[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 783: Tận thế rực rỡ
Trong vùng núi yên tĩnh, Tề Đạo Lâm ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, đạo bào vàng phần phật, râu tóc bạc phơ, đầy vẻ cao nhân Tiên đạo.
Thế nhưng Thạch Hạo lại biết, lão già này lắm lúc rất bỉ ổi, đệ tử như hắn là bị 'lừa' về, mỗi khi nghĩ đến lại cảm thấy mình bị hãm hại.
"Đạo ch���, người mạnh như vậy, dù sao cũng là chúa tể một phương, chi bằng ban cho con chút pháp khí đi. Yêu cầu của con cũng không cao đâu, chỉ cần những món người từng dùng qua, cho con vài món cũng được." Thạch Hạo nói.
Lão nở nụ cười hiền lành, nói: "Chuyện này thì đáng là gì chứ."
Thạch Hạo nghe vậy, vội vàng nói thêm: "Đạo chủ, đừng ban những pháp khí cấp Thiên Thần tầm thường. Người đã là Giáo chủ, chẳng lẽ không có vài bảo vật trấn giáo sao?"
Nụ cười của Tề Đạo Lâm càng rạng ngời hơn, nói: "Đưa những pháp khí này thì quá keo kiệt rồi."
Thạch Hạo kinh ngạc thế nhưng lại cảm thấy không ổn, lão già này đời nào thoáng như vậy chứ?
"Ngươi xem thử đây là thứ gì?" Tề Đạo Lâm mở bàn tay, nụ cười rạng ngời, đạo bào vàng phát sáng, bàn tay vạch một đường trong hư không lập tức thiên địa vang lên ong ong.
"Pháp khí ẩn thân à?" Thạch Hạo nghi ngờ, trong lòng bàn tay của lão chẳng hề có thứ gì.
"Pháp khí ư, kết cấu nó quá đỗi nhỏ bé. Thứ ta ban cho ngươi có giá trị vô lượng, còn lớn lao hơn nhiều." Tề Đạo Lâm bình tĩnh nói.
"Là cái gì?" Thạch Hạo tìm kiếm.
"Toàn bộ thế giới." Tề Đạo Lâm ngạo nghễ nói, một tay chỉ thiên một tay chỉ địa rồi nói: "Những thứ này đều cho ngươi hết!"
Thạch Hạo: "..."
Hắn biết, danh tiếng của lão già này chẳng hề tốt lành gì, hay phải nói là rất tồi tệ. Với phong cách của lão, không đời nào sẽ cho hắn chí bảo, quả nhiên... là đang lừa gạt hắn.
Dáng vẻ của Tề Đạo Lâm trở nên nghiêm trang, nói: "Thế giới lớn lao, rộng mở như vậy, cửu thiên thập địa mặc sức cho ngươi tung hoành, muốn gì thì cứ việc đi lấy!"
"Lão già, đừng có nghiêm túc như thế, nổi hết da gà rồi nè." Thạch Hạo nhỏ giọng nói.
Tề Đạo Lâm chợt cảnh tỉnh, nói: "Tên nghiệt đồ này, thái độ gì vậy hả? Chẳng lẽ không thấy sự dụng tâm lương khổ* của sư phụ sao? Người khác ban kỳ trân, bí bảo, còn sư phụ lại ban cả toàn bộ thế giới cho ngươi, giúp ngươi có thể đánh lên cửu thiên, thám hiểm cửu u. Thiên địa rộng lớn đến nhường nào thì tâm ngươi rộng đến nhường ấy, thành tựu tương lai của ngươi cũng sẽ vươn t���i mức đó!
*Dụng tâm lương khổ: Dùng nhiều tâm tư trí lực để suy đi tính lại.
Thạch Hạo không nói gì, lão già này cái gì cũng có thể nói, cộng thêm việc vận dụng bí pháp khiến cả người tỏa ra ánh sáng thần thánh trông rất là dọa người, dáng vẻ thì y như kẻ xấu vậy.
Thế nhưng, xưa nay hắn cũng không phải là người dễ bị lừa gạt. Cốt văn Nguyên thủy chân giải trong cơ thể vận chuyển giúp bản thân tỉnh táo, cơ bản không hề bị ảnh hưởng gì, lầu bầu nói: "Kỳ thực, con chỉ muốn một bí bảo, có thể dùng cả thế giới này để đổi với người."
"Nghiệt đồ, ngươi muốn ta tức chết à? Năm đó hai vị sư huynh của ngươi từng trải nghiệm qua bổng hát* của ta cho nên mới tỉnh ngộ, trong lòng dâng trào ý chí tới tận trời cao, lệ nóng hoen mi, hát vang không ngừng, muốn sở hữu toàn bộ đại thế giới thì phải đi chém giết, anh hùng cái thế! Ngươi xem lại mình đi, bộ dạng như thế nào, tính giác ngộ quá thấp!" Tề Đạo Lâm trách mắng.
*Bổng hát: (棒喝) Một lời răn dạy hoặc hành động gây sốc, mạnh mẽ, nhằm làm người ta tỉnh ngộ. Trong văn cảnh này, có thể hiểu là một trận đánh đòn hoặc một lời quát mắng nghiêm khắc.
"Là tỉnh ngộ hay là nước mắt đầy mặt? Vì sao sau đó lại bị đánh cho chạy mất dép, không dám trở về nữa?" Thạch Hạo nhỏ giọng nói.
"Ngươi nói cái gì đó hả? Chuyện đã qua thì cho qua đi! Nghi ngờ đạo chủ, hoài nghi sư huynh, ngươi muốn làm phản môn phái đó hả?!" Tề Đạo Lâm tức giận không thôi, bất kể nói gì thì chuyện xưa khiến lão vô cùng mất mặt, dù là Tề Đạo Lâm với tiếng xấu lan xa cũng không muốn đề cập tới vấn đề này.
"Lại nói, đạo chủ, hai vị sư huynh của con đi đâu mất tiêu rồi, sao người không đi tìm về?" Thạch Hạo ra vẻ hí hửng.
"Câm miệng cho ta, còn dám nhắc tới chuyện này thì ta sẽ thanh lý môn hộ!" Tề Đạo Lâm trừng mắt.
"Con cũng chỉ hiếu kỳ mà thôi. Với sức chiến đấu của Đạo chủ, làm sao có thể dạy ra một đệ tử kém cỏi được? Rốt cuộc là nhân vật cỡ nào mà có thể đánh đến mức hai vị sư huynh phải bỏ chạy, vứt bỏ sư môn không dám quay về nữa?"
"Nhóc con, muốn ăn đòn hả?" Lông mày của Tề Đạo Lâm dựng thẳng.
Mặc dù biết tên nghiệt đồ này đang cố ý khiêu khích mình thế nhưng lão vẫn nói ra một chút chuyện xưa, nói: "Lần này, nói không chừng ngươi có thể thấy được hắn đó."
"Cái gì? Kẻ đánh bại hai vị sư huynh vẫn còn sống ư? Đạo chủ, người thật quá hèn nhát! Nếu là con, đã sớm diệt trừ hắn rồi!"
"Cái tên khi sư diệt tổ, đại nghịch bất đạo, vô liêm sỉ nhà ngươi, ta phải phế ngươi!"
"Đừng mà, đạo chủ là người có khí phách hơn người, người vừa mới nói, tâm lớn bao nhiêu thì thế giới lớn bấy nhiêu, thành tựu trong tương lai sẽ lớn bấy nhiêu mà." Thạch Hạo hả hê.
"Ta chưa bao giờ lấy lớn hiếp bé." Tề Đạo Lâm cắn răng nói.
Rất nhanh Thạch Hạo liền hiểu ra, mặc dù là một đám tới vây công Đạo tràng Chí Tôn thế nhưng kỳ thật là có người khác âm thầm ra tay đánh bại hai vị sư huynh.
Người đó, sau khi tham gia đại quyết chiến thiên tài ba nghìn châu thì giành được ngôi đệ nhất thiên hạ!
"Quả là một quái vật cổ đại, có lẽ đã bị phong ấn đến tận đời này. Người nói con chắc chắn sẽ gặp được hắn sao?" Thạch Hạo vuốt cằm.
Hắn cảm thấy lần đại quyết chiến này sẽ có rất nhiều cao thủ, với chiến tích bất bại trước mắt của hắn thì hơn phân nửa cũng sẽ gặp địch thủ không tài nào tưởng tượng nổi, nhất định sẽ phải liều mạng.
"Đạo chủ, ngay cả thần thoại Thiên Mệnh con cũng đã đánh bại, vậy giờ người thử đánh giá lại xem, con có thể xếp hạng mấy?" Thạch Hạo hỏi.
Tề Đạo Lâm thở dài, hiếm lúc nào trịnh trọng như bây giờ, nói: "Ta hiểu được chút tình huống, cố gắng tiến vào top hai mươi, nếu không được thì ráng vào top ba mươi cũng được."
Thạch Hạo nghe vậy, mặt mày bí xị. Lần đầu còn bảo hắn phải tranh vào top mười, giờ dù là top hai mươi cũng không được, thế mà lại thụt xuống thêm mười bậc sao?
"Ông già, người có ý gì đó, sao lại đánh giá con thấp vậy chứ?" Hắn không hài lòng nói.
Tề Đạo Lâm khẽ thở dài, vẻ mặt nghiêm túc, nói: "Bởi vì ta đã nắm được một chút bí ẩn phi thường."
"Bí ẩn gì thế?" Thạch Hạo tò mò.
"Ta từng đưa cho ngươi chồng cốt thư kia, bên trong ghi lại những kỳ tài kinh diễm nhất ở cổ đại, bọn họ từng muốn bước đi trên những con đường khác nhau ở Thần Hỏa cảnh, vậy ngươi đã xem qua chưa?"
"Rồi!" Thạch Hạo gật đầu. Những người kia đều thất bại, kết cục rất thảm, chết có, phế có, đáng tiếc cho một đám thiên kiêu vô thượng kinh diễm nhất cổ kim.
"Những ngày gần đây ta biết được một số chuyện, một số người ẩn nấp trong cấm địa kia vẫn chưa chết." Tề Đạo Lâm nghiêm túc và cẩn thận nói: "Chuyện này có nghĩa là, những quái vật của cổ đại sẽ xuất hiện càng nhiều, hơn nữa đều hết sức kinh khủng!"
Thạch Hạo ngạc nhiên, hắn từng nghiền ngẫm đọc đống cốt thư kia và cảm thấy tiếc nuối, một đám thiên kiêu tuyệt thế với hào quang rực rỡ trong lịch sử lại bỏ mạng, không thể luận bàn, thật sự quá đáng tiếc.
Nhưng nay lại nghe được tin này, có người vẫn còn sống sót!
"Sao con lại thấy áp lực tăng gấp bội thế này? Đạo chủ, đừng nói là người đang thổi phồng lên đấy chứ?" Thạch Hạo cảm thấy trận chiến này sẽ vô cùng khó khăn, e rằng không chảy máu thì không xong rồi.
Mà từ khi hắn xuất thế tới giờ thì cũng chưa bao giờ trải qua cảnh thất bại!
"Vì không muốn đả kích niềm tin của ngươi nên những lời ta nói đã rất nhẹ nhàng rồi. Ngươi... đừng bận tâm, con đường nhân sinh còn dài mà kinh nghiệm ngươi tích lũy còn quá ít. Dù sao bọn họ cũng đã là những quái vật trưởng thành, ngươi chỉ cần sống sót thì trong tương lai ắt sẽ quật khởi thôi." Tề Đạo Lâm nói.
Thạch Hạo càng nghe càng thấy khó chịu nên liếc xéo lão, nói dễ nghe? Quả thật rất muốn đấm thẳng mặt ổng mà.
"Chòm sao lấp lánh, toàn bộ những quái vật mạnh nhất của cổ đại sẽ tới. Rốt cuộc ai sẽ trở thành một mặt trời vàng chói bay lên cao đây, ngạo thị tất cả đây?" Tề Đạo Lâm tự nói.
"Con chứ ai!" Thạch Hạo chỉ mình.
Tề Đạo Lâm lắc đầu, nói: "Ta nói ba mươi (hạng), vậy mà ngươi còn cho là quá thấp ư? Cứ cố gắng củng cố căn cơ, nỗ lực sống sót là tốt rồi."
Ban đầu Thạch Hạo cũng không hiểu "ba mươi" (hạng) là ý gì, nhưng sau đó liền tỉnh ngộ, cắn chặt răng. Lão già này thật chẳng biết nhìn người, lại nói hắn cùng lắm chỉ dừng lại ở ba mươi người!
"Xem thường con như thế à? Tới lúc tiến vào chiến trường tạo hóa kia thì sẽ đánh bay từng người một! Những tên quái vật nào dám chặn đường con, nếu không phải là hình người thì cứ nấu chín hết, còn hình người thì nam trấn áp, nữ bắt về làm ấm giường!" Thạch Hạo hét lớn, biểu đạt ý nguyện vĩ đại của mình.
"Có chí hướng, có lý tưởng thì rất tốt, thế nhưng sau khi tiến vào 'Tiên Cổ', hãy sớm tỉnh táo lại. Chẳng có gì quý giá hơn việc sống sót đâu." Tề Đạo Lâm than thở, cẩn thận nhắc nhở, đây không phải đùa giỡn hay đả kích, mà sự thật chính là như vậy.
Bởi vì, những chòm sao của đời này, những quái vật mạnh nhất của cổ đại đều sẽ xuất hiện.
"Tại sao cứ dồn cả cục lại thế, muốn đầu thai à?" Thạch Hạo tức giận.
"Ta đã nói rồi, đây là cơ hội cuối cùng. Chỉ khi nào đóa hoa Chân Tiên nở rộ mới có thể tiến vào 'Tiên Cổ'. Một khi hoa tàn, Tam Thiên Đại Đạo sẽ đóng lại, con đường cuối cùng cũng sẽ tiêu tán, héo tàn." Tề Đạo Lâm nói.
Thạch Hạo thất kinh, hắn hiểu được muốn tiến vào nơi tạo hóa thì nhất thiết phải chờ đóa hoa kia nở ra thì mới có thể mở ra đường đi được.
Hoa nở hoa tàn, chỉ có thể nở rộ lần cuối cùng sau đó vĩnh viễn hóa tàn, đời này không cách nào có cơ hội đi vào nữa.
"Hơn nữa, có người đã suy đoán rằng, đóa hoa Chân Tiên này sẽ là lần cuối cùng nở rộ, kỷ nguyên bất hủ của chúng ta có khả năng sẽ kết thúc, tận thế sắp đến." Tề Đạo Lâm yên lặng, ánh mắt nhìn về phương xa nơi cuối chân trời.
"Cái gì, tận thế?" Thạch Hạo kinh hãi trong lòng.
"Có thể không phải là tận thế, nhưng từng có nhân vật cấm kỵ liên thủ, tiêu hao toàn bộ pháp lực và tâm huyết để suy diễn, rằng con đường phía trước rất mù mịt, không thể nhìn thấy tương lai. Cho nên, tất cả mọi người đều đang tranh giành bến đỗ, chỉ có siêu thoát mới có khả năng vượt qua!"
Thạch Hạo sững sờ vì kích động, rất lâu sau không lên tiếng.
Mãi tới tận rất lâu sau thì Tề Đạo Lâm mỉm cười, nói: "Sợ rồi à?"
"Sợ gì chứ!" Thạch Hạo tràn đầy tự tin nhìn Tề Đạo Lâm, nói: "Nếu đã không còn nhiều thời gian, tương lai lại mù mịt, vậy thì nhân sinh phải tận hưởng hết mình mới được! Đạo chủ, người mạnh mẽ như thế, hay là con sẽ trở thành một Ma vương, cướp giật thánh nữ của các giáo, xây dựng một hậu cung thật lớn, chắc không có vấn đề gì chứ?"
Nụ cười của Tề Đạo Lâm chợt cứng đờ lại, tiếp đó giơ tay đập hắn một cái, nói: "Nghiệt đồ, ngươi suy nghĩ cái gì thế hả? Ta tưởng rằng ngươi sẽ sục sôi ý chí chiến đấu thế nhưng lại dám mở hậu cung to lớn, tạo phản mà!"
Thạch Hạo chạy trối chết, bị đánh đến mức kêu réo, hét lớn: "Đây chính là lý tưởng cao thượng trong cuộc sống của con, người phải tôn trọng chứ! Gửi gắm hy vọng lên người người không được rồi, xem ra chỉ có thể dựa vào bản thân mình, là nam nhi thì phải tự mình phấn đấu vươn lên thôi!"
Sau cùng, Thạch Hạo bị đánh tới kêu cha gọi mẹ, thật sự không chịu nổi nữa đành thỏa hiệp: "Đừng đánh nữa! Chuyện liên quan đến lý tưởng của con thì khi khác hãy nói, tự mình nỗ lực là được! Hiện giờ, có một chuyện khác, bảo đảm người sẽ hứng thú."
Tề Đạo Lâm không hề bị dao động, vẫn tiếp tục đánh hắn.
"Đạo chủ, người có muốn biết sư phụ của mình đã đi đâu không? Đừng có cầu xin con nói cho đấy nhé!" Thạch Hạo tức giận hét lên.
Lập tức Tề Đạo Lâm cứng đờ, tay giữ nguyên nơi đó, không hề nhúc nhích, hai mắt s��u lắng nhìn chằm chằm Thạch Hạo khiến hắn dựng cả lông tóc.
"Nói... ngươi biết cái gì rồi?" Lời nói của Tề Đạo Lâm run run, thân thể cũng run theo.
Thạch Hạo thấy thế thì vẫn cứ ung dung, đầu tiên là chỉnh lại quần áo của mình, sau đó lại ho khan một tiếng, hắng giọng một cái, kết quả... rước lấy một bàn tay lớn vụt tới!
"Lão già đáng chết, người còn dám bất kính với con thì dù đánh chết con cũng chẳng thèm nói!" Hắn hét lên.
"Đồ nhi ngoan, sư phụ sai rồi, nói đi mà." Lời nói của Tề Đạo Lâm trở nên êm dịu.
Thạch Hạo rùng mình một cái, có chút sợ hãi nói: "Quên đi, con nói vậy, tất cả là vì lý tưởng cuộc đời con, là muốn đoạt cơ duyên, tăng cường thực lực." Hắn an ủi mình.
Hắn nhìn Tề Đạo Lâm rồi nói: "Sau khi con nói ra thì tuyệt đối không được kích động, vạn nhất không khống chế được chính mình thì đừng có làm xằng làm bậy. Nếu không con phải thực hiện chí nguyện của người đã chết, trở thành đạo chủ của Đạo tràng Chí Tôn nữa."
"Thằng nhóc con, dám trù ta à." Tề Đạo Lâm mặt đen như đêm khuya.
"Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh." Thạch Hạo nói, sau đó đợi rất lâu để Tề Đạo Lâm điều chỉnh lại tâm tình. Mãi đến khi lão muốn đánh hắn thêm lần nữa thì Thạch Hạo mới nói: "Con đã thấy Tam Thế Đồng Quan, chín con rồng đang kéo nó, dừng lại ở trong một cổ địa."
"Cái gì?!" Tề Đạo Lâm đứng thẳng dậy, toàn thân tỏa ra vô số phù văn. Một luồng khí thế kinh khủng từ thiên linh cái vút lên trời cao, xé rách tầng mây, chấn động cả vùng núi này.
"Bình tĩnh, đừng có làm bậy nhé." Thạch Hạo nói, hắn rất sợ sau khi kích động quá mức, lão sẽ chạy tới mở luôn quan tài kia.
"Nói mau, chuyện gì xảy ra!" Tề Đạo Lâm giục.
Thạch Hạo cũng không giấu giếm gì nữa, kể từ đầu đến cuối, việc hắn lấy long cốt của chín con rồng để hầm nhừ, muốn nấu ra một nồi long tủy nhưng lại thất bại, còn không quên vẻ tiếc nuối.
"Ấy da, chết ta mất!" Thạch Hạo kêu la đau đớn.
"Cái thằng nhóc con này! Ta đánh chết ngươi! Cái gì ngươi cũng dám ăn là sao hả, ngay cả thứ đó mà cũng dám hầm?!"
Thạch Hạo đầy đáng thương, bị đánh một trận ê ẩm cả người khiến hắn căm giận không thôi, hò hét la lối với lão già, tuyên bố sẽ không dẫn lão theo.
Cuối cùng, hai thầy trò cùng nhau đi tới bình nguyên màu máu để mở Tam Thế Đồng Quan ra.
Nội dung bản dịch này là tài sản riêng của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.