Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 790: Chiến lợi phẩm

Trời xanh bỗng hóa vàng rực rỡ, tựa như một đại dương cát vàng vô tận, nhưng thực chất đó chỉ là hư không uốn lượn do bàn tay khổng lồ của Tề Đạo chủ vươn ra mà thôi!

Lão ngang ngược vô cùng, chân thân chưa từng đích thân tới nơi này, thế nhưng chỉ một tay đã bóp chết lão bộc của Tiên Điện, khiến y hóa thành ánh sáng máu, cháy rụi thành tro tàn, cảnh tượng làm chấn động lòng người.

Tất cả mọi người ở Thiên Tiên Thư Viện đều khiếp sợ đến mức lông tóc dựng ngược, một nhân vật cực kỳ mạnh mẽ, gần như đã chạm tới lĩnh vực Thiên Thần, lại bị xóa bỏ dễ dàng đến vậy.

“Ầm!”

Sau cùng, nơi đây sôi trào, Tề Đạo Lâm bá đạo vô song, để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí mọi người, ai nấy đều hiểu rõ ý chí và quyết tâm của lão.

Lão từng nói, Tôn Giả, Thần Hỏa cảnh có thể tùy ý ra tay chém giết đệ tử của lão, lão sẽ không bận tâm, giống như mấy ngàn năm trước, hai tên đệ tử của lão bị người khác đánh cho chạy mất dép, không dám trở về. Nhưng nếu có cường giả cấp bậc quá cao muốn làm hại đệ tử của lão thì tuyệt đối không thể tha thứ.

Giờ đây, hành động này tựa như một lần nữa giải thích lời lão nói, dù là người của Tiên Điện có 'vi phạm' thì lão cũng sẽ không bao giờ dung thứ.

Là một người mạnh mẽ, trong khi các giáo khác có vô số đệ tử, đặc biệt là những tộc lớn với số lượng đệ tử lên tới hàng ngàn hàng vạn, nhưng nếu dám gây chuyện, Tề Đạo Lâm chắc chắn sẽ diệt sạch sành sanh, lấy gậy ông đập lưng ông.

Vào khoảnh khắc này, mọi người đều cảm nhận được quyết tâm của lão, cũng biết được hậu quả nghiêm trọng ẩn chứa bên trong.

“Lão Tề thật quá lợi hại, tuy nói là danh tiếng xấu xa lan xa nhưng sự bá đạo này cũng xem như là một may mắn cho đệ tử của hắn, là một chiếc ô che chở, một chỗ dựa to lớn nhất.”

Ngay cả cao tầng của Thiên Tiên Thư Viện cũng thầm than, thoáng chốc đã hơn ngàn năm trôi qua mà Tề Đạo Lâm lại mạnh mẽ hơn xưa, hiện giờ không ai còn dám tới vây quét lão nữa.

Còn đối với những nhân vật tiểu bối khác, họ chỉ biết nghẹn họng nhìn lên, bàn luận sôi nổi, bị chấn động sâu sắc. Đây mới chính là kẻ tàn nhẫn, đến Tiên Điện cũng chẳng màng.

Bàn tay vàng khổng lồ kia vẫn chưa hề biến mất, một lần nữa vươn tới vồ lấy truyền nhân Tiên Điện.

“Trời ạ, người kế thừa Tiên Điện bị nắm gọn trong lòng bàn tay, chẳng lẽ cũng muốn giết luôn sao?” Mấy người kinh ngạc thốt lên.

Không chỉ học sinh của thư viện, ngay cả người của các giáo tới tham dự, hay các Tế Linh, Người Hộ Đạo, Viện Trưởng của thư viện cũng giật nảy mình. Nếu truyền nhân Tiên Điện chết ở đây thì ảnh hưởng sẽ quá lớn.

Việc này hoàn toàn không thể so sánh với lão nô bộc kia. Bất kể là vì bản thân đệ tử hay là thể diện của Đạo Thống Tiên Điện, nhất định sẽ gây ra phong ba chấn đ���ng đến long trời lở đất. Nói không chừng, những tồn tại cổ xưa ngủ say từ thời Thái Cổ sẽ một lần nữa thức tỉnh, gây nên một trận tàn sát đẫm máu ở Thượng Giới này.

“Chuyện này… thật sự muốn ra tay sao?”

“Đáng thương cho truyền nhân Tiên Điện, đáng tiếc thay, ai ngờ lại gặp phải Hoang, còn chọc tới Tề Đạo Chủ biến thái, chẳng lẽ sẽ chết yểu ư.”

Không ít người thầm thì, nhìn về phía không trung.

Bàn tay vàng kia nắm chặt lấy truyền nhân Tiên Điện cứ như một người khổng lồ đang nắm một con bò sát, hai bên dù là hình thể hay uy thế đều cách biệt nhau như trời với vực.

Tuyệt đối là một sự kiện lớn, Tề Đạo Lâm quả nhiên không hổ thẹn với hung danh của mình.

“Tiên Điện dám động vào đệ tử ta, lẽ nào ta không thể giết các ngươi à?” Tề Đạo Chủ mở miệng.

“Đạo Lâm.” Trong bóng tối, Lão Viện Trưởng của Thiên Tiên Thư Viện ho khan một tiếng nhắc nhở lão. Nếu giết truyền nhân Tiên Điện, rất có khả năng đệ tử của lão cũng không thể sống yên.

Bởi vì, đây là một việc sẽ xoay chuyển theo hướng ngày càng xấu đi. Nếu các giáo đều như thế, các lão bối điên cuồng giết chết thế hệ trẻ tuổi thì đôi bên đều bất lợi.

“Thua dưới tay đệ tử của ta, thì bảo chủ thân của ngươi tới đây đi. Ta cho ngươi cơ hội, cho ngươi dung hợp, để xem ngươi có thể đạt tới bước nào!”

Tề Đạo Lâm lão luyện như cáo già, lông mi cũng không hề động đậy. Lão đã giết chết một tên chuẩn Thiên Thần nên sẽ không giết tên truyền nhân này. Nếu không, tháng ngày sau này của Thạch Hạo sẽ không dễ chịu chút nào.

Trừ phi, có thể đánh gục Cổ Tổ tựa như hóa thạch của Tiên Điện kia!

Lão vừa nói thế, rất nhiều người thở dài, không chỉ vì sợ mưa gió quá lớn, gây náo loạn đến mức không thể dẹp yên, mà còn bởi vì truyền nhân Tiên Điện cũng chưa bùng phát tư thái mạnh mẽ nhất của mình, nếu chỉ chém giết thứ thân thì sẽ khiến người khác tiếc nuối.

Một nhóm lớn người muốn nhìn thử trạng thái mạnh mẽ nhất của người thừa kế Tiên Điện có thể sánh ngang, dõi mắt nhìn khắp đồng đại, đệ nhất thiên hạ hay không!

Nhưng mà, từ sự mạnh mẽ của thứ thân đã có thể suy ra được, dường như không có gì là khó tin cả, chủ thân nhất định sẽ khó mà gặp được đối thủ trên thế gian.

“Tội chết có thể bỏ qua nhưng phải dùng bảo bối để chuộc mạng mới được.”

Bàn tay vàng trong hư không kia nắm chặt lấy truyền nhân Tiên Điện rồi lắc mạnh. Bịch một tiếng, một cung điện đồng rơi ra ngoài, nó chỉ to bằng nắm tay. Đây chính là Pháp Khí được mô phỏng theo Chí Bảo Vô Thượng của Tiên Điện, được rèn đúc bằng đồng.

Tiếp theo, hào quang tỏa ra, chiến giáp Tiên Vũ tách ra, tựa như từng cọng lông chim ngưng tụ trong hư không vậy.

Sau đó, lại là một cây đại kích lượn lờ linh khí xuất hiện, Cốt Văn dày đặc, là vật phi phàm nhất.

Ngoài ra, còn có một cặp bình chứa những bảo dược với giá trị khó lường.

Truyền nhân Tiên Điện uất ức, bị một người nắm lấy cứ như là con sâu con bọ rồi lắc mạnh như thế này. Đây chính là sỉ nhục cả đời của hắn, dù ngày sau có mạnh tới cỡ nào thì vết nhơ này khó mà rửa sạch.

Sắc mặt của hắn tái xanh, ánh mắt lạnh lẽo, hàm răng cắn chặt, từng tia máu từ miệng chảy ra ngoài.

Tất cả mọi người đều lộ vẻ khác thường, người thừa kế Tiên Điện hôm nay quá xui xẻo mà, gặp phải một cặp thầy trò như vầy thì mặt mũi chẳng còn gì, tôn nghiêm cũng tan biến.

“Nhóc con, đây là đang dạy dỗ ngươi, làm nhục một mạch Chí Tôn nhà ta, nói cái gì mà đồi bại, rách nát, không phải là bại dưới tay đệ tử ta à!” Tề Đạo Lâm lạnh lùng nói.

Lão cầm ba món chí bảo lên rồi lật xem từng cái, sau đó ném chiến giáp Tiên Vũ lại cho truyền nhân Tiên Điện, bởi vì đây là bảo y mang tính đặc trưng của Đạo Thống này.

Chiến giáp này, đối với một mạch Chí Tôn như Thạch Hạo, cũng chẳng có ích lợi gì. Đồng thời, lão biết Thạch Hạo đã có một bộ giáp trụ rách nát kia đủ để chống lại thần y này.

Sau đó, lão nhặt lên chiến kích Hư Không. Lúc này không cần nói những người khác, dù là rất nhiều nhân vật già cả cũng đều mê tít mắt, vật này quá nghịch thiên mà.

Nắm giữ nó thì có thể dễ dàng xé rách hư không trong chớp mắt, chạy trốn đi xa, là một bảo v��t vô giá.

“Thứ này cũng không tồi, không có dấu ấn Tiên Điện gì cả, cũng không phải là vật của các ngươi, lần này xem như là chiến lợi phẩm dành cho phần thắng lợi của đệ tử ta vậy.” Lão ném thẳng cho Thạch Hạo.

Lão già này… chẳng hề nể nang gì cả, quả nhiên tiếng xấu lan xa. Thứ mà lão thích thì cứ thế lấy đi, quả thật làm người khác… thèm thuồng mà.

Thạch Hạo vui mừng, sau khi đi tới Thượng Giới thì hắn luôn mê tít thanh chiến kích này, không nghĩ rằng hôm nay nó sẽ rơi vào tay của mình, và chắc chắn rằng, nó có thể làm cho sức chiến đấu của hắn tăng vọt.

Đại chiến với truyền nhân Tiên Điện mấy lần, nếu không phải hắn có lò luyện đan thì tuyệt đối sẽ bị chiến kích này đánh giết. Bảo kích quá lợi hại, có thể phá nát hư không, dù là thần cũng không thể bắt giữ được.

Quan trọng nhất chính là, có thanh chiến kích này trong tay thì dù là Thiên Thần cũng không cách nào chặn được hắn, trừ phi nhân vật như Tề Đạo Lâm âm thầm tới và giam cầm cả hư không thì may ra mới tóm được hắn.

“Cung điện đồng rác rư���i này trả lại cho ngươi!” Tề Đạo Lâm ném cung điện đồng lên. Đột nhiên, cung điện này bao phủ lấy thân người truyền nhân Tiên Điện rồi thu hắn vào bên trong. Sau đó lão đánh nát hư không, một tát đập bay hắn đi xa.

“Nhiều bảo dược thế này luôn!”

Thạch Hạo chỉ vừa liếc nhìn thì lòng thấy kinh hoàng, những bình bảo dược này đều trôi nổi đến gần đây, bên trong không thiếu những tuyệt phẩm do Thánh Dược luyện chế ra, thậm chí bên trong bảo đan còn có thành phần của Thần Dược nữa.

Hắn quyết đoán thu toàn bộ, lần này quả là mùa thu hoạch bội thu. Không nói những thứ khác, chỉ riêng những bảo dược này thì đã có giá trị vô lượng rồi.

Tề Đạo Lâm không nán lại lâu, bàn tay lớn kia dần mơ hồ rồi biến mất khỏi nơi này.

Mãi tới tận khi lão rời đi thì mọi người mới ồ lên, nhiều người nuốt nước miếng ừng ực nhìn Thạch Hạo, đố kị, ao ước và cả thù hận.

Thạch Hạo ngẩng đầu nhìn về chủ thân của Nguyệt Thiền nơi đó. Tuy rằng phản ứng nhanh nhưng vẫn chậm một bước, nàng đã vận dụng một tấm Phá Vực Phù biến mất khỏi nơi này.

Hiển nhiên, Tề Đạo Lâm cũng sẽ không quản tới mấy ‘việc nhỏ’ tranh đấu giữa hắn và người cùng thế hệ.

Hắn vận dụng chiến kích Hư Không đồng thời lấy ra bảo phù đuổi theo, thế nhưng lại bị Thanh Y ngăn cản, bởi vì nàng biết hy vọng không lớn và hiện giờ cũng chưa chuẩn bị tâm lý để giải quyết dứt điểm với chủ thân.

Trận chiến này trở nên xôn xao, truyền khắp các giáo.

Rất hiển nhiên, bọn họ cũng chưa hề xem thường truyền nhân Tiên Điện, cho rằng hắn nguy hiểm hơn nhiều, bởi vì hắn nhất định sẽ dung hợp với chủ thân. Tới thời điểm đại quyết chiến Thiên Tài Ba Ngàn Châu thì nhất định sẽ là chân thân xuất hiện.

Nhị Ngốc Tử rời đi, sau khi biết được Thạch Hạo mạnh khỏe thì yên tâm quay lại trong tộc.

Tiểu Thỏ trắng như tuyết giao hẹn với Thạch Hạo, sau khi cuộc chiến thiên tài Thượng Giới diễn ra thì cùng nhau kết minh đoạt lấy tạo hóa, sau đó là tung tăng rời đi.

Gã mập cũng nở nụ cười hòa ái, phất tay rời đi.

Đêm tối tĩnh lặng, dưới ánh trăng, Thạch Hạo và Thanh Y dạo bước.

“Ta phải đi rồi, trăm sông tụ biển, đại chiến sắp bắt đầu rồi.” Thanh Y khẽ nói, nàng không phải tham gia thi đấu ở Thiên Tiên Châu mà sẽ tìm một nơi khác.

Thạch Hạo nói muốn cả hai cùng đồng hành.

Thanh Y lắc đầu cũng không hề đáp ứng, nàng nói trước tiên cần tìm một đạo thổ thần bí, một mình tĩnh tu mấy ngày.

Thạch Hạo biết, quá nửa là nàng đang suy nghĩ làm thế nào để giải quyết dứt điểm với chủ thân, toàn bộ những chuyện này sẽ tiến hành bên trong đại chiến không lâu kia.

“Vậy cũng được, hẹn gặp lại ở trong trận thi đấu kia, nhìn ta chém giết cường địch ra sao, tới lúc đó sẽ mời nàng ăn những món ngon.” Thạch Hạo cười nói.

Thanh Y không nói gì, nàng biết hắn muốn nướng những sinh linh mạnh mẽ kia.

Dưới ánh trăng êm dịu, hai người cùng nhau cất bước đi về nơi xa, cả hai cứ như là một đôi thần tiên quyến lữ vậy.

Có mấy học sinh của Thiên Tiên Thư Viện thấy được thế nhưng không ai dám quấy rầy.

Thanh Y rời đi, mà Thạch Hạo cũng trở về Đạo Tràng Chí Tôn.

“Ta phải đi r��i.” Vừa đến nơi, Thạch Hạo đã nghe Tề Đạo Lâm nói: “Ta phải đi rồi.”

“Lão già, sao ông hèn hạ vậy hả, lại học theo Thanh Y à?” Thạch Hạo lẩm bẩm, trước khi đi thì Thanh Y cũng nói câu y chang vầy, giờ lão già này cũng nói câu như thế.

“Tên mất dạy này, ăn nói linh tinh gì thế hả, ta rảnh mà đi rình các ngươi à?” Tề Đạo Lâm trừng mắt.

Thạch Hạo nhìn thấy vẻ nghiêm túc, không phải cười nói vui vẻ nên nhanh chóng cũng trở nên nghiêm túc theo, lắng nghe lão nói rõ.

“Bên trong Tam Thế Đồng Quan đã vọt ra mười luồng Tiên Quang, nơi sâu trong Khu Vực Không Người rộng lớn kia tựa như đã xảy ra một vài vấn đề, ta nghĩ cần phải đi tìm hiểu một phen.” Lão cau mày nói.

Hai ngày nay, lão tìm khắp nhiều nơi nên hiểu được chút tin tức.

Thạch Hạo chấn động trong lòng, nói: “Những người đi vào đều chết cả, ông… muốn mạo hiểm à?”

“Có Tử Địa thì cũng sẽ có một số nơi yên lành do các giáo chiếm giữ, ta sẽ không mạo hiểm đâu.” Tề Đạo Lâm nói.

Thạch Hạo yên tâm, lão già này đã sống lâu như thế rồi mà các giáo không cách nào tiêu diệt được lão thì khẳng định sẽ có thủ đoạn để tự bảo vệ bản thân, sẽ không vì thiếu kiên nhẫn mà đi chịu chết.

Chỉ là, hắn nhanh chóng cau mày, hắn vừa mới có chỗ dựa mà giờ lão già này lại rời đi, đây không phải là chuyện tốt đẹp gì.

“Trước khi rời đi thì ta có mấy lời muốn nói với ngươi, sau đó đi tới một nơi quan trọng nhất của Hỏa Châu rồi sẽ biến mất khoảng một thời gian, bản thân ngươi cần phải cẩn thận đó.”

Thạch Hạo nghe vậy thì gật đầu, hắn cũng chuẩn bị rời đi để tìm Đả Thần Thạch và Hoàng Điệp, sau đó là tham gia đại chiến!

“Nhớ kỹ, sau khi đại chiến mở ra thì phải làm thịt thằng nhóc Tiên Điện kia, đừng để mạch Chí Tôn của ta phải mất mặt!” Tề Đạo Lâm trịnh trọng nói đầy nghiêm túc, mà con mắt lại dựng đứng lên!

Chỉ những bản dịch được trau chuốt tỉ mỉ này mới đủ sức cuốn hút tâm hồn đọc giả, một tác phẩm độc quyền chỉ có tại Truyện Free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free