[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 744: Đạo tràng Chí Tôn
Thiên Tiên Thư Viện nổi danh đến vậy sao?
Thiên Tiên Thư Viện quả thực rất cường đại, sở hữu dấu vết tiên nhân để lại. Thế nhưng, nếu bảo họ xưng bá khắp ba ngàn châu, tự nhận là đạo thống tối cao thì Thạch Hạo tuyệt nhiên không tin, cảm thấy có phần khoa trương.
Bách gia tranh danh, chư giáo tranh bá, nào ai dám xưng mình là đệ nhất tuyệt đối, chí cao vô thượng trong thế gian?
"Ngươi có nguyện gia nhập bản giáo, vì nó mà chiến đấu chăng?" Lão ông uy nghiêm hỏi. Đỉnh đầu lão buông xuống từng sợi khí hỗn độn, chân thân tựa như muốn hủy diệt cả thiên địa, lại như chúa tể chúng thần đang bao quát chúng sinh.
Thạch Hạo khẽ do dự, nhắm mắt đáp: "Đồng ý."
Vì Thần Liên Độ Kiếp, hắn tạm thời gác lại mọi chuyện khác. Ví như hiện tại, cứ ứng phó tạm bợ trước đã, sau này rời đi, cùng lắm thì sẽ cố gắng bổ sung và báo danh cho Thiên Tiên Thư Viện.
Lão ông gật đầu, vẻ mặt trang nghiêm, toát ra khí phách vô địch thiên hạ, nói: "Ghi nhớ, ngươi là đệ tử của đạo trường ta. Ngày sau, nếu không thể xưng bá thiên hạ thì sẽ bị trục xuất khỏi đạo trường."
Thạch Hạo thầm oán trách, yêu cầu này thật quá cao. Thiên Tiên Thư Viện có sức lực đến vậy sao? Đệ tử các đời xuất hiện, làm sao có thể tất cả đều thống trị thiên hạ được.
Đồng thời, hắn cũng có chút hoài nghi, sao lão không đề cập tới Thiên Tiên Thư Viện mà cứ luôn nói tới đạo trường?
"Tiền bối, nơi đây là trung tâm của Thiên Tiên Thư Viện sao?" Hắn hỏi.
"Không phải trung tâm của Thiên Tiên Thư Viện, nhưng lại siêu việt bên trên." Lão ông trịnh trọng nói, vẻ mặt trang nghiêm.
Thạch Hạo ngẩn người. Còn có nơi nào trọng yếu hơn cả trung tâm sao? Thân phận của lão già này tuyệt đối siêu phàm. Dám nói như thế thì tuyệt không phải là Viện trưởng, mà chính là Hộ Đạo Giả, hoặc cũng có thể là Tế Linh của Thiên Tiên Thư Viện!
"Được rồi, phải đi qua cánh cửa này. Một khi đã bước vào, cả đời ngươi cũng không thể đổi ý. Cho ngươi cơ hội cuối cùng, có thể suy nghĩ thật kỹ."
Tuy rằng lão rất bình tĩnh và uy nghiêm, thế nhưng Thạch Hạo lại có chút hoài nghi, cảm thấy ngay cả lông mi của lão cũng không hề nhúc nhích. Chẳng lẽ đây là một lão hồ ly gian xảo?
"Ngươi đã quyết định chưa?" Lão ông bình tĩnh hỏi.
"Tiền bối, khi nào thì con có thể hái Thần Liên Độ Kiếp ạ?" Thạch Hạo nhỏ giọng nói. Mục đích lớn nhất khi tiến vào Thiên Tiên Thư Viện chính là vật này, tuyệt đối không thể quên, nên hắn mới kì kèo như vậy.
"Thần Liên Độ Kiếp có thì tốt, dù sao, thứ đồ ch��i như thế này cũng chỉ như thức ăn cho heo, không cần quá để ý." Lão ông nói.
"Cái gì?" Thạch Hạo mở to hai mắt. Lão già này nói chuyện thật quá huênh hoang, ăn nói không biết ngượng miệng. Cần biết rằng, ngay cả Thiên Thần cũng vì vật đó mà không màng sinh tử, đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu!
"Khụ khụ kh��." Lão ông ho một tiếng, nói: "Ngươi nên biết, ngày xưa bản giáo ta từng sở hữu linh căn đệ nhất thượng giới, như vậy đã là quá đủ rồi."
Thạch Hạo cảm thấy choáng váng. Thiên Tiên Thư Viện từng nắm giữ linh căn đệ nhất sao? Hắn nhanh chóng nghĩ tới một cây dược đã từng thấy trước đây, lúc đó ở trong thung lũng bên ngoài Dược Đô, được vô số trận pháp bảo vệ.
Tiểu Tháp từng nói, đó là cây dược thần thánh nhất. Muốn sánh vai cùng nó thì nhất định phải là nơi sâu xa trong cấm khu hoang vắng rộng lớn kia.
Lẽ nào là cây dược đó? Tương truyền, nó được người thượng giới trồng ở nơi đó. Lúc đại kiếp thiên địa diễn ra, quả thật có vài vị cường giả đã đại chiến để tranh cướp.
"Giờ chắc đã bị vứt bỏ từ rất lâu rồi?" Thạch Hạo nhỏ giọng nói. Từ lời lẽ của lão già này, hắn có thể đoán được đôi chút.
"Sớm muộn gì cũng sẽ tìm lại được." Ánh mắt lão ông sâu lắng nhìn về phía cuối bầu trời, cả người tỏa ra luồng khí tức tiêu điều.
"Vậy... hay là nên nói tới chuyện Thần Liên Độ Kiếp đi." Thạch Hạo lầm bẩm, dùng thanh âm yếu ớt nơi cổ họng nói ra, trong lòng lo sợ, có chút bất an.
"Ngươi muốn đi tắm cùng mấy nữ hài kia lắm sao? Chẳng có chút tiền đồ gì cả!" Lão ông trách mắng.
"Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu!" Thạch Hạo cứng miệng đáp.
"Ta hơi phân vân rồi. Nghĩ tới thanh danh một đời của ta, nếu lại dạy dỗ ra một kẻ háo sắc, chẳng phải tự vả vào mặt mình sao?" Lão ông trầm ngâm.
"Tiền bối xin yên tâm, ngày sau con nhất định sẽ rạng rỡ môn hộ!" Thanh âm Thạch Hạo vững vàng, nói năng đầy khí phách.
Trước cửa lớn, lão ông gật đầu. Thân đạo bào vàng óng bay phất phới, tôn lên vẻ siêu phàm thoát tục của lão. Mưa ánh sáng buông xuống, tựa như muốn vũ hóa phi tiên.
"Thần Liên Độ Kiếp coi như không tệ lắm. Tới lúc đó, ngươi nên vào nơi đó tu luyện nhiều một chút, không có vấn đề gì." Lão giục Thạch Hạo bước vào trong cửa lớn.
"Tốt, nếu tiền bối đã nói vậy thì con tự nhiên phải tuân theo mệnh lệnh thôi." Thạch Hạo cùng lão bước vào trong môn khuyết to lớn và hùng vĩ kia.
"Vậy thì hãy lập lời thề ngay tại nơi đây." Lão ông trịnh trọng nói.
Lại còn muốn lập lời thề nữa sao, việc này sao mà hà khắc quá vậy? Thạch Hạo âm thầm bĩu môi.
"Cùng ta tuyên thệ nào!" Lão ông nói.
Một đoạn lời thề không dài, thế nhưng lại vô cùng nghiêm khắc. Sau đó, lão ông bảo Thạch Hạo phun một chút tinh huyết vào đoạn văn vừa thề kia, rồi đốt lên.
"Làm vậy để làm gì?" Thạch Hạo không hiểu.
"Đây chính là đoạn văn nguyền rủa. Một khi phản giáo thì sẽ bị thiên phạt, vĩnh viễn đọa vào kiếp thổ, gặp phải các loại đau khổ cho tới chết." Lão ông hờ hững nói.
"Cái gì? Lại ác độc đến thế, tàn nhẫn đến vậy?!" Thạch Hạo ngẩn người, cảm giác tựa như mình rơi vào thuyền giặc cướp, rồi lại bị bắt lập lời thề để ràng buộc.
"Chưa gì mà đã muốn phản giáo rồi sao?" Lão ông cười ha hả, nhắc nhở: "Lời nguyền này rất lợi hại đó, tiểu tử."
Thạch Hạo trợn tròn mắt nhìn lão, cảm thấy chẳng có chút nghiêm túc gì cả. Lão già này nhìn thì hiền lành, tiên phong đạo cốt, thế nhưng lại không phải như thế.
"Được rồi, vừa gia nhập bản giáo ta, ngươi cần phải tuân theo lời thề." Lão ông nói.
"Không biết tiền bối xưng hô thế nào?" Thạch Hạo hỏi.
"Tề Đạo Lâm." Lão ông mỉm cười nhìn hắn, nói: "Ngươi đã từng nghe qua cái tên này chưa?"
Thạch Hạo lúng túng. Hắn tới thượng giới được bao lâu chứ, hiểu biết về những đại nhân vật thì vô cùng ít ỏi. Thế nhưng, hắn vẫn cố che giấu sự kém hiểu biết của mình, nói: "Con ngưỡng mộ đại danh của tiền bối đã lâu, như sấm bên tai."
Lão ông lộ vẻ kỳ lạ, nói: "Thật sao?"
Hiển nhiên, lão cảm thấy Thạch Hạo không hề biết, chưa từng nghe qua cái tên này.
Không hiểu vì sao mà Thạch Hạo lại cảm thấy, lão già này cứ như vừa trút được gánh nặng. Là ảo giác sao? Vị Viện trưởng hay Tế Linh của Thiên Tiên Thư Viện này lại không có người nhận ra?
Đứng trước cửa lớn hùng vĩ và nhìn về phía trước, những cảnh tượng hiện ra không phải là cả dãy cung điện, mà là dãy núi bao la bát ngát, là mây mù mờ ảo, rộng lớn và tự nhiên.
"Đây chính là đạo trường của thư viện sao? Nó lớn đến mức nào?" Thạch Hạo hỏi.
Tề Đạo Lâm mỉm cười, nói: "Tâm lớn bao nhiêu thì thế giới liền lớn bấy nhiêu, đạo trường của chúng ta cũng sẽ lớn như vậy."
"Khí thế của chúng ta nuốt trọn sơn hà!" Thạch Hạo nói.
"Đúng vậy. Đã như thế thì đạo trường của chúng ta sẽ là vô ngần. Ta dẫn ngươi đi xem một chút." Tề Đạo Lâm nói, tay áo phất lên, mang theo Thạch Hạo lăng không bay đi.
Bên dưới chân bọn họ, núi sông lùi lại. Hồ lớn tựa móng trâu, sông dài như dây lưng. Cực tốc bay xa không biết bao nhiêu vạn dặm.
Mạnh như Thạch Hạo cũng cảm thấy hai tai ù ù, mắt đau nhức. Bởi vì tốc độ quá nhanh, gió cứ như dao cắt mạnh trên mặt, quần áo ma sát tựa như bốc cháy.
"Tiền bối, chúng ta tới nơi nào thế? Sao con cảm thấy có gì đó không đúng? Thiên Tiên Thư Viện dù có lớn gấp vạn lần thì cũng chưa chắc chứa nổi vùng đất này." Thạch Hạo nghi ngờ.
Sau đó, hắn trợn tròn mắt, bởi vì nhìn thấy một vài thành trì, còn có nơi dừng chân của những sinh linh khác, rõ ràng không thuộc phạm vi của đạo trường này.
Hắn nghi hoặc, trong lòng nổi lên nghi vấn. Lão già này đang mê hoặc mình sao?
"Ta đã nói rồi, tâm lớn bao nhiêu thì đạo trường sẽ lớn bấy nhiêu, ngươi không tiếp nhận ý nghĩa của ta sao?" Tề Đạo Lâm vẫn giữ nụ cười hiền hòa đó, chậm rãi lên tiếng.
Trán Thạch Hạo đầy vạch đen, nói: "Đừng nói đạo trường kia chỉ có mỗi môn khuyết kia thôi đấy nhé?"
"Đáp án chính xác." Lão ông gật đầu nói: "Tiến vào trong bản môn này thì ngươi sẽ đối mặt với toàn bộ thế giới. Đây cũng chính là đạo trường của chúng ta. Nếu như giáo phái của kẻ khác có quy định phạm vi nhất định thì đó cũng chỉ là nơi nhỏ bé chật hẹp, há có thể xưng là đạo thống như chúng ta? Đừng quên tên của nó – Đạo Trường Chí Tôn. Nếu có năng lực, thì cả ba ngàn châu của thượng giới cũng sẽ là sân sau của chúng ta."
Thạch Hạo trợn tròn mắt, cũng có thể như vậy sao?
Mặt khác, Tề Đạo Lâm lại vô cùng nghiêm khắc, chỉ điểm giang sơn, toát ra một loại khí phách khí thôn cửu thiên, cẩn thận nhắc nhở hắn phải có tầm mắt bao quát cả trên trời lẫn dưới đất, phải nhìn thấu cả cổ kim tương lai.
"Trước đây, những tiền bối của chúng ta đã ở đâu? Đạo trường lớn như thế, phóng mắt khắp ba ngàn châu này thì đâu đâu cũng là sân sau của chúng ta. Vậy chúng ta đi xem Tiên Điện nằm ở đâu, hay là đi tới biên quan của Đế tộc thử?" Thạch Hạo nói.
"Tiên Điện, cái nơi đó tương lai sau này cũng chỉ là làm nhà xí của chúng ta thôi." Tề Đạo Lâm nói, trong mắt ngập tràn vẻ tức giận. Đây là lần đầu tiên tâm tình lão lại nổi sóng đến vậy.
Xoẹt một tiếng, lão mang theo Thạch Hạo bước vào hư không mờ ảo, trở về lại sơn môn trước đây không lâu. Sau đó ấn tay một cái, ngọn núi phía trước phát sáng, hiện ra một cung điện to lớn, cứ như thiên cung vậy.
"Rốt cuộc, đây chính là Thiên Tiên Thư Viện sao, hay là không phải vậy?!" Thạch Hạo nhỏ giọng nói.
"Sau này đừng nhắc tới Thiên Tiên Thư Viện nữa, cứ nhận mình là truyền nhân của Đạo Trường Chí Tôn đi." Tề Đạo Lâm cười nói.
"Vì sao?" Thạch Hạo không rõ, vì sao Viện trưởng hay Tế Linh này lại không cho nhắc tới đạo thống của mình.
"Nhập Đạo Trường Chí Tôn ta thì đã siêu việt hơn hẳn Thiên Tiên Thư Viện. Sống ở nơi này mới gọi là gốc rễ, chứ không phải những thứ khác!" Tề Đạo Lâm nghiêm túc nhắc nhở, nói: "Nói tóm lại, ngươi cứ cho rằng mình chính là đệ tử của Đạo Trường Chí Tôn là được. Những thứ khác có thể quên đi."
Thạch Hạo ngạc nhiên, trên mặt lộ vẻ hoài nghi, cảm thấy có gì đó không đúng lắm?
"Nơi đây cũng chỉ có hai chúng ta?" Hắn hỏi.
"Ngươi cho rằng Đạo Trường Chí Tôn là nơi nào, ai cũng có thể tới sao? Mỗi đời cũng chỉ có một đệ tử duy nhất. Trên nguyên tắc, nếu như ngươi chưa bị đuổi khỏi đạo trường thì không thể có truyền nhân thứ hai được!" Tề Đạo Lâm nói.
Thạch Hạo càng hoài nghi hơn, thôi chết rồi, chẳng lẽ mình bị lừa bán rồi sao?
Nghĩ tới khả năng này, hắn suýt nữa thì thổ huyết. Xưa nay đều là hắn lừa gạt người khác, hôm nay lại bị người khác hãm hại sao?
Đạo trường chỉ có đúng một truyền nhân, sao lại giống Cung Điện Chí Tôn thế?
"Về việc tu hành, nếu có nghi vấn thì có thể hỏi ta. Đương nhiên, không phải pháp môn cụ thể, mà lại nằm ở phương diện lớn hơn. Vô Địch Đạo thật sự thì phải hơn hai ngày nữa mới có thể truyền cho ngươi được." Tề Đạo Lâm nói.
"Vô Địch Đạo?" Trong lòng Thạch Hạo nóng rực, hắn rất muốn học. Là Thiên Siêu Thoát của Nguyên Thủy Chân Giải ư?
"Tuyệt học quét ngang ba ngàn châu, tự nhiên được coi là vô địch rồi." Tề Đạo Lâm ngạo nghễ nói. Đương nhiên, hiện tại lão vẫn chưa truyền pháp môn này.
Thạch Hạo suy tư cẩn thận, nghĩ tới chín bộ long cốt, cùng với quan tài đồng cổ, nói: "Tiền bối, thế gian này có luân hồi sao?"
Bản dịch tinh xảo này là thành quả lao động không ngừng, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.