Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 678: Ma vương thu hoạch

Một cường giả Thần Hỏa cảnh bỗng chốc nổ tung, chết một cách oan uổng. Thạch Hạo lao vút tới, đắm mình trong mưa máu, đứng sừng sững trên võ đài.

Cảnh tượng này gây chấn động mạnh, một vị thần linh cứ thế bị đánh chết!

Võ đài rộng lớn như một ngọn núi bị xẻ ngang, mặt sàn phẳng lì trống trải lơ lửng giữa không trung. Tất cả tu sĩ đều tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó.

Chỉ một chiêu, thiếu niên Ma vương Hoang lại lần nữa tru diệt một vị thần linh?

Những người tiến vào bí cảnh đều là cao thủ, không phải kẻ vô danh tiểu tốt. Việc này khiến không ít người kinh ngạc, trong lòng chấn động dữ dội. Chiến tích lẫy lừng như vậy thật đáng kinh ngạc!

"Là một đối thủ mạnh, nếu cứ tiếp tục như vậy thì ai có thể đối đầu?" Một sơ đại khẽ thì thầm.

"Võ đài này có thể dập tắt thần hỏa, khiến thần linh trở lại bình thường, ưu thế chẳng còn chút nào nữa." Có người tự tin, giọng nói bình thản.

Rất nhanh, có người phát hiện ra điều bất thường. Sau khi cao thủ cảnh giới Thần Hỏa của Tần tộc bị đánh giết thì xương cốt lẫn huyết nhục chẳng thể nào hợp lại thành một, cũng không hề được mệnh phù bao bọc đưa đi.

Dù là Thạch Hạo cũng kinh ngạc, võ đài này có điều kỳ lạ, lại còn hạn chế những điều như vậy!

Máu tươi đọng lại trên mặt đất, vũ khí pháp bảo rách nát, còn có một mảnh răng thú trắng như ngọc. Đây chính là mệnh phù.

"Ồ, là chuẩn bị cho ta sao?" Thạch Hạo khẽ cười, khom lưng nhặt lên đặt trong lòng bàn tay quan sát kỹ. Thứ này mịn màng như ngọc, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng rực rỡ.

Lúc này, vẻ mặt của nhóm tu sĩ Tần tộc trên tòa thần sơn thứ sáu trắng bệch, kinh hãi tột độ. Chuyện này có ý nghĩa rằng, một vị cao thủ Thần Hỏa cảnh trong tộc đã 'thân tử đạo tiêu'?

"Sư thúc!" Có người đau đớn kêu lên.

"Tại sao lại như thế, mệnh phù do Thiên tôn luyện chế vậy mà lại vô hiệu..." Một vài tu sĩ Tần tộc có mối quan hệ thân thiết với vị cao thủ đó khó mà tiếp nhận được sự thật này.

"Khà khà..." Thạch Hạo cười như một ma vương. Mái tóc đen bay phấp phới, nhanh chóng tiến về phía trước, một mình đối chọi với tất cả cường giả Thần Hỏa cảnh trên võ đài này.

Ánh mắt hắn vô cùng sắc bén nhìn từng người, như thể đang quan sát từng món mồi béo bở, cười một nụ cười đầy tà ác.

Việc này khiến cho các cao thủ của Tần tộc, Xích Lăng Không tức giận. Ánh mắt của tên này khiến người ta căm ghét, hắn như đang nhìn bầy dã thú, dáng vẻ sẵn sàng ra tay săn bắt vậy.

Đối với bọn họ, đây là một sự sỉ nhục to lớn!

"Trước đây không lâu, không phải các ngươi đặc biệt tới tìm ta, quấy nhiễu ta lúc đang ngộ đạo, khiến ta không thể tiến vào cung điện cao nhất sao? Hành động ấy càn rỡ và ti tiện đến nhường nào chứ, hiện tại sao lại im bặt như vậy?" Thạch Hạo nói.

Lời lẽ vạch trần tất cả, trực tiếp chỉ trích khiến nhóm người này tái mét mặt mày.

"Tần tộc quả nhiên chẳng đơn giản, không ngờ lại có nhiều cường giả Thần Hỏa cảnh tiến vào đây đến thế." Hiện tại trên võ đài có hai đại cao thủ của cung Hỏa Ma, còn có năm đại cao thủ của Tần tộc.

"Giết!"

Lúc này, đại chiến bỗng chốc bùng nổ, các cao thủ trên lôi đài đồng loạt xông tới.

Cửa ra của bí cảnh, bên ngoài tế đàn.

Vô số tu sĩ đang chờ đợi, muốn biết những gì đã xảy ra bên trong, muốn biết được kết quả cuối cùng.

Trong hư không, vài vị Giáo chủ lão bối ngồi xếp bằng, thân ảnh hư ảo, trầm mặc ít lời, bất động như hóa thạch chìm sâu trong dòng chảy thời gian.

Mấy ngày này, sâu trong bí cảnh liên tục diễn ra những trận đại chiến thảm khốc. Minh Tử, sơ đại Thánh Vũ tộc đã bỏ mạng, tất cả đều bị thiếu niên Ma vương Hoang giết chết!

Ngoài ra còn có một vài sơ đại khác tử vong, có người bị Thần ở trong bí cảnh đánh chết, cũng có người bị chí tôn trẻ tuổi của Tiên điện đánh gục.

Nơi đây tựa như động đất, bởi vì bọn họ đã chết trận thật sự. Mệnh phù răng thú chỉ có thể dùng được một lần, nếu bị giết chết lần thứ hai, sẽ chẳng còn cách nào dựa vào vật này để thoát chết.

Ngoài ra, cũng có các cao thủ của những giáo phái khác tử vong, điều này thì không đáng kể. Thế nhưng sơ đại bị chém giết thì lại ảnh hưởng sâu rộng. Việc này liên quan không chỉ là sóng gió của một vài châu!

Sơ đại, ngay cả một châu rộng lớn cũng chưa chắc có một vị, đại diện cho sức mạnh và báu vật của giáo phái. Mấy người tử vong như vậy, những đạo thống kia làm sao có thể cam tâm?

Sơ đại, mang ý nghĩa rằng có thể uy chấn một châu, có thể giúp một giáo hưng thịnh hướng tới cực thịnh, có thể bảo vệ đạo thống hưng thịnh qua vô vàn năm tháng về sau.

Bất kỳ một sơ đại nào chết đi thì đều là sự tổn thất vô cùng lớn!

Đáng tiếc, mấy người bị chém giết này đều quá cố chấp, liên tục được khuyên bảo thế nhưng sau khi tử trận vẫn cố chấp tiến vào lần nữa. Chẳng thể trách những người canh giữ lối ra bí cảnh được.

Thế nhưng, chuyện này chẳng hề đơn giản như thế.

Tần Trường Sinh ngồi xếp bằng nơi đó, sắc mặt lạnh như băng. Sự việc lần này đích thân hắn đứng ra mời gọi các giáo phái thế nhưng giờ lại có sơ đại chết ở nơi này, hắn nhất định sẽ sa vào vòng thị phi.

Mặc dù những cổ giáo kia không nói một lời nhưng trong lòng ắt sẽ chất chứa lửa giận khó lòng dập tắt!

Những người kia quá cố chấp, bị giết một lần và được hồi sinh trên tế đàn, thế nhưng căn bản chẳng nghe lời khuyên can của mọi người. Mặc kệ các trưởng bối khuyên nhủ, vẫn cố tình tiến vào lần nữa.

Hoặc là, bởi vì bọn họ là 'sơ đại', ngày thường được mọi người vây quanh, chưa từng nếm trải mùi vị thất bại cho nên nhất thời khó lòng chấp nhận kết quả này.

Cũng bởi vì như vậy cho nên họ đều không nghe lời các trưởng lão, lựa chọn lần nữa tiến vào bí cảnh.

"Tần huynh, việc này không thể trách huynh được. Hậu nhân của ta gieo nhân nào gặt quả nấy, thực lực bản thân không đủ thì chẳng thể trách ai." Lão nhân của bộ tộc Tử Kim Chân Hống nói.

Hắn gầy gò, khô đét ngồi xếp bằng nơi đó, hoàn toàn không có chút giận dữ nào. Ông ta từng quát mắng hậu nhân của mình, nói rằng hậu duệ Tử Kim Chân Hống đời này quá yếu ớt.

Nghe ông ta nói như thế thì sắc mặt của Tần Trường Sinh dịu đi đôi chút, coi như một cường tộc như thế không trách hắn nữa.

Đặc biệt, vị Hống lão trước mắt này sống từ thời đại Thái Cổ đến nay, được xưng là 'hung thú cổ đại' ngang hàng với cổ tổ của Thao Thiết tộc, vô cùng đáng sợ.

Sau đó, hắn nghĩ tới Minh Thổ có truyền thừa vô cùng thần bí, một vài sinh linh mạnh nhất của tộc này đều do thi thể kỳ dị biến thành, cũng không phải là sinh linh bình linh thường. (Thi thể kỳ dị): Tức là xác chết sau khi chết đi, nhờ cơ duyên hoặc một loại biến đổi nào đó trở thành một thể sống khác, không phải là cơ thể sống ban đầu.

Ví như, thiên kiêu của thượng cổ chết đi, sơ đại vô địch bị chôn cất trong đất vàng, sau vô tận năm tháng qua đi thì thông linh trở lại, được bọn họ tìm thấy rồi mang về bồi dưỡng thành những cường giả kinh thiên động địa!

"Tộc này có nền tảng thâm sâu, khó lòng lường hết được!" Tần Trường Sinh tự nhủ. Quan hệ giữa hắn và Minh chủ cũng khá ổn, chưa đến mức trở mặt thành thù.

Cứ suy tính như vậy thì nguy cơ chẳng hề nghiêm trọng như hắn tưởng tượng. Mấy cổ giáo kia chưa đến mức trở mặt, cho nên hắn thở dài nhẹ nhõm một hơi.

"Tần huynh, mấy ngày nay các đệ tử trọng yếu của Bất Lão Sơn huynh đều chưa từng sử dụng mệnh phù, hiển nhiên chưa xảy ra chuyện gì bất trắc. Thật đáng kinh ngạc đó nha."

Có người phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, nói như thế.

"Xem ra lần này Tần tộc thu hoạch lớn nhất, có thể sẽ nhận được truyền thừa vô thượng của Nguyên Thiên Chí Tôn rồi." Có người khác gật đầu.

Tần Trường Sinh nghe thấy thế thì khẽ mỉm cười. Tuy rằng có mấy vị sơ đại chết đi nên ảnh hưởng đến tâm trạng, thế nhưng chuyện này lại khiến hắn vô cùng hân hoan.

Trên thực tế, hắn vẫn đang mong chờ và khao khát đạt được truyền thừa của Thái Cổ Chí Tôn!

Hắn khẽ cười đáp: "Cũng không nhất định, cấm địa nơi truyền thừa đó rất kỳ lạ, có chút cấm chế cùng chiến trường đáng sợ, khó lòng đặt chân vào."

"Tần huynh nói đùa đó thôi, ta thấy thu hoạch lần này của các ngươi vô cùng phong phú đó."

"Nếu như bộ tộc ta thật sự có thu hoạch, có thể đạt được truyền thừa cấm kỵ trong bí cảnh thì ta nguyện ý chia sẻ cùng chư vị, mọi người cùng nhau tìm hiểu." Tần Trường Sinh nói.

Trong lòng hắn thật lòng không muốn nhưng không thể không bày tỏ thái độ. Chỉ vì dẹp bỏ sóng gió do cái chết của mấy vị sơ đại kia gây ra nên phải giảm thiểu cơn giận của các cổ giáo này xuống mức thấp nhất.

"Ha ha... Vậy thì chúng ta chỉ đành chúc Tần tộc thành công vậy." Có người cười to.

Những người khác cũng phụ họa theo. Cường giả Thần Hỏa cảnh của Tần tộc tiến vào nhiều nhất, đến nay ngay cả một người cũng chưa hề bỏ mạng. Nhất định sẽ có thu hoạch cực lớn, những người này ai cũng khao khát được tìm hiểu truyền thừa cấm kỵ.

Tần Trường Sinh nở nụ cười, hắn cũng cảm thấy, lần này nếu không có gì ngoài ý muốn xảy ra thì Tần t��c chắc chắn sẽ thành công, đoạt được tạo hóa lớn nhất.

"Hi vọng sớm kết thúc, đợi các thiên tài trong bí cảnh trở ra." Đây là lời nói thật lòng của hắn.

Sâu bên trong bí cảnh, trên chín ngọn thần sơn.

Tất cả mọi người đều đang quan chiến, ai nấy đều không sao giữ được bình tĩnh. Đặc biệt là nhóm người Tần tộc, từng người đều sắc mặt trắng bệch, tay nắm chặt.

"Giết!"

Trên võ đài, mắt của một người Tần tộc lóe ra chùm sáng bạc. Nếu ai bị bắn trúng sẽ trở nên chậm chạp. Đây chính là bí pháp được truyền thừa từ cổ đại, thế nhưng phù văn vẫn chưa hoàn thiện.

Thạch Hạo khẽ cười khẩy, hắn từng chiến qua Trùng Đồng chân chính thì làm sao phải e ngại thứ Đồng thuật chưa hoàn thiện này? Động Thiên duy nhất được khai mở, lúc này liền lập tức hóa giải phù văn đó.

Hắn hóa thành tia chớp vút tới, lòng bàn tay dâng lên ánh chớp, nhấn chìm kẻ địch.

Đây chính là uy năng kinh người và cường đại mà sau khi hắn lĩnh ngộ Lôi Đạo đến tầng thứ tư. Ngay cả sơ đại cũng có thể đối kháng, tu sĩ đồng cấp thì làm sao là đối thủ của hắn?

Người này bị ánh chớp đánh trúng, nửa thân cháy đen, huyết nhục bong tróc, bay ngược ra sau.

Tốc độ của Thạch Hạo quá nhanh, hóa thành một đạo tia chớp hình người lao theo. Rầm một tiếng, một cước giẫm xuống, đạp nổ đầu của kẻ địch.

"A..." Bốn vị cường giả Thần Hỏa cảnh của Tần tộc hét lớn. Thần hỏa của bọn họ đã bị dập tắt, trong lòng uất ức, mất đi chỗ dựa mạnh mẽ nhất. Tất cả đồng loạt xông lên.

"Keeeng!"

Thạch Hạo đứng thẳng người, giơ tay. Lòng bàn tay phát sáng ngưng tụ thành một thanh chiến mâu màu vàng lấp lánh ánh kim loại và lượn lờ tia chớp.

"Giết!"

Ánh mắt hắn đáng sợ, tóc đen bay lả tả, xông về phía trước.

"Keeeng!"

Tiếng kim loại vang chói tai, thanh chiến mâu do tia chớp hóa thành này va chạm với mấy người kia tạo ra lôi đình cao vạn trượng, thần uy ngập trời.

Chỉ trong chốc lát, Thạch Hạo liền đánh bay ba người. Chiến mâu trong tay phóng thẳng tới đâm xuyên mi tâm của một người, máu tươi phụt lên.

Ầm!

Ánh chớp nổ tung, chiến mâu tan biến thành tia chớp khiến kẻ này biến thành một màn mưa máu, chết một cách oan uổng.

Cũng trong lúc này, tiếng rung động vang lên, trong tay Thạch Hạo lần nữa xuất hiện một thanh kiếm thần lượn lờ điện quang màu tím. Đây vẫn là do lôi đình biến thành, hắn cầm trong tay, ép sát về phía trước.

"Ta liều mạng với ngươi!" Có người hét lên.

Lúc này, Thạch Hạo hóa thành một tên Ma vương. Toàn thân nhuốm máu, cầm theo thanh kiếm tím lượn lờ ánh chớp, trừng phạt những kẻ địch này.

Trong tiếng kiếm thần ngân vang, hắn giơ tay chém xuống một chiêu, chặt đứt đầu lâu của kẻ đó. Máu tươi tuôn trào, tử vong ngay tại chỗ.

"Trời ạ, cao thủ tiền bối của Tần tộc ta lại cứ thế chết đi ư?"

Trên ngọn thần sơn thứ sáu, ánh mắt của những người Tần tộc đều đỏ hoe. Chuyện này quá kinh khủng, cường giả Thần Hỏa cảnh lại liên tiếp mất mạng. Đây là sự tổn thất không thể đong đếm được của bộ tộc này.

"Xoẹt!"

Lại là một tia sấm sét đi kèm là một chiêu kiếm sắc bén vô song. Thạch Hạo bay vút lên trời cao, chém đôi kẻ địch thành hai mảnh. Hắn giết chóc điên cuồng, tắm mình trong sương máu.

"Ma vương... Đây là một tên Ma vương mà!" Người Tần tộc gào thét, nắm chặt nắm đấm, không sao giữ được bình tĩnh, mắt trợn trừng gần như lồi ra ngoài.

"Thiên tôn đã biết chuyện xảy ra ở đây chưa? Mệnh phù lại vô hiệu, mau đi bẩm báo!" Có người hét lớn, đầy vẻ không cam lòng, trong lòng chất chứa lửa giận và thù hận.

Tại cửa ra bí cảnh, mấy vị Giáo chủ lão bối trò chuyện vô cùng ăn ý. Tần Trường Sinh ngồi vững như bàn thạch nơi đó, tự mình canh giữ lối ra, chờ đợi kết quả.

Mỗi dòng chữ tinh túy này đều được truyen.free độc quyền chuyển thể, kính mời quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free