[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 747: Truyền nhân
Thạch Hạo cau mày, trong lòng vô cùng bức bối, vậy mà lại bị lừa vào một đạo trường thế này, hắn chỉ muốn đập đầu xuống đất cho xong, thật mất mặt nhường nào.
Sau này nếu bước chân ra ngoài, e rằng sẽ bị vạn người phỉ nhổ, ngàn người công kích. Có thể tưởng tượng ra tình cảnh ấy, đi tới đâu cũng sẽ bị người ta vây đánh tới đó.
Đến lúc này hắn mới chợt bừng tỉnh, hèn chi Tề Đạo Lâm lại hỏi hắn có từng nghe qua tên ông ta hay không, hóa ra lão già kia cũng chột dạ chứ sao!
"Khà khà, thật là chuyện lạ đời. Đến cả Tề đạo chủ kia cũng đã chạy trốn, rất nhiều năm chưa từng lộ diện, vậy mà còn có người bái nhập môn phái này, tự xưng là đệ tử."
"Ngươi nhất định là báo danh vào Học viện Thiên Tiên chúng ta nhưng không thành công chứ gì?" Liễu sư huynh khẽ hếch cằm, có phần kiêu ngạo nói, bởi lẽ những ai có thể bước chân vào Học viện Thiên Tiên đều là tinh anh trong các tộc.
Kẻ không được tuyển chọn, dưới cái nhìn của hắn đương nhiên là kẻ thất bại, hai người họ không cùng một đẳng cấp.
Lộc Minh cũng nở nụ cười. Hắn là thiên tài mới vừa gia nhập Học viện Thiên Tiên, là huyết mạch dòng chính của bộ tộc Hươu Ngũ Sắc, mạnh mẽ, tự phụ, mang theo nụ cười chế giễu nói: "Nếu thất bại thì năm sau có thể trở lại, biết đâu chừng có thể trở thành sư đệ của ta đấy, cũng không đến nỗi phải đi tới sơn môn nhỏ bé rách nát này. Lẽ nào ngươi muốn xem đây như là nơi tạm trú?"
Những người khác cũng đều nở nụ cười, ánh mắt đầy vẻ khác thường nhìn Thạch Hạo.
Thạch Hạo tức giận, nhưng không phải vì bọn họ mà là vì Tề Đạo Lâm. Lão già này lừa gạt hắn thật thê thảm, hắn còn nghĩ rằng đạo trường Chí Tôn ghê gớm vô cùng!
"Cố gắng nỗ lực đi, ta rất coi trọng ngươi, biết đâu chừng năm sau ngươi thật sự có thể trở thành sư đệ của chúng ta?" Một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi cũng nói, rất kiêu ngạo, tựa như một con khổng tước nhỏ đang xòe đuôi khoe mẽ.
Thạch Hạo vô cùng khó chịu. Rõ ràng hắn đã thông qua Thiên Quan khó nhất của Học viện Thiên Tiên, bước lên thang trời, vậy mà bây giờ lại trở thành kẻ sa cơ lỡ vận, bị đệ tử của viện này khinh thường.
"Được rồi, ở đâu thì về đó đi. Không có chuyện gì đừng quấy rầy ta, lại càng không được đi loạn trong đạo trường Chí Tôn này." Thạch Hạo sầm mặt mà nói.
"Ôi, còn có chút nóng nảy cơ đấy!" Lộc Minh trêu chọc, cặp sừng hươu Ngũ Sắc trên đầu hắn phát sáng.
Rất nhiều người cười phá lên tỏ vẻ xem thường.
"Đúng rồi, nơi đây từng có kiến trúc rộng lớn, rốt cuộc vì sao mà sụp đổ rồi?" Có người hỏi.
Mọi người nghe vậy lập tức dời sự chú ý đi, không còn nhìn Thạch Hạo nữa mà chuyển sang quan tâm đến vấn đề này.
"Các ngươi nghĩ xem, Tề đạo chủ khiến người và thần cùng phẫn nộ, thật là tiếng xấu vang xa, gây ra quá nhi��u chuyện ác. Dãy núi này ở một thời kỳ nào đó từng có lầu vàng điện ngọc liên miên, vô cùng đồ sộ, nhưng tất cả đều là do lão trộm cắp từ các đại giáo khác mang về, lẽ nào có thể yên ổn sao?" Liễu sư huynh nói.
"Cuối cùng cao thủ của những đại giáo này cùng nhau xuất hiện, cả thiên hạ đồng lòng đánh đuổi lão ta. Làm sao có thể để yên khi bảng hiệu kiến trúc của mình bị đặt ở chỗ này? Thực sự quá mất mặt! Cuối cùng thà hủy diệt nơi này cũng không cho lão ta rêu rao, vì thế mà tất cả đều trở thành phế tích." Một vị sư tỷ bổ sung.
"Sao ta lại nghe nói tư chất của Tề Đạo Lâm hiếm có trong thiên hạ?" Cảnh Tiểu Nhu nói.
"Ài, người này tuy tiếng xấu vang xa nhưng quả thực rất lợi hại. Nếu không, làm sao có thể thành công trộm cắp truyền thừa của mười mấy đại giáo, lại còn trở thành đệ tử nòng cốt của bọn họ chứ?"
"Ông ta tại sao phải làm vậy, là có ý gì?" Có người mang theo vẻ nghi hoặc.
"Một là lão rất mê võ đạo, muốn dung hợp cốt văn trăm nhà, sáng chế ra thiên công mạnh nhất. Hai là vì hắn có tâm tư muốn khôi phục lại một cổ giáo cấm kỵ nào đó." Vẻ mặt Liễu sư huynh có chút kỳ lạ.
"Là đại giáo nào mà đáng để hắn làm như vậy?" Có người kinh ngạc.
"Không biết, chỉ là nghe nói, đại giáo kia người ít đến đáng thương nhưng cũng kinh khủng đến không thể tưởng tượng nổi." Một vị sư tỷ nói.
Liễu sư huynh tiếp lời: "Nghe đồn, đạo thống kia vào thời khắc chuyển giao chức vị, khi vừa tuyển chọn Tề Đạo Lâm thì bị đại địch xâm lấn, vị lão Giáo chủ nọ quyết đoán để Tề Đạo Lâm rời đi nhằm bảo toàn tính mạng cho hắn."
"Uhm, theo tin tức ngầm nói thì đại địch vây công đạo thống kia đáng sợ đến mức các ngươi cũng sẽ không tưởng tượng nổi." Một vị sư huynh khác nhỏ giọng nói.
"Là những ai?"
"Nghe nói là nhân vật cổ xưa nhất của Tiên Điện, ngủ say từ thời Thái Cổ thức tỉnh, mời thêm vài vị nhân vật chí cao khác cùng tham gia vây công."
Mọi người hít vào một ngụm khí lạnh. Tiên Điện là nơi nào chứ? Chưa bao giờ có quá năm người, thế nhưng luôn bá đạo thiên hạ, uy chấn vạn cổ.
"Suỵt! Những chuyện cũ năm xưa không nên bình phẩm nhiều." Một vị sư huynh nhắc nhở, cẩn thận tai họa từ miệng mà ra.
Liễu sư huynh lại nói: "Nghe đồn sau khi bị đưa đi, Tề Đạo Lâm vốn là muốn đi tìm truyền thừa của sư môn nhưng cuối cùng không thu hoạch được gì nên mới ăn trộm tinh hoa trăm nhà để tăng cường thực lực bản thân."
"Có thể thông cảm được." Cảnh Tiểu Nhu nói.
"Này, sư muội tuyệt đối không nên đồng tình với lão ta. Khi còn trẻ quả thật là không may, nhưng ngươi xem sau đó lão ta đã làm chuyện gì khiến người và thần cùng phẫn nộ, tiếng xấu lan truyền khắp chốn!" Liễu sư huynh nhấn mạnh.
"Đúng rồi, mọi người xem nơi đó không phải có một đống rỉ đồng xanh kia sao?" Có người chỉ về một ngọn núi, nơi đó có một khu vực xám ngắt, toàn là rỉ đồng xanh.
"Tề Đạo Lâm đã từng đi đến Tiên Điện, trộm về một cái phòng đồng dùng làm nhà xí."
Mọi người yên lặng, lại biết thêm một điều về vị đạo chủ này: lão ta thù dai ra sao và hiếm thấy đến nhường nào.
Thế gian có đồn đại, nếu Tiên Điện không phải có hai người sống đến mức quá cổ lão, tu vi thâm sâu khó lường, thì Tề Đạo Lâm sớm đã tới báo thù rồi.
Thạch Hạo đang suy nghĩ, yên lặng không nói.
"Ồ, ngươi cũng nghe chăm chú quá, còn bảo vệ cái sơn môn rách nát này sao? Cố gắng tu hành đi, năm sau còn có cơ hội gia nhập Học viện Thiên Tiên của chúng ta." Có người rất kiêu ngạo nói, với điệu bộ của kẻ thành công ra vẻ dạy bảo.
"Biến hết đi, phiền phức quá." Thạch Hạo phất tay.
"Đừng nói là ngươi rất hi vọng trở thành đệ tử của nơi này đấy chứ?" Lộc Minh cười khà khà không dứt.
Liễu sư huynh tựa như nhớ ra điều gì, nói: "Mấy ngàn năm trước, Tề Đạo Lâm tâm huyết dâng trào, quả thật từng xuất hiện ở đây một lần, dạy dỗ một ít đệ tử, kết quả..."
"Kết quả thế nào?" Mọi người hiếu kỳ.
"Kết quả bị đệ tử các giáo đánh cho chạy thục mạng, những người kia đều rời khỏi đạo trường Chí Tôn, cũng không còn xuất hiện nữa, có lẽ hiện tại rất thê thảm." Liễu sư huynh nói, hơn nữa còn liếc Thạch Hạo một cái đầy ý xấu.
"Không phải có người nói, đó cũng chẳng phải do Tề Đạo Lâm dạy dỗ, mà chỉ là có người phát hiện Tề Đạo Lâm lưu lại một bộ phận truyền thừa thôi sao."
"Sai rồi, có hai người là do chính ông ta tự mình dạy dỗ, kết quả bị đệ tử các giáo đánh đập rất thê thảm, sau đó bỏ chạy biệt tăm, không trở về nữa."
...
Thạch Hạo nghe bọn họ bàn tán thì cũng nhận ra mấy ngàn năm trước thật giống như có chuyện như vậy.
"Người anh em, ngươi có phải đã đạt được truyền thừa gì ở đây không?" Có người ánh mắt lấp lánh nhìn về phía hắn.
Suy nghĩ của Thạch Hạo không đặt trên bọn họ, mà là đang nghĩ nếu ngày sau hắn bước chân vào thiên hạ mà nói ra tên đạo trường Chí Tôn thì không biết có giống như hai vị sư huynh kia, bị đệ tử các giáo đuổi giết hay không.
Bất quá, dù có tệ đến mức nào thì liệu có tệ hơn cả việc hắn bại lộ thân phận không?
"Mấy ngàn năm rồi, cũng không thiếu người đến đây tìm cơ duyên, tự xưng là đệ tử của giáo này, muốn chiếm núi, kết quả đều bị đánh cho thảm thương." Liễu sư huynh nói.
"Khà khà..." Có vài tên học viên cũ không có ý tốt cười rất kỳ quái nhìn về phía Thạch Hạo.
"Cười cái gì mà cười, biến hết cho ta! Ta nhắc lại lần nữa, đây là đạo trường của ta!" Thạch Hạo nói.
"Ôi, tính tình cũng nóng nảy quá đi mà! Ngươi đã tự xưng là đệ tử của đạo trường Chí Tôn vậy thì cứ dựa theo quy tắc cũ trong lịch sử mà làm!" Liễu sư huynh nói.
"Là quy tắc cũ gì?" Lộc Minh nóng lòng muốn thử.
"Tất nhiên là đập hắn một trận, khiến hắn giống như mấy vị sư huynh kia của hắn, chạy trối chết rồi biến mất." Liễu sư huynh cười cợt.
Đồng thời có người nói thêm: "Thật muốn truyền tin tức ra ngoài để đệ tử các giáo cùng tới!"
"Xem ta đây!" Lộc Minh ra tay, cặp sừng hươu Ngũ Sắc trên đầu phát sáng, bắn ra một mảnh cốt văn.
Thế nhưng trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, một chiếc sừng hươu bị bẻ gãy phát ra tiếng "cọt kẹt", xuất hiện trong tay Thạch Hạo khiến mọi người giật mình.
"Mấy ngày nay mệt gần chết, ngươi đúng là người cẩn thận, lại dâng sừng hươu cho ta tẩm bổ thân thể." Th��ch Hạo nói, đã nghe bọn họ nói không ít bí mật trong thời gian dài như vậy, hắn càng lúc càng khó chịu.
"Ầm!"
Một khắc sau, Lộc Minh bay văng ra, lăn xuống núi.
Mọi người đờ người ra. Đây là một sơ đại sao? Cũng quá lợi hại mà, tuy Lộc Minh là học viên mới nhưng chỉ một chiêu đã bị đánh bay thì khó mà tưởng tượng nổi.
Sắc mặt Liễu sư huynh thay đổi, lập tức xoay người muốn bỏ đi.
"Vèo!" Thạch Hạo như một mũi tên rời cung chớp mắt đã đến sau lưng hắn, túm cổ hắn nói: "Cây liễu thành tinh sao?"
Thạch Hạo thở dài, thấy hắn cùng tộc với Liễu Thần nên không ra tay nặng, tát bay hắn xuống chân núi.
Liễu sư huynh sống lưng lạnh toát. Đây là quái vật gì? Đập hắn cứ như đập gà vậy.
"Ngươi là tộc Hoàng Kim Loan sao?" Thạch Hạo tập trung mục tiêu tiếp theo, không chút khách khí, gọn gàng nhanh chóng lấy xuống một miếng thịt ở đùi con chim phượng màu vàng, với thân thể khổng lồ của nó thì cũng không đến nỗi bị thương nặng.
Sau đó Thạch Hạo lại tập trung tên còn lại nói: "Ngươi là một con thuồng luồng sao? Gỡ xuống một tảng thịt rồi biến đi."
Một đám người trợn mắt há mồm, đặc biệt là những học viên mới càng bị đả kích gấp bội, mang theo lý tưởng lớn lao cuối cùng mới tiến được vào Học viện Thiên Tiên, kết quả lại bị nghiền ép trước một môn phái nhỏ đã lụn bại.
Đây không phải chỉ là một đạo thống có tiếng xấu lan xa sao, chỉ một thiếu niên xuất hiện thôi mà đã lợi hại đến nhường này?
Hơn nữa thiếu niên này cũng thật hiếm thấy, nhìn chằm chằm bọn họ như nhìn thức ăn, muốn nhai nuốt ngay lập tức, thật quá khủng bố.
"Mau đi báo cho cao thủ trong Học viện, nơi này lại xuất hiện ác ôn rồi, môn phái có tiếng xấu lan xa kia lại tro tàn sống dậy rồi!" Có người hô to.
"Ầm!"
Thạch Hạo ra tay, một đám người bị chấn cho lảo đảo. Hắn kiểm tra từng người một, cướp đoạt nguyên liệu nấu ăn khiến nơi này liên tục truyền ra tiếng hét thảm.
"Các sư huynh nói bậy thôi, đây rõ ràng là một đạo thống kinh khủng mà!"
"Sư đệ, đạo trường lụn bại này quả thực tiếng ác đầy rẫy, thế nhưng chúng ta chưa từng nói thực lực của bọn họ yếu ớt. Năm đó là đệ tử của các giáo cùng nhau ra tay mới đánh cho mấy tên truyền nhân kia tàn phế rồi bỏ chạy." Một tên sư huynh giải thích.
Cuối cùng ngoại trừ nữ đệ tử Cảnh Tiểu Nhu kia thì tất cả những người khác đều bị cắt lấy một phần thân thể làm nguyên liệu nấu ăn, sau đó lăn xuống núi lớn, tất cả đều rên la.
"Xem ngươi làm người cũng không đến nỗi nào, không xem thường đạo trường Chí Tôn, ngươi đi đi." Thạch Hạo khoát tay áo.
"Ngươi... tên là gì?" Sắc mặt Cảnh Tiểu Nhu hơi trắng bệch hỏi, nàng cảm thấy người này cũng hiếm thấy và đáng sợ giống như Tề Đạo Lâm trong truyền thuyết, không phải hô đánh hô giết mà là hô ăn hô uống, coi mọi người thành nguyên liệu nấu ăn.
"Đạo trường Chí Tôn... Đại sư huynh." Thạch Hạo nói.
Rốt cuộc nơi này cũng yên tĩnh lại, Thạch Hạo xua tan phiền muộn, bắt đầu đắc ý nhóm lửa, rửa sạch một đống lớn đồ ăn như sừng hươu, thịt chim phượng, râu thuồng luồng rồi hầm chung với nhau.
"Cái này gọi là canh hỗn hợp, đại bổ đây." Hắn chờ thức ăn ngon chín mềm.
Tề Đạo Lâm không một tiếng động xuất hiện, gật gật đầu nói: "Không tồi, mạnh hơn hai tên sư huynh kia của ngươi nhiều, cũng không do dự thiếu quyết đoán. Đừng kiêng kỵ, nên ra tay cứ ra tay."
Vẻ mặt Thạch Hạo cứng đờ, đối với chuyện bị bắt cóc này cùng những lời đồn nghe được về đạo trường Chí Tôn khiến hắn rất tức tối.
"Đừng có bí xị như vậy. Bao nhiêu người cầu xin ta dạy thần thông cho đấy, ngươi nên biết đủ đi." Tề Đạo Lâm nói, không chút khách khí bắt đầu ăn thức ăn trong đỉnh.
"Con cảm giác khi trở thành đệ tử của đạo trường Chí Tôn thì giống như chuột chạy qua đường. Sau này nếu ra ngoài không phải bị người người đuổi đánh sao?" Thạch Hạo chất vấn.
"Không cần ra ngoài, tương lai ngọn núi này sẽ náo nhiệt rồi, người ta sẽ chủ động tìm đến. Ngươi muốn ăn sinh linh gì, các chủng tộc lớn đều sẽ xuất hiện, đồng thời trên thân thể vài người còn có Thánh Dược, binh khí hi thế... đủ cả, tùy ngươi thu thập." Tề Đạo Lâm rất vô trách nhiệm nói.
"Ông..." Th��ch Hạo bó tay rồi, cuối cùng nhỏ giọng nói: "Nếu như con ăn một ít hung thú, đánh cho bọn họ gào khóc thảm thiết, sư môn bọn họ tìm con gây phiền phức thì làm sao bây giờ?"
"Không phải còn có ta đây sao? Chỉ cần ta còn tiêu dao trong trời đất này thì kẻ nào dám đụng đến đệ tử của ta thì ta sẽ diệt sạch tất cả môn đồ của bọn họ!" Tề Đạo Lâm thô lỗ nói.
Thạch Hạo yên lặng nhìn ông ta. Lão già này trông có vẻ tiên phong đạo cốt, nhưng lại cực kỳ giống một lão lưu manh.
"Ông chắc chứ? Ví dụ như con đi quanh Học viện Thiên Tiên một lát, mấy lão già trong đó sẽ không trừng trị con chứ?"
Tề Đạo Lâm vung tay lên nói: "Ta mới từ nơi đó về, bọn họ thiếu ta món nợ ân tình, bây giờ hoàn toàn đồng ý rồi. Ngươi là người của đạo trường Chí Tôn sẽ không ai làm gì ngươi."
Rất nhanh Tề Đạo Lâm liền hối hận, khóe miệng âm thầm co giật. Tên nhóc này đúng là chuyện gì cũng có thể gây sự, không khiến người ta bớt lo.
Bởi vì tên nhóc này không chờ đám người kia tìm đến mà lại chủ động xuống núi, tới trước cổng Học viện Thiên Tiên tìm người làm một cái bảng hiệu ghi rằng "tiếp nhận các loại nhiệm vụ".
Hắn ở đây thu phí, giúp người chiến đấu, viết rõ rằng "có thể đánh học viên lớp dưới, cũng có thể đánh cả cấp sư huynh có tuổi", tất cả đều không thành vấn đề, chỉ cần trả đúng giá là được.
"Tiểu tử thối ngươi quay về ngay cho ta!" Tề Đạo Lâm cảm thấy nhức răng.
Thạch Hạo mặc dù rời khỏi cổng Học viện Thiên Tiên nhưng vẫn tạo nên sóng to gió lớn ở nơi này.
"Ngươi muốn đối nghịch với ta phải không?" Tề Đạo Lâm quắc mắt nhìn hắn.
"Không, con chỉ muốn tìm cơ hội trà trộn vào trong, con cần Thần Liên Độ Kiếp." Thạch Hạo chột dạ nói.
"Nói nhảm! Tên nhóc nhà ngươi không phải là muốn thăm dò ta sao?" Tề Đạo Lâm trừng mắt nhìn hắn, sau đó suy nghĩ một chút rồi nói: "Quên đi, cho ngươi cái này. Tìm cơ hội tiến vào tiên trì kia đi, tiện thể vác đạo lữ của ngươi về luôn."
"Cái gì?" Thạch Hạo đờ người ra, nhìn cái thẻ bài kim loại màu đen trong tay.
"Đây là đồ vật của Học viện Thiên Tiên, cầm nó ngươi có thể đi thẳng tới thần trì mà không gặp trở ngại gì." Tề Đạo Lâm nói.
Thạch Hạo rất hoài nghi, nhìn ông ta ra vẻ "ta mới là người không làm chuyện ngu đần như vậy".
"Còn không mau biến đi!" Tề Đạo Lâm giận dữ.
Cuối cùng, Thạch Hạo cũng đi tới Học viện Thiên Tiên!
Mọi tinh hoa ngôn từ trong thiên truyện này đều thuộc về truyen.free, không cho phép lưu hành ở bất kỳ nơi nào khác.