[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 694: Sắp biến thiên
Ma Châu, bình nguyên lửa.
Đại năng thời Viễn Cổ chỉ khạc ra một ngọn lửa mà đã biến mấy vạn dặm thành vùng đất chết không một cọng cỏ.
Năm tháng dài đằng đẵng trôi qua, như trước, sinh linh vẫn hiếm thấy, cỏ cây thưa thớt.
Trên bình nguyên hoang vắng này, một bóng người đang cất bước. Mỗi bước đi là mấy ngàn trượng, Súc Địa Thành Thốn, tốc độ nhanh đến mức như một luồng phù quang đang lướt đi, đó chính là Thạch Hạo.
Hắn từ biệt tổ phụ, muốn tung hoành thiên hạ, tranh đoạt vận may lớn của các thiên tài thời đại này. Sớm đã có tin tức lan truyền, rằng "Trăm sông tụ biển", sẽ có một đại chiến kinh thế.
Hắn vừa ngộ ra môn đại thần thông "Súc Địa Thành Thốn" của Nhân tộc. Đây chính là bảo thuật mà hắn đạt được trong bí cảnh Nguyên Thiên, trên đường đi hắn không ngừng nghiên cứu, không ngừng thực hành, sự lý giải về bảo thuật này càng ngày càng sâu sắc.
Cát vàng bay đầy trời do gió cuốn lên.
Từ xa, mấy chục con Hoàng Long rít gào vụt qua bên dưới mặt đất. Thạch Hạo bay nhanh theo gió cát, hắn đã đi được hơn mười vạn dặm, cũng sắp rời khỏi vùng bình nguyên này.
"Không biết lúc nào mới có thể gặp lại Đả Thần Thạch và Hoàng Điệp đây." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Đầu tiên, hắn muốn rời khỏi địa vực hoang vu này, tìm hiểu rõ khi nào thì cuộc thịnh hội thiên tài bắt đầu. Hắn chưa hề tiến hành cuộc tuyển chọn, nên không biết mình có được tham gia trận chiến cuối cùng này không.
Tiếp đó, hắn muốn vượt qua mấy chục châu để tìm Đả Thần Thạch và Hoàng Điệp.
"Con Ngân Hoàng kia chắc là đã thức tỉnh rồi?" Thạch Hạo nôn nao. Con chim đó hẳn là cô gái tóc bạc, trên người có bí mật cực lớn.
Ma Châu, thật sự rất loạn.
Thạch Hạo rời khỏi vùng hoang vu không lâu thì tiến vào một vùng núi có nhiều sinh linh hơn, lập tức gặp phải cảnh giết chóc, có Ma Cầm và cả giặc cướp.
Mấy ngày sau, hắn biết được không ít tình huống. Tiến vào một địa vực cây cối um tùm, nhưng trộm cướp và ma quỷ vẫn nhiều như trước.
"Gào... Nhóc con, nếu ngươi có linh dược, bảo vật gì trên người thì lấy ra hết đây, như vậy thì có thể cho ngươi đi qua." Một tiếng rít lên, một con mãnh hổ màu đen xuất hiện chặn ngang con đường.
"A..." Tiếng hét thảm vang lên, tiếng hổ gầm rung trời chuyển đất.
Sau nửa canh giờ, bên cạnh dòng sông tỏa ra mùi thịt nướng. Thạch Hạo nướng con hổ đã đạt tới cảnh giới Liệt Trận cho đến khi vàng óng, bắt đầu hưởng thụ mỹ vị.
"Thì ra cuộc thịnh hội thiên tài này còn quan trọng hơn cả tưởng tượng của mình, lại có quan hệ với Tiên Cổ nữa!" Thạch Hạo khẽ nói.
Trên mặt đất có một đống xương cốt. Hắn ăn nửa con hổ, nửa còn lại thì mang đi hầm, chậm rãi ăn uống, sắp xếp lại những tin tức mà mình đã thu thập được.
Cái gọi là Tiên Cổ, đó là một kỷ nguyên!
Việc này khiến hắn khiếp sợ. Vậy rốt cuộc chuyện đó như thế nào, vì sao lại biến mất?
Mà thế giới này, thời không mà hắn đang sống đây, cũng sẽ có ngày đi tới bến bờ diệt vong, nhất định sẽ có một kỷ nguyên kết thúc.
Có thể đến lúc ấy sẽ có một tên gọi khác, để giải thích ý nghĩa của kỷ nguyên này đối với bọn họ.
Bất kể là kỷ nguyên Tiên Cổ hay kỷ nguyên này, đều có thể phân thành Tiền Sử, Thái Cổ, Viễn Cổ, Cận Cổ, Hiện Tại. Đây là khoảng thời gian dài biết bao chứ!
"Rốt cuộc là tạo hóa như thế nào mà lại khiến toàn bộ thiên tài của Thượng Giới phải điên cuồng, các giáo đều thèm muốn?"
Thạch Hạo càng tìm hiểu thì càng kinh ngạc, bởi vì rất nhiều người sớm đã có thể nhen nhóm Thần Hỏa, thế nhưng lại mạnh mẽ áp chế, cũng chỉ vì muốn tham gia vào cuộc tranh đoạt tạo hóa cái thế này.
Tục truyền, chỉ có cường giả Tôn Giả Cảnh mới có thể tiến vào vùng thế giới kia, mới có thể có thu hoạch.
Có tin đồn rằng, quần hùng chinh chiến, sơ đại tranh bá, nếu ai có thể chiến thắng thì nhất định sẽ soi sáng vạn cổ, sửa đổi cổ kim!
"Cũng may là không có tiến hành cái gọi là chọn lựa kia, chỉ cần đủ mạnh thì có thể bước lên con đường đó, đi tới tạo hóa Tiên Cổ."
Nửa tháng sau, Thạch Hạo lại hiểu biết càng nhiều hơn. Hắn du hành ở Ma Châu, tìm kiếm những truyền tống trận thật lớn, muốn hội ngộ với Đả Thần Thạch và Hoàng Điệp.
"Ồ, chuyện gì thế?"
Thạch Hạo rất nhạy cảm, thậm chí cảm thấy có nguy cơ nên khiến hắn không dám đến gần những truyền tống trận kia.
Ma Châu rất loạn, từ xưa đến nay vẫn vậy, đó là quần ma loạn vũ, sát phạt không ngừng.
Nhưng mà, hắn không ngờ lại loạn đến mức này. Hắn ghé qua hai tòa thành lớn, tất cả đều có truyền tống trận siêu cấp, có thể vượt châu, thế nhưng lại có người nhìn chằm chằm ẩn hiện sát cơ.
"Không đúng!"
Sau đó không lâu, hắn cảm giác được Ma Châu có chút dị thường, bầu không khí có gì đó không ổn.
Loại truyền tống trận siêu cấp này, một châu cùng lắm chỉ có đến bốn năm cái và được cao thủ bảo vệ. Thế nhưng nơi đây lại có người âm thầm quan sát chặt chẽ. Nếu không phải hắn có Trùng Đồng báo động sớm, hiểu rõ tất cả thì lơ là đi đến chắc chắn sẽ bị kiểm tra ngay.
Thạch Hạo thầm kêu chuyện không ổn, lẽ nào tin tức hắn đến Ma Châu đã bị lộ, cho nên mới giăng thiên la địa võng chờ hắn lộ diện?
Hắn phát hiện, nếu không đi những truyền tống trận siêu cấp này thì đừng mơ có thể đi qua mấy chục hoặc trăm châu. Chắc chắn sẽ chết vì mệt, phi hành trăm năm cũng không đến đích.
"Hay là ta đi Thiên Châu sát bên này vậy."
Thạch Hạo lẩm bẩm, phát hiện mình cách biên giới Ma Châu cũng không tính là xa, chỉ có mấy trăm ngàn dặm. Đến Thiên Châu lúc đó có thể từ châu này rời đi được.
Thiên Châu là cái nôi của Thiên Nhân Tộc, là một trong những châu mạnh nhất của Thượng Giới. Nơi này có mấy cổ giáo vô cùng nổi tiếng.
Rất nhanh, hắn đã tháo gỡ được tình huống khó khăn này.
"Cũng được, Ma Châu quá loạn, đồng thời còn có kẻ thù Ma Quỳ Viên. Ta qua lại nơi này thì có chút nguy hiểm."
Thạch Hạo chuẩn bị vượt châu, khoảng cách tính ra cũng không xa. Hắn hơi nghi ngờ mấy cái truyền tống trận kia bị Thần Linh bảo vệ canh phòng, thật sự là vì hắn sao?
Theo lý thuyết thì hẳn là không thể!
Bởi vì, tin tức hẳn chưa thể rò rỉ nhanh như thế, hắn chưa hề lộ diện ở châu này.
Bình nguyên màu máu, đây chính là một trong những khu vực ranh giới giữa Ma Châu và Thiên Châu, phạm vi tới mười vạn dặm. Nhìn thì rộng lớn, thế nhưng đối với hai châu mà nói thì chẳng là gì.
Ở thời cổ đại, nơi này từng là chiến trường, đại chiến bách tộc, quần ma tranh bá. Thần Linh cũng không biết chết bao nhiêu, yêu ma quỷ quái hoành hành, máu chảy thành sông.
"Rất nhiều năm đã trôi qua nhưng chẳng hề có chút thay đổi gì, vẫn đầy ma đầu hoành hành mà." Thạch Hạo không biết nói gì.
Từ khi bước chân vào bình nguyên màu máu này, hắn đã gặp ít nhất cũng tám chín lần bị chặn giết. Khu địa ngục này có rất nhiều hung nhân, kẻ làm thuê cũng không ít, quả thật là thiên đường của tội phạm.
Bình nguyên mấy trăm ngàn dặm, toàn bộ đều là màu đỏ thắm. Nghe nói trận chiến năm đó, máu của cường giả các tộc đã nhuộm đỏ khiến nơi đây vĩnh viễn không phai mờ.
Trong đó, có lão tổ của hai tộc Thao Thiết, Chân Hống. Kẻ trước nuốt chửng Giáo Chủ, kẻ sau hống một tiếng làm rớt cả mặt trăng, ngôi sao.
Nhưng, trận chiến năm đó tuy mạnh mẽ, thế nhưng cũng không phải là những ma đầu điên cuồng nhất, trong truyền thuyết còn có những kẻ kinh khủng hơn nữa.
Thạch Hạo vừa đi được vạn dặm thì đã gặp phải không biết bao nhiêu lần chặn giết, có thể thấy được mức độ nguy hiểm đến nhường nào.
Hắn thu hoạch cũng không ít. Đối mặt với những cường nhân muốn giết mình, hắn giết ngược lại, đoạt được không ít chiến lợi phẩm.
Đương nhiên, cũng có mấy lần hắn kết hợp sử dụng đại thần thông Côn Bằng Pháp, Súc Địa Thành Thốn, phát huy tốc độ tới cực hạn hòng bỏ chạy.
Bởi vì hắn gặp phải Thần Linh quá đáng sợ, có cảnh giới khó mà tưởng tượng nổi!
Nếu không phải có tốc độ nhanh thì chắc chắn hắn đã phải chết rồi. Thứ tồn tại đó chỉ cần một cái tát đủ để giết chết hắn.
"Thật là biến thái mà, chỉ một bình nguyên màu máu thôi mà sao lại có nhiều cường giả như thế chứ, quá hỗn loạn." Thạch Hạo không hiểu.
Ngay cả những đạo thống bất hủ ở những khu vực mình thống trị cũng chỉ đến thế này mà thôi. Cao thủ nơi đây quá nhiều, quá đáng sợ.
Hai ngày sau, tiếng ong ong truyền tới. Trên vòm trời của bình nguyên màu máu đều lóe lên phù văn đầy thần bí, thi thoảng lại có khí hỗn độn hiện lên.
"Trời ạ, sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?" Mấy người kinh ngạc thốt lên.
Trung tâm khu vực ấy có một tòa cự thành. Bên trong có ma đầu, hung thú, ác điểu sinh sống, sinh linh với các chủng loại đông đảo, là một tòa thành Tội Ác nổi danh trên bình nguyên màu máu này.
"Đại trận giam cầm hư không đã mở ra, không ai có thể xuyên qua không gian nữa rồi!"
Trên bình nguyên màu máu có một đại trận cổ xưa đang bị người khác mở ra. Chuyện này có nghĩa là khu vực này sẽ bị phong cấm, hiển nhiên đã có đại sự xảy ra.
Thạch Hạo càng thêm nghi ngờ, chẳng lẽ mình thật sự đã bị bại lộ rồi sao?
"Bao nhiêu năm rồi chưa hề xảy ra chuyện như vầy. Muốn thế này thì cần ph���i có sự đồng ý của mười hai Ma Vương của bình nguyên màu máu này, mười hai người cùng nhau ra tay, đại trận giam cầm hư không mở ra là rất khó. Là ai lại có mặt mũi lớn như thế, rốt cuộc là làm cái gì?"
Bình nguyên màu máu, hiện tại bị mười hai Ma Vương cùng nhau điều hành.
"Chư vị, phải thật cẩn thận, không nên chỉ nghĩ tới việc chặn giết thu chiến lợi phẩm. Nơi này không còn là thiên đường tội phạm nữa mà sắp trở thành một chiến trường nhuốm đầy máu!"
"Báo Lão Lục, có phải ngươi đã nghe được tin tức gì hay không, mau mau nói một chút đi."
Bình nguyên màu máu có mười hai tòa thành Tội Ác cực lớn, đây là một trong những tòa thành đó. Lúc này, có nhiều loại sinh linh khác nhau đang ngồi trong tửu lâu bàn luận.
"Một vị huynh đệ kết bái với ta tiết lộ, một vị thúc tổ của hắn cũng là một thành viên chủ lực thuộc đoàn lính đánh thuê Luân Hồi nhắc nhở không nên đi lung tung, bởi vì muốn 'biến thiên' rồi!"
"Biến thiên là cái gì?"
"Không nên hỏi nhiều, ta cũng không biết. Các ngươi chỉ cần hiểu, ngay cả tổ chức như đoàn lính đánh thuê Luân Hồi cũng bị cuốn vào, thì sẽ thấy được đáng sợ đến mức nào rồi!"
Mọi người hít vào một hơi lạnh. Đoàn lính đánh thuê Luân Hồi rất có tiếng tăm, không chỉ ở bình nguyên màu máu này, mà dõi mắt khắp Ma Châu thì cũng có tên tuổi.
Bởi vì, đoàn trưởng của đoàn lính đánh thuê này đã tiếp cận tới cảnh giới Thiên Thần!
Mà tổ chức như này không chỉ có một nhánh, tất cả đều làm thuê cho người khác. Việc ra tay ở bình nguyên màu máu này, đây tuyệt đối là chuyện lớn, ảnh hưởng rất sâu, vô cùng đáng sợ!
"Tới lúc đó chắc chắn sẽ có đại chiến Thiên Thần, sẽ có Giáo Chủ liều mạng, chư vị cần phải cẩn thận đó!"
Không thể không nói, tin tức này khiến Thạch Hạo chấn động không thôi, linh cảm được một hồi bão tố trong tương lai. Bình nguyên màu máu này lại sắp bị máu tươi nhuộm đỏ.
Hắn biết, nơi này hơn nửa không có quan hệ với hắn, chỉ là hắn tự chột dạ mà thôi.
"Hả?" Đột nhiên trong lòng Thạch Hạo chấn động. Trên đường phố, hắn thấy một bóng lưng khá là quen mắt, hắn lộ vẻ ngạc nhiên nghi ngờ.
Đây là một cô gái thướt tha, bóng lưng xinh đẹp, làn tóc óng ánh và mềm mại. Vừa nhìn đã biết là một mỹ nhân, thế nhưng lại cảm thấy như từng quen biết.
Đây là người nào? Thạch Hạo nghi hoặc. Hắn tin tưởng vào trực giác của mình, âm thầm lấy ra Trùng Đồng nhìn thật cẩn thận.
Tòa thành Tội Ác này rất lớn, đường phố rộng rãi, sinh linh nhiều chủng loại. Nơi đây vô cùng náo nhiệt thế nhưng chẳng hề yên bình, thường xuyên xảy ra tranh đấu máu me.
Thạch Hạo rất biết điều nên cẩn thận quan sát. Trùng Đồng phát sáng, lộ ra chân thân của một thiếu nữ.
"Là nàng!"
Hắn lập tức chấn động và kinh hãi, không ngờ lại gặp nàng ở đây. Từ biệt mấy năm, vậy mà có thể gặp lại.
Nên biết, Thượng Giới gồm ba ngàn châu, địa vực mênh mông vô ngần. Muốn đi khắp một châu cũng đã rất khó, đạo thống san sát, chủng tộc vô tận, muốn tìm người thì càng khó khăn hơn.
"Biến thiên, lẽ nào có quan hệ với bộ tộc nàng?" Trong lòng Thạch Hạo run dữ dội.
Thiếu nữ này rất xinh đẹp, từng khiến hắn khắc sâu hình bóng, không muốn quên đi ký ức này. Ánh mắt của Thạch Hạo trở nên sâu lắng.
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free.