Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 712: Một người

"Động thủ, bắt hết bọn chúng lại." Chàng trai trẻ ra lệnh.

Ngay khi vừa động thủ, Thạch Hạo liền có chút lơ là, hắn cho rằng miễn dịch pháp lực có thể trong nháy mắt giải quyết lão bộc kia, sau đó sẽ bắt giữ hậu duệ Vương tộc này.

Ai ngờ, chàng trai trẻ kia lại lặng lẽ ra tay, lấy ra một kiện pháp khí quái dị, đó là một Ngọc Tịnh Bình trắng nõn, muốn hút hắn vào bên trong, Miễn dịch pháp lực vô hiệu!

Có thể thấy rõ, thân thể Thạch Hạo dần dần thu nhỏ lại, từ chiều cao bình thường biến thành chỉ cao hai tấc, và đang bay thẳng về phía miệng bình.

Lão bộc kia cũng ra tay giúp sức, cùng nhau khống chế chiếc bình.

Chiếc bình trơn bóng tựa ngọc, mang theo phù văn vô cùng đặc biệt, có khả năng hút cạn núi cao sông lớn, vô cùng đáng sợ, siêu phàm thoát tục.

"Các ngươi hãy bắt lấy cô gái kia, còn hắn, để ta diệt." Chàng trai trẻ đắc ý, đây là lần đầu tiên hắn khống chế chiếc bình này mà đã thành công.

"Mở!"

Thạch Hạo quát lớn, lúc này không thể chần chừ thêm nữa, toàn thân bùng phát phù văn, lấy ra một khối bùn vàng trong lò luyện đan rồi ném về phía trước.

"Đó là thứ gì?" Chàng trai trẻ kêu lên quái dị.

Bởi vì khối bùn vàng vừa được ném tới miệng bình liền chặn ngay tại đó, những hoa văn trên bảo bình bị ăn mòn nghiêm trọng, khiến chiếc bình nhanh chóng lu mờ, mất đi ánh sáng lộng lẫy.

Thạch Hạo cách miệng bình không xa, trong hiểm cảnh trùng trùng, suýt chút nữa đã bị hút vào bên trong, chỉ còn cách vài thước. Nhờ cơ hội này, hắn rốt cuộc thoát vây.

"Không thể nào! Bảo cụ này là bí bảo hiếm có trên đời, đã gần hóa thành pháp khí Thiên Thần thì làm sao lại mất đi hiệu lực chứ!?" Chàng trai trẻ như phát điên.

Một vị lão tổ của Chiến tộc vô cùng yêu quý hắn nên mới ban pháp khí này cho hắn, để hắn mang vào bình nguyên màu máu thí luyện. Theo lý mà nói thì không thể bị phá hủy, thế nhưng giờ lại bị ăn mòn.

Thạch Hạo nhanh chóng hóa lớn trở lại, từ hai tấc trở lại chiều cao người bình thường, đáp xuống mặt đất, sau đó mạnh mẽ ra tay, đánh giết tên lão bộc Thần Hỏa cảnh kia.

Trong mắt hắn, tên này mới là kẻ nguy hiểm nhất, trừ khử đi thì đại cục liền định.

Ầm!

Lúc này, miễn dịch pháp lực còn chưa hết tác dụng, vẫn còn một chút thời gian cuối cùng. Thế là hai người nhanh chóng giao thủ, máu tươi tung tóe, hai tay của lão bộc bị bẻ gãy, bay vút lên.

"Ngươi..." Hắn kinh hãi.

"Thu cho ta!" Bên cạnh, chàng trai trẻ quát lớn, vẫn đang không ngừng khống chế Ngọc Tịnh Bình, nhưng đáng tiếc vô dụng. Hắn lấy pháp khí này đụng vào bùn vàng, lập tức chiếc bình bị hủy.

Khối bùn vàng có lai lịch bất phàm, xuất phát từ Cấm Khu không người rộng lớn. Đương nhiên, nó cũng không phải là khối bùn vàng thật sự, mà chỉ mang theo một ít đất vàng hóa thành mà thôi.

Dù vậy thì cũng đủ khiến bí bảo này mất đi hiệu lực.

"Bụp!"

Lão bộc không địch lại, bị Thạch Hạo đánh chết.

Đám người đang vây công Vân Hi thấy thế thì sợ hãi muốn bỏ chạy, nhưng đáng tiếc đã quá chậm, Thạch Hạo quyết đoán đánh gục từng người, không một ai chạy thoát.

"Đến lượt ngươi rồi." Thạch Hạo ép sát về phía trước, ra tay với chàng trai trẻ này.

Trận chiến này chẳng chút kịch tính nào, chàng trai trẻ của Chiến tộc tuy bất phàm, thế nhưng cũng chỉ kiên trì được hơn mười chiêu liền bị giết.

Trên thực tế, trong cùng thế hệ, người có thể chống đỡ được hơn mười chiêu của Thạch Hạo cũng không nhiều. Hắn cũng được xem là kẻ hiếm thấy, ít người sánh bằng.

Thạch Hạo thu lại Ngọc Tịnh Bình này, đây là một bảo bối tốt, thế nhưng hiện tại phù văn đã tổn hại không ít, thật chẳng biết nói gì hơn.

"Đáng tiếc quá." Hắn vô cùng đau lòng.

"Ngươi có thể chặn đứng một Thần khí." Vân Hi giật mình.

Thông qua lần này, Thạch Hạo càng thêm cảnh giác, miễn dịch pháp lực cũng không phải vô địch, gặp phải Chân Thần thì chỉ có thể rút lui, mà gặp phải pháp khí cấp độ cực cao thì cũng khó tạo nên tác dụng.

Hai người nhanh chóng rời khỏi nơi này.

"Liệu chúng ta có phải đã bị người khác khóa chặt không, ta đã trốn vào trong đỉnh của ngươi mà sao vẫn bị người khác tìm thấy?" Vân Hi lộ vẻ ưu lo.

Bởi vì, trên đường rời đi sau này, Thạch Hạo gặp phải mấy lần nguy hiểm, Vân Hi núp trong đỉnh nhưng vẫn có thể cảm giác được đại chiến bên ngoài kịch liệt đến mức nào.

Mấy lần sau, nàng thoát ra ngoài thì thấy sắc mặt Thạch Hạo tái nhợt, trên vạt áo dính đầy vết máu.

"Không phải bị khóa chặt, mà là sau khi rất nhiều đội nhân mã bị chúng ta giải quyết, bọn họ đã hạ lệnh, chỉ cần không phải người của Chiến tộc, nhìn thấy ai thì cứ giết ngay tại chỗ." Sắc mặt Thạch Hạo vô cùng khó coi, đại chiến liên tục khiến hắn rơi vào tình trạng không ổn.

Hắn tựa vào một khối nham thạch, trên mặt trắng bệch. Trước đó không lâu, hắn gặp phải một tên Chiến Vương, là kỳ tài tuyệt thế của tộc này, nhưng chỉ gặp qua chứ chưa hề giao thủ. Bên cạnh tên Chiến Vương này xuất hiện một tên Chân Thần không ngừng truy sát hắn, khiến hắn suýt nữa thì mất mạng.

Sau khi chạy trối chết, Thạch Hạo trốn xa tới mười vạn dặm, tiến vào nơi sâu nhất của khu chiến trường này.

Sau nửa đêm, hắn lại tiếp tục bị thương, người đầy máu, suýt nữa thì bị tên Chân Thần bên cạnh Chiến Vương kia đánh gục, xương gãy tới mười mấy khúc, nơi mi tâm có một vết nứt.

Thương thế của Thạch Hạo vô cùng nghiêm trọng, nếu không phải nhờ vào đại thần thông Súc Địa Thành Thốn, hắn triển khai thuật độn thổ tiến vào nơi sâu nhất của chiến trường thì chắc đã chết rồi.

Dù vậy, thương thế của hắn cũng vô cùng nghiêm trọng, tổn hại tới bản nguyên.

Vân Hi rời khỏi cốt đỉnh, xuất hiện trước mặt hắn. Khi thấy cảnh này thì vô cùng khó chịu, mắt rưng rưng, nói: "Xin lỗi, ta đã liên lụy tới ngươi rồi." Nàng bảo Thạch Hạo cứ đi đi, không cần lo cho mình.

"Không cần phải tự trách mình, ta mặc dù rời đi một mình thì cũng khó chạy thoát, Chiến tộc sẽ không dừng tay." Thạch Hạo nói.

Vân Hi thầm than, phần ân tình này quá lớn, Thạch Hạo đã hộ tống nàng đi xa mười mấy vạn dặm, nếu không phải có thiếu niên này thì nàng sớm đã bị bắt hoặc bị giết rồi.

"Cảm ơn ngươi." Nàng không biết nói gì hơn.

"Các ngươi không thoát được đâu." Bỗng nhiên, từ xa truyền tới giọng nói lạnh lẽo, nơi đó có đoàn người đang áp sát tới.

Trong đó có một chàng trai trẻ chừng hai mươi, lông mày dài tới tóc mai, mắt phượng có thần, da trắng như ngọc, lấp lánh hào quang, hắn có một loại thần vận đặc biệt.

Chiến Vương!

Hắn đã tới, và chính hắn là người mở miệng.

"Ngươi có dám một mình giao chiến với ta một trận?" Thạch Hạo máu me khắp người, đứng thẳng dậy, không giận mà uy.

"Vốn dĩ ta còn muốn ra tay với ngươi, thế nhưng hiện tại ngươi không xứng, bị thương quá nặng, chỉ cần một tên Tôn giả cũng có thể giết được." Chiến Vương lạnh lùng v�� tình nói.

Hắn có loại sức lực này, còn có loại khí phách vô địch. Chiến tộc từng hiệu lệnh thiên hạ, là Đế tộc, một bộ tộc cổ xưa kinh khủng như vậy mà mấy chục đời mới xuất hiện được một vị Chiến Vương thì làm sao là kẻ phàm tục chứ?

Nhưng đời này lại xuất hiện đến ba vị Vương, là một điều đặc biệt.

"Ít nói nhảm, nạp mạng đi." Thạch Hạo quát lên.

"Chỉ sợ bẩn tay ta mà thôi." Chiến Vương chắp hai tay sau lưng, mặt phượng lạnh lẽo, cơ thể tựa ngọc thạch, ngay cả những sợi tóc cũng phát sáng khiến khí chất trở nên xuất trần.

Hắn khinh thường trạng thái hiện tại của Thạch Hạo, xem thường việc giao chiến với hắn, cảm thấy người này không xứng để mình ra tay.

"Giết hắn cho ta." Hắn xoay người, đầy vẻ khinh bỉ.

Một vài Tôn giả nhận được mệnh lệnh liền xông tới.

Vị Chân Thần kia cũng âm thầm chuyển động, nhanh chóng lại gần.

Thạch Hạo thở dài rồi xoay người bỏ chạy, lần nữa tiến sâu vào trong đất, tên Chân Thần kia truy sát ở phía sau!

Khi lần nữa xuất hiện trên mặt đất, giữa bầu trời có ba vầng huyết nguyệt đang chiếu xuyên qua lớp sương mù của chiến trường cổ này, toát ra những ánh hồng lạnh lẽo xinh đẹp. Thế nhưng vẫn khó có thể che đi vẻ mặt tái nhợt của Thạch Hạo.

Hắn bị thương quá nặng, gãy mười mấy khúc xương, xương cánh tay, xương đùi đều gãy thành mấy đoạn. Nếu không phải dùng pháp lực chống đỡ thì hắn sớm đã gục ngã trên mặt đất rồi.

Đồng thời, bất kể là nguyên thần hay thân thể thì đều gặp phải thương tích hết sức đáng sợ, tổn thương tới bản nguyên. Cứ theo đà này thì hắn sẽ chết vì khô cạn bản nguyên mất.

"Ngươi... sao rồi?" Vân Hi lo lắng, lấy ra một ít linh tuyền cho hắn uống, trên gương mặt tuyệt sắc tràn ngập vẻ lo lắng.

"Để ta nghỉ ngơi chút." Thạch Hạo vô cùng uể oải, vừa nãy từ xa đã bị trúng một đòn của tên Chân Thần kia.

Thân thể của hắn chút nữa thì nổ tung, nguyên thần tán loạn.

Hô hấp bất ổn, lồng ngực chập chùng, đại chiến tới bước này khiến thân thể tiêu hao nghiêm trọng, rất khó có thể đứng lên được, thương thế quá đáng sợ.

"Không có chuyện gì đâu, ngươi sẽ khỏe lại thôi." Vân Hi như nhớ ra điều gì đó, vừa khóc vừa nhanh chóng lấy ra một viên đan dược bảo hắn ăn vào.

"Đây là gì?" Thạch Hạo giật mình, viên đan dược này cỡ quả nhãn, lượn lờ đầy ánh tím, phù văn cuộn tròn như thể có sinh mệnh, nó không ngừng va chạm trong bình ngọc, tựa như muốn bỏ chạy.

"Đây chính là Thiên Nhân Đan, là bảo dược tuyệt thế, bất cứ người nào bị thương tới đâu, khi dùng đều sẽ phục hồi như cũ." Vân Hi giải thích.

Thạch Hạo giật mình, đan dược này quả nhiên vô giá, giống như Bổ Thiên Đan vậy, có thể cứu một mạng người.

Lúc ở Hạ giới, hắn từng đoạt được một viên Bổ Thiên Đan từ tay Nguyệt Thiền, thế nhưng khi bảy thần hạ giới, sau trận chiến cuối cùng đã bị tộc nhân ép phải nuốt vào.

Hắn có thể khởi tử hoàn sinh, có lẽ không riêng gì những thánh dược kia, hồ Niết Bàn, cùng với ý chí cầu sinh vô cùng mạnh mẽ của hắn, và nói không chừng cũng có chút liên quan tới viên Bổ Thiên Đan kia.

"Ăn nhanh đi, không được chậm trễ." Tay ngọc đưa Thiên Nhân Đan tới sát ngay môi của hắn.

Thạch Hạo gật đầu, không nói năng gì nữa, bởi vì thương thế của hắn quá nặng, gần như không chống đỡ nổi nữa. Có thể thoát thân từ trong tay Chân Thần thì đã rất nghịch thiên rồi.

Nếu như không thể lập tức khôi phục lại như cũ, truy binh vừa tới thì hắn và Vân Hi chắc chắn phải chết.

Bảo đan màu tím vừa vào miệng liền hóa thành chất lỏng tỏa ra phù văn, chỉ trong nháy mắt đã lan vào tứ chi bách hài, tẩm bổ cơ thể và nguyên thần của hắn, hiệu quả rất nghịch thiên!

Không có bất kỳ tác dụng phụ nào, mới nửa canh giờ, Thạch Hạo đã khỏe mạnh như rồng như hổ, đứng thẳng dậy, tinh lực cuồn cuộn, xương gãy đã liền lại, tinh thần dồi dào, hắn khôi phục lại trạng thái đỉnh cao.

"Hiệu quả rõ ràng như vậy sao?!" Dù đã chuẩn bị tâm lý sẵn, thế nhưng hắn vẫn rất giật mình.

"Ngươi không có chuyện gì là tốt rồi." Vân Hi thu lại vẻ lo lắng, miệng cười tươi, đôi mắt đẹp chớp chớp, da dẻ trắng như tuyết, chỉ một nụ cười mà sinh ra trăm ngàn vẻ đẹp.

Hiển nhiên, độ quý giá của bảo đan hiếm có này rất dị thường, bởi thân phận của nàng rất đặc thù nên mới có được một viên.

"Bọn họ tới nữa rồi!" Thạch Hạo nắm lấy tay ngọc của Vân Hi, nhanh chóng xoay người rời đi.

Sau một thời gian rất lâu, bọn họ dừng lại ở một chỗ mật địa, Thạch Hạo lạnh giọng nói: "Muốn ép ta giết chết Chiến Vương của bọn họ sao?"

Hắn nổi giận, đoàn người Chiến Vương không ngừng truy sát, khó mà tránh thoát được. Hắn quyết định mạo hiểm một lần!

"Chớ làm loạn." Vân Hi nói, rất lo lắng.

"Tên Chân Thần này mỗi lần truy sát ta thì sẽ rời xa Chiến Vương một đoạn thời gian, ta có cơ hội ra tay, có thể đánh gục hắn!" Thạch Hạo nói, ánh mắt như cầu vồng.

Vân Hi phát hiện thiếu niên này có một vẻ đẹp khó tả, đó là phong thái vô địch, tự tin và dứt khoát, cả người được bao phủ bởi một tầng ánh sáng thần thánh.

Người tự tin là có phong cách nhất, chính như Thạch Hạo lúc này, niềm tin vững vàng, phong thái tự tin, rạng ngời rực rỡ, hắn muốn đánh giết Chiến Vương!

Đây là khí phách cỡ nào chứ? Nên biết, đây chính là một trong Thập Đại Chủng Tộc ngày xưa của Thượng Giới, là Chiến Đế Tộc mạnh mẽ nhất, Chiến Vương của bọn họ tuyệt đối nghịch thiên.

Vân Hi nhìn hắn thì hơi ngẩn người, có chút xuất thần, sau đó nhanh chóng hồi tỉnh, sắc mặt mang theo vẻ ửng hồng.

"Không nên mạo hiểm!" Nàng khuyên can, lo lắng tới an nguy của Thạch Hạo.

"Ta là ai, thần võ ngút trời thì há sợ một tên Chiến Vương sao, phải chém hắn!" Thạch Hạo phấn chấn tinh thần.

Vân Hi ngẩn ngơ, cảm thấy hắn rất tự tin cùng có chút tự sướng, cảm giác này rất quen thuộc, thế nhưng nàng lắc lắc đầu rồi không ngừng khuyên can.

"Không cần sợ, hãy nhìn ta chém hắn đây." Thạch Hạo quyết định mạo hiểm, hắn hóa ra một bộ linh thân, mang theo Vân Hi bỏ chạy, mục đích là lôi kéo tên Chân Thần kia.

"Hắn là Chân Thần, rất nhanh sẽ phát hiện ra sự dối trá trong đó, sẽ lập tức quay lại giết ngươi đấy." Vân Hi lo lắng.

"Không sao, ta chỉ cần một chút thời gian là được. Mặt khác, khi cần thiết, chỉ cần hắn thấy sơ qua quả Kim Bồ thì nhất định hắn không chần chờ, sẽ đuổi theo thêm chút thời gian nữa." Thạch Hạo đưa quả Kim Bồ cho linh thân.

Sau đó, hắn xoay người dứt khoát lên đường, muốn đi giết tên Chiến Vương!

Ba vầng huyết nguyệt treo lơ lửng, nơi sâu trong chiến trường viễn cổ, thi thoảng có thần ma gào thét, thế nhưng vùng đất trước mắt này lại rất yên tĩnh, mặt đất khô cứng cứ như đạp trên sắt đá vậy.

Cộp, cộp, cộp...

Tiếng bước chân vang vọng, ánh trăng màu máu chiếu rọi khiến một người nơi đây vô cùng thần võ, hắn đối mặt với một đám người.

Thạch Hạo đã trở lại, tìm được đoàn người Chiến Vương!

"Lá gan của ngươi thật sự không hề nhỏ, còn dám tìm ta." Chiến Vương siêu phàm thoát tục, hàng lông mày kéo dài tới tóc mai, mắt phượng có thần, cơ thể như ngọc thạch, cả người đều lấp lánh hào quang, vô cùng đáng sợ và mạnh mẽ.

"Ngươi là cái thá gì? Ta trở lại để giết ngươi!" Thạch Hạo khẽ nói, thế nhưng lại có một loại uy nghiêm không thể nào nghi ngờ được. Từng bước đi tới, dưới huyết nguyệt, hắn oai hùng kiên cường, ánh mắt lấp lánh.

Theo tiếng bước chân của hắn, vùng đất này đều chuyển động theo, cộng hưởng cùng hắn, đập theo nhịp bước của hắn. Thánh huy chói mắt tỏa ra từ trên người cứ như Đại Đế giáng thế.

"Ta là ai? Ta là Chiến Vương vô địch của Chiến Đế Tộc, ngươi tính là gì!" Chiến Vương với ánh mắt lạnh lùng và vô tình nhìn hắn.

"Ta không là gì cả, nhưng sẽ có một ngày, một mình ta sẽ là Đế Tộc, một mình ta là Hoàng Tộc, ta không cần nhờ vào dư âm che chở của tổ tiên, chính ta sẽ thành Đế!" Thạch Hạo bình tĩnh nói.

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free