[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 987: Thánh Nhân mộc.
Nếu thất bại, cái giá phải trả sẽ vô cùng thê thảm!
Khi ấy, dù còn sống thì cũng sống không bằng chết, chẳng bằng một Chân Thần bình thường.
Mọi chuyện đều có cái giá của nó, không trả giá thì làm sao đạt được thành quả.
Con đường quanh co gập ghềnh dẫn sâu vào trong dãy núi.
Cây cổ thụ che kín tr���i, vượn hú hổ gầm, vô số sinh linh kỳ lạ lui tới, đôi khi lại có tiếng gầm vang trời xé toang mây xanh.
Thạch Hạo hoảng sợ, nơi này quá đỗi nguy hiểm, có vài sinh linh mạnh đến mức ngay cả Thiên Thần cũng phải dè chừng.
Lão Thiên Thần của Hồn tộc đồng hành cùng hắn để bảo vệ, bởi vì không an tâm nên mới theo tới vùng đất cổ có Thánh Nhân mộc trong truyền thuyết này.
Vù!
Một con chim khổng lồ sải cánh, tựa như đám mây đen che kín trời cao, cặp mắt đỏ tươi như hai vầng trăng máu.
Chiều dài thân thể nó cũng rất khó đo đếm, phải tính bằng dặm chứ không thể tính bằng trượng!
"Thánh Nhân mộc là bảo vật kỳ lạ, nơi chúng sinh trưởng linh khí nồng đậm đến kinh ngạc, do đó thu hút rất nhiều chim dữ hồng hoang và thú cổ cư ngụ." Lão Thiên Thần nói.
Lão đặc biệt nhắc nhở, ở nơi này có vài Thiên Thần đã phát điên, ví như con chim dữ to lớn trên trời cao kia, thực lực kinh khủng vô cùng, có thể đánh giết tất cả sinh linh.
Thiên Thần và Giáo chủ sau khi bị nguyền rủa, có người trở nên đờ đẫn, cũng có kẻ hóa điên, giống như con chim trước mắt này, là một con chim đã hóa điên.
Vì vậy, tuyệt đối không được trêu chọc, một khi nó tức giận thì chắc chắn sẽ lâm vào cục diện không chết không ngừng, rất khó thoát khỏi sự truy sát của Thiên Thần điên này.
Chẳng bao lâu sau, hai người yên lặng tiến sâu vào trong dãy núi, trên đường đi gặp một con trâu khổng lồ cao hơn cả ngọn núi, trên người nó đất đá, cỏ cây mọc um tùm, không biết đã bao nhiêu năm rồi chưa thức tỉnh.
Thế nhưng, khi hai người vừa đi ngang qua thì nó hơi động, khí tức tỏa ra kinh người vô cùng.
Lão Thiên Thần vội vàng lấy ra một bảo vật bí ẩn, thu lại khí tức của hai người rồi biến mất khỏi nơi đây, lúc này con trâu hoang dã kia chợt mở cặp mắt đỏ tươi như hồ máu, quét mắt nhìn xung quanh.
Giáo chủ!
Thạch Hạo giật mình kinh hãi, không ngờ có thể gặp được tồn tại còn hơn cả Thiên Thần, con trâu lớn này đã sống rất lâu, cặp sừng khổng lồ của nó tựa như hai thanh đao trời đầy sắc bén.
Cuối cùng, nó lại nhắm mắt và tiếp tục ngủ say.
Cứ thế bọn họ vượt qua mấy khu v���c nguy hiểm, không thì gặp Thiên Thần điên loạn, không thì gặp vài thú kỳ lạ, tất cả đều là những sinh linh bá chủ bá chiếm một phương.
Nếu là người bình thường tùy tiện xông vào thì chắc chắn sẽ chết, không chút cơ hội sống sót nào.
May mắn thay, có một Thiên Thần đi theo bên cạnh, đồng thời vận dụng bảo vật gia truyền của tộc này nên mới có thể che giấu khí tức, tránh thoát được những thú cổ và chim dữ, nếu không đã gặp nguy hiểm rồi.
Rốt cuộc cũng tới được nơi cần tới, đó là một khu rừng tràn ngập linh khí, tựa như một chân long vút lên trời cao khiến nơi đây trở nên vô cùng thần thánh.
Thánh Nhân mộc!
Không riêng ánh mắt Thạch Hạo sáng lên, mà lão Thiên Thần của Hồn tộc cũng thầm lộ vẻ kinh ngạc, loại thánh địa này thì tộc bọn họ rất quan tâm.
Đáng tiếc, Thánh Nhân mộc rất đặc biệt, rất dễ hấp dẫn mãnh thú và độc trùng, hơn nữa lại rất khó dời đi, một khi di dời thì chúng sẽ lập tức chết ngay.
Không phải là cổ thụ cao lớn, những Thánh Nhân mộc này chỉ cao hơn một thước, không cao hơn mấy so với cây cỏ, thế nhưng từng rễ cây tựa như những con rồng xanh uốn lượn trên mặt đất đầy rắn chắc.
Những làn khí tốt mà những cây này tỏa ra có thể gột rửa thần hồn, còn có thể rèn luyện thân thể, vô cùng kỳ lạ.
Lá của những cây nhỏ này có đủ mọi màu sắc, hoàn toàn khác biệt.
Có lá trắng như ngọc dương chi, lại có cây màu vàng óng rực rỡ khắp cành, còn có đỏ chót như huyết kim cương, tất cả đều long lanh rạng rỡ.
Cho nên, dõi mắt nhìn về phía trước là mịt mờ hơi nước, ánh sáng lung linh lan tỏa đầy thần thánh.
"Hả?!" Thạch Hạo kinh ngạc, nơi đây đã có người tới trước, có người đang ngồi xếp bằng bế quan trong rừng cây.
Những cây nhỏ này rất hiếm, cũng chỉ có bốn mươi chín cây mà thôi, nơi đó là một người áo trắng ngồi xếp bằng, được vô số thánh khí bao quanh, tựa như một vị Thần vương đang tu luyện.
Ninh Xuyên!
Ánh mắt Thạch Hạo trở nên lạnh lẽo, lại là kẻ địch này, không ngờ lại bế quan ở đây để đột phá.
Tốc độ tu luyện của người này quả thật rất nhanh, đã sắp bước ra một bước đó, tiến vào lĩnh vực mới. Việc này cũng không nằm ngoài dự đoán của Thạch Hạo, dù sao đối phương cũng được xưng là Lục Quan Vương, tích lũy sáu đời nên đã thấu triệt con đường phía trước, thậm chí sáu đời trước rất có khả năng đã bước ra một bước đó vài lần.
"Ta phải nắm lấy cơ hội!" Thạch Hạo cảm thấy thời gian vô cùng gấp gáp, kẻ địch nơi đó muốn đột phá nên hắn tuyệt kh��ng thể bị bỏ lại phía sau được!
Thạch Hạo rất muốn ra tay thế nhưng cố gắng kiềm chế, bởi vì dựa vào trực giác của bản thân, hắn cảm nhận được nơi này vô cùng nguy hiểm, có cường giả đáng sợ đang ẩn náu trong bóng tối.
Cuối cùng, hắn cũng thấy lão Thiên Thần của Hồn tộc ra dấu cho hắn rằng phải cẩn thận, đừng hành động lỗ mãng.
"Thiên Thần của Nhân Mã tộc, Cổ Ma tộc?!" Thạch Hạo kinh ngạc.
Ở đây không ngờ lại có Thiên Thần của hai đại tộc này, hơn nữa còn là 'người quen cũ' của hắn, chính là Mã Dược cùng Ma Lạc, hai người này đều từng truy sát hắn.
Sắc mặt Thạch Hạo càng trở nên âm trầm hơn, hai người này từng ngăn cản hắn thế nhưng hắn lại chưa từng trách móc, thậm chí còn tặng Lôi Kiếp Dịch cho hai tộc này nữa.
Thậm chí, lần độ kiếp về sau hắn còn muốn giúp bọn họ hóa giải nguy cấp.
Nhưng, hai tộc này lại âm thầm giúp đỡ Ninh Xuyên, đây chính là kẻ thù không đội trời chung của hắn!
"Tính toán thật hay." Thạch Hạo có chút đau đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm phía trước chứ không nói gì.
Hai tộc này từng tiến vào Hồn đảo và nói rằng có thể bảo vệ Thạch Hạo, đưa hắn tới một mật địa để bế quan thế nhưng sau đó đã bị hắn từ chối, bởi vì hắn sợ Mã Dược và Ma Lạc của hai tộc này lần nữa ra tay ám hại.
Không ngờ, hai tộc này lại bày kế lớn như vậy, còn bảo vệ cả Ninh Xuyên nữa.
"Đi thôi, nơi này có hai tên Thiên Thần mà lão phu chỉ có một, nếu như xảy ra chiến đấu thì chưa chắc đã giành được lợi thế gì." Lão Thiên Thần nói.
Thạch Hạo gật đầu không nói nhiều, dù không được như ý nhưng trước khi rời khỏi dãy núi, hắn vẫn muốn làm chút chuyện.
Ầm!
Hắn đấm ra một quyền đánh nát liên tiếp các ngọn núi, việc này đã kinh động tất cả thú cổ và cũng khiến không ít đá lớn đập thẳng về phía con trâu khổng lồ kia!
Gầm!
Tiếng gầm rung trời, khu núi rừng này không thể yên lặng được nữa, mấy con Thiên Thần đã hóa điên đều nổi trận lôi đình, còn con trâu hoang cấp Giáo chủ kia lại càng phát điên dữ dội hơn.
Đi!
Thạch Hạo nhanh chóng bỏ chạy thật xa, biến mất cùng với lão Thiên Thần.
Trong khoảng thời gian sau đó, bọn họ tiếp tục thâm nhập vào từng khu đất cổ, tìm kiếm Thánh Nhân mộc thế nhưng không mấy khả quan.
Có nhiều chỗ bị Thiên Thần của ngoại giới chiếm giữ, cũng có người vì để Trích Tiên, Thập Quan Vương đột phá, nên bảo vệ những vị trí của mình.
Các đệ tử đại giáo như Ninh Xuyên, có sư môn đáng sợ, có gốc gác thâm sâu thì mới có thể không bị ảnh hưởng.
Sau đó không lâu, Thạch Hạo biết được, Trích Tiên bị chặn ở trong Hung Sào và cũng chưa hề rời đi.
Ngay cả Thập Quan Vương bị mấy đại Thiên Thần liên thủ truy sát, đến nay cũng không biết đang ở nơi nào.
"Những địa phương có Thánh Nhân mộc thì lại bị đám Thiên Thần từ ngoại giới chiếm giữ, như vậy thì không ổn rồi!" Thạch Hạo nhíu mày, hiện giờ suy nghĩ lại thì khả năng Ninh Xuyên sẽ thành tựu Thần Vương đạo quả trước một bước rồi.
"Nhân Mã tộc, Cổ Ma tộc, các ngươi thật giỏi!" Thạch Hạo tự nhủ, trong lòng đầy tức giận, đã từng giúp đỡ tặng Lôi Kiếp Dịch cho Thiên Thần của hai tộc này thế nhưng giờ lại đi kết thân với kẻ thù của mình.
"Còn chỗ nào có Thánh Nhân mộc nữa không?" Thạch Hạo muốn giải quyết nhanh vấn đề này, nếu không sẽ ảnh hưởng tới tốc độ đột phá cảnh giới của mình.
"Việc này... có lẽ còn một chỗ thế nhưng quá nguy hiểm, ngay cả lão phu đi vào cũng gần như sẽ phải chết!" Lão Thiên Thần của Hồn tộc lộ vẻ nghiêm trọng.
Ngay cả lão cũng không nghĩ tới những nơi có Thánh Nhân mộc lại bị người chiếm hết.
"Dẫn ta đi đi!" Thạch Hạo nói.
"Tiểu hữu, nơi đó quá nguy hiểm, là một tuyệt địa, nếu đi vào thì là cửu tử nhất sinh đó." Lão Thiên Thần can ngăn.
Lão vô cùng nhớ rõ, khu vực đó có thể giam cầm pháp lực, mạnh như lão đi vào cũng sẽ bị đánh rơi xuống làm phàm nhân, không cách nào vận dụng được đại thần thông của bản thân.
Sắc mặt Thạch Hạo kiên định đưa ra quyết định: "Không sao, cứ dẫn ta tới đó đi, ta có thể tự mình đi vào được!"
"Thôi được rồi!" Lão Thiên Thần gật đầu.
"Hoang, ngươi ở đâu, còn không mau ra nhận tội?" Ngày hôm đó có Thiên Thần la hét truyền khắp từng tiểu thiên thế giới.
"Hoang, ngươi trốn không thoát đâu, Tiên Cổ này dù to lớn cũng không thể chứa nổi ngươi đâu, nếu muốn giữ mạng thì tốt nhất hãy tới nhận tội đi!"
Thiên Thần của Tiên Điện cũng đã đi vào, khí thế kinh khủng bùng phát, tinh lực dồi dào chấn động các tộc trong Tiên Cổ, sức mạnh của hắn quá mạnh mẽ, vượt qua Thiên Thần bình thường.
Nên biết, thành viên chính thức của Tiên Điện không vượt quá năm người, hắn chính là một trong số đó.
Từ truyền nhân trẻ tuổi tới Thiên Thần, tới Giáo chủ, đây là một đội hình cái thế, hắn chính là Thiên Thần thuộc thành viên chính thức, rất nhiều năm trước cũng từng là một truyền nhân trẻ tuổi mạnh mẽ nhất thời đó.
"Đời sau Tội Huyết, ngươi giết người vô tội vạ ở Tiên Cổ này, trong cơ thể lại chảy dòng máu bẩn thỉu, bản tính đại ác, nhất định phải bị trừng phạt, không thể làm hại thế gian nữa!"
Nghe những lời của Thiên Thần như vậy thì Thạch Hạo liền hiểu rõ, vì sao Ninh Xuyên lại có thể bế quan một cách bình yên vô sự, người mạnh nhất hệ của họ đã đi vào.
Đồng thời, trong lòng lại càng tức giận hơn nữa, những người này còn dám nhắc tới Tội Huyết.
"Ai cung cấp manh mối của Hoang, chỉ ra hắn ở nơi nào thì sẽ là minh hữu của Thiên Quốc ta! Hoang, hắn nhất định sẽ trở thành một đống xương khô." Có người u ám nói.
Mọi người chấn động, đây là Sát Thần của Thiên Quốc, là một trong những nhân vật lãnh huyết đáng sợ nhất, ai ai cũng phải dè chừng.
Các Thiên Thần tiến vào Tiên Cổ, đều muốn giết cho bằng được Thạch Hạo.
Bởi vì, đây là thỏa thuận của vài đại giáo, nếu cho hắn cơ hội trưởng thành thì tương lai gần như sẽ không ai có thể ngăn cản được, nhất định phải thừa cơ hội này để giết chết.
"Ai tới thì cũng đã tới cả rồi, không sợ ta sẽ tặng một bất ngờ lớn cho các ngươi à?!" Thạch Hạo lạnh giọng đầy tức giận nói.
Những Thiên Thần này tự cho mình là cao cao tại thượng thế nhưng vẫn không cách nào bắt được hắn, ấy vậy còn tỏ thái độ hùng hổ như vậy, chẳng hề coi hắn ra gì.
"Ta muốn bước ra một bước đó, hóa thành Thần Vương, trong Tiên Cổ này có toàn bộ các Thiên Thần của các giáo, ta muốn cho đám đại giáo này phải đau lòng cả trăm năm!" Thạch Hạo nói.
Rốt cuộc, Thiên Thần của Hồn tộc cũng mang hắn tới chỗ cần tới, đây là một rừng đá, vừa mới tiến gần thì đã cảm thấy được gợn sóng kịch liệt của trường vực trước mặt.
"Hả? Ảnh hưởng tới pháp lực!?" Thạch Hạo kinh ngạc.
Lão Thiên Thần của Hồn tộc gật đầu, nói với hắn rằng bên trong còn đáng sợ hơn nữa.
Thạch Hạo gật đầu, nói lão cứ dừng ở đây, để tự hắn đi vào cũng được.
Lão Thiên Thần khó xử, sợ hắn xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên muốn đi theo, muốn bảo vệ an toàn cho hắn, bởi vì hắn chính là người giải cứu tộc nhân của mình.
Thạch Hạo hiểu, lão không phải làm ra vẻ mà là thật lòng, càng như vậy thì hắn lại càng không thể để ông lão này mạo hiểm được, sau khi kiên quyết từ chối rồi một mình tiến vào.
Sau khi đi vào một thung lũng, nơi đây chẳng có chút cỏ cây nào, thế nhưng lại xuất hiện một năng lượng kỳ lạ biến hắn thành phàm nhân, ph��p lực và đạo hạnh đều biến mất sạch.
Tiếp đó, một đám kiến từ trong lòng đất bò ra, mỗi một con dài tới vài trượng, phát ra ánh sáng đen thui, sức mạnh vô cùng to lớn.
Ầm!
Một con kiến đánh tới, nó không hề dùng pháp lực mà chỉ dựa vào sức lực của bản thân thì đã có thể đánh nát một ngọn núi.
"Thật mạnh!"
Chính xác, đây là một cuộc ác chiến.
Thạch Hạo dựa vào thân thể từng được lôi kiếp gột rửa để chiến đấu với đám thần kiến màu đen này, tia lửa văng khắp nơi, tiếng keng keng vang vọng.
Cuối cùng, hắn giết tan đám kiến rồi xông thẳng về phía trước.
Vù!
Âm thanh đập cánh truyền tới khiến Thạch Hạo tê dại cả da đầu, ở phía trước có một đám rết, mỗi một con dài tới mấy thước, tất cả đều mọc cánh trên lưng, che kín cả trời.
Lần này vô cùng gian nan, đây là một đám thần trùng kịch độc.
Mà lúc này Thạch Hạo không có pháp lực, chỉ dựa vào thân thể nên nguy hiểm vô cùng, cũng may là thân thể hắn vô cùng mạnh mẽ nên khi đám rết va chạm thì vang lên những tiếng "bốp bốp", ánh lửa tóe ra, chứ chưa từng bị công phá.
Cuối cùng, Hoàng Điệp thức tỉnh, sau khi nhẹ nhàng đập cánh thì khiến đám độc trùng thối lui.
Chính xác, Hoàng Điệp đã lập công lớn, dọc đường sau đó cũng có xuất hiện mấy chục loại ác trùng mạnh mẽ, phải nói là mấy chục bộ lạc.
Những trùng tộc này đều phát điên, thế nhưng bản năng của chúng vẫn còn nên kinh sợ trước khí tức của Hoàng Điệp mà thối lui.
Nếu dựa vào Thạch Hạo để xông qua thì không biết tốn bao nhiêu thời gian, nhất định sẽ là cửu tử nhất sinh, dựa vào Hoàng Điệp thì hắn vượt ải một cách hữu kinh vô hiểm.
Rốt cuộc hắn cũng nhìn thấy được, đó là một khu lớn Thánh Nhân mộc, mỗi một cây cao hơn một người và số lượng lên tới mấy trăm cây, hoàn toàn là một khu rừng, hào quang hừng hực chiếu rọi.
"Con đường của ta sắp đạt được rồi!" Thạch Hạo nói với ngữ khí kiên định!
Tác phẩm này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, xin đừng tùy tiện đăng tải lại.