[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 641 : Trùng quân
Cặp mắt Thập ngũ gia nhòa đi, cảm xúc trào dâng khó kìm nén. Vốn đang vô cùng bi thương, cô độc, lão không thể ngờ lại nhìn thấy đứa cháu trai vẫn còn sống này.
Hai năm qua, lão đã trải qua bao thống khổ. Nay được gặp lại, nhìn thấy tôn nhi khỏe mạnh, mọi ưu tư rối bời trong lòng lão đều tan biến. Đây chính là "món quà" tuyệt vời nhất mà lão từng nhận được trong đời.
"Ha ha..." Lão cười lớn, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo, vui sướng khôn xiết, hăng hái vô cùng, cất tiếng nói: "Dù không có Chí tôn cốt thì đã sao, vẫn có thể tung hoành khắp ba ngàn châu, khuấy động phong vân tại Thượng giới này!"
Lão vừa dứt lời, những người xung quanh đều chấn động mạnh. Một người đã hai lần mất Chí tôn cốt mà vẫn sống sót, điều này đã chứng minh được rất nhiều vấn đề.
Đây tuyệt đối là một yêu nghiệt, là một nhân vật có thể đe dọa các Chí tôn trẻ tuổi của Thượng giới. Việc hắn có tiên cốt hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Một người như thế, sau khi mất Chí tôn cốt mà vẫn có thể vượt qua và sống sót đã chứng minh tất cả. Hắn tuyệt đối không hề tầm thường, cả đời này sẽ đứng ở vị trí cao nhất.
Mà người này lại là kẻ địch của bọn họ, thử hỏi ai có thể an lòng đây?
"Không thể nào!" Mấy người lớn tiếng nói, bọn họ không tin. Những lời đồn về Thạch Hạo nhiều vô kể, ai ai cũng đều biết rõ. Rõ ràng đã tử trận thì làm sao có thể phục sinh chứ?
Cần biết rằng, một năm trước tin tức này đã được chứng thực: Thạch Hạo chết vì nguyền rủa, xương cốt toàn thân nhiễm phải phù văn rỉ đồng, không cách nào nghịch thiên được.
Đồng thời, vào thời khắc cuối cùng, hắn đã lấy Chí tôn cốt của chính mình đưa cho Tần Hạo. Cộng thêm việc vô lực chống lại nguyền rủa, đáng lý ra hắn không thể sống sót.
Chỉ có Thập ngũ gia tin chắc, đây chính là tôn nhi của mình, càng nhìn càng thấy giống mình, cười ha ha không ngớt, nước mắt nóng hổi tuôn rơi. Hiển nhiên, lão già này đã vui mừng đến cực điểm.
"Đôi mắt, khi nhỏ cũng thế này, vẫn sáng to như trước đây. Lông mày giống ta như đúc, khuôn mặt cũng vậy, quả không hổ danh là tôn nhi của ta!"
Bao nhiêu năm rồi, lão vẫn luôn ngóng trông được nhìn thấy tôn nhi của mình. Từ lúc thoát khốn khỏi cấm địa Hắc Sắc Sâm Lâm, lão liền lập tức mang thần đan trở lại Thạch Đô.
Hết lần này đến lần khác thất vọng, hết lần này đến lần khác tiếc nuối, cuối cùng lại nghe tin dữ. Đ��� kích này lớn đến nhường nào?
Mười mấy năm trời, lúc chia lìa thì Thạch Hạo vẫn chỉ là một đứa bé nằm trong tã lót. Nay gặp lại, một thiếu niên Chí tôn đứng trước mặt, khiến lão già này vui sướng, toàn bộ đau khổ đều tan biến.
"Gia gia, nếp nhăn của người nhiều quá, tóc đã bạc rồi, làm người phải chịu khổ rồi!" Thạch Hạo nghẹn ngào. Hắn thề, nhất định sẽ tìm thật nhiều linh đan để luyện một lò bảo đan cho tổ phụ, giúp người khôi phục lại dáng vẻ ngày xưa.
Hắn chạm vào cánh tay cụt của Thập ngũ gia, mắt rưng rưng lệ, nói: "Gia gia, con có thánh dược, có thể giúp người phục hồi như xưa, tay cụt sẽ mọc lại, hết thảy rồi sẽ tốt đẹp thôi."
"Ha ha..." Thập ngũ gia cười lớn, nhanh chóng lau đi nước mắt, nói: "Nhìn thấy cháu khỏe mạnh thì mọi bệnh tật của ông cũng sẽ lành thôi. Chẳng bao lâu sau, sẽ khỏe mạnh như thời tuổi trẻ. Ta là ai? Ta là Đại Ma Thần!"
Loại tự tin này, tư thái này quả thật giống y như Thạch Hạo. Không cần người khác nói nhiều, hai người tuyệt đối là tổ tôn, một mạch truyền thừa.
"Đúng vậy!" Thạch Hạo dùng sức gật đầu, hắn muốn tổ phụ phục hồi hoàn toàn.
Đột nhiên, lòng hắn khẽ run, sắc mặt trắng bệch, bởi vì hắn thấy sau lưng của tổ phụ có một vết thương cực kỳ đáng sợ, to dài khủng khiếp.
Hắn nhanh chóng tiến đến sau lưng tổ phụ, xem xét cẩn thận, lập tức kêu lên sợ hãi, vô cùng lo lắng.
Vết thương này bị chém bởi vũ khí sắc bén, từ sau gáy kéo thẳng xuống lưng, gần như bổ Thập ngũ gia làm hai nửa. Nhưng lão đã dùng tu vi mạnh mẽ cưỡng ép thân thể hợp lại.
Thế nhưng, loại vết thương này quả thật vẫn còn đó, vô cùng nghiêm trọng.
"Gia gia!" Thạch Hạo kêu to. Khi thấy cảnh này, quả là tin dữ khiến hắn kinh hãi, mặt trắng bệch không chút huyết sắc. Hắn nhanh chóng lấy ra túi Càn Khôn, lấy một cây thánh dược cao nửa thước, đưa cho Thập ngũ gia ăn.
"Không cần lo lắng, gia gia bị bọn họ vây giết nhiều lần mà vẫn khỏe mạnh sống sót đấy thôi, đây cũng không thành vấn đề." Thập ngũ gia vô cùng bình tĩnh.
"Nhưng mà..." Thạch Hạo sợ hãi, thương thế này không thể là giả, quá nghiêm trọng.
"Nếu như cháu không tới thì nghĩ rằng bọn chúng sẽ giết được gia gia sao? Đám ngu xuẩn này thì làm sao giết được ta chứ!" Thập ngũ gia nói, liếc nhìn đám người phía trước.
Tám tên cao thủ giận tới mức lông mày dựng thẳng. Tên bị truy lùng này bị trọng thương từ lâu vậy mà còn dám nói như thế với bọn họ, thật sự không thể nhịn được nữa.
Thạch Hạo hoàn toàn cạn lời. Từ một khía cạnh khác, hai người tổ tôn đúng là giống y như nhau, trước tình cảnh này mà vẫn có thể chế nhạo và khinh thường đám cường giả đó.
"Ngươi thật to gan, đang muốn một lưới bắt gọn tất cả đây!" Ông lão áo tím ánh mắt lóe lên vẻ nham hiểm. Hắn yên lặng chữa thương, thế nhưng nửa thân người bị nổ tung, mặc dù có thần thông lớn đến đâu thì cũng chỉ khôi phục lại chút nguyên khí mà thôi.
Ngay cả bà mụ kia, trên người hừng hực thần diễm xanh nhạt. Cánh tay phải gãy nát giờ đã cầm máu, xương ngực đã nối liền, khuôn mặt âm u như mây đen, sát khí tỏa ra.
"Ta thừa nhận ngươi thiên tư trác tuyệt, vẫn còn sống quả là một kỳ tích, thế nhưng ngàn vạn lần đừng nên xuất hiện trước mặt bọn ta!" Mụ ta cười khẩy.
Chí tôn trẻ tuổi thì đã sao? Không trưởng thành, gặp cường giả cấp độ như bọn họ thì cũng chỉ có thể tử vong.
"Loại như các ngươi ta ở dưới hạ giới cũng đã giết chết sáu bảy tên rồi, thôi thì thêm hai người các ngươi nữa cũng chẳng sao." Thạch Hạo giọng điệu bình tĩnh, thể hiện chân tình với tổ phụ nhưng lại cay nghiệt với những kẻ này.
"Ngông cuồng đủ rồi, ngươi sẽ phải trả giá cho chính mình! Tuy rằng tài giỏi nhưng hôm nay ta muốn bóp chết kỳ tài này, tuyệt đối không cho ngươi chút đường sống nào!" Mụ ta lạnh giọng nói, áp sát về phía trước.
Biết đây là Thạch Hạo, hắn từ cõi chết trở về khiến lòng người chấn động. Mụ ta linh cảm mách bảo rằng nếu như cứ để thiếu niên này tiếp tục trưởng thành thì chắc chắn sẽ trở thành Chí tôn một đời.
Nếu gặp lại, và cũng là kẻ địch thì làm sao có thể cho hắn cơ hội sống sót chứ? Hiện tại là thời cơ tốt nhất để bóp chết hắn.
"Phục Ma Trận - Tiêu Diệt!" Mụ ta kêu lên, kích hoạt trận pháp trên mặt đất. Trước kia đã vây khốn Thập ngũ gia bên trong, hiện nay phù quang lại trùng hiện nơi đây.
"Cái thứ rách nát này mà cũng dám xưng là Phục Ma Trận, không biết ngại sao?" Trên sợi tóc của Thạch Hạo lao ra một tảng đá, nó lộ vẻ xem thường, rồi hóa thành một tia chớp.
"Răng rắc răng rắc!" Âm thanh không dứt bên tai. Nó điên cuồng gặm nhấm, ăn sạch các loại bảo liệu dùng để bố trí trận pháp này. Một cấp bậc trận pháp như thế này thì chẳng là gì đối với nó cả.
Mụ già thấy thế thì tức giận, sau đó lộ ra sát cơ.
"Ngươi rất ngu dốt, trước mặt bọn ta lại đi lộ chân thân. Cho dù lần này ngươi may mắn đào thoát được thì sau này cũng sẽ chẳng có chỗ dung thân cho ngươi tại Thượng giới này, những đại giáo kia sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!" Ông lão áo bào tím khinh bỉ, mang theo ý lạnh lẽo.
Đột nhiên, thần sắc hắn cứng đờ, nghe thấy một âm thanh kỳ dị, cảm giác lạnh lẽo khiến hắn dựng hết cả lông tơ lên.
"Nếu như giết chết các ngươi, thì ai sẽ để lộ bí mật?" Thạch Hạo bình tĩnh nói nhưng lại mang theo vẻ cay nghiệt.
Mụ già chuẩn bị ra tay kia cũng kinh sợ, nhanh chóng nhìn về phía hư không.
Tất cả đều cảnh giác, nhìn về bầu trời. Sau đó là cảm giác tê dại cả da đầu, bầu trời đen thui, đâu đâu cũng là bọ cánh vàng.
Nhiều vô kể, cơ bản không thấy được điểm cuối. Ánh sáng lấp lánh như mưa to tầm tã, phủ kín cả nơi này.
Bọ cánh vàng, được cho là ăn đá nuốt sắt. Vật chất cứng rắn nào cũng có thể nuốt chửng và phân giải, chứ đừng nói là máu thịt thân thể con người.
Đây là một loại dị trùng sống quần cư. Một khi thành thần thì sẽ đáng sợ tới mức khiến người khác run rẩy, có thể bao phủ trời xanh, khiến một đại giáo nhanh chóng diệt vong.
Cũng may là đám bọ cánh vàng giữa trời kia chưa có Thần, thế nhưng lại nhiều vô kể, cũng đủ khiến người khác lạnh từ đầu tới chân. Số lượng nhiều như thế này, đủ để giết Thần!
Thạch Hạo ẩn nhẫn nãy giờ là để chờ cơ hội, cũng đã nói Hoàng Điệp đi triệu tập các đám quần trùng tới nơi này, lúc cần thiết sẽ tiến hành vây công.
Hắn cố ý kéo dài thời gian chính là đợi viện quân đáng sợ này tới. Đại cục đã định!
Trong nháy mắt này, phản ứng của mọi người đều khác nhau. Ông lão áo tím thì quyết đoán nhằm về phía Thạch Hạo, bắt giặc phải bắt vua, trước tiên phải hạ gục hắn cái đã.
"Ầm!" Thạch Hạo kéo Thập ngũ gia về phía sau. Nơi đó mặt đất sụp lún, vô số Hành Thổ Tằm cứ như sóng biển tuôn ra.
Chúng nó phun ra sợi tơ óng ánh hình thành nên một cái lưới lớn, đi kèm là tia chớp hừng hực ngăn cản ông lão áo tím kia.
"Đây là..." Còn có loại sinh linh này ư? Ngũ Hành Tằm liên kết với mặt đất, có thể dời núi lấp biển, thần uy chấn thế. Mười mấy vạn sinh linh sống quần cư với nhau, vô cùng đáng sợ.
Ông lão áo tím xoay người bỏ chạy, hắn không muốn liều mạng, vẫn muốn sống.
"A..." Mụ già kia cũng kêu lên thảm thiết. Thân thể mụ rách nát, bị đánh bay trở về chỗ cũ, toàn thân đâu đâu cũng có máu, thân thể rạn nứt.
"Trời ơi, đó là Ngân Điệp!" Những Tôn giả khác cũng chạy tới.
Ở phương xa, mấy vạn con bướm đang đập cánh, ánh bạc lấp lánh cứ như bầu trời đầy sao đang lao xuống. Chúng nó chỉnh tề như một, toàn bộ phù văn gia trì cùng nhau, một đòn vừa nãy đã khiến mụ già kia suýt chết.
Sinh linh trên Đảo Ác Ma đều mạnh đến mức không tưởng, tất cả đều nắm giữ lôi điện. Mà chủng tộc sống quần cư này lại càng đáng sợ hơn, dù là trong bộ tộc không có Thần, thế nhưng cũng có thể quét ngang một phương.
Phù văn của ch��ng có thể chồng lên nhau, có thể giao hòa cùng nhau, đây là một thần năng khó mà tưởng tượng nổi!
Thập ngũ gia cười lớn, tình thế nghịch chuyển quá nhanh nằm ngoài dự đoán của lão. Gặp lại cháu trai, trong niềm vui sướng còn có cả niềm bất ngờ lớn đến thế này nữa.
Còn về ông lão áo tím, mụ già cùng với sáu tên Tôn giả kia thì sắc mặt tái nhợt, ý thức được hiện tại đã gặp phải nguy hiểm lớn, vô cùng rắc rối!
Giữa bầu trời, một con Hoàng Điệp bay lượn vào trong sợi tóc của Thạch Hạo, nó chính là Trùng Hoàng thật sự!
"Giết!" Ông lão áo tím quát lớn, lấy ra bảo cụ hòng công phá vòng vây.
Nhưng mà, những con bọ cánh vàng trên bầu trời đập cánh, tiếng "keng két" vang lên, dường như là kim loại đang cọ xát vào nhau vô cùng chói tai. Kim quang vô tận cùng với tia chớp không ngừng lao xuống.
Bọ cánh vàng che kín bầu trời, phù văn của chúng tụ lại thành một đại dương, cuốn mạnh xuống áp chế lấy ông lão áo tím đã trọng thương kia, phá nát thân thể của hắn, chỉ còn sót lại mỗi đầu lâu.
"A..." Mụ già kia cũng kêu lên thảm thiết. Bên kia Ngân Điệp vỗ cánh, phù văn sáng rực và xinh đẹp buông xuống, chấn cho thân thể của bà ta đứt thành từng khúc.
Đại quân Trùng tộc, vô bờ vô bến, đây là một trận tai nạn lớn. Dù là môn phái lớn gặp phải cũng phải kiêng kỵ, không thể bình tĩnh nổi.
Huống chi là mấy người này, mặc dù có hai cường giả nhen nhóm Thần Hỏa tọa trấn, thế nhưng cũng không đáng nhắc tới, ngay từ đầu đã bị phá nát thân thể.
Những người này sắc mặt đều tái nhợt, rơi vào tuyệt cảnh.
"Cuộc chiến thật sự của ta trên Thượng giới này, chắc chắn không phải bắt đầu từ các ngươi!" Thạch Hạo điềm đạm nói, khiến đám người tức giận. Rõ ràng đang làm nhục, đang xem thường bọn họ. Phiên dịch này được thực hiện riêng biệt cho độc giả của truyen.free.