[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 831: Quỷ biến
Có một sinh linh khao khát trường sinh. Hư Thiên thần đằng truyền lời cho hắn, những lời này vang vọng bên tai Thạch Hạo tựa sấm sét giáng xuống.
Chuyện... gì đã xảy ra? Trong lòng Thạch Hạo chấn động, hắn đưa mắt nhìn những dấu ấn kia rồi lại nhìn về phía Hư Thiên thần đằng, không cách nào giữ nổi sự bình tĩnh.
Là một thần dược đã tồn tại qua vô số năm tháng, Hư Thiên thần đằng chứng kiến biết bao điều kỳ lạ, từng dõi theo vô số nhân tài kiệt xuất trong thế gian dấn bước trên con đường bất tử.
Liệu có ai... thật sự có thể trường tồn cùng thế gian, bất tử bất diệt sao? Lời nói của Thạch Hạo khẽ run rẩy.
Theo hiểu biết của hắn, dẫu là Chiến Đế hay sáu đại Thiên Nhân thời Thái Cổ, cũng khó lòng bước tới con đường này, ngay cả Ma Tôn chí cao vô thượng trên đảo Ác Ma kia cũng đã thất bại.
Chính ngươi hãy xem đi. Hư Thiên thần đằng phát ra ánh sáng, phương thức giao tiếp của nó vô cùng đặc biệt, không phải lời nói cũng chẳng phải thần niệm, mà chỉ cần phát ra một loại ánh sáng là có thể trao đổi.
Qua bao năm tháng, nó đã chứng kiến quá nhiều điều, bởi lẽ là thần dược, những người sở hữu nó đều là nhân kiệt vô thượng, từng lưu lại những dấu ấn không thể xóa nhòa.
Thạch Hạo đưa tay chạm vào thân cây trắng bóng, lặng lẽ cảm ứng, nắm bắt những dấu ấn rời rạc.
Những hình ảnh đó chập chờn, không liên tục. Hắn thấy một nhân ảnh, ánh mắt và phong thái ấy khiến lòng người chết lặng, khó thể diễn tả thành lời.
Đó là một người đàn ông áo xanh, ngẩng mặt nhìn trời cao, quanh thân là vạn tia lôi điện cuồn cuộn như sông lớn. Thế nhưng hắn chẳng hề sợ hãi, trái lại há miệng hút mạnh, toàn bộ lôi điện tựa biển cả đều bị hắn hút sạch vào miệng.
Thiên kiếp! Thạch Hạo tin chắc đó tuyệt đối không phải là bí thuật Lôi đạo tầm thường, mà là lôi kiếp chân chính, là thần phạt giáng từ trời cao.
Ầm!
Lôi điện càng thêm cuồng bạo giáng xuống, hóa thành đại dương nhấn chìm nơi đó, toàn bộ bầu trời đều bị áp chế.
Điều này khiến Thạch Hạo chấn động. Cần có điều kiện gì mới có thể dẫn tới kiếp nạn kinh hoàng đến mức này? Quả thực tựa như tận thế!
Mái tóc của người đàn ông áo xanh phất phới, hắn chừng ba mươi tuổi, đôi mắt sâu thẳm mang vẻ cổ xưa tang thương, toát ra khí phách bễ nghễ thiên hạ, vô địch thế gian.
Rõ ràng, đây là một nhân vật vô thượng!
Đối mặt với đại kiếp nạn bao trùm thiên địa, hắn chỉ tay điểm lên bầu trời, lập tức hư không nổ nát, ngàn vạn tia lôi điện đều biến mất sạch sẽ!
Thủ đoạn và uy năng này quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Mặc dù chỉ là những dấu ấn vỡ nát, nhưng uy thế cùng khí tức của chúng tựa như xuyên qua vạn cổ, truyền đến nơi đây và khắc ghi sâu vào lòng Thạch Hạo, khiến hắn vô cùng chấn động.
Người này quá mức mạnh mẽ, ngay cả thiên kiếp mà chỉ cần một ngón tay đã có thể ngăn cản.
Tiếp đó, khí hỗn độn sôi trào, những tia lôi điện giáng từ trời cao chợt biến đổi, đi kèm ánh sáng hỗn độn, tựa như biển lớn cuồng nộ giáng xuống.
Người đàn ông áo xanh vẫn dáng vẻ tự tin, ánh mắt sâu thẳm. Hắn bay ngược lên trời, xông thẳng vào vũ trụ tinh không, kéo toàn bộ lôi kiếp về phía vực ngoại.
Hắn đang độ kiếp, hay là muốn trường sinh bất tử? Thạch Hạo thầm nghi hoặc.
Hắn đứng trên đỉnh cao nhất của thần đạo, vượt qua thiên kiếp thì có thể bất tử. Hư Thiên thần đằng đáp.
Thạch Hạo ngưng thần, càng cẩn thận cảm ứng những dấu ấn vỡ nát này, hắn càng chấn động hơn. Trong tinh không sâu thẳm ngoài vực ngoại, vô số ánh chớp hỗn độn tỏa sáng, nhấn chìm cả vùng trời.
Người đàn ông áo xanh chợt hóa lớn như người khổng lồ, thân thể được nhật nguyệt tinh tú vờn quanh, nghênh chiến thiên kiếp.
Sau đó, lôi kiếp bùng phát ánh sáng phi tiên chấn động thế gian, từ trước đến nay có mấy ai từng thấy? Người đàn ông áo xanh này cuối cùng cũng bị thương, bị đánh đến mức máu tươi đầm đìa, đứt gân gãy xương, và sau cùng là cháy đen.
Thế nhưng, hắn vẫn còn sống sót. Khi ánh chớp biến mất, xem như hắn đã vượt qua cửa ải cuối cùng.
Nhưng đúng lúc này, bầu trời vũ trụ rạn nứt, từng tia sương mù xám lan tỏa bao phủ nơi đó. Tiếp theo, người đàn ông áo xanh ngửa mặt lên trời gào thét.
Cùng lúc đó, tựa như có thứ gì đó xuất hiện và giao chiến với hắn.
Mơ hồ, Thạch Hạo thấy một móng vuốt đen thui hạ xuống, sau đó huyết quang lóe lên, cả vùng đó sục sôi.
Khi mọi thứ trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại một mảnh vải đen dính đầy máu. Ngay cả lôi kiếp cũng không cách nào đánh nát, khói xám cũng không thể hủy hoại. Vật này chứng tỏ đã từng có một vị cường giả vô thượng tồn tại.
Ngoài ra, một cái đỉnh vỡ nát xuất hiện nhiều vết nứt, thế nhưng lại mang theo vài di vật dính đầy máu đỏ tươi, hướng về phía Thượng Giới, truyền tin dữ về Diệp tộc.
Hắn... đã thất bại rồi. Thạch Hạo khẽ than, đây tuyệt đối là một nhân kiệt vô thượng.
Vùng tinh vực này trở nên mờ ảo, bởi từng ngôi sao lớn suy yếu rồi hủy diệt, biến thành một khu vực tử vực. Kết cục thật đáng sợ, kết thúc quá đỗi thê lương.
Người này là ai? Thạch Hạo hỏi.
Diệp Thiên Vũ. Hư Thiên thần đằng khẽ thở dài.
Ừm? Nghe thật quen tai, hình như đã từng nghe qua ở đâu đó rồi. Thạch Hạo trầm tư rồi thất thần, đột nhiên ngẩng đầu nói: Là người của Đế tộc họ Diệp thời Thái Cổ ư?
Chính xác, người mạnh nhất của Diệp tộc, cường giả vô thượng Diệp Thiên Vũ. Hư Thiên thần đằng khẳng định.
Nó từng tận mắt chứng kiến, bởi lẽ nó ở trong chiếc đỉnh kia. Dù thân là thần dược, nhưng cũng không cách nào cứu vãn được tính mạng của nhân vật tuyệt diễm này, bởi hoàn toàn không có bất cứ cơ hội nào.
Chẳng lẽ ngươi... được sinh ra trong Tiên Cổ? Thạch Hạo kinh ngạc hỏi.
Ta bị người khác mang vào đây. Hư Thiên thần đằng bình thản đáp.
Vậy còn những chùm dấu ấn vỡ vụn này... Thạch Hạo nhíu mày. Trong cơ thể Hư Thiên thần đằng còn có những dấu ấn khác, cũng vô cùng kinh người.
Một người đàn ông áo trắng, mày kiếm sắc bén, đang vung tay múa chân, mạnh mẽ như vượn, ngạo nghễ thiên địa, bễ nghễ vạn cổ.
Cũng là một màn bi kịch như trước. Vị nhân kiệt cái thế này cũng tiến sâu vào vũ trụ, được ngân hà vờn quanh, ngạo thị Cửu Thiên Thập Địa. Hắn há miệng hét dài, khiến ngân hà rung chuyển, tinh tú nổ tung.
Hắn bị đánh đến mức máu thịt be bét, thế nhưng vẫn kiên trì đến cuối cùng và thành công. Đến khi ánh chớp biến mất, nguyên thần của hắn xông ra ngoài, muốn dùng những ánh chớp còn sót lại để gột rửa.
Nhưng đúng lúc này, một màn bóng tối thổi qua, bao trùm nơi đó.
Loáng thoáng, có thể nghe thấy tiếng gầm giận dữ đầy không cam lòng của một vị nhân kiệt vô thượng.
Khi nơi đó khôi phục lại yên tĩnh, người kia vẫn còn đó, chỉ là nguyên thần óng ánh trước kia đã trở nên đen tối như mực. Sau đó, nó tiến vào trong đầu người này, và hắn đầy gian nan để bước ra... một bước.
Sau một bước này, tòa tháp mà hắn dùng tính mạng giao tu chợt nứt toác, những mảnh vỡ nhanh chóng hướng về Ba Ngàn Châu.
Trong tinh không, con mắt người này đen kịt như nguyên thần của hắn, liếc nhìn về phía Thượng Giới một cái, cứ thế, hậu thế cũng không còn nhìn thấy hắn nữa.
Người này là ai?
Mô Vô Đạo, người của Thượng Cổ Hoàng tộc. Hư Thiên thần đằng đáp.
Thạch Hạo trong lòng chấn động, quả nhiên lại thêm một đại nhân vật nữa. Hắn từng nghe qua người này trong những ghi chép trên cốt thư mà Tề Đạo Lâm đã đưa cho, sinh linh này được cho là người mạnh nhất thời Thượng Cổ.
Chuyện gì đã xảy ra? Người như thế này đang trên con đường đỉnh cao nhất thần đạo, chuẩn bị trường sinh, vậy tại sao đột nhiên lại phát sinh biến đổi kỳ lạ như vậy?
Nhớ lại thật kỹ những hình ảnh vừa rồi, sau lưng Thạch Hạo lạnh toát, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, chợt sinh ra sợ hãi. Đó là điều bất trắc ư?
Việc này cũng không phải do ta tận mắt chứng kiến. Hư Thiên thần đằng nói.
Khi nó khôi phục lại tự do, bất ngờ phát hiện mảnh vỡ thần tháp của Mô Vô Đạo trong một dãy núi sông. Sau đó, nó cắm rễ trên thân tháp và từ đó nắm bắt được chút hình ảnh vỡ vụn này.
Từ lâu, Thạch Hạo vẫn luôn băn khoăn về một vấn đề: Thời Tiên Cổ có người thành Tiên, trường tồn cùng thế gian, bất tử bất diệt, vậy vì sao kỷ nguyên này lại không ai có thể làm được?
Hắn từng nhận được rất nhiều câu trả lời, nhưng tất cả đều không đầy đủ.
Căn cứ theo những gì cốt thư ghi lại, có rất nhiều cách lý giải.
Có người nói, kỷ nguyên này đã xảy ra vấn đề, không có thiên kiếp nên không thể viên mãn, không cách nào bước ra bước cuối cùng kia.
Cũng có người lại nói, thời đại này đã khác xưa, vạn vật đều thay đổi, không còn những điều kiện cần thiết nữa.
Lại có người nói, từng có nhân vật kinh diễm nhất đã xác thực rằng, một khi bước ra bước kia, sẽ dẫn tới chuyện vô cùng kinh khủng, xảy ra điều không cách nào tưởng tượng được.
Bây giờ nhìn lại, cách nói sau cùng khiến người khác kinh sợ, bởi vì những dấu ấn vỡ vụn trong cơ thể Hư Thiên thần đằng đều chỉ về nhận định này, rằng thật sự sẽ có 'Quỷ biến'.
Rất nhanh, hắn lại nghĩ tới Ma Tôn ở đảo Ác Ma, người kia cũng là như thế này.
Kỷ nguyên này, không phải không thể trường sinh, mà là bởi vì có biến cố kỳ lạ!
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?! Thạch Hạo nhíu mày, trong lòng cảm thấy lạnh toát. Thiên địa này quá đỗi kỳ lạ, có quá nhiều chuyện không rõ khiến hắn bất an.
Hắn lại nghĩ tới Liễu Thần, nhớ lại lời nói của nó: Khi bước ra bước kia, sẽ có chuyện vô cùng kinh khủng xảy ra, không cách nào tưởng tượng được.
Liễu Thần cũng đã trải qua ư? Thạch Hạo chấn động. Hắn từng nghe cuộc nói chuyện giữa Liễu Thần và Tiểu Tháp, khi đó không quá để ý, thế nhưng giờ nghĩ lại thì trong lòng khó mà bình tĩnh được.
Tiểu Tháp từng nói đầy ẩn ý rằng, Liễu Thần khả năng là sinh linh sống sót duy nhất sau khi trải qua 'những thứ kia'!
Nếu như ngươi tuân thủ lời thề của mình, ta sẽ nói cho ngươi một tin tức càng hữu dụng hơn nữa. Hư Thiên thần đằng lên tiếng với vẻ lo sợ. Nó thật sự rất bất an, sợ Thạch Hạo sẽ nuốt chửng mình.
Lời ta nói ra thì luôn giữ lời, ngươi không cần phải sợ. Thạch Hạo đáp.
Ngươi đã bước lên con đường này, hơn phân nửa sẽ gặp nguy hiểm, có thể xảy ra 'Quỷ biến'. Hư Thiên thần đằng nói như vậy càng khiến Thạch Hạo ngẩn ngơ.
Ngươi nói rõ hơn đi.
Năm xưa, vốn Hư Thiên thần đằng đã khôi phục được tự do, sau đó nó lẻn vào khu vực không người. Thân là thần dược, thuật độn thổ của nó vô cùng kinh người.
Đáng tiếc là lại không đúng lúc, lần đó 'Tiên Cổ' vừa khéo mở ra, búp hoa Tiên đạo bung nở, khu vực kia đâu đâu cũng có Tôn giả, nên nó bị bắt lấy và mang vào trong Tiên Cổ này.
Ta đổi chủ mấy lần, từng đi theo Ngũ Quan Vương, từng đi theo Đại Sư Trận Pháp.
Thạch Hạo nghe vậy thì kinh ngạc không thôi.
Lời ta nói đều là sự thật. Từng có người giống như ngươi, thành thần theo cách khác biệt, vô cùng nghịch thiên, thế nhưng lại gặp Quỷ biến.
Hư Thiên thần đằng từng đi theo một vị Ngũ Quan Vương, đó là một thiên kiêu tuyệt diễm cổ kim. Hắn muốn dùng bản nguyên Ngũ Hành để thành thần, nên đã sưu tầm khắp thiên hạ, và cũng xuất thế tới năm lần.
Phàm là những thứ có liên quan đến Ngũ Hành, hắn đều thu thập sạch về, chất chồng như núi. Ví như Hỗn Độn Thổ, Thái Sơ Thủy... mỗi thứ đều vô cùng nghịch thiên.
Kinh người nhất chính là, hắn từng chiếm được một bản nguyên hình thành trước lúc khai thiên tích địa. Nếu dung hợp, dùng thứ này nhen lửa bản thân thì sẽ vang dội cả cổ kim.
Thạch Hạo nghe tới đây thì khá kinh ngạc. Dùng bản nguyên Ngũ Hành để gột rửa tiến hành lột xác, chắc chắn sẽ vô cùng kinh người.
Ngũ Hành, có thể bao quát vạn vật!
Hiển nhiên, vị Ngũ Quan Vương này vô cùng kinh khủng, là một nhân vật tuyệt diễm thiên cổ.
Lần đó, hắn chỉ mới dung hợp tới 'hai hành' thì đã xuất hiện điều bất trắc. Vốn dĩ chỉ là thử nghiệm mà thôi, hắn muốn để tới đời này mới hoàn toàn quán thông Ngũ Hành.
Nhưng không ngờ rằng, khi hắn đang thử nghiệm, không biết đã xảy ra chuyện gì mà lại dẫn tới tai ương.
Bất trắc gì vậy? Thạch Hạo hỏi.
Xảy ra Quỷ biến. Hư Thiên thần đằng nói, nó từng tận mắt chứng kiến.
Lần đầu tiên, vị Ngũ Quan Vương chỉ đối mặt với Quỷ biến khá nhỏ, nên hắn đã vượt qua được. Vì chuyện này, hắn cảm thấy kinh ngạc, nên tiếp tục thử nghiệm, tiếp tục tiến về phía trước trên con đường này, và vẫn như trước đã qua ải.
Nhưng những lần sau, hai mắt hắn dần mất đi sắc thái, rồi hóa thành màu tàn tro. Sau đó, người này rời đi, biến mất không thấy tăm hơi.
Hư Thiên thần đằng không nói kỹ, bởi vì lúc đó nó vô cùng sợ hãi nên trốn tút trong trận pháp, tựa như cảm nhận tai họa mà Diệp Thiên Vũ thời Thái Cổ từng trải qua.
Ngươi nói là, khi thành thần theo cách khác biệt với những người khác thì sẽ xảy ra tai ương, có khả năng sẽ xảy ra bất trắc? Thạch Hạo nhíu mày.
Sinh linh tuyệt diễm, cường giả muốn vượt qua cổ hiền, thì rất có thể sẽ phát sinh chuyện như vậy. Hư Thiên thần đằng nói, đây chính là suy đoán dựa trên những lần Quỷ biến mà Ngũ Quan Vương đã trải qua.
Thạch Hạo nghe vậy, trong lòng cảm thấy bồn chồn.
Trong lịch sử từng có một nhóm sinh linh tuyệt diễm vì muốn bước lên con đường không giống ai, chết thì chết, phế thì phế, lẽ nào chẳng liên quan tới Quỷ biến? Hắn chau mày suy tư.
Nơi này có tên là Tiên Cổ, lấy tên này là bởi vì có quan hệ với kỷ nguyên đã bị diệt vong trước kia, cũng chính vì thế nên mới càng xảy ra Quỷ biến. Hư Thiên thần đằng nói.
Hiển nhiên, những chuyện nó biết không phải là ít.
Một kỷ nguyên được mệnh danh là Tiên Cổ, đã không còn tồn tại, bị chôn vùi trong quá khứ.
Nghe đồn, nơi này có liên quan đến kỷ nguyên Tiên Cổ đã bị hủy diệt kia.
Cho nên, nơi đây mới được gọi là "Tiên Cổ", sử dụng cái tên của một kỷ nguyên.
Ở đây càng dễ xảy ra Quỷ biến hơn, mà ngươi lại bước lên con đường khác người. Tuy rằng hiện tại còn chưa đủ để gây chấn động, nhưng nếu cứ tiếp tục nữa thì chắc chắn sẽ gặp chuyện ngay. Hư Thiên thần đằng nhắc nhở.
Còn có cách giải thích này ư. Thạch Hạo ngớ người ra, yên lặng suy nghĩ một hồi lâu rồi ngẩng đầu nói: Ta cũng muốn xem thử thứ đó rốt cuộc là như thế nào.
Sau khi hắn tu dưỡng thật tốt, liền tiếp tục vượt ải.
Lần này, tổng cộng hơn một ngàn ánh lửa kéo tới đốt cháy thân thể, thiêu đốt nguyên thần của hắn. Vùng thế giới này trở nên kinh khủng, thần quang nhấn chìm tất cả.
Hả?
Lúc này, tất cả mọi người ở ngoại giới đều kinh hãi. Thạch Hạo cũng không cách nào nhận biết được, hắn biến mất trên cánh hoa Tiên đạo, không thể hiện lên trên bia đá được nữa.
Thật ghê gớm!
Mọi người đều biết, con đường mà hắn đang đi vô cùng bất phàm. Cánh hoa Tiên đạo đã che giấu toàn bộ, không cho bất kỳ ai quan sát.
Sau khi bị hơn một ngàn ánh lửa đốt cháy, Thạch Hạo gần như tử vong. Chỉ khi ăn thần dược, hắn mới kéo tính mạng về lại bản thân, thế nhưng vẫn chưa hề gặp chuyện gì nữa.
Hắn nghỉ ngơi dưỡng sức để xung kích một ngàn một trăm ánh lửa đốt cháy bản thân. Nhưng đúng lúc này, Đả Thần Thạch cùng Hư Thiên thần đằng bỗng nhiên sợ hãi la hét, đồng thời phát ra gợn sóng kinh người.
Chúng nó... quả nhiên lại tới rồi, Quỷ biến sắp xảy ra rồi!
Chỉ tại truyen.free, quý độc giả mới có thể thưởng thức trọn vẹn bản dịch tinh tế này.