[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 865: Vườn hoa đào
Thời Tiên Cổ, tại Thanh Linh giới, cây cối um tùm, dược thảo trải rộng khắp nơi.
Thuở ban đầu, nơi đây từng có rất nhiều tu sĩ tìm đến hái thánh dược, nhưng chung quy, dược thảo rồi cũng sẽ có lúc bị hái cạn.
Giờ đây, người đã thưa thớt hơn rất nhiều, song thành Thanh Linh vẫn phồn hoa náo nhiệt. Nơi này không giống những chốn khác, thành trì vô cùng rộng lớn, tường thành dài hơn trăm dặm.
Trong thành có vô số con đường đá dẫn tới những vùng núi rừng, cảnh sắc tuyệt đẹp.
"Thành Thảo Mộc." Thạch Hạo gật đầu, thành Thanh Linh này quả nhiên chẳng tầm thường chút nào. Trong thành có rất nhiều cổ thụ, núi cao được tường thành vây quanh, nói là thành chi bằng gọi đây là một động phủ xinh đẹp thì đúng hơn.
Đương nhiên, nơi đây cũng có những khu vực phồn hoa náo nhiệt, trên đường người qua kẻ lại tấp nập, cửa hàng san sát, có thánh dược được bán đấu giá, cũng có kỳ trân dị bảo để trao đổi.
Thạch Hạo bước dọc theo đường phố, xuyên qua khu vực náo nhiệt, men theo con đường đá đi tới một nơi có cảnh sắc bất phàm.
Đây là một vườn hoa đào, một vùng tịnh thổ tách biệt khỏi chốn phồn hoa đô hội, trông rất thanh lịch mà cũng vô cùng khác thường. Nơi đây có rất nhiều hoa đào cổ thụ, trải dài tới tận chân trời.
Trong rừng đào có những quán rượu nhỏ, quán trà bé bé và cả nhà hàng to lớn cách nhau một khoảng xa, ẩn hiện giữa ngàn hoa đào.
Vẻ mặt hắn khẽ giật mình, những cây đào này đều chẳng tầm thường, là những cây đào có linh tính, cánh hoa óng ánh sắc phấn hồng, tỏa mùi thơm ngát khiến cả người thư thái lạ thường.
Thế nhưng, trên một vài cành cây đã kết trái, điều này khiến người ta kinh ngạc là hoa đào và quả đào cùng tồn tại, tạo nên cảnh sắc kỳ lạ, mùi hương nồng nặc.
Tất cả những điều này khiến người ta có cảm giác bay bổng, tựa như lạc vào một thế giới khác, tiến vào vườn đào nơi tiên cảnh.
"Thêm một bình rượu nữa!" Trước một quán rượu nhỏ, có người đang ngồi dưới gốc đào, uống rượu giữa trời, hương rượu sực nức.
Thạch Hạo ngửi mùi rượu liền biết đây tuyệt đối là rượu bổ, hiệu quả chắc chắn vô cùng phi thường.
"Ta cũng một bình." Thạch Hạo ngồi xuống, chén rượu ngọc bích trong suốt, dược tửu ánh lên màu hổ phách, hương thơm nức mũi, hắn chậm rãi tự rót tự uống.
Trải qua một trận chém giết rồi được đến nơi tựa như thế ngoại đào nguyên này cũng là một loại hưởng thụ vô cùng khác lạ.
Quán rượu nhỏ chỉ đặt tám chín cái bàn được bố trí ngoài trời, tràn ngập ánh sáng. Mỗi bàn có hai ba chiếc ghế, trông đơn sơ nhưng cũng khá có ý cảnh.
"Các ngươi có nghe gì chưa, Sào giới có chuyện quái lạ, mười mấy vạn người đi tới đều chết sạch, chuyện này quả thật là một thảm án kinh thiên động địa!"
"Nghe nói trong sào huyệt kia xuất hiện một tên yêu ma khát máu, hung mạnh đến mức không thể chống cự."
Trong quán rượu nhỏ này, có người đang bàn tán với nhau. Tin tức kia cuối cùng cũng đã truyền ra, dù có chút thêm thắt nhưng cũng đủ khiến người ta biết rõ đó là một nơi vô cùng hiểm ác.
Hai ngày nay, rất nhiều tiểu thiên thế giới đều đang bàn luận chuyện này, hiển nhiên có liên quan đến bức họa mà Long Nữ vẽ ra, thứ này đã tạo nên sóng gió không hề nhỏ.
"A, còn có một tin kinh người hơn, có người nói Lục Quan vương đã ngã xuống, chết trong Sào giới."
"Trời ơi, Ninh Xuyên vô địch tuyệt đối mà cũng phải tổn thất một bộ linh thân sao, nơi đó rốt cuộc là thế nào?"
Chuyện này chấn động khắp nơi, các tu sĩ đều biến sắc.
"Hình như là chết trong hung sào, cũng có người nói là bị ba huynh đệ Thạch tộc giết."
"Mười mấy vạn người đều chết trong hung sào, hầu như không có ai còn sống đi ra. Tin tức mơ hồ này được truyền ra từ Long Cung, sự tình rốt cuộc thế nào vẫn chưa thể xác định được."
"Thế nhưng có người chắc như đinh đóng cột nói rằng có quan hệ với Trùng Đồng, có quan hệ cùng Hoang, mà hai người này lại có khả năng là huynh đệ."
"Trời đất, Hoang, Trùng Đồng, còn có thiên lý hay không? Bọn họ là huynh đệ thì người khác làm sao mà sống yên được nữa chứ?"
Quán rượu nhỏ trong vườn đào vốn rất thanh tĩnh nhưng lập tức trở nên náo nhiệt hẳn.
Trên thực tế, trong các quán trà, tiệm rượu khác tại vườn hoa đào này đều như vậy, bởi vì chuyện xảy ra hai ngày gần đây quá kinh khủng, khiến cho mọi người chấn động mạnh mẽ.
"Đáng tiếc, không có món ăn dân dã nào." Thạch Hạo lẩm bẩm. Rượu ngon thế nhưng món ăn kèm đều chỉ là các loại hoàng tinh, nhân sâm, toàn bộ đều là dược thảo, không có thức ăn mặn.
"Đạo huynh, nếu thích thức ăn ngon thì sâu trong vườn hoa đào có một vài nhà hàng, nơi đó không thiếu thứ gì. Tu vi của ta thấp, chỉ có thể ở đây kiếm chút linh dược, trong đó rượu và thức ăn có giá trị đều lấy thánh dược để trao đổi." Ông chủ quán rượu nhỏ nói.
"Có những thứ gì?" Thạch Hạo hứng thú.
"Đạo huynh thích gì?" Ông chủ quán rượu hỏi.
"Các loại chim thần mãnh thú ta đều thích ăn, đương nhiên nếu là sơ đại thì ta càng thích." Thạch Hạo nói, hai mắt sáng rực.
Quán rượu nhỏ lập tức yên lặng như tờ, một đám người kỳ lạ quay đầu nhìn hắn.
Sơ đại mà cũng muốn ăn sao? Đây là ai vậy chứ.
Thạch Hạo cười gượng, nói: "Chỉ đùa thôi mà."
"Chẳng buồn cười chút nào, sẽ dọa chết người đó." Có sinh linh thì thầm.
"Đạo huynh, nhà hàng sâu trong vườn hoa đào có bối cảnh thâm hậu, quả thật có thể thỏa mãn sở thích ăn uống của đạo huynh. Nghe nói nơi đó có người từng được ăn Kim Sí Đại Bằng, Bát Trân thái Phi Phượng, cùng các loại như Ếch vàng ba chân."
"Thật sao?" Tinh thần Thạch Hạo tỉnh hẳn. Ở hạ giới hắn chỉ được ăn qua một loại trong Bát Trân thái cổ, với lại lúc đó dù đã thành Nhân Hoàng thế nhưng vẫn phải lén lút nấu một con Long Lý trong linh hồ ở Thạch Quốc.
"Tất nhiên là thật." Ông chủ quán rượu nhỏ nói.
"Quá tuyệt vời." Thạch Hạo uống chén rượu cuối cùng rồi lập tức xoay người đi sâu vào trong vườn hoa đào. Hắn đến vì Thanh Y, lại không hề nghĩ rằng còn có thể ăn món ngon ở nơi này.
Hắn phát hiện dấu ấn Thanh Y lưu lại tại thành Quang Minh, biết nàng đã đi đến thành Thanh Linh nên tìm đến.
"Tên ôn thần này là ai mà lại muốn ăn sơ đại, ta sao có cảm giác khá giống tin đồn ở thành Quang Minh vậy?"
"Đúng thế, nơi đó xuất hiện một tên Ma vương, ăn sạch mấy tên sơ đại, chấn động Quang Minh giới. Có người nói là Hoang, cũng có người nói là một người tên Thạch Hạo."
Phía sau, một đám người đang khe khẽ bàn tán.
"Đạo huynh, người ở đó đều rất mạnh, thường xuyên có thể gặp sơ đại, hơn nữa giá cả cũng rất cao." Ông chủ quán rượu nhắc nhở.
"Cảm ơn, ta biết rồi." Thạch Hạo kh��ng quay đầu lại, khoát tay.
Nơi sâu trong vườn hoa đào, quả nhiên có lầu quỳnh điện ngọc, vô cùng rộng lớn, hơn nữa không chỉ có một cái.
Thạch Hạo chọn một nơi rộng rãi nhất, sương mù nhàn nhạt lượn lờ, ánh sáng óng ánh tỏa ra. Trên tấm biển lớn viết ba chữ "Bát Trân Lâu" rất bắt mắt, vì vậy hắn tiến về nơi đây.
Vù!
Gió lớn thổi qua, giữa trời có một cỗ quan tài cổ màu đen, được rất nhiều kẻ khiêng đang lao tới, trông vô cùng kỳ dị. Nó lao qua trên đỉnh đầu, cách Thạch Hạo rất gần.
Điều này vô cùng vô lễ. Gió thổi vù vù, những người kia lại cách đỉnh đầu Thạch Hạo không quá một trượng, chỉ cần hạ thấp xuống một chút là đã đạp lên đỉnh đầu hắn rồi.
Ầm một tiếng, bọn họ đáp xuống đất, mở ra quan tài cổ. Một tên thanh niên sắc mặt tái nhợt bước ra rồi đi thẳng vào tửu lâu.
Thạch Hạo không có chút thiện cảm nào với Minh tộc, rất muốn tát bay toàn bộ nhưng suy nghĩ một chút thì dừng lại, vì nghe được tiếng kinh hô từ bên ngoài.
"Minh tướng số hai!"
"Hắn là cường giả thứ hai dưới trư���ng Hắc Ám Thần Tử, nghe nói là thần thi thượng cổ đã thông linh ở đời này, đao thương chém không đứt, bảo cụ khó làm trầy thân nó, từng giết qua không chỉ một vị sơ đại."
Minh Thổ có nhiều thi thể kỳ lạ, vì tạo hóa Tiên Cổ lần này nên tất cả Tôn giả mạnh mẽ ẩn giấu đều được phát động tiến vào nơi đây.
"Đám người chết này tới đây làm gì?" Thạch Hạo không rõ.
Hắn cũng bước lên tửu lâu. Đây là tửu lâu xây từ đá hoa cương, rộng rãi và cao lớn, tựa như thiên cung, bên trong tràn ngập linh khí nồng nặc.
Thạch Hạo leo lên mấy tầng thì có cảm ứng. Sau khi hắn tới tầng cao nhất, hắn chọn một cái bàn gần cửa sổ, nhìn ra ngoài có thể thưởng thức cảnh đẹp vườn đào.
Tửu lâu này quả nhiên không tầm thường, có sơ đại, có cường giả mạnh nhất một châu. Không chỉ có uống rượu mà còn trao đổi những vật cần thiết của từng người, nơi đây tựa như một nơi giao lưu quan trọng.
"Ẩn giấu sáu bảy đời, người này rốt cuộc là ai, hơn nữa còn bước ra bước kia, thật quá kinh người! Ngày sau không có mấy người là đối thủ của hắn."
"Người này làm thật lớn, một lần chém giết mười mấy vạn sinh linh, thời cổ đại không biết hắn đã giết bao nhiêu người nữa?"
Mọi người đang bàn luận. Nơi này có sơ đại với địa vị được người kính nể, tình hình mà họ biết tương đối chính xác, hơn rất nhiều tu sĩ ở quán rượu kia.
"Đạo hữu cần gì?" Có người đi tới hỏi Thạch Hạo.
"Cho ta một vò rượu làm từ thánh dược, đương nhiên nếu có rượu ngon ủ từ thần dược thì càng tốt." Thạch Hạo nói.
Người phục vụ há miệng, cảm thấy vị khách này cái gì cũng dám nói. Hắn cười xòa: "Thần dược, ai có thể nhìn thấy chứ? Nơi này của chúng ta chưa từng có loại rượu này. Rượu ủ từ thánh dược thì quả thật có vài bình, nhưng sớm đã có người đặt trước rồi."
"Quá tệ." Thạch Hạo nói, rất thẳng thắn.
Người này nhíu mày nói: "Rượu thánh dược, còn nửa vò, có thể bán cho đạo hữu một bình, chỉ là giá cả rất đắt."
"Vậy thì cứ cho một bình đi. Mặt khác, cho một bàn Bát Trân thái cổ." Thạch Hạo cười toe toét nói.
"Tiểu nhị" Thần Hỏa cảnh này lau mồ hôi, vị này là ai vậy chứ?
Bên cạnh, những người khác cũng đều yên lặng, không khỏi liếc nhìn hắn.
Tiểu nhị vừa lau mồ hôi vừa nói: "Đạo huynh nói đùa. Tám loại mỹ vị kia, sở dĩ được gọi là Bát Trân thái cổ cũng là vì quá quý hiếm. Giáo chủ Thượng giới cũng không thể một lần ăn được đủ tám loại. Bát Trân Kỳ nọ chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, mấy ngàn năm thậm chí mấy vạn năm mới thấy một con là may mắn lắm rồi."
"Có tiếng mà không có miếng, không phải gọi là Bát Trân Lâu sao? Thôi bỏ đi, có vài loại 'trân' nào thì mang vài loại ấy ra vậy." Thạch Hạo khoát tay nói, có chút thiếu kiên nhẫn.
"Hiện giờ có hai loại, gồm Bát Trân Lý và Bát Trân Phượng." Tiểu nhị nói.
Tên đầy đủ của hai loại, một loại gọi là Long Lý, một loại gọi là Phi Phượng, đều rất hiếm thấy. Đặc biệt là loại sau đổi được nửa cây thánh dược, giá trị lớn lao, người bình thường khó có thể thưởng thức.
Ít ai vì ăn uống mà tiêu xài thánh dược như vậy.
"Tốt lắm, làm nhanh đi." Thạch Hạo giục.
Sau đó hắn đưa mắt nhìn về một phòng khác, Thanh Y đang ở nơi đó. Tuy không phải là hình dáng thật sự nhưng nàng vẫn quốc sắc thiên hương, thân thể trắng trẻo như ngọc thạch, bên ngoài cơ thể lại còn có một vầng sáng xanh.
Phóng tầm mắt nhìn, dường như có một mặt trăng màu xanh mông lung bao phủ nàng, trông nàng không dính chút bụi trần, đẹp đẽ đến tận cùng.
Loại ý vị này, loại phong thái này, tự nhiên hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều người, thỉnh thoảng có người nhìn về nơi đó.
Tuy nhiên lại không một ai dám đến gần, bởi vì ở đó có mấy người lai lịch rất lớn.
Một thanh niên tóc vàng, khí tức bất phàm, mang theo ý cười vui vẻ trò chuyện cùng Thanh Y. Những người bên cạnh cũng đều là cường giả, trong đó không thiếu sơ đại.
Bọn họ đến từ Tiên Điện, thanh niên tóc vàng cầm đầu đang lấy lòng Thanh Y. Tuy trong Bát Trân Lâu có rất nhiều cao thủ thế nhưng không ai muốn trêu chọc bọn họ.
"Ngươi nói là truyền nhân Tiên Điện phát lệnh treo thưởng, muốn truy nã Hoang?" Thanh Y mỉm cười hỏi.
"Không sai, dù hắn là Hoang, là Thạch Hạo hay là truyền nhân của Đạo Tràng Chí Tôn đều như nhau, khó thoát khỏi bại vong." Thanh niên tóc vàng kia mỉm cười.
Thạch Hạo híp mắt lại lắng nghe.
"Ta nhớ, truyền nhân Tiên Điện từng thua Hoang mà." Thanh Y cười khẽ.
Tất cả tu sĩ trong Bát Trân Lâu đều kinh ngạc, trong đó không ít sơ đại đều nhìn chằm chằm nơi đó, không ngờ mỹ nhân tuyệt đại lại dám nói thẳng như vậy.
"Đó là vì chủ thứ thân của hắn chưa dung hợp lại. Hiện nay đã hợp nhất, hắn đã bước ra con đường trước nay chưa từng có, vượt qua lớp người cổ đại, giết Hoang là điều chắc chắn." Thanh niên tóc vàng nói. Đương nhiên địa vị của hắn rất cao, cố ý nói như thế chứ không hề xưng hô truyền nhân Tiên Điện là đại nhân.
Bên cạnh, có một người khác nói: "Đại nhân nhà ta phát lệnh treo thưởng, nếu có người có thể cung cấp manh mối thì chắc chắn sẽ có trọng thưởng. Mà một khi phát hiện được Hoang, đại nhân sẽ xuất quan tự mình trấn áp hắn, thu làm tôi tớ."
Mọi người ồ lên, truyền nhân Tiên Điện muốn thu Hoang làm người hầu sao?
"Đúng thế, đại nhân quyết định như vậy, sẽ đích thân ra tay. Dù là truyền nhân của Cung Điện Chí Tôn hay Đạo Tràng Chí Tôn đều phải nằm rạp dưới chân Tiên Điện." Người kia nói thế.
"Có đúng là hễ có người cung cấp manh mối của Hoang thì sẽ nhận được trọng thưởng, và đích thân truyền nhân Tiên Điện phải tới?" Thạch Hạo mở miệng.
"Không sai, đại nhân nhà ta sẽ đích thân ra tay, trấn áp Hoang làm người hầu."
"Vậy thì mau mau đi lấy thần dược, thánh dược để đổi tin tức, tiện thể báo cho truyền nhân Tiên Điện đến đây gặp mặt, ta biết Hoang ở nơi nào." Thạch Hạo nói.
Tác phẩm dịch thuật này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, không sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.