Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 722: Tiên Linh Lung

Thạch Hạo cơ bản không hề ý thức được rằng mình đang nhấc Phi Tiên thạch lên, hiện trường yên lặng như tờ, còn hắn thì chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

"Chuyện này... còn có đạo lý gì nữa không?!" Một đám Thiên Nhân sau khi kinh hãi liền biến sắc, tộc này xưa nay chưa hề có ai thành công, nhưng thiếu niên trước mắt này lại đang nhấc khối kỳ thạch kia lên.

Ai nấy đều ồ lên, có Thiên Nhân tộc trẻ tuổi không thể chịu nổi, nhốn nháo khắp nơi.

Hơn mười vị thiên tài của ngoại tộc cũng khiếp sợ, bọn họ có quan hệ thân thiết với tộc này nên tự nhiên biết lai lịch của khối đá này. Đây chính là đá thời tiên cổ, khó lòng lay động được.

Hiện giờ có người đánh phá lẽ thường, nhấc Phi Tiên thạch qua khỏi đỉnh đầu, đồng thời lại chẳng mấy vất vả, vô cùng tự nhiên.

"Thần lực thật kinh người!" Dù là vị sơ đại kia cũng chỉ có thể trố mắt mà nhìn, thốt ra lời thán phục như vậy. Hắn từng ôm lấy nhưng cũng chỉ nhấc lên được có một thước, kiên trì trong chốc lát mà thôi.

Tất cả mọi người đều thất kinh, cảm thấy khó lòng chấp nhận được.

Đôi mắt của Mạn Châu Sa Hoa mở to, tuyệt đối không ngờ rằng sẽ có kết quả như thế này. Cái tên quỷ đáng ghét, mặt dày vô sỉ lại thành công!

"Thảm rồi!" Nàng lẩm bẩm và muốn chạy trốn. Nàng từng cá cược với Thạch Hạo, thế nhưng giờ lại thất bại, hậu quả khôn lường.

Hoa Sen cũng thay đổi sắc mặt, hiện giờ phải làm sao đây? Dù thế nào cũng không nghĩ tới người này thật sự có thể nhấc bổng khối đá tiên cổ này, cứ như đang mơ vậy.

Trước đây không lâu nàng còn khiêu khích, còn cười nhạo Thạch Hạo, cho rằng hắn không bao giờ nhấc nổi tiên thạch. Giờ thì kết quả đã bày ra trước mắt.

Hai cô gái nhìn nhau, cảm thấy đại sự không ổn. Nghĩ tới vụ cá cược vừa nãy thì khiến cả người khó chịu, thật sự sẽ là đạo lữ của thiếu niên này hay sao?

Nghĩ tới kết quả này thì vẻ mặt hai người liền biến đổi, bị dọa cho sợ hãi, cảm thấy tự mình rước họa. Điều kiện mà mình đưa ra, không ngờ đối phương lại thực hiện dễ dàng như vậy.

Hai cô gái kiêu căng tự mãn, trước nay ăn nói chưa bao giờ khép nép, vẫn luôn giữ phong thái tự tin, từ chối thiên tài của các tộc, hiện giờ lại phải cùng gả cho một người?

Nghĩ tới kết quả này thì thà giết các nàng đi còn dễ chịu hơn. Nếu như chuyện này truyền đi thì các nàng sao chịu nổi, thật quá mất mặt mà!

"Trời ạ, có người nhấc bổng được Phi Tiên thạch!"

Sân diễn võ nhất thời loạn cả lên. Có người hét lớn truyền về nơi xa, chuyện này có sức chấn động nên đã kinh động tới rất nhiều Thiên Nhân.

"Tên quỷ kia thành công?"

Có không ít người không đi vào mà chỉ đứng bên ngoài sân diễn võ, bởi vì bên trong đã quá đông người rồi. Lúc nhận được tin tức này thì ai nấy đều kinh ngạc, tất cả đều vô cùng chấn động.

Xưa nay chưa hề có một ai giơ tiên thạch lên được cả, nhưng giờ lại có người làm được, duy trì tư thế đó rất lâu. Tin tức này liền lan nhanh.

"Chẳng lẽ nói, ba viên minh châu xinh đẹp nhất của tộc ta đều sẽ trở thành đạo lữ của hắn hay sao? Trời ơi, người hãy mau mau giáng sấm sét đánh chết ta đi cho rồi!" Có người kêu la đầy tuyệt vọng.

Sự yên tĩnh ở khu vực này bị phá vỡ. Mọi người khó có thể bình tĩnh được nữa, khắp nơi xôn xao.

Mạn Châu Sa Hoa, Hoa Sen khi nghe được lời nói của mọi người thì vẻ mặt càng không thể kìm nén được nữa. Đặc biệt khi cảm nhận được tất cả ánh mắt đều tập trung về phía mình, hai người hận không thể có cái khe nứt nào mà chui xuống cho xong.

"Làm sao bây giờ?"

Hai người bốn mắt nhìn nhau, không có chút biện pháp nào.

Mạn Châu Sa Hoa với một thân y phục màu đỏ lấp lánh như ngọn lửa rực cháy, da thịt trắng như tuyết, giờ phút này nhíu chặt mày kiếm. Thật sự sầu lo.

Hoa Sen bạch y thánh khiết, nàng vô cùng khó chịu nhưng cũng không có cách nào. Nghĩ tới việc sắp trở thành đạo lữ của tên quỷ kia, mấy năm sau lại sinh con, nàng gần như phát điên.

"Hắn sao còn chưa động đậy gì thế, vẫn duy trì tư thế này?" Tiếng người huyên náo, mọi người đứng trong sân diễn võ hỏi, có người chú ý tới điểm lạ của Thạch Hạo nên đưa ra câu hỏi.

Chuyện này quá bất hợp lý!

Hắn vững như thái sơn, không động đậy giơ cao Phi Tiên thạch, chẳng thấy chút mệt mỏi gì, tư thế như có thể giữ được rất lâu.

"Sao có khả năng chứ, có thể giơ cao là tốt lắm rồi, vì sao còn kiên trì lâu như vậy?"

Tất cả mọi người cảm thấy khó tin, vẻ mặt như gặp ma vậy.

"Ồ, đừng nói tên quỷ này đã bị đè chết, hiện giờ chỉ là bộ xác không hồn nên đứng yên nơi đó." Có người nói thầm.

Mạn Châu Sa Hoa và Hoa Sen nghe thấy thế thì liền nhìn lại, các nàng hi vọng sẽ xảy ra biến cố gì đó, sau đó có thể hủy đi cá cược kia.

"Nhịp hô hấp của hắn đều và dài, tinh lực trong cơ thể đang tiềm tàng, tựa như rồng ẩn mình dưới vực sâu, rõ ràng đang ở trạng thái sung mãn nhất." Có người đưa ra kết luận.

"Là đang khiêu khích hay sao?" Vị sơ đại ngoại tộc kia hoài nghi, nếu không thì làm sao lại như thế.

Mạn Châu Sa Hoa và Hoa Sen xem đi xem lại thì thấy hơi có lý. Tên quỷ này mắt thì nhắm nghiền, dáng vẻ thanh thản như mây gió, thật đáng ghét và đáng giận!

"La hét cái gì?!" Có bậc tiền bối tới, sau khi biết được tình huống thì vô cùng kinh ngạc, đứng ngẩn người tại chỗ.

Chân Thần Tê Hà là người chạy tới đầu tiên. Cổ tổ đang bế quan, Thiên Thần đang giúp đỡ Vân Hi dung hợp Thiên Mệnh thạch, những Chân Thần khác thì xử lý việc trong tộc.

"Thành công rồi, tên nhóc này đã làm được?!" Dù là Chân Thần cũng khiếp sợ, cảm thấy vô cùng bất ngờ, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn.

Đây không phải là việc nhỏ, tuyệt đối sẽ làm cho Thiên Thần giật mình và sẽ xuất quan tìm hiểu rõ tình hình, việc này khó mà tin nổi được.

"Tên quỷ này đang đóng kịch mà, còn không hạ Phi Tiên thạch xuống đi, coi chừng mệt quá rồi nôn máu mà chết đó!" Mạn Châu Sa Hoa căm phẫn.

"Không phải, hắn đang ngộ đạo, các ngươi không được quấy rầy hắn." Chân Thần Tê Hà nhìn rõ vấn đề nên vẻ mặt trở nên nghiêm túc, nhắc nhở mọi người không được đụng vào hắn.

Lời này vừa thốt ra càng khiến nhiều người đố kỵ, rất nhiều người trợn tròn mắt theo dõi hắn.

"Hoa Sen, Mạn Châu Sa Hoa, các con thấy thiếu niên này như thế nào? Hắn làm ra chuyện vĩ đại này, thế nhưng đã vượt qua các đời tiên hiền của Thiên Nhân tộc ta đấy." Bà lão Tê Hà than thở.

Hai thiếu nữ yên lặng, thiếu niên này quả nhiên siêu phàm. Có hành động này thì tuyệt không phải là người thường, thế nhưng khi nghĩ tới bộ dáng trước đây không lâu của hắn thì hai cô gái thật sự không thể chịu đựng nổi.

"Đúng là một cơn ác mộng mà!" Mạn Châu Sa Hoa chẳng hề khiêm nhường nói.

"Ta hộ pháp cho hắn!" Chân Thần Tê Hà nói, ra mệnh lệnh cho một đám người tản ra, còn bản thân bà bảo vệ nơi đây.

Sau một canh giờ, rốt cuộc Thạch Hạo cũng mở mắt.

Hắn nhẹ nhàng thở dài, Thủ của Thượng Thương quá mức phức tạp, nếu muốn hiểu và nắm bắt toàn bộ thì cần phải có thời gian, không thể lĩnh ngộ và ghi nhớ hết trong chốc lát được.

Lúc này, hắn đã thoát khỏi trạng thái ngộ đạo, lần sau còn có cơ hội ư?

"Ồ, ta... nhấc bổng Phi Tiên thạch lên?" Thạch Hạo kinh ngạc, phát hiện ra trạng thái của mình. Trên thực tế là hắn không có nâng mà do khối đá này giao cảm với thần văn trong cơ thể hắn nên tự nó lơ lửng lên.

Gần đó, mọi người chẳng biết nói gì!

"Trời ạ, ta lại nhấc lên được sao. Chẳng lẽ còn phải cưới hai đóa hoa kia nữa?" Hắn tựa như phát điên, mình là người chuẩn bị chạy trốn, nghĩ trăm phương ngàn kế để trốn, giờ lại thành ra một bước này.

Tất cả mọi người đều đờ ra, tên quỷ này... đang đắc ý?

Mọi người sẽ không hề tin đây là lời nói thật lòng của hắn, đều cảm thấy hắn đang cười hả hê, cố ý chế giễu hai vị giai nhân tuyệt thế kia.

Mạn Châu Sa Hoa lúc này liền tức giận, nói: "Ngươi có ý gì, là cố ý phải không?" Nàng rất muốn đánh cho tên này một trận nhừ tử.

"Ta thật không muốn nhấc lên mà." Thạch Hạo kêu oan, hắn cảm thấy không cách nào rời khỏi tòa thành này được rồi, nên không ngại nói chút lời thật tình.

Nhưng khi vào trong tai mọi người thì quả thật quá ngạo mạn, tuyệt đối là đang đắc ý!

Cường giả trẻ tuổi của Thiên Nhân tộc đều trợn mắt nhìn, cho rằng hắn đang cố ý, đang xem thường mọi người.

"Ngươi..." Hoa Sen trong bộ bạch y cũng bị chọc cho tức điên lên, khó lòng duy trì được vẻ đoan trang, cùng với Mạn Châu Sa Hoa hận không thể cắn hắn mấy phát.

Hơn mười kỳ tài của ngoại tộc đều không biết nói gì. Bọn họ còn muốn cầu hôn về phía Thiên Nhân tộc, nhưng tên điên này lại xuất hiện, mạnh tới mức khiến người khác không biết nói gì luôn.

Đây là một hồi sóng gió bao phủ khắp Thiên Chi Thành. Thạch Hạo muốn yên ổn cũng chẳng được, bất ngờ nâng lên khối đá này nên đã khiến khắp nơi chấn động.

Nếu không phải cao tầng chưa thể đi ra được thì Thạch Hạo chắc chắn sẽ bị gọi tới tra hỏi vài câu rồi.

Hai ngày sau, hắn trở lại bên hồ nước xanh thẳm kia, người tới thăm hỏi liên tiếp không ngừng, gồm cả những thiên tài có ân oán với hắn trước đây.

Bởi vì, có một sự thật khó mà sửa được là, Thạch Hạo chắc chắn sẽ kết thành đạo lữ với hai vị minh châu kia.

Còn Vân Hi thì mọi người không thể phán đoán được, bởi vì nàng đã dung hợp Thiên Mệnh thạch, nên sẽ được lão Thiên Nhân tự mình truyền thụ pháp môn, người ngoài khó bề an bài!

Hai ngày qua, Mạn Châu Sa Hoa và Hoa Sen rầu rĩ không ngừng, mỗi lần nghĩ tới sắp phải kết hôn với Thạch Hạo, làm đạo lữ với hắn thì hai người liền phát điên.

Đặc biệt, khi nghĩ tới cảnh đấu võ miệng, rồi giao kèo cá cược với hắn thì mặt các nàng liền đỏ bừng, vô cùng tức giận. Nói tóm lại, các nàng đã tự mình dấn thân vào ván cược thua!

Hai cô gái cảm thấy mình làm chuyện có phần sai lầm, vô cùng hối hận.

"Không được, ta không chịu, hắn mặc dù mạnh thế nhưng... quá xấu, da mặt lại quá dày, song tu với hắn thì sẽ khó chịu tới chết mất!" Mạn Châu Sa Hoa nói.

Nàng và Hoa Sen bàn bạc với nhau, âm thầm vận dụng mọi thủ đoạn và năng lực mình có, muốn thay đổi tất cả mọi chuyện này.

Trong hai ngày này, Thạch Hạo xin Chân Thần Tê Hà được đả tọa trước Phi Tiên thạch để tìm hiểu, và đã được phá lệ cho phép.

"Cái gì, các nàng mời ta tới?" Thạch Hạo kinh ngạc, có người truyền tin rằng hai vị minh châu mời hắn tới.

Hắn suy nghĩ một chút rồi đáp ứng, sau đó đi theo người này.

"Đi săn bắn, hái dược?" Thạch Hạo lộ vẻ khác thường, sau khi đi tới một tòa động phủ, nhìn thấy hai cô gái này thì nhận được tin như vậy.

Thời gian này của hằng năm đều là thời gian mở cửa của vườn linh dược và khu nuôi thú, cho phép con em trẻ tuổi trong tộc đi vào săn bắn và hái dược.

Thạch Hạo nhận được tin như thế này thì tinh thần phấn chấn hẳn, hắn biết, cơ hội khả năng đã tới. Hai cô gái này vẫn chưa hề từ bỏ ý định, hắn cầu còn chẳng được, nói chi là không.

Sức ảnh hưởng của hai giai nhân tuyệt thế này vô cùng kinh người, chỉ sau một ngày thì Thạch Hạo sẽ rời khỏi Thiên Chi Thành với một nhóm trẻ tuổi, tiến vào trong dãy núi rộng mười vạn dặm ở phía trước kia.

Trong lúc săn bắn hái dược thì rất bình thường, chỉ là sau cùng Thạch Hạo được dẫn tới trước một vực sâu.

"Có người nói, phía dưới là một điểm nối không gian vô danh dẫn tới một tàn tích hùng vĩ được lưu lại từ kỷ nguyên Tiên Cổ. Phi Tiên thạch là được tìm thấy ở đây." Mạn Châu Sa Hoa giới thiệu.

Thạch Hạo yên lặng cảm ứng, phát hiện tựa như có vết nứt không gian thật và sẽ dẫn tới nơi xa!

Đây có thể là cơ hội chạy trốn của mình?

Thạch Hạo âm thầm dùng Trùng Đồng quan sát, không chờ Mạn Châu Sa Hoa và Hoa Sen dùng lời lẽ mê hoặc mà hắn liền lao thẳng xuống, nói: "Ta đi tìm thực hư!"

Hai cô gái cùng với những cao thủ do họ dẫn tới đều ngạc nhiên, tên khốn này sao lại trở nên ngớ ngẩn đến vậy? Lại nghe lời đến thế sao, bọn họ còn chưa kịp triển khai thủ đoạn khác mà hắn đã tự mình đi rồi!

"Xoẹt!"

Nhưng, một sợi pháp liên xuất hiện, quấn lấy Thạch Hạo kéo hắn trở lại, không cho hắn nhảy xuống vực sâu kia.

Một bóng người xuất hiện, chính là Thiên Thần Thích Thác đã dẫn hắn từ bình nguyên màu máu về đây!

"Tiểu hữu, phía dưới rất nguy hiểm, không thể đi vào." Hắn cười nói với Thạch Hạo, sau đó nhìn chằm chằm Mạn Châu Sa Hoa và Hoa Sen khiến hai nàng cúi gằm mặt xuống.

Đoàn người được mang trở về Thiên Chi Thành, bất kể là hai cô gái hay là Thạch Hạo trong lòng đều rất thất vọng.

Thích Thác đã xuất quan, ý nghĩa rằng những cao tầng kia sẽ xuất hiện.

Thiên Thần Thích Thác biết được cá cược giữa Mạn Châu Sa Hoa, Hoa Sen và Thạch Hạo, nên quyết định, không lâu sau ba người sẽ kết làm đạo lữ.

"Trời ạ!" Hai cô gái mặt mày ủ rũ, hai người nhìn nhau, tựa như bị trúng phải lời nguyền, tự mình rước họa vào thân, lần này chịu thiệt lớn rồi.

Không chỉ như thế, Thiên Thần Thích Thác cũng âm thầm đưa ra một quyết định mà chưa định công bố, sẽ phong Thạch Hạo làm Người hộ đạo của thế hệ trẻ tuổi Thiên Nhân tộc. Điều này mang ý nghĩa, tương lai sau này hắn sẽ là Người hộ đạo của toàn bộ Thiên Nhân tộc!

Chính xác, quyền lực của Người hộ đạo trong một bộ tộc vô cùng lớn, chỉ đứng sau tộc chủ.

Thích Thác lôi kéo và coi trọng đến vậy khiến một vài Chân Thần giật mình, có người đưa ra ý kiến phản đối. Hắn chỉ có một câu: "Ngươi có thể lắng nghe được đạo âm từ Phi Tiên thạch à? Ở trong đó có tiên kinh!"

...

"Bắt ta phải phục vụ trà nước à?" Mạn Châu Sa Hoa tức giận, thật sự tức giận không chịu nổi luôn.

Việc này khiến hai cô gái phát điên, quá đáng lắm rồi đó, dù muốn lôi kéo người cũng không cần đến mức này chứ? Hai người giận dữ lẫn xấu hổ.

Hai ngày gần đây, Thạch Hạo lại được cho phép đặc biệt, có thể vác Phi Tiên thạch trở về chỗ ở, đả tọa tu hành, lĩnh ngộ đại đạo cả ngày cũng được.

Hiển nhiên, tình huống này đã tạo nên sóng lớn, trong Thiên Nhân tộc xuất hiện nhiều lời bàn tán.

Dù là những thiên tài của ngoại tộc cũng vậy, ai cũng đều khiếp sợ.

"Người này nhất định phải lưu lại, đáng giá để lôi kéo." Thiên Thần Thích Thác mở miệng, dặn Mạn Châu Sa Hoa và Hoa Sen, nói các nàng không được tức giận.

Hai cô gái bất bình, mặc dù tổ tiên cũng có Thiên Thần thế nhưng hai người lại phải đi tới bên hồ, vâng mệnh chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho Thạch Hạo.

"Ồ, các nàng tới đây làm gì, tới lúc kết làm đạo lữ rồi à?" Thạch Hạo kinh ngạc, sau đó nhỏ giọng bổ sung, nói: "Còn nóng vội hơn cả ta, thật sự ta không phải là kẻ dễ tính."

Hai cô gái suýt nữa thì cào nát cái bản mặt dày này của hắn, sao không làm người khác tức cho được chứ, ai mà chẳng phải kẻ dễ tính đâu chứ? Hai cô gái cắn răng nhẫn nhịn.

"Huyền tổ, trong Phi Tiên thạch có thứ gì vậy?" Chân Thần Tê Hà khiêm tốn thỉnh giáo Thiên Thần Thích Thác, rất muốn biết bên trong là thứ gì, bà cảm thấy Thích Thác 'ưu ái' Thạch Hạo quá mức.

"Nó ẩn chứa - Tiên Linh Lung." Thiên Thần Thích Thác nghiêm túc nói.

"Tiên Linh Lung là thứ gì?" Tê Hà ngạc nhiên.

"Thiên thư vô thượng truyền lại từ kỷ nguyên Tiên Cổ, có thể khắc họa kinh văn đại đạo." Thích Thác nói, ánh mắt sâu lắng.

"Hả!" Tê Hà khiếp sợ, đây chính là báu vật vô giá, đồng thời nàng cũng hơi khó hiểu, vì sao người của mình không thể tìm hiểu?

"Bản thân Tiên Linh Lung cũng không phải là truyền thừa đạo thống, chỉ là một tiên khí, khi được vật chất bất tử tẩm bổ thì nó sẽ có cảm ứng kỳ diệu, có thể khai thông thiên địa, hiển lộ một phần cốt văn đại đạo."

Sau khi nghe vậy thì Tê Hà đờ ra một lúc, nói: "Nói như thế, hắn có thể kích hoạt một phần tiên kinh?"

--- Tác phẩm này được bảo vệ quyền dịch thuật, hãy trân trọng công sức của đội ngũ dịch giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free