Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 989: Tiến bộ thần tốc.

Hư không rạn nứt, mưa ánh sáng lấp lánh bao phủ lấy Thạch Hạo.

Đả Thần Thạch và Hoàng Điệp đều ngây người, cảnh tượng như vậy thật quá đỗi thần kỳ, từng vệt sáng lần lượt đan xen, tựa như có tiên nhân đang phi thăng.

Hơn nữa, xu thế này càng lúc càng mạnh mẽ, đến cuối cùng, người ta có thể thấy những cánh hoa đang dập dềnh quanh Thạch Hạo, thậm chí còn tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Dị tượng kinh người!

Những cánh hoa này đều từ trong những vết rạn nứt hư không hạ xuống, lấp lánh rực rỡ, tỏa hương thơm ngát, tràn đầy vẻ an lành và thần thánh, dường như là cầu nối tới Tiên vực vậy.

Đả Thần Thạch ngây người, há miệng cắn lấy một cánh hoa, nó muốn thử xem đây là vật thật hay chỉ do ánh sáng ngưng tụ mà thành.

Nhưng sau khi nuốt xuống lại chẳng cảm thấy gì, những thứ này quá đỗi kỳ lạ, vừa mới vào miệng đã tan biến.

Thạch Hạo bất động, nhắm nghiền mắt ngồi xếp bằng tại đó, hắn yên lặng cảm ngộ, tỉ mỉ mượn những Thánh Nhân mộc này để gột rửa bản thân. Đây là một quá trình đầy kỳ lạ và phức tạp, không thể hoàn thành ngay trong một lần.

Kiểu rèn luyện như thế này cần phải lặp đi lặp lại nhiều lần và tốn rất nhiều thời gian mới có thể đặt chân vào lĩnh vực kia.

Thánh tế rất kỳ lạ và cũng rất gian nan.

Với cảnh giới đại viên mãn của Thạch Hạo, dựa vào thiên tư của hắn, nếu mu���n đạt thành tựu Thiên Thần thì hoàn toàn có thể.

Thế nhưng, hắn không muốn làm thế. Hắn muốn Thánh tế, bước ra bước khó khăn kia, nhưng đây lại là một bước thần thánh vô cùng trọng yếu!

Ầm!

Một dòng sông dài vắt ngang trời cao, rất nhiều vì sao lớn ập xuống rồi xoay tròn, cảnh tượng kỳ dị không sao tả xiết, hơn nữa kỳ cảnh phi thăng càng thêm tráng lệ.

Quá trình này kéo dài đến mấy ngày. Thân thể Thạch Hạo được tẩm bổ, Đạo tắc được rèn luyện, thần hồn được tôi luyện. Thánh Nhân mộc cùng hòa ca với đất trời, phát ra ánh sáng vô cùng kỳ diệu trợ giúp hắn Thánh tế.

Có lời đồn rằng, Thánh Nhân mộc này kỳ thực là tiên cốt đã mục nát hơn một kỷ nguyên trước, sau đó cắm rễ trên Thần vực rồi mới lột xác hình thành như vậy.

Đương nhiên, đây cũng chỉ là lời đồn, tiên cốt thì làm sao mục nát được chứ.

Lại có người nói, Thánh Nhân mộc cơ bản không phải là thực vật của giới này mà nó đến từ một cổ giới thần bí, sở hữu tác dụng thần kỳ, cho nên rất hiếm hoi và quý giá, được thế nhân vô cùng coi trọng.

Nhưng cho dù nói gì đi nữa thì hiệu quả của nó rất lớn, đó là chuyện không thể nghi ngờ.

Sau năm ngày, Thạch Hạo mở mắt, lần Thánh tế này tạm thời kết thúc.

Cả người hắn quang minh, yên lặng cảm ứng tình hình bản thân. Cơ thể hoàn mỹ tinh khiết, tích lũy vô cùng đầy đủ, lẽ nào muốn phá cảnh rồi?

Sau đó, Thạch Hạo lắc đầu, lần đầu tiên chắc chắn không thể phá vỡ cánh cửa đó. Hắn còn phải tích lũy rồi tiếp tục thêm lần nữa, bởi vì hắn muốn sự viên mãn!

Hơn nữa, hắn cảm thấy tốc độ tu hành của mình quá nhanh. Mới hai mươi tuổi mà đã có thể Thánh tế và chuẩn bị có thể sánh ngang lĩnh vực của Thiên Thần. Thành tựu này, nhìn khắp cổ kim, quả thực hiếm lại càng thêm hiếm.

Thậm chí, Thạch Hạo hoài nghi, mình có thể phá vỡ mọi ghi chép!

Nếu như truyền tin này đi, chắc chắn sẽ tạo nên sóng gió mênh mông.

Trên thực tế, không cần truyền đi, sóng ngầm sớm đã cuộn dâng. Chư giáo vì sao lại phải diệt trừ hắn? Đây chính là cơ hội, sự trưởng thành của hắn quá nhanh!

Bất kể là Ninh Xuyên hay Thập Quan Vư��ng, tuy rằng mạnh mẽ nhưng bọn họ đều đã tích lũy đầy đủ, từ lâu đã tìm ra con đường mà bản thân phải đi, nên mới có thể buông bỏ mọi thứ, tiến triển nhanh như gió.

Hắn thì lại khác, quật khởi chỉ trong một đời đã thu được đạo quả như vậy, thật sự khiến người khác phải trợn mắt há mồm, dù là một vài Giáo chủ cũng âm thầm hít vào ngụm khí lạnh!

Trong mắt rất nhiều người, Hoang quá đỗi tài giỏi!

Thậm chí, một vài Giáo chủ còn tỏ thái độ thân thiện với hắn, trong lòng âm thầm than thở: Hoang là người duy nhất, cổ kim khó gặp!

Cũng có người từng nói, với thiên tư này, chỉ cần sống sót, mai sau chắc chắn sẽ thành tựu Thiên Đế vô thượng cũng nên.

Đương nhiên, cũng có người phản bác, cho rằng thiên tài nghịch thiên như vậy thời cổ đại cũng có. Ban đầu thì bùng phát mãnh liệt lắm nhưng sau đó lại bị phai mờ.

Lại có người nêu lên ví dụ: Kỳ tài này rất khó sống lâu, cũng từng có người tương tự như thế nhưng đều đã chết khi còn non trẻ.

Có người cho rằng, đám Ninh Xuyên tuyệt không kém gì Thạch Hạo. Bọn họ chỉ là tự phong ấn bản thân để đến đời này tranh giành tạo hóa lớn nhất, nếu không sớm đã xưng bá Ba Ngàn Châu, trở thành bá chủ Thượng giới đầy kinh khủng rồi!

Yên lặng thể ngộ trong hai ngày. Khi Thạch Hạo chuẩn bị bế quan tiếp, vết nứt trong vùng đầm lầy cách đó không xa chợt khép lại, hào quang biến mất, gợn sóng thu hồi.

"Không ổn, chúng ta đi thôi!" Đả Thần Thạch cảnh báo.

Thạch Hạo đứng thẳng người rồi mang cả hai nhanh chóng rời đi.

Quả nhiên không lâu sau, âm thanh rì rào truyền đến. Tất cả những con chồn tím từ trong lòng đất đều vọt lên, trợn hai mắt đỏ tìm kiếm khắp bốn phương.

Thạch Hạo cũng không hề rời đi, hắn lẳng lặng chờ đợi cơ hội tiếp theo. Hắn cảm thấy nơi tuyệt địa này có một quy luật nào đó, trận pháp kia cứ cách một khoảng thời gian thì sẽ khuếch tán ra phù văn.

"Hoang, ta biết ngươi đang tu hành ở đây, mau ra đây lĩnh tội!"

Mấy ngày sau, chợt có âm thanh to lớn vang lên, chấn động cả khu cổ địa này.

"Hậu nhân tội huyết, muốn giữ mạng thì nhanh chóng đến nhận tội!"

Bên ngoài, Thiên Thần đã đến và đứng bên rìa tuyệt địa. Hắn phóng ánh mắt đầy lạnh lùng vào nơi đây, dùng thần âm đại đạo chấn động cả hư không.

Rõ ràng, đây là một môn âm công đầy đáng sợ. Nếu như Thạch Hạo đang ngộ đạo tu hành thì chắc chắn sẽ bị quấy phá, sơ sẩy một chút sẽ tẩu hỏa nhập ma, trọng thương!

Hai tên Thiên Thần này thủ đoạn tàn nhẫn, tuy rằng chỉ là truyền âm thế nhưng lại chí mạng!

Ánh mắt Thạch Hạo lúc này chuyển lạnh lẽo, thế nhưng hắn cũng không đáp trả, cứ im lặng trốn nơi sâu trong tuyệt địa chứ không hề rời đi.

Ầm!

Đột nhiên, một tên Thiên Thần xuất thủ, vung tay nhổ một ngọn núi lớn rồi luyện hóa thành một tảng đá, tiếp đó ném mạnh vào nơi sâu trong tuyệt địa.

Đó là Thiên Thần của Tiên Điện, khí tức kinh khủng, thủ đoạn dứt khoát. Một đòn này đủ sức hủy diệt cả một chốn cực lạc, nếu không có gì bất ngờ thì đừng nói là sinh linh, dù là Thánh Nhân mộc cũng sẽ bị đập thành tro tàn.

Hắn quyết đoán vô cùng, mặc kệ Thạch Hạo có ở trong hay không, dù cho có hủy diệt cả linh căn thiên địa như Thánh Nhân mộc này thì cũng phải triển khai việc thảo phạt!

Đây là muốn nhổ cỏ tận gốc, vì quá muốn giết cho bằng được Thạch Hạo.

Ầm!

Pháp tắc lan tràn, trận văn sáng lên. Khu cổ địa này sở dĩ được gọi là tuyệt địa cũng bởi vì có lưu lại tàn trận cổ, cho nên công kích của hắn chẳng có hiệu quả gì.

"Ầm!"

Khối đá khổng lồ đó nổ tung thành bột mịn.

Thế nhưng, sinh linh cư trú trong tuyệt địa đã bị kinh động. Ba con chồn tím hóa thành ba luồng ánh sáng bay vút ra ngoài, gào hét, trợn cặp mắt đỏ, tiếp đó truy đuổi hai tên Thiên Thần kia.

Cùng lúc đó, ánh mắt Thạch Hạo chợt lạnh lẽo. Hắn cũng triển khai hành động, nói Đả Thần Thạch bố trí một trận pháp được tạo thành từ một ít kỳ trân.

Thạch Hạo triển khai bí pháp, lấy kỳ trân ra rồi yên lặng đưa vào trong lòng đất.

Trận pháp bắt đầu vận chuyển thế nhưng cũng không nổ tung ngay lập tức, cần có thời gian nhất định.

Thạch Hạo nhanh chóng rời đi xa, thế nhưng lại thay đổi phương hướng, chọn một chỗ khác trong khu tuyệt địa này rồi ẩn nấp.

Một lát sau, trong lòng đất truyền đến tiếng nổ kinh thiên động địa. Trận kỳ đã nổ tung khiến cho những con chồn tím khác có thần trí thất thường kia nổi giận. Đặc biệt, con chồn cấp Giáo chủ kia đã bị vụ nổ đánh thức, đôi mắt đỏ tươi chớp chớp khiến cả mặt đất run rẩy.

Nó cảm ứng được khí tức của con cháu, cảm thấy đang có Thiên Thần chiến đấu.

Một lát sau, nó hóa thành một tia sáng tím nhằm về phía ngoài khu cấm địa. Tiếng rít khiến bầu trời rạn nứt, khí thế kinh khủng che kín cả bầu trời.

"Chạy mau!"

Hai tên Thiên Thần kia biến sắc, triển khai bí pháp nhanh chóng xé rách hư không trốn chạy.

Ầm!

Con chồn già vung móng vuốt, ánh tím ngập trời nhấn chìm cả hư không.

"A..." Một tên Thiên Thần trong số đó hét thảm, nửa người đã bị ánh tím kia chém lìa, bị thương rất nặng.

Thiên Thần của Tiên Điện quả nhiên siêu phàm, hắn chưa hề bị tổn thương gì. Sau khi kéo người kia vượt qua hư không thì biến mất khỏi nơi này.

Mặc dù không có nguy hiểm đến tính mạng, thế nhưng hai tên Thiên Thần kia cũng vô cùng tức giận. Bọn họ có thân phận cỡ nào chứ, thế nhưng khi tiến vào Tiên Cổ lại gặp phải tình huống nguy hiểm như vậy.

Sắc mặt Thiên Thần của Tiên Điện rất lạnh. Từ đầu đến cuối, hắn cảm thấy kỳ lạ, ban đầu con chồn già này không hề đi ra nhưng về sau mới bị kinh động, hẳn là có người làm nên chuyện này.

"Hoang chắc chắn đang ở bên trong, phải giết hắn!" Hắn lạnh lẽo nói.

Nửa tháng sau, đầm lầy bên trong tuyệt địa lại nứt ra, hào quang chiếu khắp nơi, gợn sóng kỳ dị bao phủ khắp khu cổ địa, tất cả sinh linh một lần nữa trốn tránh.

Thạch Hạo cầm lấy Vạn Linh Đồ rồi một lần nữa tiến vào trong rừng cây Thánh Nhân mộc, bắt đầu bế quan.

Đây là cơ hội, tuy rằng nguy hiểm thế nhưng hắn phải nắm chặt!

Lần này, khi hắn tiến hành Thánh tế một lần nữa thì quả nhiên có cảm ngộ mới. Mấy trăm cây phát sáng, những chiếc lá màu trắng bạc, màu xanh, muôn màu muôn vẻ lấp lánh thánh huy bao phủ lấy hắn.

Đây là gột rửa thần hồn, rèn luyện Thánh cốt, là tôi luyện nên Thần Vương!

Thạch Hạo nắm chặt lấy cơ hội, tác động đến sức mạnh quy tắc này, sử dụng thần quang gột rửa hồn phách và gân cốt của bản thân, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, không ngừng rèn luyện.

Có thể thấy được, thần hồn càng ngày càng óng ánh, một vài tỳ vết bé xíu đều bị đốt sạch. Thân thể càng thêm hoàn mỹ, tinh lực cuộn trào tựa như thiên hà đang giận dữ.

Ầm!

Xung quanh, mưa ánh sáng bay lư��n, hư không nổ tung. Một con đường cổ thần bí xuất hiện và dẫn tới một nơi vĩnh hằng không biết tên.

"Ồ, xuất hiện thật rồi kìa?!" Đả Thần Thạch nói.

Ở cổ đại cũng từng xuất hiện một thiên tài tuyệt thế, khi hắn Thánh tế thì từng có người nhìn thấy một con đường cổ như vậy. Kết quả sau khi hắn đi vào thì cũng chẳng biết về đâu, không còn xuất hiện nữa.

Thạch Hạo mở mắt nhìn chằm chằm con đường này. Hắn không nói lời nào mà chỉ cảm ứng thật cẩn thận rồi chăm chú suy tư.

Vào lúc này, hắn càng ngày càng thánh khiết, ánh sáng phi thăng từ bên ngoài thân thể lan tỏa. Con đường cổ xưa này vô cùng rõ ràng và dài thẳng tới trước mặt hắn, tựa như muốn hắn bước lên.

Lúc này, bên ngoài tuyệt địa xuất hiện mấy tên Thiên Thần với khí tức mạnh mẽ, thần lực dâng trào.

"Phải trừ khử Hoang ư? Người này rất bất phàm. Nên biết vài tên khách mới đến Ba Ngàn Châu chúng ta vô cùng mạnh mẽ, ép cho những người trẻ tuổi bên ta không cách nào ngóc đầu lên được. Hiện giờ nếu như giết Hoang thì không hay lắm, nếu hắn đi chống lại những tên khách thần bí kia thì quá tốt rồi còn gì." Có người nói.

"Ha ha, không phải chỉ mình Hoang là mạnh mẽ, có Ninh Xuyên là đủ rồi, hắn có thể thay thế được Hoang!" Có người lạnh giọng nói.

"Hoang, không cần phải sống nữa, cứ thế diệt trừ đi." Thiên Thần của Minh Tộc lạnh lùng nói, sau đó lấy ra một chiếc kèn bằng xương rồi thổi lớn.

"Ô ô..."

Ma âm xé nát trời, khiến tâm thần của Thiên Thần cũng không cách nào yên tĩnh được, không thể không vận dụng huyền công để chống lại chứ đừng nói là người khác!

"Đây là Minh bảo có thể khiến người khác tẩu hỏa nhập ma, đạo huynh dự tính hay lắm." Thiên Thần của Ma Quỳ Viên cảm thán, đồng thời lấy ra một chiếc trống nhỏ, nói: "Để ta giúp thêm chút nữa."

Thùng thùng...

Tiếng trống rung trời, khiến cho khí huyết của người khác bạo động, thân thể như muốn đứt lìa.

Chính xác, nếu như có người bế quan và gặp phải xung kích như vậy thì rất dễ xuất hiện vấn đề lớn, có thể sẽ bạo thể mà chết!

Thiên Thần của Tiên Điện cười một tiếng rồi khống chế một bí bảo phát ra thần âm đáng sợ, thứ này quấy phá hư không, hắn muốn Thạch Hạo phải nổ tung, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn.

Nơi sâu trong tuyệt địa, Thạch Hạo biến sắc, tâm thần gặp phải xung kích cực mạnh. Hắn lạnh giọng nói: "Tưởng giết ta dễ lắm ư?"

Ba luồng tiên khí quấn quanh khiến hắn tĩnh tâm chống lại ma âm kia, cũng không hề gặp phải xung kích trí mạng nào.

Một thời gian rất lâu sau, lúc đạo âm kia yếu đi, hắn lẩm bẩm: "Chờ tới lúc ta xuất quan thì sẽ làm thịt từng tên một!"

Thạch Hạo đứng dậy, hắn bước ra một bước rồi tiến lên con đường cổ thần bí đó.

"Tên khốn, ngươi... muốn bước lên ư?!" Đả Thần Thạch giật mình.

"Đi xem thử nó thông tới hướng nào!" Thạch Hạo nói đầy kiên định, hắn muốn làm rõ điều này.

Bản dịch này là đứa con tinh thần của truyen.free, không tài nào tìm thấy bản thứ hai tương tự.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free