[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1002: Phân thân thứ hai (2).
Nếu được thêm trăm năm, ta đã có thể hoàn toàn phân tách Yêu Thức! Đáng tiếc, lượng Yêu Thức phân tách được quá ít ỏi, bản thể lại bị nuốt chửng. Chỉ một chút Yêu Thức còn sót lại này, tựa như cây không gốc, bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tan… Vân Yêu Quận đã tan hoang, Yêu Tháp không còn là nơi an toàn! Những Yêu Quận khác cũng chẳng dễ dàng gì để ta tiến vào hấp thu yêu lực…
Tia Yêu Thức ấy thận trọng tiến về phía xa. Thế nhưng, vào lúc này nó đã quá đỗi hư nhược, có thể bị tiêu diệt hoàn toàn bất cứ lúc nào!
Phi hành giữa không trung vốn đã tiêu hao lớn, lại thêm phần hư nhược, tia Yêu Thức này cuối cùng cũng sắp tiêu tán. Ngay cả trí nhớ cũng dần trở nên mờ mịt. Trong trạng thái mơ màng ấy, nó gần như sắp diệt vong.
Vào khoảnh khắc gần như biến mất vĩnh viễn, nó mơ hồ cảm nhận được một luồng yêu lực tràn ngập mặt đất. Phía dưới nó, chính là Luyện Hồn bộ lạc! Khi ấy, tộc nhân của Luyện Hồn bộ lạc chưa nhiều, chỉ khoảng hơn mười vạn người. Đa số đã phân tán đi, tự tìm đến các nơi có hồn phách. Trong bộ lạc chỉ còn chưa tới vạn người ở lại.
Những người này thần sắc vô cùng cuồng nhiệt, đều hướng về bức tượng màu đen thô ráp đặt giữa bộ lạc mà cúng bái. Từng làn yêu khí nhàn nhạt từ thiên linh cái của họ thoát ra, lan tỏa khắp bốn phía.
Yêu Thức của Vân Yêu vốn đã mơ hồ, gần như theo bản năng mà lao thẳng xuống bức tượng đá màu đen ấy. Ngay khoảnh khắc nó dung nhập vào bên trong, bức tượng đá như có được linh tính, tựa hồ sống lại. Yêu khí từ bốn phía lập tức ngưng tụ về!
Thời gian trôi qua, Vân Yêu sống tĩnh mịch bên trong bức tượng đá. Trí nhớ của nó, sau khi bỏ chạy đã mất mát quá nhiều, trở nên vô cùng mơ hồ!
Nó vốn chỉ là một tia Yêu Thức mỏng manh, không phải bản thể. Trong sự mơ hồ ấy, và dưới sự cúng bái ngày đêm của tộc nhân Luyện Hồn bộ lạc, yêu lực hấp thu được luôn tràn ngập bóng dáng của một người tên là Vương Lâm.
Ban đầu, nó vẫn còn chút mâu thuẫn. Thế nhưng, khi số lượng tộc nhân Luyện Hồn bộ lạc ngày càng tăng, đạt tới hàng trăm vạn, và cùng với sự cúng bái không ngừng của những người này, nó dần dần ngộ ra rằng tên mình chính là Vương Lâm, là Lão Tổ của họ.
Cứ mang theo ý niệm ấy trong đầu, trải qua mấy trăm năm, số người của Luyện Hồn bộ lạc cũng tăng lên hàng mấy trăm vạn. Cứ thế, ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, nó đã hoàn toàn vứt bỏ quá khứ, thực s�� tin rằng mình chính là Vương Lâm!
Cùng với sự thay đổi trong tiềm thức, hình dáng bức tượng đá cũng dần biến đổi, trở thành diện mạo của Vương Lâm! Và nó, tồn tại bên trong tượng đá, cũng đã đồng hóa thành Vương Lâm!
Vương Lâm nâng tay phải, nhìn Cổ Yêu có hình dáng giống mình, ánh mắt càng thêm vẻ cổ quái. Hắn vừa thấy một cảnh tượng mà ngay cả bản thân mình cũng khó lòng tin nổi.
Kết hợp với những suy đoán vừa rồi, Vương Lâm đã hiểu rõ mọi chuyện!
Trầm mặc giây lát, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, nhìn chằm chằm Cổ Yêu, lẩm bẩm: – Cổ Yêu này tự đưa đến tận cửa. Nếu không nhận thì quả là quá đáng tiếc… Hiện tại, ngay cả nó cũng tin rằng bản thân là ta, vậy thì… Hãy để nó trở thành phân thân thứ hai của ta!
– Bản tôn là Cổ Thần! Phân thân thứ nhất là Tu sĩ! Phân thân thứ hai là Cổ Yêu! Nếu có cơ hội, ta có thể sáng tạo ra phân thân thứ ba là Cổ Ma! Đến lúc đó dung hợp thành một thể, không biết liệu có thể phản Tổ thành Cổ hay không?!
Vương Lâm tâm động, chăm chú nhìn Cổ Yêu tự mình đưa tới này, trên mặt nở một nụ cười mỉm.
Thân ảnh hắn nhoáng lên, lập tức rời khỏi nơi đó, thần thức và tu vi nhập thể. Hắn mở mắt, chăm chú nhìn bức tượng đá màu đen trước mặt, ý cười trên môi càng thêm đậm.
Hắn hít một hơi thật sâu, khoanh chân ngồi xuống đất, hai tay bấm quyết đặt lên đầu gối rồi há miệng phun ra một ngụm nguyên thần khí. Ngay lập tức, luồng khí ấy bao phủ lấy bức tượng đ��. Sau đó, hắn liên tục đánh ra nhiều đạo ấn ký, không ngừng khắc lên bức tượng đá.
Để nó trở thành phân thân thứ hai của mình, nhất định phải tế luyện để tâm thần hai bên hòa hợp. Không chỉ vậy, chỉ cần tâm niệm khẽ động là có thể khống chế một cách tự nhiên, hơn nữa còn khiến nó không bài xích nguyên thần của mình, dễ dàng dung nhập và chiếm lấy!
Điều này nghe thì đơn giản, nhưng thực tế lại vô cùng khó khăn. Nếu cưỡng ép thi triển, tuy có thể thành công, nhưng chỉ hiệu quả với những khôi lỗi có tu vi thua kém xa mình. Đáng tiếc, phân thân có tu vi thấp như vậy thì chẳng đáng để coi trọng.
Nhưng nếu tu vi không kém hơn mình thì lại không thể cưỡng ép thi triển. Bởi vậy, đây trở thành cửa ải khó khăn đầu tiên trong việc tế luyện phân thân!
Nếu không thể cưỡng ép, chỉ có thể ngày qua ngày tế luyện, tiêu tốn rất nhiều thời gian mới may ra có chút khả năng thành công. Tuy nhiên, loại thành công này vẫn tồn tại khuyết điểm: đó là khả năng phân thân phản bội.
Thế nhưng, điều này đối với Vương Lâm mà nói căn bản không phải là khó khăn. Cổ Yêu này đã hoàn toàn tin rằng bản thân là Vương Lâm! Thậm chí không cần tế luyện quá nhiều, điều duy nhất cần làm là dung nhập thần thức, khiến Cổ Yêu này nhận rõ ai là chủ, ai là tớ! Điểm này đối với Vương Lâm cũng không hề khó. Tu vi của hắn vốn cao hơn Cổ Yêu này, vả lại, chính Yêu Thức này lại thuộc về một Cổ Yêu, nên tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình trạng bất phân chủ tớ!
Nhưng Vương Lâm vốn cẩn thận, trong mấy ngày tế luyện chẳng những đưa thần thức của mình dung nhập vào Cổ Yêu, dung hợp hoàn toàn với nó, mà còn cấy vào đó ấn ký phản bội. Chỉ cần Vương Lâm khẽ động tâm niệm, nó lập tức sẽ khuất phục!
Nếu chỉ như vậy thì chưa đúng với phong cách hành sự của Vương Lâm. Ngoài ra, hắn còn thi triển Thao Khống thuật đối với khôi lỗi của Tiên Đá Thanh Lâm, áp dụng cho phân thân thứ hai này. Chỉ đến khi hoàn toàn khống chế, không còn bất kỳ hậu hoạn nào, Vương Lâm mới thật sự yên lòng.
Nhìn ngắm bức tượng đá này, Vương Lâm cảm thấy mọi việc trôi chảy như nước chảy mây trôi.
– Đáng tiếc là phân thân thứ hai này không có thân thể, hoàn toàn ký thác vào tượng đá, tạm thời không thể tách rời. Dù có phát động công kích thì cũng chỉ chủ yếu dùng Yêu Thức. Uy lực của nó còn rất yếu, chỉ tương đương với Vấn Đỉnh hậu kỳ. Nhưng dù sao nó cũng là một tia Yêu Thức, nếu có đủ yêu khí, chắc chắn sẽ trưởng thành rất nhanh, đến một ngày nào đó sẽ đạt tới trình độ Cổ Yêu…
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn biết việc này không thể nóng vội, cần phải tiến hành từ tốn.
Sau khi dặn dò Luyện Hồn Tông, Vương Lâm không mang theo phân thân rời đi mà bố trí một số cấm chế uy lực cường đại để bảo vệ nơi đây. Hắn căn dặn tộc nhân Luyện Hồn Tông cần tiếp tục duy trì cúng bái ngày đêm. Xong xuôi, hắn rời khỏi Luyện Hồn Tông.
– Phân thân thứ hai này mới chỉ là một hạt giống. Hiện tại nó chưa trợ giúp được gì cho ta, chỉ khi nào nó thực sự trưởng thành…
Trong mắt Vương Lâm hiện lên một tia chờ mong. Thân ảnh hắn nhoáng lên, biến mất giữa tinh không bao la.
Thiên Yêu Quận, sau mấy trăm năm đại chiến với H���a Yêu Quận, tuy giành chiến thắng nhưng cũng chịu tổn thất nặng nề. Cho đến nay, dù hàng trăm năm đã trôi qua, dân số Thiên Yêu Quận vẫn còn ít hơn rất nhiều so với thời điểm ấy.
Ngay cả Cực Thành của Thiên Yêu Quận, tuy không đến nỗi hoang tàn nhưng cũng chẳng thể nào náo nhiệt bằng mấy trăm năm trước, khi Vương Lâm đặt chân đến nơi này.
Hàng quán hai bên đường vẫn còn đó, nhưng người qua lại không nhiều. Thỉnh thoảng có người dừng chân xem qua vài món rồi cũng vội vã rời đi.
Hồng Thành năm đó có một con sông chảy qua, hợp nhất với con sông bên ngoài thành, tạo thành một vòng tuần hoàn. Giờ đây, bên cạnh dòng sông ấy, Vương Lâm đang lặng lẽ ngồi, ánh mắt dõi về phía dòng nước.
Nếu có một lực lượng nào đó đưa thời gian nghịch chuyển mấy trăm năm, người ta sẽ phát hiện ra rằng nơi hắn đang ngồi chính là chỗ năm xưa hắn xuất hiện.
Lúc này, người vẫn là người cũ, nơi chốn vẫn là nơi chốn cũ, con sông vẫn là con sông xưa, bờ sông vẫn như ngày nào. Chỉ có điều, cảnh vật vẫn như cũ, nhưng trên sông không có bóng thuyền hoa, càng chẳng có tiếng cầm âm vọng tới.
Trong lòng Vương Lâm dâng lên chút phiền muộn, hắn nhìn dòng sông vắng vẻ, bên tai như nghe vọng tiếng đàn của mấy trăm năm trước, vấn vương không dứt. Thế nhưng tiếng đàn ấy lại quá đỗi mỏng manh, phảng phất như chỉ cần gió thổi qua là sẽ tiêu tan, cuối cùng chẳng còn nghe thấy gì nữa.
Hồi tưởng lại năm đó, Vương Lâm và nữ tử đánh đàn kia, nếu không phải nhờ ngồi cùng với Đế Quân một đêm trên thuyền, e rằng họ cũng chẳng bao giờ có cơ hội gặp mặt lần nào.
Thậm chí hiện tại, đối với dung mạo của nữ tử đánh đàn kia, trong tâm trí Vương Lâm chỉ còn đọng lại một bóng dáng cô độc cùng tiếng đàn đầy vẻ bi ai.
Ngồi nơi đây, nhìn mặt trời xuống núi, Vương Lâm chìm đắm trong hồi ức. Lúc này, hắn cảm nhận được rõ rệt sự tồn tại của năm tháng. Thoáng chốc, mấy trăm năm đã như mây khói trôi qua, có thể xóa nhòa tất cả nhưng vĩnh viễn không thể xóa đi hồi ức!
– Đây có lẽ là nỗi bi ai của nhân sinh chăng?
Vương Lâm than nhẹ. Bởi lẽ, có hồi tưởng nên mới có năm tháng. Nếu một người không có ký ức, thì năm tháng cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
– Không biết Mạc Lệ Hải năm xưa còn sống không?
Bên cạnh Vương Lâm là một bầu rượu. Rượu bên trong chính là mua từ tiệm rượu năm xưa. Tiệm rượu đó truyền đời qua nhiều thế hệ, đến tận hôm nay, bảng hiệu vẫn là bảng hiệu cũ, chỉ có rượu này…
Vương Lâm cầm lên, uống một ngụm rồi khẽ lắc đầu. – Ngay cả hương vị cũng đã thay đổi…
Vương Lâm cười khẽ, buông bầu rượu.
– Đương nhiên là đã biến đổi! Hậu nhân của lão quán rượu năm xưa đã không còn giữ được tay nghề của tổ tiên, không thể làm ra loại rượu mang hương vị của năm tháng như ngày nào nữa!
Một thanh âm nhẹ nhàng vọng tới từ sau lưng Vương Lâm, mang theo đôi chút mệt mỏi.
Vương Lâm không quay đầu, khẽ thở dài: – Mấy trăm năm không gặp, Đế Quân đã chẳng còn sự hào hiệp năm xưa!
Phía sau Vương Lâm lại vang lên một tiếng thở dài. Chẳng mấy chốc, một nam tử trung niên vận tử y đến ngồi cạnh Vương Lâm. Nam tử này vẫn vô cùng anh tuấn, mơ hồ còn phảng phất dáng vẻ năm xưa. Chỉ có điều, mái tóc đã lốm đốm sợi bạc, dung mạo hiện lên vẻ tang thương rõ rệt.
– Uống thử một ngụm này xem!
Nam tử trung niên lấy ra một bầu rượu, đưa cho Vương Lâm.
Vương Lâm đón lấy, uống một ngụm, trên mặt liền nở một nụ cười, nói: – Đúng là rượu năm xưa!
– Ta biết ngươi nhất định sẽ trở về nên đã cất giữ không ít, chuẩn bị đối ẩm với ngươi một đêm!
Nam tử trung niên lại lấy thêm một bầu rượu, uống một hơi hết hơn nửa, ánh mắt trở nên sáng rỡ, cười lớn nói: – Vương Lâm thất vọng vì không có tiếng đàn năm xưa sao?!
Một tiếng đàn mờ ảo từ xa dần vọng đến, mang theo chút tâm tư cô độc và bi ai, vấn vương khắp bốn phía. Chỉ nửa khắc sau, trên sông liền có một chiếc thuyền lớn dập dềnh trên mặt nước, xuôi theo dòng sông mà tới.
Trên đầu thuyền, một nữ tử đang quay lưng về phía Vương Lâm, khẽ gảy lên tiếng đàn.
Tất cả những chỉnh sửa này là tài sản trí tuệ của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.