[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 728: Đại náo Thiên Nhân tộc
Một thanh niên với đôi mắt lấp lánh thần quang, đảo mắt quan sát xung quanh, ánh mắt sắc như lưỡi câu.
"Ừm!"
Bên cạnh, tộc nhân nhắc khẽ một tiếng, báo hiệu rằng tộc Khổng Tước đang có một nhóm người tới, không phải là những kẻ tầm thường mà đều là cao thủ.
Người này lập tức nghiêm túc trở lại, không còn dùng ánh mắt tìm kiếm kia nữa. Khoác trên mình đạo y ngũ sắc, hắn đứng thẳng trang nghiêm, tiên phong đạo cốt, toát ra một luồng khí chất siêu phàm thoát tục, hoàn toàn khác xa so với lúc nãy.
Người của Thiên Nhân tộc không nói gì, nhưng đã sớm chú ý tới hắn, bởi vì chỉ mình hắn đang ở Thần Hỏa cảnh, có thực lực yếu nhất, đối lập hoàn toàn với những cường giả Khổng Tước đầy đáng sợ kia.
"Vị đạo huynh này không biết xưng hô thế nào?" Một vị Chân Thần hỏi. Thần chủ Khổng Tước đi phía trước nên đã có Thiên Thần tiếp đón, còn người này tuy cảnh giới không cao nhưng lại đi phía sau, hiển nhiên thân phận bất phàm, bởi vậy vị Chân Thần này mới tiến tới chào hỏi.
"Bần đạo Cầu Kỳ, ha ha..." Người này bật cười lớn, đáp: "Ta có duyên phận cực sâu với quý tộc, đạo lữ của ta chính là người của Thiên Nhân tộc."
Hắn chính là Khổng Cầu Kỳ, cũng chính là Nhị Ngốc Tử năm xưa, nhờ vào trận pháp của Thiên Nhân tộc mà có thể lên Thượng giới.
Mấy vị Thiên Nhân tộc ngạc nhiên rồi sực nhớ ra, con Khổng Tước này năm xưa từng xuất hiện trong lãnh địa của Thiên Nhân tộc, hắn tới từ Hạ giới!
"Là đạo hữu của Vân Thương Hải sao?" Có người nhỏ giọng hỏi. Vân Thương Hải chính là tổ phụ của Vân Hi.
"Vân Hi đâu rồi? Con bé đó phải gọi ta một tiếng tổ thúc cơ đấy." Khổng Cầu Kỳ tóc đen như mực, đôi mắt rất sáng, cười nói.
"Vân Hi đang bế quan." Một vị Thiên Thần lên tiếng.
Nhị Ngốc Tử kinh ngạc, hắn chỉ đang nói chuyện với Chân Thần, chỉ sơ ý nhắc tới Vân Hi mà lại có Thiên Thần đáp lời.
"Tiền bối, mời đi lối này." Mấy vị Thiên Thần rất cung kính, mời Thần chủ Khổng Tước tiến vào một cung điện hùng vĩ, coi như là khách quý, đối đãi vô cùng long trọng.
Khổng Cầu Kỳ cũng không đi vào, mà tản bộ bên ngoài, chuẩn bị đi tìm tổ phụ Vân Thương Hải của Vân Hi để nhờ chút việc.
"Nghe nói Thiên Nhân tộc phát sinh biến cố, ta tới là để xem thử." Thần chủ Khổng Tước nói, ngồi ngay ngắn trên ghế báu, thân hình hắn được sương mù hỗn độn bao phủ, đồng thời tỏa ra hào quang ngũ sắc, khí tượng kinh ngư��i.
Nên biết, bất kể là ở Hạ giới hay Thượng giới, bộ tộc Khổng Tước đều vô cùng đáng sợ, cường giả xuất hiện lớp lớp, không thiếu Thiên Thần, tung hoành thế gian, là một trong những chủng tộc đáng sợ nhất.
Dù Thiên Nhân tộc ngày xưa có huy hoàng tới mấy thì cũng chỉ có thể kết minh với bộ tộc này, không hề có chuyện ở trên cao mà nhìn xuống, chứ đừng nói là hiện tại!
Mà tộc chủ của bộ tộc này há là phàm tục? Đây tuyệt đối là chúa tể một phương, được xưng là Thần chủ Khổng Tước, cái danh hào này đủ để chứng minh tất cả.
"Đa tạ tiền bối." Thiên Thần Thích Thác cảm ơn. Hiện giờ, bọn họ đang chịu áp lực không nhỏ, bên ngoài có rất nhiều đại giáo kéo đến, lúc này Thần chủ Khổng Tước lại giá lâm thì không tính là chuyện xấu.
Dù sao, quan hệ giữa hai tộc vẫn luôn hòa thuận, không đến nỗi kết thù đối địch.
"Thiếu niên Hoang kia đang ở Thiên Chi Thành sao?" Thần chủ Khổng Tước hỏi.
Trong lòng đám Thiên Thần của Thiên Nhân tộc đều giật mình, một nhân vật như vậy tới đây tuyệt đối không phải ch��� vì vấn đề này, nhưng lại khiến bọn họ thấy khó xử.
"Cổ Tổ làm sao vẫn chưa tỉnh lại?" Trong lòng bọn họ sầu lo. Thần chủ Khổng Tước quá lợi hại, bọn họ dù là Thiên Thần cũng không thể chống lại hắn.
Trong tộc chỉ có mỗi lão Thiên Nhân mới có thể đè ép hắn đôi chút, ngoài ra thì chẳng có ai.
Trên thực tế, bối phận của Thần chủ Khổng Tước không phải là cao nhất, tuy rằng sinh ra từ thời Thái Cổ, thế nhưng so với lão Thiên Nhân thì cũng chỉ là hậu bối mà thôi.
Tuy nhiên, hiện giờ thực lực giữa hai bên cũng không cách biệt là mấy, nói theo một ý nghĩa nào đó, đều là cùng một cảnh giới, chỉ là một người ở đỉnh phong và một người vừa mới tiến vào.
"Quả thật Hoang đang ở trong bộ tộc ta." Thiên Thần Thích Thác nhắm mắt đáp. Kỳ thực, hắn không muốn người khác hỏi về vấn đề này.
"Lôi Đế, rất thần bí. Vẫn luôn đồn đại rằng hắn là Tiên, sống ở Kỳ Nguyên Tiên Cổ, từ xưa tới nay vẫn chưa hề được chứng thực." Thần chủ Khổng Tước nói, sau đó chuyển đề tài: "Ta rất hiếu kỳ, muốn gặp truyền nhân Lôi Đế này, muốn cảm ứng trên người hắn một chút, xem thử có khí tức Tiên hay không?"
Mấy vị đại Thiên Thần của Thiên Nhân tộc vẻ mặt cứng đờ. Quả nhiên là muốn như thế, bọn họ khó mà lảng tránh được, một là đối phương đủ mạnh, hai là quan hệ kết minh.
Nếu như đắc tội với người này thì hậu quả khó lường.
Cuối cùng, Thiên Thần Thích Thác sai người áp giải Thạch Hạo tới đây.
Có người đứng dậy, muốn dẫn Thạch Hạo đi.
Trên đường đi, Khổng Cầu Kỳ vẫy vẫy tay, nói: "Các ngươi đi đâu vậy?"
"Đi dẫn Hoang." Một vị Chân Thần đáp.
"Ha ha, ta cũng muốn đi xem náo nhiệt một chút, nghe nói tên Hoang này rất lợi hại, đã đánh giết một Chiến vương, lại khiến truyền nhân Tiên Điện ăn thiệt thòi lớn, quả thật không tầm thường." Hắn cứ như quen thân, cơ bản không coi mình là người ngoài.
Hai vị Chân Thần dừng lại, muốn từ chối.
Thế nhưng, miệng Khổng Cầu Kỳ vô cùng dẻo, lớn tiếng nói về quan hệ của mình, rằng Vân Hi - niềm hy vọng của Thiên Nhân tộc hiện giờ phải gọi hắn một tiếng tổ thúc, vậy nên hắn cũng không phải là người ngoài nữa.
Hai vị Chân Thần suy nghĩ một chút, cảm thấy không muốn đắc tội, trên thực tế để hắn gặp Hoang trước cũng chẳng có chuyện gì to tát.
Trong nhà tù dưới lòng đất, gió lạnh thổi qua, bên trong các hang động cổ phát ra tiếng gầm gừ. Có rất nhiều cự hung Thái Cổ bị giam giữ ở nơi đây, trước nay chưa hề thấy ánh mặt trời.
Trong một tòa thạch thất, mùi máu tanh gay mũi.
Đi vào không bao lâu thì Thạch Hạo đã trúng mười mấy kiếm, thân thể bị xuyên thủng, máu tươi đầm đìa, cảnh tượng vô cùng thê thảm.
Thân áo xanh của hắn sớm đã rách tả tơi, đầy vết rách do kiếm đâm, máu đỏ tươi đầy người không ngừng chảy xuống đất, tiếng tí tách vang lên.
Máu tanh nồng, trên người toàn là những vết thương xuyên thủng từ trước ra sau. Đây không khiến Tôn Giả sẽ chết ngay lập tức, thế nhưng sẽ bị đại thương nguyên khí.
"Nhóc con, ngươi đúng là rất kiên cường. Ta cảm thấy chỉ cần xê dịch vài khối xương, ngươi sẽ tốt lên đấy." Tên quản ngục cười khẩy, kiếm trong tay hắn rơi vào bả vai Thạch Hạo, muốn dịch chuyển xương bả vai của hắn.
"Bảo thuật Lôi Đế, tộc các ngươi đừng mơ nữa! Nếu có người hỏi, ta chỉ có thể nói là tự mình tu hành, ta sẽ không hé răng đâu." Thạch Hạo nói.
"Ngươi đang uy hiếp ta sao?" Ánh mắt tên quản ngục lóe lên hàn quang.
"Bụp!"
Cánh tay Thạch Hạo ứa máu, bị đâm xuyên qua.
Nhưng hắn vẫn chưa hề cau mày, ngược lại nở một nụ cười, nói: "C��c ngươi sẽ không nhận được thứ gì hết, cũng chỉ có thể giết ta mà thôi."
"Ngươi tưởng ta không dám sao?" Quản ngục lạnh giọng nói.
"Ngươi dám thì cứ làm." Thạch Hạo bình tĩnh nói, máu tươi ròng ròng. Trong thâm tâm, hắn thề rằng nếu hắn không chết, sẽ có một ngày hắn quay trở lại, quét ngang Thiên Chi Thành, Hoàng tộc là gì, Đế tộc là gì, xóa sổ tất cả!
"Hoang không phải đã cứu Vân Hi của tộc các ngươi sao, làm sao lại bị ném vào ngục tối này?" Khổng Cầu Kỳ không hiểu, hắn đi theo vào trong nhà tù.
"Hắn có mưu đồ gây rối, cố ý tiếp cận Vân Hi, sau đó bị tộc ta phát hiện điểm đáng ngờ." Một vị Chân Thần đáp, đi tới gần thạch thất.
"Không thể nào, sao lại như vậy chứ? Hoang, một người khiến ta nể phục, đã cùng Chiến tộc khai chiến, dám chinh phạt người của Tiên Điện, dễ dàng giết chết Sơ Đại." Nhị Ngốc Tử nói thầm, lắc đầu không thôi.
"Mùi máu tanh nồng nặc đến vậy sao?" Khi vừa mới đẩy cửa thạch thất ra, bước vào bên trong trận pháp, mấy người này đều nhíu mày.
Hiển nhiên, nơi này đang diễn ra việc tra tấn, hơn nữa lại là đại hình, máu tanh và tàn khốc.
Sau khi Nhị Ngốc Tử đi tới, hắn thấy một người be bét thịt, cả người đỏ sẫm, chiến bào bị phá tung, bị kiếm đâm rất nghiêm trọng.
Thạch Hạo ngẩng đầu, vừa nhìn liền nhận ra Khổng Cầu Kỳ, đó chính là Nhị Ngốc Tử ở Thạch Thôn năm đó. Hắn từng nhìn thấy dáng vẻ sau khi Khổng Cầu Kỳ hóa thành hình người.
"Nhị Ngốc Tử..." Hắn mở miệng, tuyệt không ngờ rằng lại có thể thấy một cố nhân ở nơi này.
"Mẹ kiếp, đứa nào gọi ta thế?" Khổng Cầu Kỳ tức giận. Ngoại trừ ở Hạ giới ra thì ai dám gọi hắn như vậy? Hiện giờ hắn chính là thành viên thuộc dòng chính của Khổng Tước tộc, thuộc về kẻ mạnh của 'phái trẻ tuổi'.
"Ngươi là..." Rất nhanh hắn trợn tròn hai mắt, nhìn thấy chân thân Thạch Hạo, quả thật không thể tin nổi. Tiếp đó, lông tơ toàn thân dựng đứng, đây chính là kết quả của cảm xúc vui mừng và tức giận đan xen.
Chuyện này khiến hắn khó mà tin được. Thiếu niên Thạch Thôn này không phải đã chết ở Hạ giới rồi sao? Năm đó khi hắn nh���n được tin tức, đã khổ sở và gào rú không thôi.
Ai có thể ngờ được, nay lại được gặp Thạch Hạo ở đây, nhìn thấy hắn vẫn còn sống!
Chuyện này cứ như là một niềm vui bất ngờ, khó mà tin được. Hắn cảm thấy cứ như đang mơ, chẳng có chút chân thực nào.
Thạch Hạo đang cười. Nhìn thấy dáng vẻ này của Nhị Ngốc Tử, hắn lại nhớ tới năm đó, tiếng cười ha hả. Khi Thạch Hạo còn nhỏ xíu, đã làm rất nhiều chuyện khiến nhân thần cộng phẫn. Lúc đó, Nhị Ngốc Tử đã bị hắn bắt sống từ Bách Đoạn Sơn về Thạch Thôn.
Quả thật trái đất tròn mà, hiện giờ hắn vẫn cảm thán như vậy, thế nhưng lại mang theo bi thương và đau xót.
"Mẹ kiếp, đứa nào làm, là lão điên nhà ông hả?!" Trong giây lát thất thần, Nhị Ngốc Tử lập tức giận dữ, hơn nữa nổi giận lôi đình.
Hắn nhìn thấy Thạch Hạo cả người đầy máu, có tới mười mấy vết thương bị xuyên thủng từ trước ra sau, quá thê thảm, lại bị tra tấn dằn vặt đến nông nỗi này.
Hắn xoay người nhìn về phía tên quản ngục, bàn tay xoay chuyển vỗ tới. Mặc dù là Chân Thần, thế nhưng hắn cũng dám động thủ, vì quá tức giận.
Tên quản ngục nhanh chóng tránh né, mặt mày tức giận. Đối phương cũng chỉ là một con Khổng Tước Thần Hỏa cảnh, vậy mà lại vô lễ như thế với hắn. Thế nhưng hắn không dám đáp trả ngay, bởi vì hắn biết rõ người ngoại tộc mà có thể tới nơi này thì tuyệt đối có lai lịch lớn.
"Đây là huynh đệ của ta, Thiên Nhân tộc các ngươi muốn tìm chết sao?" Nhị Ngốc Tử nổi giận không thôi, cánh chim hiện ra, hào quang ngũ sắc lưu chuyển, gân xanh nổi đầy.
"Răng rắc!"
Hắn lấy ra một bí bảo vô cùng kinh khủng, chặt đứt xiềng xích trên người Thạch Hạo rồi nhanh chóng giúp hắn cầm máu.
Năm xưa, hai người tuy hay đấu võ miệng thế nhưng giao tình vô cùng tốt. Đặc biệt, Nhị Ngốc Tử từng được Liễu Thần giúp đỡ, thu được lợi ích to lớn khi ở Thạch Thôn!
Mấy năm đó khiến Nhị Ngốc Tử sản sinh ra một lòng trung thành, cảm thấy Thạch Thôn chính là hang ổ vui vẻ yên bình của hắn, người trong thôn chất phác rất dễ thương.
"Ngươi muốn làm gì, cướp ngục sao?" Quản ngục hét l��n, mặc kệ đối phương có lai lịch gì, thế nhưng nếu tới đây để cướp ngục thì phải tiêu diệt.
"Tổ cha tổ tông nhà ngươi!" Nhị Ngốc Tử chửi ầm lên, thật sự rất tức giận thế nhưng vẫn chưa hề mất đi lý trí. Hắn truyền âm ra bên ngoài, nói: "Hoang, một đường hộ tống thiếu nữ thiên tài của tộc các ngươi, máu chảy dài mấy chục vạn dặm, vậy mà các ngươi đối xử ân nhân như thế này sao? Ta muốn chất vấn Thiên Thần của Thiên Nhân tộc các ngươi!"
Từ khi bọn họ tiến vào trong nhà tù này, cửa cũng chưa hề đóng, âm thanh có thể truyền ra ngoài. Hắn đang cầu viện các cao thủ Khổng Tước tộc.
"Ngươi cả gan làm loạn, dù Thiên Thần tới cũng không cứu được ngươi!" Quản ngục quát lên, thế nhưng cũng không dám ra tay. Hắn cảm thấy tên nhóc này có lai lịch rất lớn, chỉ là hù dọa và gán tội để khiến cao thủ trong tộc tới tiêu diệt.
"Cút, ngươi biết ta phụng mệnh của ai tới không? Là Thần chủ Khổng Tước, ngươi cút sang một bên!" Khổng Cầu Kỳ quát lui hắn.
Sau đó, hắn xoay người lại, lần nữa trị thương cho Thạch Hạo. Lúc này, hắn vô cùng khiếp sợ nhưng lại rất bất ngờ, ai có thể ngờ được sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh như thế này chứ?
"Ta cứ tưởng ngươi chết ở Hạ giới, chết yểu nữa chứ. Ai nghĩ rằng ngươi lại là Hoang, đại chiến với các Sơ Đại Thượng giới, thật không tầm thường nha!"
Nhị Ngốc Tử kích động, vui mừng, nói năng lộn xộn thế nhưng cũng rất tỉnh táo, đề phòng thật nghiêm ngặt không cho tên quản ngục tới gần.
"Ta cũng không nghĩ tới... sẽ gặp nhau trong hoàn cảnh này." Thạch Hạo lau đi vết máu nơi khóe miệng, cảm thán thế sự thật khó lường.
"Không cần lo lắng, Thần chủ của Khổng Tước tộc biết Liễu Thần, có quan hệ không nhỏ, dù là Thiên Nhân tộc cũng không thể làm khó ngươi đâu!" Nhị Ngốc Tử nói.
Lúc này, trong cung điện hùng vĩ, một đám người nghe được Nhị Ngốc Tử gào to khi nãy thì lộ vẻ khác thường.
"Đưa đứa nhỏ kia về đây." Thần chủ Khổng Tước mở miệng.
Mấy vị Thiên Thần của Thiên Nhân tộc cau mày, bọn họ biết bên trong nhà tù kia đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Rất nhanh, Thạch Hạo máu tươi đầm đìa cùng với Nhị Ngốc Tử đang tức giận được dẫn tới, tạo nên sự kinh ngạc cho tất cả mọi người trong điện.
"Lão Tổ, đây không chỉ là Hoang, hắn là huynh đệ ở Hạ giới của con, tới từ Thạch Thôn thần bí kia, là đệ tử của Liễu Thần, người nhất định phải cứu hắn!"
Tiếp đó, Nhị Ngốc Tử chửi ầm lên, đứng thẳng trong cung điện, chỉ thẳng mặt từng cường giả của Thiên Nhân tộc, nói: "Các ngươi còn có lương tâm không vậy hả? Huynh đệ của ta bảo vệ thiên tài tộc các ngươi trở về, kết quả lại bị đối xử như thế này, muốn bảo thuật của hắn, còn muốn chém cả chân thân của hắn nữa sao? Ta @#$%..."
Một đám người nghe thấy thế thì ngạc nhiên, mấy vị đại Thiên Thần cũng ngớ người, bị một hậu bối Khổng Tước Thần Hỏa cảnh quát mắng, lại dám đại náo ngay tại chỗ này!
"Liễu Thần..." Hai mắt của Thần chủ Khổng Tước trở nên sâu lắng. Dù tất cả mọi người ở Thượng giới đều cho rằng hắn chắc chắn sẽ chết khi tiến vào trong cánh cửa Nguyên Thủy kia, nhưng hắn lại tin rằng, cái cây thần bí và ��áng sợ tới mức khó có thể tưởng tượng được kia vẫn còn sống, nhất định vẫn ở trên thế gian.
Bởi vì hắn còn nhớ, vào thời đại Thái Cổ, khi đó lúc hắn còn nhỏ đã từng thấy một bức tranh, một cây liễu phát ra ánh sáng lấp lánh.
Bản chuyển ngữ này, được thực hiện với sự cẩn trọng tối đa, là tài sản riêng của truyen.free.