Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 848: Thắng lợi trở về

"A..." Lộ Dịch hét thảm một tiếng, đại quân côn trùng đen hung hãn không sợ chết ập xuống, có vài con đã đột phá qua lò luyện đan và xông thẳng tới.

Quá nhiều, cả bầu trời ngập một màu đen kịt, hơn nửa trong số chúng đều là Thần Hỏa cảnh, tương đương với một đại quân Thần tộc đang truy sát!

"Phải nhanh hơn nữa!" Lam Nhất Trần vung tay, tiếng kim loại va chạm vang vọng, những tia lửa bắn tung tóe khắp cơ thể. Hắn như một tấm khiên sống, dù vậy cũng khó lòng chống đỡ được lâu.

Thoát khỏi khu rừng Thần quả, trên đường đi qua vùng đất xương trắng, vượt qua sườn núi đỏ máu kia, đàn Hắc Thần trùng chẳng những không giảm mà còn tăng thêm, chúng truy sát phía sau, không hề buông tha.

Giữa không trung sấm vang chớp giật, tia điện đan xen, lôi đình vạn trượng!

Lò luyện đan phát sáng rực rỡ, tuy chỉ to bằng nắm tay nhưng lại lấp lánh chói mắt, từng dòng điện cứ như dải ngân hà tuôn đổ, lôi đình vạn trọng, sức mạnh nguyền rủa kinh người.

Thế nhưng, đàn côn trùng này chẳng hề sợ chết. Dù xác chúng rơi rụng la liệt, hóa thành tro bụi không ít, chúng vẫn không hề ngừng lại, tiếng đập cánh chói tai vang vọng.

Nếu không có đỉnh lò, Lạc Đạo, Lộ Dịch chắc chắn đã bỏ mạng, dù là Thạch Hạo cũng lành ít dữ nhiều. Tuy chúng không lớn nhưng đều là 'cao thủ cấp Thần', lại với số lượng cực lớn như vậy thì bất kỳ ai đến cũng khó thoát khỏi cái chết.

"Không ổn, hai con Thiên Thần kia đang lao về phía này." Đôi mắt kim loại của Lam Nhất Trần trợn lớn, vẻ mặt đầy sợ hãi.

Con Hắc Thần trùng dài hơn một thước kia cứ như một hắc long, nó lao qua bầu trời khiến hư không rạn nứt, vô cùng kinh khủng, với hung uy ngập trời giết thẳng tới nơi đây.

Dọc đường đi, chúng không hề tấn công bất kỳ ai khác, nhưng mọi vật cản đều bị hủy diệt hoàn toàn.

Đám côn trùng nhỏ dồn dập tránh lui nhường đường cho chúng. Đây là hai con côn trùng bị điên, thân thể tỏa ra ánh sáng đen kịt. Những con Hắc Thần trùng trên trời cao không kịp tránh né liền nổ tung.

Đó đều là uy thế của Thiên Thần, ánh sáng đen tỏa ra có thể tiêu diệt mọi thứ cản đường!

Ngay cả những con côn trùng cấp Chân Thần khi va phải cũng sẽ nứt toác, máu đen bắn lên cao và xác côn trùng rơi xuống đất.

Thạch Hạo hít sâu một hơi, thần lực đã khôi phục không ít. Động thiên hộ thể lại xuất hiện, bao bọc lấy mọi người, thoát khỏi đại quân phía sau.

Vừa nãy tiêu hao quá lớn, trong giây lát đã để Lam Nhất Trần, Lộ Dịch, Lạc Đạo chống đỡ, khiến ba người này lâm vào hiểm cảnh.

"Rắc rắc!"

Lộ Dịch há miệng, phun ra nửa con côn trùng đã bị hắn cắn đứt lìa.

"Đây là con thứ mười mà ta đã ép ra khỏi cơ thể rồi đó, ta sắp chết mất thôi!" Lộ Dịch kêu thảm thiết, lúc này hắn cũng liều mạng.

Lạc Đạo cũng vậy, từ trong cơ thể ép ra mấy con côn trùng.

"A a a..." Ngay cả Đả Thần Thạch cũng tham chiến, nó không ngừng kêu gào, đánh giết những con Hắc Thần trùng gần đó.

Đáng tiếc, Hoàng Điệp đang kết kén và chìm vào giấc ngủ sâu bên trong. Nếu không, rất có thể nó sẽ có ảnh hưởng nào đó tới đám Hắc Thần trùng này.

"Ráng kiên trì, sắp thành công rồi." Thạch Hạo nói. Hắn có sức khôi phục siêu cường, cho nên khi đối phó với đám côn trùng cấp Thần che kín bầu trời đến mức khô cạn pháp lực, chỉ cần hít thở chốc lát là lại trở nên long tinh hổ mãnh.

Lạc Đạo và Lam Nhất Trần đều khiếp sợ. Bọn họ tranh thủ chống đỡ trong giây lát giúp Thạch Hạo có thêm chút thời gian, nhưng không ngờ chiến lực của hắn lại hồi phục nhanh đến thế.

"Thật mạnh!" Bọn họ tự nhủ. Dù thế nào cũng khó mà theo kịp được, sức khôi phục quá đỗi biến thái, nhất là khi đang chiến đấu với đám côn trùng này.

Nếu đơn đả độc đấu, chẳng phải hắn rất khó rơi vào cảnh thân thể không thể chống đỡ nổi sao? Bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu, hắn đều ở trạng thái đỉnh cao, tinh lực dồi dào như biển.

"Vèo!"

Thạch Hạo vỗ mạnh cánh Côn Bằng, không ngừng biến hóa phương vị hòng tránh né hai con Thiên Thần phía sau. Tốc độ được phát huy tới cực hạn, xung kích sát mặt đất để chạy trốn thật xa.

Điều đáng sợ nhất chính là, nơi này có quy tắc hạn chế. Khi phi hành trên bầu trời, sẽ bị quấy nhiễu, đôi lúc pháp lực tự nhiên biến mất rồi rơi xuống mặt đất.

Bọn họ không thể nào so được với đám côn trùng này. Đám Hắc Thần trùng có số lượng quá lớn, lại không dùng pháp lực, bản thân chúng có cánh trong suốt nên có thể dựa vào đó để phi hành.

Cánh Côn Bằng của Thạch Hạo do pháp lực và cốt văn đan dệt tạo thành, không phải là cánh thần trời sinh, cho nên sẽ bị ảnh hưởng.

"Ầm!"

Một con Thiên Thần vọt tới, thần trùng màu đen dài như cánh tay, dữ tợn vô cùng. Toàn thân nó phát sáng cứ như một vầng thái dương đen, há miệng phun ra một luồng thần mang, đánh nát một dãy núi hóa thành bụi phấn.

Ngọn núi kia tan chảy, sông dài bị sấy khô, cổ thụ thành tro, sơn hà biến dạng.

Thạch Hạo biến sắc, một cú bật nhảy đã xa cả vạn trượng, nhấp nhô mấy cái, gian nan né tránh đòn đánh này và rời xa phạm vi của dãy núi đó.

"Phá Không phù lại không thể dùng!"

Nơi này có cấm chế nên không thể nào xé rách hư không được.

Điều đáng mừng nhất chính là, bọn họ đã trốn đủ xa và hai con Thiên Thần kia lại là côn trùng điên, thần trí lúc tỉnh lúc mê nên linh giác cũng không nhạy cảm cho lắm.

"Xoẹt!"

Con côn trùng Thiên Thần màu đen dài một thước kia lại xuất thủ, một vệt sáng quét tới, mặt đất rạn nứt, dung nham từ sâu trong lòng đất vọt lên nhuộm đỏ nửa bầu trời.

Rốt cuộc, thiên địa yên tĩnh trở lại, đám Thạch Hạo nằm dài trên mặt đất, miệng há lớn thở dốc.

Mấy người đã sức cùng lực kiệt, tinh lực gần như khô cạn mới xông ra khỏi khu vực kia, liền nằm nghỉ tại đây để khôi phục tinh lực.

Vừa nãy quá mạo hiểm, suýt chút nữa bị đại quân côn trùng nhấn chìm.

May là tốc độ của Thạch Hạo đủ nhanh để chạy thoát ra ngoài, bỏ lại đám côn trùng Thiên Thần kia.

Những con Hắc Thần trùng có phạm vi hoạt động nhất định, sau khi truy kích tới cuối đường chân trời thì đều quay trở lại, ngay cả hai con cấp Thiên Thần điên kia cũng vậy.

"Ta sắp chết rồi..." Lộ Dịch vô cùng suy yếu, trên thân thể đều là lỗ thủng.

Lạc Đạo là chủ lực giao chiến nên thương thế còn nặng hơn hắn, toàn thân là máu nằm dài tại đó, ngay cả sức nói cũng không còn.

Lam Nhất Trần thì khá hơn chút ít, thế nhưng thân thể kim loại mờ nhạt, gần như tàn phế. Hắn gian nan nhặt một cánh tay cụt lên rồi gắn kết lại.

Thạch Hạo tuy rằng rất uể oải, thế nhưng tốt hơn không ít. Hắn chỉ có một vài vết thương ngoài da, ngoại trừ có một con côn trùng cấp Chân Thần suýt nữa đâm thẳng vào sau đầu hắn thì những thương thế khác đều không đáng ngại.

Nhưng mà, lần thu hoạch này cực kỳ lớn. Thạch Hạo lấy ra chiếc sọt, bên trong là từng Bán Tham quả có hình người lấp lánh ánh sáng, hương thơm tràn ngập, có thể truyền xa mấy dặm.

Mắt của mọi người đều dại đi. Ngàn cân treo sợi tóc để hái được nửa sọt này, thật sự là kinh người. Thu hoạch này không cách nào tưởng tượng được, tuyệt đối vượt qua giá trị thực sự của thần dược.

"Nhiều như vậy sao?" Bọn họ nuốt nước miếng. Thạch Hạo đặt sọt quả dưới đất rồi nói: "Ăn thôi."

Dứt lời, bản thân hắn chộp lấy một quả, há miệng cắn một miếng. Chất lỏng chảy xuôi hóa thành một luồng hương thơm kinh người, ánh sáng thần thánh lan tỏa bao phủ nơi đây.

Mấy người nhìn thấy hắn gặm thần quả mà cứ như ăn củ cải nên đứng ngồi không yên, lập tức có người lấy một quả rồi cẩn thận đưa vào miệng. Ngay lập tức, hương thơm ngập tràn, làn khí lành dâng trào.

Hiệu quả rất kinh người. Lộ Dịch sắp chết, Lạc Đạo trọng thương, Lam Nhất Trần thân thể khô quắt lập tức phát ra ánh sáng cuồn cuộn, nhanh chóng phục hồi như cũ.

Thạch Hạo lập tức khôi phục lại trạng thái đỉnh cao, thân thể lấp lánh, những vết thương biến mất, long tinh hổ mãnh.

Hắn mở tay, bên trong xuất hiện một vài con côn trùng đen. Sau đó, hắn dùng thần niệm mạnh mẽ của mình cố gắng xâm nhập vào bên trong đầu chúng, hòng đánh hạ nguyên thần của chúng.

Nhưng mà, điều khiến hắn kinh ngạc chính là vẫn chưa hề thăm dò được bí mật gì, mà chỉ có tàn bạo, giết chóc, ý nghĩ tiêu cực, bán ma hóa, tinh thần không được bình thường.

"Một con côn trùng như thế này thì làm sao có thể nuôi dưỡng Quỷ Ma thần chứ, chúng nó muốn bắt chúng ta làm thức ăn sao?" Thạch Hạo nhíu mày.

"Bụp!"

Đầu lâu của mấy con côn trùng này nứt toác ra bởi vì không cách nào chịu đựng nổi uy áp thần niệm của Thạch Hạo, tất cả đều chết oan chết uổng.

"Những con côn trùng này hẳn là quanh năm sinh sống trong Tiên Cổ nên đã xảy ra chút biến cố, đã không còn như bình thường, tương tự như hai con Thiên Thần phát điên kia, chỉ có điều là bệnh trạng hơi nhẹ mà thôi." Lạc Đạo nói.

"Khu Tiên Cổ này quá tà dị, chủng tộc ngoại lai sau một quãng thời gian sẽ xuất hiện các vấn đề kỳ lạ." Lam Nhất Trần bổ sung.

Thạch Hạo lấy từng quả thần quả trong sọt, chia cho mỗi người một ít.

"Là... cho ta sao?!" Lộ Dịch ngẩn ngơ, lời nói run run đầy kích động, thứ này quá quý giá.

Lạc Đạo và Lam Nhất Trần cũng kinh ngạc, không nghĩ tới Thạch Hạo sẽ phân chia cho bọn họ một ít. Tuy rằng vừa rồi cũng có xuất chút lực, thế nhưng dù sao hiện giờ bọn họ cũng chỉ là 'tôi tớ'.

"Các ngươi đi chỗ khác thật xa rồi chờ ta."

"Ngươi... muốn tiến vào đó lần nữa sao?" Mấy người lộ vẻ nghiêm túc.

"Ừm, một sọt thì làm sao thỏa mãn được chứ." Thạch Hạo gật đầu.

"Quá nguy hiểm, vất vả lắm mới trốn ra được mà, đừng có mạo hiểm nữa." Bọn họ khuyên ngăn.

"Không sao, thứ thần quả này rất quan trọng với ta, ta phải dựa vào nó để bước ra con đường của chính mình." Thạch Hạo kiên định nói, sau đó hắn hóa thành một vệt sáng xông ngược trở lại.

Hắn dừng lại bên ngoài trận pháp rất lâu, xác minh rằng bên trong khu rừng Thần quả kia đã khôi phục lại yên tĩnh thì mới từ lỗ hổng trận pháp lẻn vào trong, bước vào khu rừng kỳ dị này.

Thạch Hạo nhanh chóng ra tay, nhanh chóng xuyên hành, nhanh chóng hái thần quả.

"Vù!"

Đáng tiếc, dù nhanh đến mấy thì hắn cũng đã làm kinh động tới đám Hắc Thần trùng kia. Chúng vô cùng tức giận hóa thành những giọt mưa đen đầy trời điên cuồng lao xuống.

Ngoài ra, Quỷ Ma thần cũng xuất hiện, chúng ngửa mặt lên trời rít gào, xông tới chém giết.

Quả nhiên, một hồi sinh tử lại mở ra. Thạch Hạo không ngừng thay đổi phương vị, hắn dùng tính mạng để đổi lấy những Bán Tham quả này.

Lần này, hắn không hề tiếp cận tán cây kia mà chỉ đứng dưới liếc nhìn mà thôi. Tối thiểu phải có ba con Hắc Thần trùng cấp Thiên Thần, còn có hai tên Quỷ Ma thần đã đạt tới cấp độ này.

Chỉ là, chúng đã mất đi ý chí và rơi vào trạng thái chập miên kỳ lạ kia, không đụng vào thì sẽ không nhúc nhích.

"Hả?!" Hắn dùng hết khả năng vọt vào nơi sâu nhất trong khu rừng Thần quả này thì đột nhiên vẻ mặt biến đổi, bởi vì hắn phát hiện không ít trái trên cành cây đã bị hái cách đây không lâu.

"Có người cũng giống như ta, thành công hái được loại quả này sao?" Hắn lộ vẻ nghi ngờ.

Rất nhanh, hắn phát hiện ra điều kỳ lạ: dưới một gốc cây cổ thụ có một hạt tàn dược lại có thể bức lui Hắc Thần trùng, thứ này khiến chúng không dám tới gần.

"Đây là ai, lại hiểu được tập tính của Hắc Thần trùng?" Thạch Hạo hoảng sợ.

Rất nhanh hắn nghĩ tới việc Quỷ Ma thần có thể hình thành thì cần phải có sự can thiệp của người khác, vậy là do đám côn trùng làm ra sao?

Thạch Hạo rùng mình, không có thời gian để suy nghĩ nên hắn nhanh chóng ra tay chống lại đám côn trùng dữ tợn đen thui kia. Rốt cuộc sau đó hắn cũng đã hái đầy một sọt quả.

Vào lúc này thì hắn không thể kiên trì tiếp nữa. Đám côn trùng đầy trời kia đều là cấp Thần, chúng xuyên qua sự phong tỏa lôi điện của lò luyện đan rồi va chạm tiến vào Động thiên duy nhất của hắn.

Thạch Hạo ho ra một ngụm máu rồi nhanh chóng rời đi.

Quá trình này rất gian nan, cửu tử nhất sinh. Thạch Hạo cảm thấy mình sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa, chỉ sơ sẩy đôi chút là sẽ bỏ mạng lại ngay tại đó.

"Hái vậy đủ rồi, loại này ăn càng nhiều thì dược hiệu càng giảm." Hắn nhanh chóng bỏ chạy.

Thiên Thần gào thét, Hắc Thần trùng đầy trời, sát khí chấn động cả khu vực này.

Mặc dù là đại dược hiếm có, thế nhưng ăn tới một mức nào đó thì sẽ vô hiệu, sản sinh ra kháng dược tính. Hắn cảm thấy nhiêu đây là đủ rồi.

Thạch Hạo máu me khắp người, vết thương chi chít, hội hợp với đám Lạc Đạo. Lúc này trên da thịt hắn còn có mấy chục con Hắc Thần trùng đang bò lúc nhúc, tất cả đều là cấp Thần. Việc này khiến ba người thay đổi sắc mặt.

"Giết!"

Bọn họ đồng loạt ra tay giết chết chúng.

"Đi thôi!" Bốn người nhanh chóng rời khỏi khu vực này.

"Đầy một sọt lớn luôn!" Thạch Hạo hài lòng, nhìn từng quả hình người thơm ngát lấp lánh này thì nụ cười càng tươi rói.

Hắn tin chắc lần này có thể đốt cháy thêm nhiều Thần hỏa đại đạo, bước vào con đường mà cổ nhân vẫn đang tìm tòi nhưng không cách nào vượt qua được, thành tựu đạo quả vô thượng.

Khi hắn đạt được thu hoạch khổng lồ, người bên ngoài tìm đến Hung Sào càng ngày càng nhiều, trong đó không thiếu cao thủ cái thế!

"Đây chính là sào huyệt của một trong Thập Hung ư, quả nhiên là bất phàm." Tần Hạo đã tới, hắn đứng bên ngoài khu vực này mà nhìn về phía trước, chuẩn bị bước vào cổ địa.

Một hướng khác, Trùng Đồng giả chắp tay sau lưng và được con đường bằng ánh bạc mang đi, tiến vào một khu vực.

"Đó là... Lục Quan Vương Ninh Xuyên?" Trong rừng quỷ với màn sương mù mờ ảo, có người nhận ra chàng trai kia.

Ninh Xuyên với áo trắng toàn thân đang đứng trong khu rừng sương mù này, hắn dõi mắt nhìn Hung Sào, nhìn sự hỗn độn tràn ngập nơi đó, ba mươi ba vầng huyết nguyệt lơ lửng trên không trung. Cũng không biết hắn đang suy nghĩ gì mà cặp mắt trở nên vô cùng thâm thúy.

Những dòng chữ này là thành quả riêng biệt của nhóm dịch Truyen.free, trân trọng gửi đến quý vị.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free