Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 793: Gặp lại

Thạch Hạo mượn một đại truyền tống trận tại một tòa thành lớn, có thể vượt qua hàng chục châu để rời đi.

Nếu không nhờ phi hành, trời mới biết sẽ phải tốn bao nhiêu năm!

Một châu, từ đầu này đi tới đầu kia, ngắn nhất cũng phải mấy chục triệu dặm, nếu dài thì lên tới hàng trăm triệu, quả thực là con số trên trời, lớn đến vô biên.

Đừng nói chi là khoảng cách giữa mấy chục châu, mấy trăm châu.

Ma châu, từ xưa đã có Ma, loạn thiên động địa, sau mỗi một khoảng thời gian đều sẽ có đại chiến, là vùng đất của tội ác và máu.

Ma Quỳ Viên, nổi tiếng Thượng Giới, là nơi quy tụ cường giả hệ thực vật tại châu này, lại còn tiếp giáp với Thiên châu, đối lập với Thiên Nhân Tộc.

Thạch Hạo đến Ma châu tất nhiên không phải muốn trêu chọc những thế lực lớn kia. Dù có mối bất hòa sâu sắc với hai đại giáo thì hiện tại hắn cũng không thể gây sự với chúng.

Hắn chỉ là đến thăm ông nội của mình, đã xa cách một thời gian. Và vì sắp tới hắn sẽ tham gia Đại chiến Ba ngàn châu, nên đến đây để từ biệt ông.

Đây là một cánh đồng hoang vu ít người ở, cây cỏ cũng thưa thớt, mà nơi sâu nhất lại là một quần thể núi lửa.

Đại Ma Thần ẩn cư ở đây. Sau khi chia tay trước kia, Thập Ngũ gia vì đã hấp thu chân huyết Ma tôn ở Đảo Ác Ma nên trong cơ thể có âm khí, cần ngâm mình trong dung nham núi lửa mới cảm thấy thoải mái.

Núi lửa liên miên không một ngọn cỏ, miệng núi lửa không ngừng phun trào ánh lửa, dung nham đỏ tươi và nóng bỏng cuồn cuộn chảy xuống, cảnh tượng kinh người.

"Ông nội!"

Không ngoài dự liệu, sau một hồi tỉ mỉ tìm kiếm, Thạch Hạo phát hiện ông nội mình đang ở trong một miệng núi lửa.

Thập Ngũ gia ngồi xếp bằng trong dung nham, tóc xám đầy đầu xen lẫn những sợi tóc đen. Lão đang tĩnh tọa, nghe thấy tiếng gọi, bừng tỉnh và lộ rõ vẻ vui mừng.

"Cháu trai!" Ông bước ra, mặc vào một bộ quần áo màu xám rồi nhanh chóng đi tới, trên mặt tràn ngập niềm vui.

Nơi này hoàn toàn tách biệt với thế gian, ông cũng không biết tất cả những gì Thạch Hạo đã trải qua. Thế nhưng có thể gặp lại cháu nhanh như vậy thì vô cùng vui mừng và kích động, tình cảm ruột thịt không thể nào dứt bỏ được.

"Khí sắc của nội khá hơn nhiều rồi, tóc bạc đã sắp chuyển hết thành đen rồi. Lần sau gặp lại, nhỡ đâu ông hóa thành trẻ con thì cháu biết làm sao?" Thạch Hạo hài lòng, đùa giỡn cùng ông nội.

"Ha ha. . ." Tâm tình Thập Ngũ gia rất tốt, âm khí trong cơ thể đã gần tiêu tan hết. Đồng thời ông giang hai tay ra để cho cháu trai mình xem.

"A, mọc lại rồi, quá tốt rồi!" Thạch Hạo mừng rỡ. Cánh tay bị đứt lìa của Thập Ngũ gia cuối cùng cũng mọc lại, không còn tàn tật nữa.

Đến Tôn giả cảnh thì tứ chi đã có thể mọc lại nhưng phải mất rất nhiều thời gian.

"Cháu trai, cháu trở về đột ngột như vậy, chắc hẳn bên ngoài đã xảy ra chuyện gì rồi sao?" Thập Ngũ gia hỏi.

"Không có gì cả, ăn ngon ngủ yên, đúng là gặp được cơ duyên lớn." Thạch Hạo sợ ông nội lo lắng nên vẫn không đề cập đến những chuyện khốc liệt.

"Thằng nhóc xấu xa, còn muốn giấu ta nữa à? Nhìn dáng vẻ là biết cháu cố ý nói toàn những chuyện tốt không nói chuyện xấu. Nói đi, ông nội cũng không phải người ngoài." Ánh mắt thâm thúy của Thập Ngũ gia dường như có thể nhìn thấu mọi chuyện.

Khi Thạch Hạo thẳng thắn nói những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua thì Thập Ngũ gia tức giận nói: "Thiên Nhân Tộc thật quá đáng!"

Đồng thời ông cũng vui mừng vì cháu trai có một sư phụ lợi hại.

Ông cháu hai người có rất nhiều lời muốn nói, tán gẫu tới quá nửa đêm. Thạch Hạo mới cho ông nội biết mình sắp tham gia Đại chiến Thiên tài, lần đi này có thể sẽ kéo dài r���t nhiều năm.

"Hạo Nhi, con nhất định phải cẩn thận. Không cần thứ hạng, chỉ cần sống là tốt rồi!" Thập Ngũ gia ôm hắn. Tuy ông là một người kiên cường nhưng thoáng quay đầu, đôi mắt già nua đã rưng rưng suýt rơi lệ.

Sống mũi của Thạch Hạo cũng cay cay, ôm lấy ông nội mình nói: "Ông cứ yên tâm, con nhất định sẽ sống sót trở về, không ai có thể đánh bại con!"

Không vì người khác, chỉ vì ông nội nên hắn phải bảo vệ tốt bản thân sống sót trở về.

"Mang cái này đi." Thập Ngũ gia lấy ra Nguyên Thủy Chân Giải và Vạn Linh Đồ, muốn hắn mang đi. Ông đã nghiên cứu nhiều lần và cảm thấy khối cốt đồ trắng loáng to bằng lòng bàn tay này rất không tầm thường, có thể có tác dụng lớn.

Thạch Hạo gật đầu cầm lấy, bởi vì khi ở Thú Sơn Tây Lăng tại Hoang Vực, cốt đồ này từng có biến hóa, biểu hiện rất bất phàm.

"Ông nội, đây chính là Thiên Mệnh Thạch." Hắn muốn đưa cho ông nội của mình.

"Vật này nếu còn có thể dung hợp thì tốt, có thể giúp con tiến thêm một bước nữa, nhưng đáng tiếc..." Thập Ngũ gia lắc đầu không muốn.

Thiên Mệnh Thạch sau khi kết hợp với người thì một khi móc ra không thể dung hợp với người khác nữa, cũng không thể thực hiện tiến hóa hoàn mỹ thêm lần nào.

"Răng rắc!" Thạch Hạo lập tức dùng chiến kích hư không chặt Thiên Mệnh Thạch thành hai nửa, nhét vào tay Thập Ngũ gia và nói: "Tuy không thể dung hợp, nhưng nếu nghiền nát thành bột thì nó vẫn là một bảo dược thần thánh quý giá!"

Lúc ly biệt, hai ông cháu lưu luyến không rời, có quá nhiều lời muốn nói.

"Đúng rồi, Hạo Nhi, ở đây có thể có một loại cổ hỏa, chính là nguyên nhân tạo nên quần thể núi lửa liên miên bất tận này." Thập Ngũ gia nói cho Thạch Hạo biết để hắn nán lại thu phục ngọn lửa đó hòng nâng cao thực lực của mình.

"Không cần đâu, con có biện pháp khác." Thạch Hạo lắc đầu, đồng thời cũng nói cho ông nội mình về ngôn ngữ tế tự cổ xưa mà Tề Đạo Lâm đã truyền lại. Nếu có cơ duyên, cũng có thể thu được loại cổ hỏa đó.

Cuối cùng cũng đến lúc ly biệt, hai ông cháu lệ nóng chảy dài.

Bởi vì lần từ biệt này không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại. Có thể mấy năm, có thể hơn trăm năm, cũng có thể là vĩnh viễn.

Đại chiến Ba ngàn châu, tu sĩ bình thường có lẽ không gặp vấn đề gì, nhưng những người muốn giành lấy vận may lớn nhất thì nhất định phải liều mạng, nguy hiểm vô cùng!

Thạch Hạo rời đi. Khi đi lại ở Ma châu, hắn đặc biệt cẩn thận. Sau vài lần vòng vo ẩn mình, hắn mới mượn đại truyền tống trận hướng về Ngũ Hành châu.

"Không biết Đả Thần Thạch và Hoàng Điệp còn ở đó hay không." Trước kia hắn đã từng dặn dò chúng cẩn thận, bảo chúng đợi ở đó, không được rời đi. Thế nhưng đã lâu như vậy rồi, hai tên này liệu có còn ở đó không?

Hai bên đường đá cổ thụ xanh um. Đây là một thị trấn nhỏ nhưng lại có không ít cổ thụ.

Thạch Hạo dừng chân ở đây một lát, xác định phương hướng rồi bay về dãy núi cách đó không xa, hạ xuống một ngọn núi thấp.

"Xoẹt!"

Một vệt cầu vồng nhanh như chớp lao thẳng về phía sau đầu Thạch Hạo.

Hắn giật mình, nhanh chóng né tránh, nhưng vật kia như hình với bóng, lần thứ hai lại tấn công.

"Keng!"

"Núi này là của ta, cây này là ta trồng! Muốn đi qua thì phải đưa tiền mãi lộ!" Vệt cầu vồng kia gào hét quái dị.

Thạch Hạo không chút biến sắc, lấy lò luyện đan, mở nắp ra và thu vệt cầu vồng kia vào.

"Thằng nhóc, ngươi xấu tính quá, lại dùng nguyền rủa của Mộ Tiên đối phó ta." Chính là Đả Thần Thạch. Xoạt, nó hạ xuống, xuất hiện bên cạnh Thạch Hạo.

Sau đó Hoàng Điệp cũng xuất hiện, như một sợi kim tuyến vắt ngang trời, quấn lên mái tóc Thạch Hạo.

Thạch Hạo vui mừng, quả nhiên hai tên này vẫn chờ ở đây chứ không hề rời đi, khiến hắn khỏi mất công tìm kiếm.

"Thằng nhóc, ngươi biến mất lâu như vậy, nghe nói ngươi có quan hệ lãng mạn gì đó với một cô gái, rồi đồng hành mấy trăm dặm đường, kết quả để người ta bắt đi ở rể, suýt chút nữa thì bị giết chết hả?" Đả Thần Thạch cười to, dáng vẻ muốn ăn đòn.

"Thứ khốn kiếp này, vừa gặp đã xát muối vào nỗi đau của ta à." Thạch Hạo nắm lấy nó, tay phải phát sáng, siết chặt.

"A... buông tay ra mau, cái tay khốn nạn của ngươi sao mà cứng thế chứ!" Đả Thần Thạch kêu quái dị, đương nhiên là có chút khuếch đại. Pháp lực của nó không bao nhiêu nhưng chất liệu là cao nhất, cực kỳ chắc chắn.

"Ngươi nói mà chẳng giữ lời, vừa đi đã lâu như vậy. Bảo chúng ta đợi ở đây, còn bản thân thì lại trải qua bao chuyện kích thích... mà không thèm mang theo chúng ta!" Tên khốn Đả Thần Thạch này luôn mang dáng vẻ sợ thiên hạ không loạn, sau đó bắt Thạch Hạo phải bồi thường.

Thạch Hạo tát một cái, đánh nó bay ra xa rồi nói: "Đừng đánh trống lảng. Tao vừa mới tới mà chưa gì đã muốn gây sự rồi. Chắc chắn mày đã gây rắc rối rồi phải không? Nói đi, Bạc đâu rồi?"

Bạc chính là Ngân Hoàng đang ngủ say kia. Đến bây giờ, Thạch Hạo có thể khẳng định chắc chắn đó chính là cô gái tóc bạc.

Theo quy tắc, khi bí cảnh Nguyên Thiên mở ra, hắn chỉ có thể tự mình đi vào chứ không thể mang theo những sinh linh khác. Ngân Hoàng đang ngủ say nên Thạch Hạo đã giao cho Đả Thần Thạch trông giữ.

"Con chim ngốc kia đã bị ta đánh cho chạy mất dép rồi." Vẻ mặt Đả Thần Thạch ngạo nghễ.

"Tào lao!" Thạch Hạo vừa nhìn là biết nó nói dối, hắn nhanh chóng quay sang nhìn Hoàng Điệp, hỏi nó. Bởi vì cô gái tóc bạc kia biết nơi Cung Điện Chí Tôn từng hiện ra.

Kết quả, Hoàng Điệp truyền ra một đoạn thần niệm, nói cho hắn biết: Ngân Hoàng tỉnh lại đã hóa thành một cô gái tóc bạc vô cùng xinh đẹp, điên cuồng đuổi đánh Đả Thần Thạch đến vạn dặm, sau khi hả giận thì mới rời đi.

"Không phải ngươi nói là ngươi truy sát nàng sao?" Thạch Hạo hỏi Đả Thần Thạch.

"Tiên sư nó! Con chim chết tiệt này là đời sau của Phong Hoàng, chuẩn bị phản tổ hóa thành một con Ngân Hoàng. Sau khi vết thương lành lại, nó đã tắm qua lửa thần để tỉnh lại, nên giờ càng mạnh mẽ hơn, tức chết ta mà! Tên nhóc ngươi cười cái gì hả? Ngươi cắt trụi lông bạc của người ta, cắt đến nham nhở như một con bồ câu, kết quả nàng lại trút giận lên đầu ta! Lửa Phượng Hoàng kia quả thực khiến người ta không chịu nổi, con mẹ nó, ta... quá xui xẻo mà!"

Đả Thần Thạch tức giận giậm chân, chửi rủa liên tục. Lần này vừa ăn quả đắng lại vừa mất mặt nên nó vô cùng phiền muộn, nếu không phải nhanh chóng trốn thoát thì suýt chút nữa đã bị bắt đi.

Ngày đó Thạch Hạo vì sợ Ngân Hoàng bị người ta nhận ra nên đã tự tay "hóa trang" cho nàng, cắt tỉa bộ lông lóng lánh ánh bạc thành nham nhở, lúc đó suýt nữa khiến cô gái tóc bạc kia ngất đi.

Sau khi thức tỉnh, không cần nghĩ cũng biết là tức đến phát điên.

"Người ta là con gái, lại bị ngươi canh chừng, không tìm mày trút giận thì tìm ai?" Thạch Hạo không một chút thông cảm, nhẹ giọng giễu cợt.

"Tên chết tiệt, ta liều mạng với ngươi! Chính ngươi bất lương giày vò con nhóc đó, sao lại tính lên đầu ta!" Đả Thần Thạch gào thét, đánh tới.

Nhưng ngay lập tức ánh mắt của nó nhảy dựng lên, nước miếng ào ào chảy ra, nhìn chằm chằm vào một khối kỳ thạch đang dâng trào ánh sáng lành trong tay Thạch Hạo. Vật đó quá kỳ lạ, nhuộm rực rỡ cả bầu trời, cực kỳ an lành và thần thánh.

"Đây là. . ." Nó điên cuồng nuốt nước miếng.

"Thiên Mệnh Thạch." Thạch Hạo ôn hòa nói, vung vẩy trong tay.

"Gào gừ, đưa đây!" Nó lập tức há mồm cắn tới.

Xoẹt!

Thạch Hạo lướt ngang tránh đi.

"Đại ca, dựa vào sự trung thành tuyệt đối của đệ, một đường không màng sống chết theo huynh, nhất định phải cho đệ nó." Lời của Đả Thần Thạch buồn nôn đến mức khiến người ta nổi da gà.

"Chuyện phiền phức mà Ngân Hoàng gây ra cho đệ không tính là gì cả, lần sau mà gặp mặt thì cứ để đệ giải quyết cho!"

"Không, không, cô gái tóc bạc đẹp đến mức gây họa trần gian, lạnh lẽo đến cực điểm như thế thì phải do huynh quyết định, mọi phiền phức cứ để đệ gánh cho!"

"Lại nói, huynh đã cắt tỉa lông chim bạc, đã đụng chạm thân mật với nàng như vậy thì đệ bảo đảm sẽ nhiệt tình lưu truyền cho huynh, để cho thiên hạ đều biết, khiến nàng chỉ có thể làm vợ huynh mà thôi!"

...

"Nói nhăng nói cuội gì đó hả, ít gây rắc rối cho tao đi!" Thạch Hạo trừng mắt. Tên khốn này rõ ràng là vừa lấy lòng lại vừa uy hiếp hắn.

Thạch Hạo chẻ đôi Thiên Mệnh Thạch, một nửa cho ông nội mình còn một nửa vốn dĩ dự định đưa cho Đả Thần Thạch.

"Đại ca, huynh quá tốt rồi, đáng tiếc ta là đực, nếu không thì đã có thể lấy thân báo đáp." Đả Thần Thạch gào lên quái dị rất vô liêm sỉ, rồi nuốt Thiên Mệnh Thạch cái ực.

Trong nháy mắt, cả người nó phát sáng, lúc thì đỏ đậm, lúc thì tím ngắt, lúc lại trắng nõn như ngọc, thay đổi liên tục vô cùng thần kỳ.

"Ngươi có thể dung hợp sao?" Thạch Hạo thất kinh.

"Tất nhiên, nó là đá, ta cũng là đá, lúc nào cũng có thể dung hợp. Chọn chủ chỉ là chuyện của những sinh linh khác." Đả Thần Thạch ngạo nghễ.

"Khà khà, tương lai không xa ta nhất định quật khởi, tiến hóa đến hoàn mỹ, sắp trở thành hòn đá đệ nhất thiên hạ. Tên nhóc ngươi mau mau nịnh nọt ta đi, sau này ta sẽ che chở ngươi." Sau khi nuốt vào Thiên Mệnh Thạch nó lại bắt đầu khoác lác.

"Cái tên láu cá này, qua cầu rút ván hả!" Thạch Hạo trừng mắt.

"Ta chịu nạn thay ngươi, cô gái tóc bạc kia truy sát ta đến vạn dặm, suýt chút nữa thì đã hủy ta. Đây là cái ta đáng được hưởng!" Nó hùng hồn nói, sau đó lớn tiếng tuyên bố: "Từ nay về sau, ta muốn đổi tên thành Vận Mệnh Thạch."

Thế nhưng rất nhanh ánh mắt nó lại nhảy dựng, tập trung vào bàn tay Thạch Hạo, nơi đó lại xuất hiện một hòn đá khác, tự nhiên chất phác nhưng lại mang một loại ý vị đại Đạo.

"Đây... là cái gì?" Đả Thần Thạch run rẩy.

"Hỗn Nguyên Thạch." Thạch Hạo nhẹ nhàng nói.

"Đại ca, huynh là anh cả của đệ, cho đệ đi, nhất định phải cho đệ!" Đả Thần Thạch lao tới, nước miếng đầm đìa, càng hóa thành một đôi tay bằng đá, ôm chặt bắp đùi Thạch Hạo, chết cũng không buông.

Thạch Hạo liếc xéo nó không thèm để ý.

"Đại ca, cho đệ Hỗn Nguyên Thạch đi mà. Một khi đệ dung hợp thành công thì hòn đá đệ nhất thiên hạ ngoài đệ ra không còn có thể là ai khác. Ngày sau không cần đại ca ra tay, tất cả để đệ lo cho!" Đả Thần Thạch nuốt nước miếng cuống quýt hứa hẹn.

Thạch Hạo ước lượng khối đá trong tay một chút. Đây chỉ là một khối nhỏ, bên trong pháp khí không gian của hắn còn nhiều hơn.

"Anh cả, chỉ cần huynh dặn cái gì, đệ đảm bảo sẽ nhanh chóng hoàn thành."

Nó thiếu chút là lăn lộn dưới đất, ôm chặt bắp đùi Thạch Hạo, chết cũng không buông.

"Đại ca, đệ nguyện làm ấm giường!" Cuối cùng nó nói ra một câu chết người không thường mạng như vậy.

"Cút!" Thạch Hạo vung chân đá văng nó, cảm giác lông tơ toàn thân dựng cả lên.

"Híc, nói sai rồi. Ý đệ là tìm người làm ấm giường. Cô gái tóc bạc đẹp đẽ lạnh lùng mà cao quý kia không phải kiêu ngạo sao, đệ sẽ bắt lại làm ấm giường cho huynh." Đả Thần Thạch vỗ ngực nói, cũng tuyên bố, sau khi dung hợp Thiên Mệnh Thạch còn có thể đi bắt Thánh Nữ các giáo.

"Sĩ diện của ngươi đâu hả?" Thạch Hạo nhìn nó không nói gì.

"Vì Hỗn Nguyên Thạch, tất cả đều có thể vứt bỏ, tất cả đều có thể làm." Đả Thần Thạch da mặt siêu dày kêu ầm lên.

"Cầm lấy rồi im đi." Thạch Hạo thực sự chịu không nổi nó, ném cho nó mười mấy khối khiến Đả Thần Thạch há hốc mồm, sau đó gào thét không ngừng.

"Anh cả, sau này cứ giao hết cho đệ!" Nó rốt cuộc cũng không dám qua cầu rút ván, bởi vì cảm thấy trên người Thạch Hạo chắc chắn còn có Hỗn Nguyên Thạch.

Thạch Hạo bỏ mặc nó, nói với Hoàng Điệp: "Lần này không có lễ vật quý nào cho mày, nhưng sắp tiến vào 'Tiên Cổ' rồi. Nơi đó có các loại bảo dược như Thiền Thần Quả, nhất định sẽ cho mày ăn no, nhanh chóng lột xác."

Sau đó bọn họ rời khỏi nơi này nhằm thẳng Đảo Ác Ma. Thạch Hạo cảm thấy trong Đại chiến Ba ngàn châu, đệ tử các giáo khẳng định đều có hậu chiêu, hắn cũng không thể không cẩn thận chuẩn bị.

Lần này hữu kinh vô hiểm, hắn lại ��i đến Thiên Hà, tốn mấy ngày để bản thân bị bổ cho chết đi sống lại mới dùng lò luyện đan thu một lượng lớn nước sông.

Đồng thời hắn cũng thu lấy không ít đất trên Mộ Tiên.

May mắn là hắn tu thành bảo thuật Lôi Đế, lại hiểu rõ nguyền rủa nơi này, nếu không thì lại như lần trước, tốn hơn nửa tháng mới thu được một chút.

"Đi thôi, nên xuất phát rồi, giải thi đấu sắp bắt đầu." Thạch Hạo nói.

"Đi đâu?" Đả Thần Thạch dò hỏi.

"Tội Châu!" Thạch Hạo nói, nghe nói đó là nơi tụ tập của những sinh linh đến từ Hạ Giới. Hỏa Tộc ở nơi đó có căn cơ, có thể Hỏa Linh Nhi cũng ở đó.

Tội Châu, một cái tên như thế khiến Thạch Hạo không cam lòng. Hắn hy vọng sẽ quật khởi tại châu này, tạo dựng một thế giới sáng sủa, viết nên một thời đại huy hoàng, và vươn lên đỉnh cao.

"Đại chiến Ba ngàn châu, chúng ta đến đây rồi! Thiên tài thời nay gì, quái thai phong ấn từ thời cổ xưa gì, quật ngã toàn bộ!" Đả Thần Thạch kêu to.

Nội dung này được truyen.free lưu giữ như một phần của hành trình sáng tạo không ngừng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free