[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 66 : Siêu phàm.
Dù còn nhỏ mà đã nâng được vật nặng mười vạn cân quả thật vô cùng kinh khủng, đây là điều khó có thể thực hiện, vì thế mới được xưng là "cực cảnh"!
Thuở Thái Cổ, những thần cầm, hung thú cấp thiên giai đều dùng chuẩn "cực cảnh" này để phán đoán tiềm năng hậu duệ, so sánh tư chất mà chọn ra người kế thừa. Không phải thú non nào cũng đạt được tiềm năng đến "cực cảnh".
Giờ đây, tiểu tử lại làm được điều đó. Nó nâng lên tảng đá khổng lồ nặng mười vạn cân, đứng sừng sững dưới ánh bình minh rạng rỡ, bao phủ bởi bảo huy, khiến cả vùng Đại Hoang rung chuyển. Vô số hung cầm mãnh thú bỏ chạy, chúng kinh hoàng đến mức không dám nán lại dù chỉ một khắc.
"Oa, ta đã làm được rồi!" Tiểu tử buông tay, để tảng đá khổng lồ lăn xuống theo dòng thác. Tiếng vang ầm ầm kinh thiên động địa phát ra, tựa như có một trận động đất.
Ở độ tuổi nhỏ mà chỉ bằng sức cơ bắp đã có được sức mạnh như thế, tuyệt đối có thể xưng là kinh thế hãi tục, một thành tựu phi phàm. Thông thường, những phàm thai căn bản không thể làm được điều này.
Tiểu tử đứng trên một tảng đá khổng lồ, đón ánh bình minh. Dưới chân, dòng nước chảy xiết trắng xóa phát ra âm thanh như tiếng sấm, ầm vang rung động khắp vùng Loạn Thạch Sơn. Thân thể nó cường tráng nhưng trong suốt, như tỏa ra một loại ánh sáng rực rỡ, khí lực dường như không bao giờ cạn kiệt. Cực cảnh mười vạn cân đã bị nó phá bỏ, đồng thời cũng đặt được nền móng vững chắc vô song.
"Ta có thể xem 'Nguyên Thủy Chân Giải' rồi, nhưng có lẽ mạnh hơn một chút nữa sẽ tốt hơn!" Tiểu tử tự nhủ. Cực cảnh đã bị phá vỡ, nhưng đó chưa phải là cực hạn của nó.
Nó không dừng lại ở đây, mà dự định sẽ tiếp tục rèn luyện thân thể thêm một thời gian nữa để đạt đến cảnh giới cao hơn. Nó muốn thật nghiêm khắc với bản thân để vượt qua giới hạn của chính mình!
Ngày qua ngày, tháng qua tháng, dù cho gió mưa bão bùng, nó vẫn không ngừng nghỉ một ngày nào. Hiện tại cũng đã được bảy tuổi.
Ầm!
Sấm vang chớp giật, mưa lớn trút xuống như trút nước. Hồng thủy tràn ngập khắp Đại Hoang. Rõ ràng là ban ngày nhưng sắc trời đen kịt đến mức giơ tay không thấy năm ngón, thật khiến người ta kinh sợ. Chỉ thỉnh thoảng, khi những tia chớp dày đặc xé toạc bầu trời, đại địa mới bừng sáng trong chốc lát.
Giữa cơn mưa gió bão bùng, một bóng dáng nhỏ bé đang lao đi. Nó nâng một tảng đá khổng lồ mười vạn cân, đi ngược dòng lũ đá, dùng sức mạnh thân thể mà đối kháng với uy lực của trời đất.
Đây đã không còn là một dòng thác đá mà thực sự là một trận lũ đá!
Sóng lớn ngập trời, núi đá giữa cơn hồng thủy này bị cuốn trôi như đồ chơi. Hết cánh rừng nguyên thủy này đến cánh rừng rậm khác bị hủy diệt. Thiên uy khó có thể chống lại! Nhân loại trước sự vĩ đại của tự nhiên lộ rõ vẻ yếu đuối và nhỏ bé đáng thương.
Từng đàn hung thú kéo nhau bỏ chạy, chúng sợ bị chết chìm trong vùng ngập lũ này.
Thế nhưng, tiểu tử vẫn không chút sợ hãi, cứ thế đi ngược dòng mà lên. Nó bằng vào sức mạnh thân thể dẻo dai mà tiến nhanh vào sâu trong dãy núi, cứng rắn đối chọi với cơn lũ đá!
ẦM! ẦM! ẦM!
Nước bùn đục ngầu cùng những tảng đá khổng lồ cuồng bạo không ngừng bắn ra từ sâu trong dãy núi. Quả thật là một trường hạo kiếp. Thế nhưng tiểu tử căn bản không chút sợ hãi. Có lúc, nó vung tay vỗ vào tảng đá lở đang lao tới, đánh bay nó ra xa. Sau đó vẫn không dừng lại mà chỉ điều chỉnh thân thể rồi tiếp tục tiến lên.
Không có Phù Văn lóe sáng, cũng không có Bảo Thuật ngập trời, chỉ còn lại một thân hình khổ hạnh đang tự gọt giũa bằng quá trình tôi luyện của bão táp. Thân thể tiểu tử tỏa ra ánh sáng óng ánh, một tiếng rên nó cũng không thốt ra, một thân một mình chống chọi thiên uy mà tiến bước.
Khi bão táp ngừng lại, sắc trời cũng đã chạng vạng. Mây đen dần tan hết, hiện ra cảnh sắc trong dãy núi. Đại thụ gãy nát, hồng thủy cuồn cuộn, núi đá nghiêng ngả, rất nhiều nơi biến thành đầm lầy lớn.
Cả người tiểu tử ướt sũng, toàn thân bầm dập rớm máu, thế nhưng xương cốt không hề gãy, càng không chảy máu. Có thể thấy thân thể nó mạnh mẽ đến nhường nào. Nó cắn răng chịu đựng, tiếp tục tu luyện.
Cứ thế, ngày qua ngày lại trôi qua. Tiểu tử lợi dụng thiên uy để tu hành. Thậm chí có lúc nó nhảy xuống từ vách đá cheo leo, có lúc lại đi chọc giận hung thú khổng lồ rồi giao chiến với chúng.
Lần nào trở về, mình mẩy nó cũng đầy vết thương. Nó cũng dùng chất lỏng màu vàng kim trong dược đỉnh, nên thể chất không ngừng được lột xác. Hôm sau lại mạnh mẽ hơn hôm trước, khiến thôn nhân không thể tin nổi sự tiến bộ thần tốc đến nhường ấy.
Khi tiểu tử được bảy tuổi rưỡi, nó dừng tu luyện. Trải qua thời gian rèn luyện dài đằng đẵng như thế, không chỉ sức chịu đựng của thân thể mạnh đến kinh người, mà ý chí cũng cứng rắn tựa sắt đá.
"Liễu Thần, việc tu hành thân thể của cháu đã hoàn thành một giai đoạn rồi." Tiểu tử đi tới đầu thôn, ngẩng đầu nói với cây liễu cháy đen...
"Thành quả của cháu ra sao rồi?" Cây liễu hỏi.
Tiểu tử đi tới bờ hồ, nó dùng một tay nâng lên một tảng đá khổng lồ nặng hơn mười vạn cân. Hành động này chấn động toàn bộ bờ hồ. Dù là đám trẻ con hay người lớn, hoặc cả đám trân cầm dị thú đều hoàn toàn ngây ngốc.
Sức mạnh cỡ nào đây? Một tay nâng lên tảng đá khổng lồ mười vạn cân quả thật quá chấn động. Trước nay chưa từng nghe thấy!
Tiếp theo, nó đổi tay khác nâng tảng đá khổng lồ, thay thế cho tay kia. Toàn thân phát ra một tầng quang huy, đây là do thân thể tự động sinh ra và cũng đại biểu thân thể đã đạt tới cực cảnh!
Ngay cả Liễu Thần cũng trầm mặc một hồi, không nói lời nào ngay lập tức.
"Tiểu tử, mau đặt xuống nhanh đi, coi chừng bị thương đó!" Tộc nhân kêu to.
Khối cự thạch này ai có thể dịch chuyển nổi? Thường ngày, khối đá được dùng để phơi thịt khô, da thú... vì nó rất to. Giờ đây lại nằm gọn trên tay tiểu tử, khiến lòng ai cũng chấn động.
"Một tay phát lực đã có mười vạn tám ngàn cân thần lực, cháu làm tốt lắm, hơn xa dự liệu của ta!" Cây liễu truyền âm, dường như nó cũng bị kinh ngạc.
Không cần nói đến Nhân Tộc, ngay cả đám thú non của những loài sinh vật mạnh nhất như Kim Sí Đại Bằng, Chân Hống cũng bất quá chỉ đạt đến mức này, khó mà mạnh hơn được. Chuyện này thật sự chấn động nhân tâm.
Sở trường của Nhân Tộc không phải là thần lực cái thế, thế nhưng tiểu tử lại đi tới cực điểm ở phương diện này, khiến cây liễu cũng phải kinh thán không thôi.
Tiểu tử này có tiềm lực thật lớn, so với trong tưởng tượng lại càng mạnh mẽ hơn!
"Tiểu tử, sao ngươi làm được hay vậy?" Một đám trẻ con chạy tới, chúng hết nắn lại nhéo cánh tay nhỏ của tiểu tử. Cả đám cảm thấy không thể tin nổi.
"Đó chính là một ngọn núi đá đó nha. Tiểu tử thật giỏi quá, chỉ một tay đã có thể nâng được. Sức mạnh này e rằng dọa cả bọn Thái Cổ Di Chủng trong núi a. Con của bọn chúng còn lâu mới đạt được tới mức này."
Một đám trẻ con vừa khiếp sợ vừa hưng phấn vây quanh tiểu tử, ríu rít như chim hót.
Cả đám người lớn cũng đang ngây ngốc. Một đứa bé thôi đó, chuyện này thật khó có thể tin được, một đứa bé mạnh mẽ đến mức này.
"Tiểu tử, đại thúc không có yêu cầu gì cao đâu. Sau này con bắt cho thúc một con Toan Nghê con để giữ nhà nha."
"Cái gì? Đòi hỏi thế mà dám bảo không cao? Mở miệng ra là đòi hung thú thuộc hàng mạnh nhất. Đại thúc yêu cầu đơn giản hơn nhiều lắm. Sau này cháu bắt cho thúc một con Tỳ Hưu thuần huyết non đi."
"Xùy, Tỳ Hưu kém gì Toan Nghê chứ, chẳng phải cũng trong hàng mạnh nhất sao?"
Đám đại nhân trêu chọc nhau vui vẻ, nói tiểu tử sau này mạnh lên rồi đừng quên Thạch thôn, hãy bắt một con hung thú Thái Cổ non về trấn giữ nơi đây.
Phải rất lâu sau, mọi người mới tản đi.
"Liễu Thần ơi, cháu có thể tu luyện "Nguyên Thủy Chân Giải" được chưa ạ?" Tiểu tử ngẩng đầu hỏi. Hiện tại nó đã được bảy tuổi rưỡi, thân hình cũng cao lớn không ít, thế nhưng vẻ non nớt vẫn y như trước, mắt to sáng ngời, phân rõ hai màu đen trắng.
"Có thể." Cây liễu đáp lại, chấp thuận.
Không chỉ cường độ thân thể của tiểu tử vượt quá yêu cầu, mà tinh thần ý chí cũng vô cùng kinh người. Trong một năm khổ tu, nó không chịu khuất phục, tu luyện dưới đủ loại thiên uy, ý chí đã cứng như sắt đá.
"Nhưng mà... Nguyên Thủy Chân Giải rốt cuộc là cái gì vậy ạ?" Tiểu tử móc khối xương trắng loáng ra, khiêm nhường thỉnh giáo. Mắt to lóe lên hào quang khát vọng.
"Cháu hãy tự mình nghiền ngẫm thật kỹ đi. Con đường chính là do từng bước chân mà tạo thành. Bộ Cốt Thư này có thể được xưng tụng là kinh thiên động địa, không thể tùy tiện để người khác biết." Liễu Thần nhắc nhở.
"Dạ!" Tiểu tử thành khẩn gật đầu.
Hôm sau, tiểu tử ngồi ngay ngắn, đọc nghiền ngẫm đến mê mẩn. Khi đứng thì trầm tư, lúc ngủ thì nhíu mày. Không một giây nào nó không tìm hiểu và lý giải bộ thiên thư này.
Những ký tự dày đặc chằng chịt trên khối xương trắng noãn giảng giải về khởi nguyên của Phù Văn, giải thích huyền bí của Nguyên Thủy Bảo Cốt, chú giải điểm mạnh yếu của các hung thú, thần cầm Thái Cổ.
Bộ Cốt Thư này bắt đầu giảng giải từ thời nguyên thủy nhất, trình bày sự huyền bí của thiên địa, liên quan đến rất nhiều vấn đề, bao quát khắp vạn vật, chỉ đáng tiếc là không có ghi chép bất kỳ một loại Bảo Thuật nào.
Người có thể đọc nó để tu hành rồi tiến hành đột phá, cũng coi như là một bộ thiên thư vô giá, là bảo vật đối với các tộc, chỉ là thiếu Bảo Thuật cái thế.
Tiểu tử ngây dại. Nó đọc chăm chú đến mức hộc máu mấy lần. Tuy rằng nó mạnh hơn lão tộc trưởng nhưng cũng bị vài lần bị thương, cũng do những dữ kiện ghi trên Cốt Thư quá sức đáng sợ.
Cốt Thư bắt đầu giải thích Phù Văn từ tận thời nguyên thủy, lại còn có trận đồ miêu tả một con Thanh Thiên Bằng đang quyết đấu với thần linh. Một luồng khí tức thảm liệt phô thiên cái địa ập ra khiến người ta phải hộc máu, cứ như vượt qua ngàn trùng Thượng Cổ xa xôi mà tái hiện chân thực ngay trước mắt.
Đây chỉ là một bức hình mà thôi, còn có một số khác cũng không liên quan gì đến Bảo Thuật. Đó là mấy chục bức hình luận về sự vận chuyển của Phù Văn, minh họa cảnh chiến đấu thực tế được khắc rất cụ thể và tỉ mỉ lên khối xương trắng loáng.
Bản dịch đầy tâm huyết này, độc quyền thuộc về truyen.free.