Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 83: Cuộc chiến sinh tử.

Đó là một con Xuyên Sơn Giáp khổng lồ đáng sợ, thân thể dài mấy chục thước sừng sững đứng đó, tỏa ra một vầng sáng vàng kim nhạt. Đôi mắt vàng kim lạnh lẽo của nó ánh lên sát khí nồng đậm.

Một con Tế Linh với thể hình to lớn đến nhường vậy, chỉ mới nhìn qua cũng đủ khiến người ta kinh sợ. Với một cơ thể tựa như ngọn núi nhỏ vàng kim thế kia, không biết nó ẩn chứa sức mạnh cường đại đến mức nào?

Vẻ mặt nhóc tỳ bình thản như không, gương mặt toát lên vẻ bình tĩnh và kiên nghị. Nó lặng lẽ nhìn thẳng, chuẩn bị cho một trận đại chiến kinh thiên sắp bùng nổ!

Con Xuyên Sơn Giáp này tựa như đã đồ sát vô số sinh linh. Một luồng khí tức tanh tưởi, thảm liệt ập đến, tựa hồ như trong nháy mắt, cảnh tượng núi thây biển máu hiện ra trước mắt, thật quỷ dị và khủng bố khôn cùng.

"Bắt đầu được chưa?" Nhóc tỳ nghiêm túc chuẩn bị tinh thần nghênh đón địch, đề phòng loại công kích tinh thần của con thú kia.

Những cảnh tượng đó lại chân thực đến không ngờ, vô số bộ lạc bị hủy diệt, người người đều bị tàn sát, thây phơi khắp đất, máu chảy thành sông khắp nơi, đại địa bị nhuộm đỏ tươi.

Cứ như đang đối diện với Địa Ngục, nếu là người bình thường chắc chắn đã ngã quỵ xuống đất.

Vẻ mặt nhóc tỳ trở nên căng thẳng, con Tế Linh này tuyệt đối không hề đơn giản. Có lẽ trên người nó có vật phẩm phi phàm nào đó đã tái hiện lại những cảnh tượng kia, xuất xứ của vật ấy ắt hẳn kinh người, tỏa ra khí tức khiến người ta phải khiếp sợ.

Xuyên Sơn Giáp khổng lồ đã bắt đầu cử động, toàn bộ vùng núi này đều rung chuyển theo. Thân thể dài mấy chục mét của nó tỏa ra quang huy chói mắt, lấp lánh lưu chuyển. Quang huy vàng kim đó nhuộm cả vùng núi đá, cây cối, lá rụng thành một màu vàng nhạt.

Cả vùng núi này bỗng trở nên mông lung huyền ảo, tỏa ra một luồng sát khí kỳ dị.

Ầm ầm!

Đột nhiên Xuyên Sơn Giáp đột ngột chuyển động, nó tựa như một đại dương hoàng kim cuồn cuộn dâng sóng lớn ngập trời, mãnh liệt lao đến. Trong nháy mắt, một gốc cổ thụ đã bị nó tông gãy, bay ra xa, núi đá cũng bị đánh tung lên trời trong không gian vàng kim lóa mắt.

Cảnh tượng vô cùng kinh người, tựa như sóng lớn vỗ bờ. Núi đá và cổ thụ đều bị đánh bay lên trời cao, rồi nổ nát dưới ảnh hưởng của cương khí vàng kim.

Xa xa, một đám hung khấu thấy mà run rẩy, khi thấy cảnh tượng tựa như thiên uy giáng thế này thì sự hung hãn biến mất tăm, cả đám run lẩy bẩy.

Một móng vuốt vàng kim dài mấy trượng ập đến phía nhóc tỳ, núi đá bị chấn nát bươn, cây rừng tan thành bột mịn, quang huy chói mắt, uy thế thật đáng sợ.

Nhóc tỳ không tránh né, mà một tay chớp nhoáng vận dụng mười vạn tám ngàn cân thần lực. Nó đã đột phá, lại cộng thêm sức mạnh thần bí của Phù Văn khiến sức mạnh càng thêm khủng bố, giơ tay cứng đối cứng chống đỡ.

Ầm!

Bàn tay nhỏ phủ đầy Phù Văn chạm vào móng vuốt vàng kim to lớn kia, trong phút chốc, hào quang ngập trời bao phủ bốn phương.

Cây rừng gãy đổ, đá vụn bay tán loạn, còn đám hung khấu ở xa thì bay lượn dập dìu như cỏ khô. Sóng vàng kim tỏa ra một vùng mù mịt, thật sự kinh khủng tột cùng.

Cuối cùng thì không gian dần trở nên tĩnh lặng, nhóc tỳ chỉ lùi lại vài bước. Thần lực của nó quả thật kinh thế hãi tục, cứng đối cứng với một con Xuyên Sơn Giáp vàng kim khổng lồ mà lại không hề yếu thế.

Ánh mắt con Tế Linh vàng kim lóe lên ánh nhìn kỳ dị. Nó không phải loại Tế Linh tầm thường, mà có lai lịch cực kỳ sâu xa, mang dòng m��u truyền thừa từ Cầu Long thời Thái Cổ, thân thể đặc biệt cường hãn.

Ầm!

Xuyên Sơn Giáp lại lần nữa cử động. Nó đột nhiên quay người, quét cái đuôi vàng kim ra, một tảng đá lớn nặng mười vạn cân chắn đường lập tức bị đánh nát.

Mạnh mẽ và cuồng bạo đến tột cùng!

Nhóc tỳ không hề khinh suất, cũng không tiếp tục chống đỡ. Thân thể nó bỗng uyển chuyển như linh điệp, nhanh nhẹn né tránh, di chuyển lướt qua theo luồng sóng cuồng bạo đó.

Đuôi lớn vàng kim tựa như quét ngang ngàn quân, đánh nát mấy khối đá lớn hơn vạn cân, nhờ vậy mà thế tấn công của nó hơi yếu đi một chút. Ngay trong chớp mắt nó khựng lại, nhóc tỳ thuận thế ra tay, hai cánh tay nhỏ ôm lấy cái đuôi đầy vảy cứng, rồi quật mạnh lên không.

"Cái gì?" Đám hung khấu ở đằng xa suýt chút nữa rớt cả tròng mắt ra ngoài. Một con Tế Linh khổng lồ như vậy mà lại bị quăng đi thế kia!

Nhóc tỳ ôm chặt đuôi nó, vận lực xoay tròn rồi ném ra xa. Một tiếng "ầm" vang lên, con thú bị nện mạnh vào vách núi, đá lớn rơi lả tả khắp không gian, âm thanh vang vọng kinh người.

Nó tuy dùng mưu mẹo mà thuận thế được đòn này, nhưng vẫn hiển lộ sức mạnh cuồng bạo kinh khủng, thật khiến người ta không thể tin rằng đây chỉ là một đứa trẻ mới tám tuổi.

"Nó là... hậu duệ của hung thú Thái Cổ ư?"

"Thời kỳ Thái Cổ, những hậu duệ của Nhai Tí, Thao Thiết có thể chiến thần linh thì cùng lắm cũng chỉ đến mức này thôi! Trong vùng man hoang này, lại còn ở trong một thôn nhỏ bé, sao lại có thể xuất hiện một đứa trẻ đáng sợ như vậy được!?" Đại thủ lĩnh của đám hung khấu lộ vẻ sợ hãi.

Ầm!

Rất nhiều tảng đá lớn nặng mấy ngàn cân, mấy vạn cân bay lên không trung. Con Xuyên Sơn Giáp vàng kim bò ra mà không hề có chút thương tổn nào. Nó không hề để ý đến loại công kích này, giáp da bên ngoài của nó khó có thể bị phá vỡ.

Nó là Tế Linh vừa thần bí vừa mạnh mẽ, làm sao có thể dễ dàng chiến bại bởi nhân loại như thế được, còn lâu mới khiến nó trọng thương được.

Xuyên Sơn Giáp vọt tới chiến đấu với nhóc tỳ. Thân thể to lớn của nó cũng vô cùng dũng mãnh, sức mạnh lớn đến cực điểm. Mỗi lần móng vuốt vàng kim bổ xuống đều tỏa ra khí tức đủ để đánh nứt một ngọn núi nhỏ.

Thế nhưng nhóc tỳ đều đỡ được hết. Nó nhảy ngang tiến dọc, cứng đối cứng với con Tế Linh này. Giữa một thú một người tóe ra hào quang chói mắt, khí tức kinh người.

"Sức mạnh thân thể của nó có thể đánh ngang ngửa với Tế Linh mang huyết mạch truyền thừa của Cầu Long Thái Cổ, cứ như đang ở trong thần thoại, nó vẫn còn là một đứa bé mà!" Đại thủ lĩnh như phát điên rồi, cảnh tượng trước mắt thật không thực tế.

Hai sinh linh một lớn một nhỏ đại chiến mấy trăm chiêu mà không phân thắng bại. Cả đám hung khấu đều ngây ngốc cả, một đứa bé nhỏ xíu mà có thể đánh nhau với Tế Linh ư? Nếu không tận mắt nhìn thấy thì ai có thể tin được?

Đột nhiên Tế Linh đứng lên, thần huy lấp lánh rơi xuống, khí thế cường đại như đã mạnh hơn rất nhiều lần. Nó cứ như một người bình thường, chân trước linh hoạt như tay người, chân sau như hai chân người di chuyển rất nhanh nhẹn.

Xoẹt!

Móng vuốt của nó đánh tới, nhóc tỳ tránh được. Nhưng sau đó, một chân của nó giơ lên quét ngang. Nó cứ như một đại sư quyền thuật, vừa nhanh vừa bạo.

Nhóc tỳ đang ở giữa không trung nên không thể tránh khỏi. Hai tay nó co lại đỡ một đòn từ cú đá này, thân thể bay ngược ra sau.

Thế nhưng ngay lúc này, Tế Linh xoay người nhanh như chớp, tựa như một con Cầu Long quét đuôi. Cái đuôi vàng kim to lớn và dài của nó vút lên không, quất mạnh vào nhóc tỳ.

Ầm!

Dù cho nhóc tỳ đã giơ hai tay đỡ đòn chắn trước ngực nhưng vẫn bị đánh bay lên không, thân thể chịu một đòn đánh cực lớn, nó bay ra xa, tông mạnh vào vách núi đá.

Ở phía xa xuất hiện một vết lõm hình người, mặt đá nứt chằng chịt, nham thạch lăn xuống rầm rầm, âm thanh kinh người.

Nhóc tỳ phun ra một ngụm máu. Nó vận sức bước ra khiến mặt đá nứt ầm ầm. Khi bước ra khỏi đó, ánh mắt nó sáng quắc, lần này đã quyết định sẽ cẩn thận hơn.

Thân thể của Tế Linh vàng kim khổng lồ thế nhưng chuyển động của nó lại vô cùng nhanh nhẹn, không hề có một chút khựng lại, trông rất không tương xứng với thể hình đồ sộ của nó.

Xoẹt!

Nó xoay người cực nhanh, rồi nhảy vọt về phía nhóc tỳ. Dù sao đây cũng là một vật khổng lồ dài tới mấy chục mét, nếu tông trúng thì chắc chắn núi lở đất nứt.

Nhóc tỳ giật mình, nó đã đánh giá thấp con Tế Linh này. Phù Văn lấp lóe, nó di chuyển cực nhanh, vọt ra khỏi núi đá, né sang một phương khác.

Tế Linh vàng kim từ trên không chụp xuống thất bại, liền đột nhiên vung ngang một đòn đánh vào núi đá, ý đồ khiến nhóc tỳ bị mắc kẹt trong đá tảng mà rơi xuống, quả thực tàn nhẫn và hung mãnh.

Cử động này cực nhanh, tựa như một tia chớp vàng kim lóe lên. Hành động của Tế Linh cực kỳ mãnh liệt, ra đòn như ánh lửa, vừa mạnh mẽ vừa bá đạo.

Phù Văn phủ khắp người nhóc tỳ. Nó kề sát vách núi mà di chuyển như một con thằn lằn đang bơi lội trên vách đá, trong nháy mắt đã tránh xa mấy chục mét.

Một tiếng "ầm" vang lên, Xuyên Sơn Giáp đập lưng vào mặt đá. Nó không thành công chôn vùi được nhóc tỳ, nơi đó tiếng động ầm ầm, núi đá nứt vỡ chằng chịt.

Nhóc tỳ quyết đoán nhảy lên, tựa như một con thần cầm non giương cánh bay lên trời, rồi chúi người lao xuống, đạp "binh" một tiếng lên đầu Tế Linh.

Sức mạnh của nó mạnh mẽ đến nhường nào! Khi xưa nó có thể nâng được tảng đá lớn nặng tới mười vạn tám ngàn cân, thế nên cú đá này vô cùng sắc bén, đá nát một lớp vảy vàng kim, máu tươi phụt ra thành vòi.

Không thể không nói, con Xuyên Sơn Giáp này quá mạnh mẽ, da dày thịt chắc. Nếu là cường giả khác chắc chắn đã bị nhóc tỳ đá chấn thương sọ não mà chết ngắc rồi. Vậy mà con Tế Linh này vẫn chưa hề suy suyển, cái đầu nó lắc một cái, tỏa ra Phù Văn vàng kim hừng hực, đẩy nhóc tỳ bay ra xa.

"Thật mạnh!" Nhóc tỳ giật mình. Con Tế Linh này thật đáng sợ, còn mạnh hơn nhiều lần so với tính toán của nó.

Phù Văn lấp lóe, Bảo Thuật thỉnh thoảng va chạm vào nhau. Hai bên giao đấu kịch liệt, chớp mắt đã giao đấu mấy trăm chiêu. Nhóc tỳ càng đánh càng kinh hãi, nó đã bị trọng thương rồi. Ngoài một đòn bị cái đuôi vàng kim to lớn kia đánh trúng, thì sau lưng nó cũng bị móng vuốt cào trúng, suýt chút nữa đã đánh gãy cột sống, máu tươi đầm đìa, nó nhổ ra mấy ngụm máu.

Con Tế Linh này thật hung tàn và mạnh mẽ, cực kỳ khó đối phó. Hơn nữa, nhóc tỳ cảm thấy con Tế Linh này còn có vấn đề bên trong cơ thể, nếu không thì sẽ còn kinh khủng hơn thế này rất nhiều.

Lai lịch Tế Linh vàng kim không hề nhỏ, chắc chắn đến từ một bộ lạc lớn, bằng không thì làm sao lại thần dị như thế được. Huyết mạch của nó tựa hồ cũng rất cao quý.

"Nó có bệnh trong người, nếu không thì còn lâu mình mới có cơ hội đánh nhau, chỉ có thể chạy trốn." Nhóc tỳ tự nhủ.

Nhóc tỳ ra tay cũng như sấm giật, gây thương tổn cho Tế Linh, lực công kích của nó cũng rất mạnh. Sức mạnh cơ thể của nó so với loài Xuyên Sơn Giáp xưng danh mạnh mẽ về thể phách, có phần còn trội hơn, đánh nát rất nhiều mảnh vảy, thế nhưng chung quy vẫn chưa tổn thương được nội tạng của Tế Linh.

Đột nhiên một tiếng "vù" vang lên, sóng chấn động kinh khủng khuếch tán ra. Đầy trời xuất hiện mưa ánh sáng, tỏa ra một khí tức đáng sợ kinh hồn, khiến người ta sợ hãi và run rẩy.

Lông tóc nhóc tỳ dựng đứng, cột sống lạnh ngắt. Mưa ánh sáng vàng kim kia không phải là vật trang trí gì đó, mà chính là những chiếc vảy vàng kim của Tế Linh. Con Tế Linh lột vảy giáp vàng kim ra khỏi người trong nháy mắt, để công kích một đòn khủng bố này.

"Đó là Bảo Cụ của nó!"

Nhóc tỳ sợ hãi. Vảy giáp khắp người nó quả nhiên là bảo vật, nay hóa thành mưa vàng kim đầy trời, thật rực rỡ và mỹ l���. Thế nhưng lực sát thương lại lớn kinh người, thật ra nó là một cơn bão vàng kim cuồng bạo thì đúng hơn.

Nó né thật nhanh sang một bên, Bảo Cụ phát uy thì rất kinh khủng.

Có thể nhìn thấy rõ, cơn mưa ánh sáng này vừa lướt qua, lập tức núi đá, vách đá đều hóa thành nham nhở lởm chởm, bị xuyên thủng, xuất hiện những cái lỗ to tướng.

Nhóc tỳ tuy rất nhanh nhưng cũng chưa đến mức phi thiên độn địa, một rừng vảy vàng kim dày đặc chặn đứng con đường trước mặt nó.

"Mở ra!"

Miệng nó hét lớn, hai tay phát sáng, hai vầng trăng bạc xuất hiện, cùng chạm vào nhau hóa thành một vòng xoáy bạc đánh về phía trước.

Vòng xoáy bạc xoay chuyển như có một lực hút mạnh mẽ, muốn hút và mài mòn toàn bộ vảy vàng kim kia.

Nhưng mà Bảo Cụ sao có thể dễ dàng bị tổn hại như thế? Nếu bị đánh nát thì làm sao gọi là quý giá nữa? Tạm thời, nó chỉ áp chế được vảy vàng kim một hơi.

Còn có một đám mưa ánh sáng khác đang bay lượn xung quanh, tiếng "phụt phụt" vang lên. Nhóc tỳ không thể tránh thoát hết được, có ba chiếc vảy vàng kim bắn xuyên qua cơ thể nó, tạo thành ba lỗ thủng.

Mọi tinh hoa trong từng câu chữ đều được truyen.free cẩn trọng truyền tải.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free