một lời nào.
– Mọi người ở đây đều lưu lại một tia linh hồn vào những miếng ngọc giản này. Ở đây chỉ còn thiếu một mình ngươi thôi. – Dạ Tự Tại chậm rãi nói.
Vương Lâm không nói một lời, cắn đầu lưỡi, phun ra một chút máu tươi. Tay phải hắn ấn lên trán, lập tức một tia sáng màu vàng óng ánh bắn ra, hòa quyện với máu tươi, tạo thành một huyết châu màu vàng óng.
Bí pháp rút ra một tia hồn phách này có ghi chép trên miếng ngọc giản màu lam sậm của Dạ Tự Tại đã giao cho hắn từ trước đó. Trên đó có ghi chép tỉ mỉ cách thức thực hiện.
Vương Lâm khẽ chỉ tay, lập tức viên huyết châu như một vệt cầu vồng vàng óng bay thẳng vào ngọc giản trong tay Dạ Tự Tại. Dạ Tự Tại ngẩn ra, nhìn Vương Lâm một cái nhìn sâu sắc. Hắn không nghĩ tới đối phương lại dứt khoát thực hiện như vậy. Vốn dĩ hắn đã chuẩn bị, nếu đối phương phản kháng sẽ trực tiếp giết chết. Trước đó trong lòng hắn đã có quyết định: sẽ không dùng Vương Lâm làm lô đỉnh hay thi khôi nữa. Dù sao hắn nhận thấy tên Vương Lâm này ngoại trừ công pháp tu luyện khá tinh thuần ra, tư chất cũng chẳng mấy xuất sắc. Trong số lô đỉnh và thi khôi hắn đã chuẩn bị, bất kỳ ai cũng có tư chất hơn Vương Lâm rất nhiều. Vì thế hắn cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng quyết định chọn A Ngốc thay thế.
Lúc này thấy đối phương thức thời, Dạ Tự Tại quét mắt nhìn Vương Lâm rồi vẫy tay áo. Lập tức hang động chấn động một hồi. Sau đó một cánh cửa hình vòng cung cực lớn xuất hiện. Bên trong cánh cửa tối đen như mực, tản phát ra lực hút cực mạnh như muốn xé rách da thịt.
Dạ Tự Tại tung lên ba miếng ngọc giản chứa linh hồn mọi người, phân biệt ném về phía Đỗ Trần và hai người khác. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe sáng: hai người kia đúng là hai tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ còn lại.
Mối nghi hoặc trong lòng Vương Lâm càng thêm sâu sắc. Hắn lặng lẽ, thầm ghi nhớ một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ trong đó. Ngọc giản chứa hồn phách của Vương Lâm nằm trong tay người này.
– Vào đi thôi! Ta chờ tin tức tốt của các ngươi. – Dạ Tự Tại thản nhiên nói.
Đỗ Trần cung kính gật đầu, sau đó tiến một bước vào cánh cửa, trong nháy mắt thân ảnh hắn liền biến mất.
Vương Lâm vẫn giữ thần sắc bình thản, không một chút do dự theo mọi người bước vào cánh cửa, rời khỏi Thi Âm Tông.
Đợi tất cả mọi người đi rồi, trong động chợt vang lên thanh âm khàn khàn:
– Dạ Tự Tại! Với hơn hai mươi người này, cộng thêm huyết nhục của tên tiểu tử kia làm vật dẫn, sau khi thi khôi hấp thu bọn họ, chắc chắn sẽ trở nên cực kỳ cuồng loạn, tu vi sẽ được kích thích tăng vọt tới cảnh giới giả đan. Chỉ cần như vậy, tư cách đi vào chiến trường ngoại vực lần này, Thi Âm Tông xem như chắc chắn chiếm lấy rồi.
Dạ Tự Tại hờ hững nói:
– Khí âm hàn trong cơ thể Vương Lâm cực kỳ tinh thuần. Trên người hắn chắc chắn có bí mật. Nếu ta gặp hắn sớm vài năm có lẽ ta còn có hứng thú t��m hiểu. Nhưng hiện tại ta chỉ còn sống không quá ba tháng nữa, và ngày chiến trường ngoại vực mở ra cũng chính là lúc ta hoàn toàn bị thôn phệ. Vì thế mọi chuyện này đã không còn quan trọng nữa. Nếu đã quyết định không chọn hắn làm lô đỉnh, thì đơn giản dùng hắn làm vật dẫn để gia tăng thêm vài phần tu vi cho đám thi khôi kia. La sát! Ta yêu cầu ngươi giúp A Ngốc tăng cường thực lực đến Kết Đan kỳ để hắn làm lô đỉnh của ta. Về phần thi khôi, ta hy vọng sau khi chiến trường ngoại vực mở ra, ngươi tiến vào đó và giúp ta chọn một tên thi khôi để hoán đổi. Ta sẽ đi tới rừng Khô Mang một chuyến, trợ giúp Tử đại nhân thôn tính sư đệ Ngô Vũ của ta.
Thanh âm khàn khàn bật cười mấy tiếng rồi đáp ứng.
Quyết Minh cốc nằm trong khu vực Thiên Nam ở Triệu quốc. Diện tích của cốc rất rộng lớn, thậm chí còn có nhiều khu rừng rậm, và cả những con suối len lỏi. Cứ trăm năm một lần, nơi đây lại trở thành địa điểm chiến đấu tranh giành tư cách đi vào chiến trường ngoại vực. Trong cốc quanh năm bị sương mù bao phủ.
Lúc này, tại phía bắc của cốc, trên một mảnh đất trống bỗng nhiên xuất hiện một cánh cửa cực lớn, sau đó lần lượt từng tu sĩ bay ra. Đằng sau mỗi người lại có một cỗ quan tài.
Ngay khi người cuối cùng vừa ra ngoài, cánh cửa cực lớn đó dần dần biến thành những đốm sáng lấp lánh rồi từ từ tan biến đi.
Ngay trong khoảnh khắc đó, ba tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ đi ra cuối cùng, đều nhìn nhau, không nói một lời, lấy hết sức định bóp nát ngọc giản hồn phách trong tay mình.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với mong muốn mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.