Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 742: Bước qua thang trời

"Đây là một quái vật, vượt qua được năm ải, hơn nữa tốc độ lại nhanh đến kinh người, thật sự khó tin nổi!"

"Chẳng lẽ hôm nay sẽ có đại sự xảy ra sao? Kẻ này thật sự phi thường!"

Trước cổng thư viện, đám đông kinh ngạc, rất nhiều người không thể tin vào mắt mình, một thiếu niên có vẻ ngoài hi���n lành lại yêu nghiệt đến vậy, liên tiếp phá vỡ năm ải, một mạch tiến thẳng.

Đã bao nhiêu năm rồi không có ai tới khiêu chiến? Thiên Thê vốn khó đi, từng làm khó vô số thánh hiền, xưa nay, những nhân vật tuyệt diễm, những Thiên Thần cổ đại ấy, dù từng thử sức nhưng đều đại bại.

Trên đài cao, một luồng sáng chói lòa bùng lên, Thạch Hạo vung tay kịch liệt chống đỡ, những sợi pháp liên mang âm thanh kim loại lanh lảnh vờn quanh hắn.

Đây là ải thứ sáu, hắn đang đối kháng với xích thần trật tự, dùng tu vi Tôn Giả cảnh để phá giải.

"Kẻ này, trước đây trông thật đáng ghét, một tên sở khanh đích thực, nay nhìn lại thì cũng khá khẩm hơn, vừa đẹp trai lại vừa lợi hại!"

"Này, đừng có nhìn hắn bằng ánh mắt si mê như thế nữa được không?"

"Thực ra hắn cũng chẳng kém cạnh ai, tóc óng ánh, mắt có thần, dung mạo thanh tú, hơn nữa còn rất lợi hại, quả thực trông vô cùng anh tuấn!"

Một đám thiếu nữ hưng phấn, gương mặt tràn đầy kích động, có một số người thay đổi lập trường ngay lập tức, không còn căm ghét Thạch H���o nữa mà thái độ dần dần hòa nhã hơn.

Mọi người nhìn về trước, Thạch Hạo phát ra ánh hào quang chói mắt, những luồng khí tức quanh thân không ngừng bốc lên, tựa như thần diễm đang bừng bừng nhảy múa, làm nổi bật vẻ oai hùng bức người của hắn.

"Rầm!"

Hắn đang xuất thủ, tung quyền ấn mạnh mẽ tới, một luồng âm thanh gào thét như nước lũ vang lên ù ù bên tai mọi người, luồng sức mạnh này kéo theo nguyên khí từ bốn phía, khiến cả vùng xung quanh rung chuyển.

Bóng người cao lớn, thần quang ngút trời, tựa như thần linh chí tôn giáng thế, đánh đâu thắng đó, quét ngang tất cả, chấn động cả không gian nơi đây.

"Sao lại... như vậy?" Giọng Ngô Phong run rẩy, không thể tiếp nhận hiện thực này, nghĩ đến thái độ gay gắt trước đây của mình, rồi lại nhìn dáng vẻ thần võ ngút trời của đối phương, sắc mặt hắn liền trắng bệch.

Bên cạnh hắn cũng có một nhóm người, ai nấy đều im bặt, trước kia bọn họ cùng nhau chế nhạo Thạch Hạo, châm chọc rằng hắn không biết trời cao đất rộng, ảo tưởng có thể bước lên Thiên Thê.

Chuyện lại diễn biến thế này, đây là cú phản công bất ngờ nhất, khiến bọn họ cứng đờ, trong lòng chấn động, tất cả đều lộ vẻ hoảng hốt, nội tâm dâng trào sóng lớn.

"Ta vẫn chưa tới chậm." Một thiếu nữ áo lam nhẹ nhàng đi tới, con ngươi tựa ngọc thạch, mái tóc lam nhẹ nhàng đung đưa như thác nước xanh biếc.

Nàng mang theo ý cười, cả người tỏa sáng, vẻ đẹp dịu dàng khó tả, tựa hồ được tạo nên từ nước, trong sự thông minh tài trí còn ẩn chứa khí chất thần thánh, thu hút sự chú ý của mọi người.

"Ôi, là Thiên Dao! Không ngờ tiếng chuông này đã kinh động đến nàng!"

Chỉ trong nháy mắt, nơi đây lập tức trở nên náo nhiệt, rất nhiều nam tử lộ ra ánh mắt nóng bỏng nhìn về nơi đó, nhìn về bóng người xinh đẹp kia.

"Ha ha, đã kinh động tới mỹ nhân trên Bảng Tuyệt Sắc rồi, Thiên Dao xếp hạng thứ tư đã lộ diện."

Không riêng các nam tử đang kinh ngạc, lộ ánh mắt nóng rực, dù là một vài cô gái cũng kinh ngạc, dành sự quan tâm cực độ cho cô gái xinh đẹp tựa tinh linh này.

"Tin tức lớn, Thiên Dao sư muội đã xuất quan rồi, chư vị sư huynh sư đệ còn giữ được bình tĩnh sao? Nhanh tới nhìn kìa!"

Rất nhiều người nơi sâu trong thư viện đã nhận được tin tức, ai nấy cũng đều kinh ngạc, tất cả đứng dậy chạy về phía cổng thư viện.

"Là hắn đang đạp Thiên Thê?" Thiên Dao vén mái tóc dài xanh biếc, trên gò má trắng mịn nở nụ cười, nhìn chằm chằm vào nơi đó.

Rầm rầm, một đám người chạy đến, cả nam lẫn nữ.

"Thiên Dao sư muội, tên quỷ này chẳng có ý tốt đâu, hắn muốn tắm cùng muội đó." Có người mở lời nhắc nhở, ngàn vạn lần phải cẩn thận.

"Này, Liễu sư huynh, huynh đừng có mắng chửi người ta như vậy được không?" Có nữ học sinh tức giận nói thế cho Thạch Hạo.

Thiên Dao nghe thế thì cười khẽ, hàm răng trắng sáng, nàng cũng không hề biểu lộ điều gì, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng người trên đài cao.

"Ầm!"

Đang lúc này, trên đài cao xảy ra dị biến, những pháp liên trật tự kia đồng loạt phát sáng, bắt đầu bùng cháy dữ dội rồi hóa thành màu hoàng kim, sau đó quấn lấy Thạch Hạo.

"Khí tức thật là mạnh!" Mọi người đều ngưng thần, ai nấy cũng hồi hộp, dù cách rất xa nhưng vẫn cảm thấy hô hấp khó chịu, nơi ngực bức bối.

"Đây là trật tự Thẩm Phán, thử thách về sự lý giải đối với Pháp!" Thiên Dao nói, đôi mắt đẹp chớp chớp, thần hi lấp lánh, quần áo xanh lam phấp phới rất là kinh diễm. (*): Thẩm phán: Xét xử.

Rắc rắc!

Tiếng vang truyền đến, tất cả mọi người đều rùng mình, xích thần màu vàng kia đang áp sát lại gần, sau đó tiến vào trong máu thịt của Thạch Hạo hòng cắt đứt hắn thành từng đoạn.

Cùng lúc đó, vòng sáng lượn lờ, âm thanh nổ vang, pháp liên va chạm lóc bóc, đốm lửa bắn tung tóe.

Tất cả mọi người đều biết, Thạch Hạo đang gặp phải phiền phức lớn, nếu không thể phá giải, hắn có thể sẽ bị xích thần cắt đứt thân thể, máu nhuộm Thiên Thê.

Sắc mặt trắng bệch của Ngô Phong lúc này chuyển hồng hơn một chút, nói: "Ta biết ngay mà, hắn sẽ thất bại thôi, trước đây cũng chỉ là lừa dối, bây giờ thì lộ nguyên hình rồi."

"Ồ?" Có người kinh ngạc, đây là một người đàn ông, áo tím tung bay, oai hùng vô cùng, trong ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén tựa tia điện lạnh lẽo.

"Dạ Lăng Tuyết sư huynh cũng đến rồi, hắn đã xuất quan." Có người bật thốt lên vì kinh ngạc, hiển nhiên đây là một nhân vật có tiếng tăm, chính là kỳ tài của Thiên Tiên Thư Viện, một cao thủ vô cùng mạnh mẽ.

Dạ Lăng Tuyết nhìn lên đài cao, lộ ra nụ cười nhạt, nói: "Xem ra hắn đã gặp phải phiền toái lớn rồi, chưa chắc đã vượt qua được ải này."

"Hắn sẽ thất bại thôi, thân thể chuẩn bị đứt lìa, Thiên Tiên Thư Viện cũng không phải nơi mà ngươi có thể đi vào!" Ngô Phong nói nhỏ, vẻ mặt đầy căm ghét và dữ tợn mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày, hắn nắm chặt nắm đấm, căng thẳng quan sát, vô cùng hi vọng Thạch Hạo sẽ thất bại.

Rắc rắc!

Đột nhiên, những pháp liên trên đài cao ấy đứt đoạn, đã bị Thạch Hạo cắt đứt, hắn tựa như ma thần tắm mình trong biển lửa, khắp người là cốt văn, thần diễm bốc cao mấy chục trượng.

Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ pháp liên đều tách ra, hóa thành ánh sáng lung linh, phân tán về tám phương.

Thạch Hạo đứng nơi đó, quay lưng về phía mọi người, tựa như một chiếc lò thần đang phóng thích thần uy bàng bạc, ánh lửa ngập trời.

Boong!

Tiếng chuông thứ sáu vang lên, truyền khắp trong ngoài Thiên Tiên Thư Viện.

Vào lúc này, dù là những học sinh không biết tiếng chuông này đại biểu cho ý gì cũng phải ngẩng đầu lên, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, quan sát xem chuyện gì sắp sửa xảy ra.

Mà trong phố chợ thì lại đại loạn.

Cho tới cổng thư viện, tiếng người huyên náo, rất nhiều người há hốc miệng.

Tần Lâm, người đã bị đẩy khỏi danh sách Thập Đại Mỹ Nhân, là mỹ nhân xếp hạng thứ mười một, vốn tâm tình vô cùng tệ, chế giễu Thạch Hạo, nhưng không ngờ lại gặp phải một quái vật, lại có biểu hiện kinh người đến vậy.

Môi anh đào đỏ mọng khép chặt, đôi mắt mở to, vẻ mặt kinh sợ, cảm thấy không tin vào mắt mình, nội tâm đập thình thịch không ngừng, thiếu niên bị nàng khinh bỉ, vậy mà hôm nay lại tạo nên một truyền kỳ, phá tan thần thoại phủ đầy bụi bặm kia?!

"Thành công ải thứ sáu, còn ba ải nữa thì hắn sẽ thành công, khó tưởng tượng nổi, bao năm rồi chưa hề có ai xông Thiên Thê, nay lại bị hắn xông qua."

"Nếu hắn thành công, nhất định sẽ được ghi vào sử sách của Thiên Tiên Thư Viện ta!"

"Cũng chưa chắc, nghe nói khả năng Phượng Vũ vượt qua ải này cũng khá cao, chỉ là không bị lộ ra ngoài, có cao thủ đã che đi đạo chuông, chưa từng để nó vang lên."

Đám người bàn luận sôi nổi, tất cả đều kích động và phấn chấn, đương nhiên cũng có không ít người đố kỵ, thần sắc phức tạp, nghĩ đến cảnh công kích Thạch Hạo trước đây thì không khỏi luống cuống.

Hiển nhiên, một vài giáo đầu của Thiên Tiên Thư Viện cũng đã biết, Chân Thần, Thánh Giả, Thiên Nhân tộc lần lượt xuất hiện. (*): Giáo đầu: Người dạy học, giáo viên.

"Ồ, ta vẫn chưa hề thấy hình dáng của hắn, sao còn chưa xoay người lại chứ." Thiên Dao nói, khẽ nhíu chiếc mũi xinh đẹp, nàng chỉ thấy được một bóng lưng mà thôi.

Dạ Lăng Tuyết im lặng, mới vừa rồi còn cho rằng Thạch Hạo sẽ thất bại, nhưng vừa dứt lời thì đối phương liền phá ải.

Trên đài cao, cảnh tượng lại biến.

Sương trắng khuếch tán, vảy rồng lấp lóe trên không trung, một chiếc long trảo tựa như ngọn núi nhỏ ập tới, hàn quang lấp lánh vô cùng sắc bén, bao phủ thiếu niên kia. (*): Long trảo: vuốt rồng.

Ầm!

Rất nhiều người hoảng sợ lùi về sau, đây là một loại thiên uy khiến lòng người kinh sợ, tựa như một vị chí tôn giáng lâm, nhìn xuống đám giun dế bọn họ.

"Uy thế tinh thần, khảo nghiệm sức chịu đựng." Một vị Chân Thần khẽ nói, thốt ra ý nghĩa chân chính của cửa ải này.

Thạch Hạo đứng nơi đó, mi tâm phát sáng, thần thức tựa mặt trời, thân thể tuy rung động nhưng không hề lùi lại nửa bước.

Boong!

Một lát sau, cự long biến mất, tiếng chuông vang lên, hắn đã vượt qua ải thứ bảy.

"Uy thế như thế dù là người đã nhen nhóm Thần Hỏa cũng không chịu nổi, hắn lại chặn được!" Có Thiên Thần kinh ngạc.

Khu vực phụ cận, rất nhiều người như vừa từ dưới nước đi lên, mặc dù không ở trên đài cao nhưng cũng bị ảnh hưởng lây, đặc biệt là những học sinh kia, có người suýt nữa thì đã bất tỉnh.

Cửa ải này nhìn thì dễ nhưng kỳ thực là đối kháng tinh thần, là mài giũa ý chí, thiếu niên này chưa hề ngã xuống.

"Chính là hắn sao?" Vào lúc này lại có người tới, là mấy vị kỳ tài mạnh mẽ nhất của thư viện.

Đồng thời, cách đó không xa còn có hai mỹ nhân trên Bảng Tuyệt Sắc đang cùng nhau đi tới nhìn về nơi này, đều là quốc sắc thiên hương.

Lúc này liền xuất hiện vẻ ngạc nhiên đầy thú vị, không ngờ lại có thể nhìn thấy những người này, thế nhưng rất nhanh sau đó mọi người lại quay đầu, chưa hề quan tâm nhiều tới đó mà nhìn chằm chằm bóng người đang đứng trên đài cao kia, bởi vì chỉ còn hai ải nữa mà thôi.

Thiên địa tối tăm, dù là bóng lưng của Thạch Hạo cũng trở nên mờ ảo, khó mà thấy rõ được, tựa như rơi vào u minh, trong hư không xuất hiện một chiếc đèn xanh nhỏ bằng hạt đậu.

Thạch Hạo ngồi xếp bằng nơi đó, đối diện với chiếc đèn xanh.

"Đạo là thế nào?" Bên trong đèn xanh truyền ra lời nói, truyền vào tai mỗi người.

Thạch Hạo yên tĩnh trong chốc lát, mở miệng: "Không gốc không thân, không lá không tốt. Vạn vật vì sinh, vạn vật vì thành, sinh mệnh là Đạo."

"Đạo là thế nào?" Bên trong đèn xanh vẫn là câu nói đó.

"Sinh trước thiên địa, buồn tẻ tĩnh mịch, độc lập nhưng không đổi, đi vòng nhưng không hiểm, có thể là mẹ thiên hạ, có thể gọi là Đạo." Thạch Hạo lại đáp.

"Đạo là thế nào?"

"Lẽ phải xuất hiện, thứ này có thể thao túng."

"Đạo là thế nào?"

"Một Âm một Dương, chính là Đạo."

"Đ���o là thế nào?"

...

Một hỏi một đáp, Thạch Hạo giải thích trên mỗi phương diện khác nhau, thế nhưng mỗi vấn đề đều rất sâu xa, dù là bá chủ nói mấy ngày mấy đêm cũng khó mà thấu đáo được.

Cũng bởi vậy trên thế gian này, tất cả mọi người đều cầu Đạo và tu Đạo.

Sau đó hắn đứng dậy, một cước đá đổ chiếc đèn xanh, nói: "Đây chính là Đạo!"

Mọi người trợn tròn mắt, không hiểu chuyện gì xảy ra.

"Tên này điên rồi à? Lại dám vô lễ như thế!" Mãi sau có người mở miệng.

Cũng có người lại cười trên nỗi đau của người khác, ha hả cười lớn.

Nhưng mà, nằm ngoài dự liệu của người khác, đèn xanh biến mất, trong thiên địa truyền tới tiếng chuông ngân vang, cổ kính và trong trẻo.

Thạch Hạo đi về trước, tiến tới ải cuối cùng, áp chế tất cả mọi người, không một ai dám nói gì.

Nơi đó tối tăm, kèm theo từng làn sương mù thần bí, lúc này đã không còn cách nào nhìn rõ được hình dáng của Thạch Hạo, bóng lưng ấy đã trở thành một đường nét mờ ảo mà thôi.

"Chúng ta tới chậm rồi sao, đã bỏ qua việc trọng đại, ngay cả hình dáng kia cũng không thấy được." Có cô gái khuynh thành tựa như bước ra từ tranh mở miệng, mang theo vẻ tiếc nuối.

Đây lại là mỹ nhân trên Bảng Tuyệt Sắc, có tới hai người xuất hiện cùng một chỗ, ai nấy đều mang vẻ kinh ngạc nhìn lên đài cao, không hề nghĩ rằng người kia lại đạt đến mức ấy.

Ngay cả mấy vị kỳ tài cũng lộ vẻ nghiêm túc, giữ sự im lặng.

"Còn lại ải cuối cùng, hắn có thể qua không?"

Tới lúc này thì mọi người chợt tỉnh giấc, ai nấy cũng hồi hộp chờ mong, muốn chứng kiến kết quả cuối cùng.

Nơi đó xuất hiện một cánh cửa bằng xương, bên trong tràn ra hỗn độn, ngập tràn khí tức thần bí.

"Bước vào cánh cửa này, lúc đó sẽ đối mặt với trời, nếu không chịu nổi, hình thần đều diệt."

Bên trên cánh cửa bằng xương xuất hiện một hàng chữ vô cùng rực rỡ, khiến tất cả mọi người đều run trong lòng, âm thầm tự hỏi nếu là bản thân mình thì có dám tiến vào không?

Thạch Hạo cơ bản chưa hề do dự chút nào, cứ thế tiến vào trong, kết quả... cửa xương đổ nát, chớp mắt đã diệt vong.

"Đạo tâm kiên định, qua." Thanh âm to lớn vang lên, đang than nhẹ, như thán phục rằng hắn đã vượt ải thành công.

Chuyện này... mọi người cảnh giác, tám cửa ải đầu đủ để ngăn cản tất cả mọi người, cửa ải cuối cùng thì cũng chỉ là khảo nghiệm xem niềm tin của một người có đủ kiên định hay không mà thôi, nói dễ thì dễ mà khó cũng quá khó.

Nếu như chần chừ thì tự nhiên thất bại, hoài nghi bản thân mình, thì còn có đường nào để mà đi nữa.

Mọi người khiếp sợ, có người đã thành công, vượt qua Thiên Thê, phá tan lịch sử phủ đầy bụi này!

Nơi đây hoàn toàn yên tĩnh!

"Thiên Thê đâu, ở nơi nào, sao còn chưa thấy, cứ vậy thôi sao?"

Mọi người đang kinh ngạc thì một âm thanh đột ngột vang lên, chính là Thạch Hạo, lời nói này đã phá tan sự yên tĩnh, khiến mọi người trợn trừng, kẻ này... quá hùng hổ mà!

"Vượt ải như thế, có được tắm cùng mười mỹ nhân không?" Sau đó, lời lầm bẩm này lại làm bùng nổ nơi đây.

Ầm ĩ, mọi người nhao nhao lên.

Dù là mấy mỹ nhân trên Bảng Tuyệt Sắc cũng c�� người nhếch miệng, có người nổi gân xanh đầy trán, còn có người thì tức giận!

Tác phẩm này được biên soạn và chuyển ngữ bởi truyen.free, giữ nguyên bản quyền và tinh hoa câu chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free