Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 64: Tu hành

"Nguyên Thủy Chân Giải?" Thạch Hạo kinh ngạc. Nghe qua cái tên này đã thấy vô cùng bất phàm. Cục xương này từng được một luồng sáng bao phủ, rơi cùng Liễu Thần xuống Thạch Thôn, chắc hẳn lai lịch phi thường.

Bóng lông to bằng nắm đấm kêu 'chi chi' mãi không ngừng. Nó vò đầu gãi tai, nhào vào trong tay Thạch Hạo giống như một con gấu túi ôm lấy cục xương trắng óng ánh. Nói gì nó cũng không chịu buông ra, làm như muốn nói rằng cái này thuộc về nó, không ai có thể cướp được.

"Xin Liễu Thần chỉ điểm. Nguyên Thủy Chân Giải rốt cuộc tu hành ra sao?" Tộc trưởng hỏi hộ Thạch Hạo. Việc này có liên quan tới tương lai của nó.

"Muốn tu luyện Nguyên Thủy Chân Giải cần phải đặt nền móng vững chắc nhất. Khi còn nhỏ, ở Bàn Huyết Cảnh nhất định phải giống như Thái Cổ Hung Thú cấp Thiên non trẻ, dùng sức cơ thể nâng được thần thiết mười vạn cân. Hơn nữa, tinh thần và ý chí phải được tôi luyện cứng như sắt thép. Có như vậy mới được!" Cây liễu lên tiếng, nói ra một câu khiến lão tộc trưởng run sợ.

Việc này quá khó khăn. Một đứa bé làm sao làm nổi? Cho dù là cao thủ trưởng thành cũng không thể. Không sử dụng sức mạnh thần bí của Cốt Văn, liệu có mấy ai có cơ thể mạnh mẽ đến vậy?

"Cháu sẽ nỗ lực để cố gắng làm được trong thời gian sớm nhất." Thạch Hạo nghiêm túc gật đầu, ánh mắt tràn đầy kiên nghị.

Sau ngày hôm đó, Thạch Hạo bắt đầu con đường tu luyện gian khổ. Thỉnh thoảng, nó lại được cây liễu chỉ điểm, nghiêm túc rèn luyện cơ thể, cường gân tráng cốt.

"Ầm ầm ầm!"

Đại địa run lên, khói bụi mù mịt.

"Trời ạ. Nhóc tỳ đang làm gì thế? Nó đang vác một con Long Giác Tượng chạy từ trong núi ra đây?"

Mới sáng sớm, bọn trẻ đã trợn mắt há mồm. Nếu không chú ý, có lẽ sẽ lầm tưởng có một mãnh thú khổng lồ đang xông về Thạch Thôn. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy nó đang bị vác cách mặt đất và không ngừng dãy dụa.

Ở phía dưới Long Giác Tượng là một thằng bé. Nó vác cơ thể khổng lồ của Long Giác Tượng, khiến nó chổng bốn vó lên trời và chạy về phía Thạch Thôn. Mỗi một bước chân đều khiến mặt đất run lên không ngừng.

Long Giác Tượng vô cùng to lớn. Mỗi con đều nặng mấy vạn cân. Toàn thân chúng chi chít vảy. Trên đầu có một đôi sừng rồng khổng lồ, trông vô cùng hung tợn.

Nhưng lúc này, Thạch Hạo lại hàng phục được một con. Nó cứ vác như vậy mà chạy tới. Một đám chim quý đang uống nước bên bờ hồ cũng đều kinh ngạc. Chúng ngẩng đầu lên và nhìn với ánh mắt khó tin.

Bọn trẻ đang luyện công bên bờ hồ xanh thẳm. Lúc này, tất cả đều dừng lại, kinh ngạc xen lẫn hưng phấn. Việc này quá là kinh người. Đây không phải giết xong mang về, mà là bắt sống một con Long Giác Tượng nặng mấy vạn cân rồi vác về. Thực sự khiến người ta phải nghẹn lời.

"Ầm" một tiếng. Thạch Hạo ném Long Giác Tượng ở đầu thôn. Một đám đàn ông tráng niên nghe tiếng liền lập tức chạy đến, xử lý con mồi khổng lồ này ngay tại chỗ.

"Chi chi!" Bóng lông nhảy từ vai của Thạch Hạo lên đầu con voi. Nó kêu không ngừng, giống như đang tuyên bố con vật này là thuộc về nó.

"Sức mạnh của nhóc tỳ mày thật sự quá kinh người rồi đó!" Bọn trẻ xúm lại bàn tán. Sự hưng phấn và mong đợi của bọn nó không cần nói cũng biết.

"Chăm chỉ tập luyện là được thôi." Thạch Hạo xấu hổ gãi gãi đầu. Bởi vì vác một con vật to lớn như vậy chạy, nó đang hơi thở dốc, mặt đỏ phừng phừng giống như một quả táo lớn.

"Giỏi lắm cháu trai. Hiện tại cháu là thợ săn giỏi nhất của thôn ta rồi. Ha ha..." Người lớn thì cười to và vỗ vỗ vai nó.

Ngày thứ hai, núi rung đất chuyển. Thạch Hạo lại chạy về và vác theo một con Long Giác Tượng khổng lồ. Con vật nặng mấy vạn cân làm cho mặt đất rung lên bần bật.

"Bịch" một tiếng. Thạch Hạo lại ném nó ở đầu thôn, lại một lần nữa gây nên cảnh tượng hỗn loạn. Bọn trẻ đang luyện công bên hồ đều bị kinh động, lũ lượt kéo đến vây xem. Người lớn cũng một lần nữa ra tay.

Ngày thứ ba, ngày thứ tư...

Nửa tháng sau, lúc Thạch Hạo lại vác một con Long Giác Tượng nữa và chạy về thì bọn trẻ không còn chú ý nữa. Người lớn cũng vô cùng bình tĩnh, ai nấy lo việc của mình. Chỉ có hai vị đại thúc phụ trách xử lý thịt thú săn thì nhanh nhẹn tiến đến.

Mọi người đã quen rồi. Nửa tháng liên tiếp đều là như vậy. Từ sự chấn động ban đầu tới chết lặng, rất nhanh họ đã thích ứng được với việc này.

"Nhóc tỳ. Thịt nhiều quá rồi, căn bản là ăn không hết. Hơn nữa, ngày nào cũng phải ăn thịt Long Giác Tượng, chán lắm rồi." Một đứa trẻ phàn nàn.

Hai ông chú 'bình tĩnh' đang xử lý thịt thú cũng ngẩng đầu lên, nói đơn giản mấy chữ: "Đúng thế."

"Chi chi..."

Bóng lông kháng nghị, có mỗi nó là không thấy ngán. Nửa tháng gần đây, ngày nào nó cũng phải ăn hơn một nửa con Long Giác Tượng. Khẩu phần ăn lớn đến kinh người. Rõ ràng nó chỉ to bằng bàn nắm đấm nhưng ăn uống lại giống như động không đáy. Nó có thể gặm sạch một đống thịt nướng to bằng quả núi.

"Không sao. Nếu ăn không hết thì cứ ném hết cho bóng lông ấy. Bắt đầu từ ngày mai, cháu sẽ đổi sang loại thú khác. Cứ bắt Long Giác Tượng mãi cũng không ổn, sẽ có ngày bắt hết mất thôi." Thạch Hạo xấu hổ gãi đầu.

Trong hai tháng tiếp theo, Thạch Hạo ngày nào cũng bắt một con mãnh thú khác nhau. Con nào cũng nặng mấy vạn cân, vô cùng to lớn.

Trong khoảng thời gian này, tộc trưởng ngày nào cũng tự tay nấu một nồi canh thịt đặc biệt cho nó. Ví dụ như Long Cân Xà để cường gân tráng cốt, bổ dưỡng cơ thể. Hơn nữa, còn cho vào các loại cổ dược. Sức mạnh của Thạch Hạo đang tăng vọt.

Trong làn nước hồ xanh biếc trước Thạch Thôn có khá nhiều Long Tu Ngư. Đây cũng là loại sinh linh quý hiếm dùng để tăng sức mạnh. Tộc nhân gần như ngày nào cũng xuống hồ bắt mấy con cá lớn có linh khí nặng mấy chục cân. Vảy chúng lấp lóe ánh vàng, râu rồng óng ánh, tinh huyết của chúng quý tới mức các bộ tộc lớn cũng coi là vật xa xỉ.

Những thứ này đương nhiên đều được bọn trẻ tiêu thụ. Sức lực của bọn nó đang tăng cực nhanh.

Nhất là Thạch Hạo. Bởi vì khí lực của nó siêu phàm, tộc nhân đã dành cho nó khẩu phần ăn cao nhất. Sức mạnh của nó gần như có thể nói là đang tăng vọt. Những phương thuốc cổ ghi chép trong thôn đều đã bị nó dùng hết rồi.

Phải biết rằng những phương thuốc này không phải vật tầm thường. Trước kia tộc nhân không hiểu rõ, nhưng giờ đã tường tận. Bọn họ ở thời Thượng Cổ từng cực kỳ huy hoàng, còn từng có thần linh xuất hiện. Những phương thuốc cổ này là tích lũy qua tháng năm dài đằng đẵng. Sao có thể là vật tầm thường được?

Cũng may là Liễu Thần đã tìm cho họ một vùng đất quý báu. Không chỉ giải quyết tình cảnh thiếu thốn lương thực khốn đốn mà còn có thể tìm được các loại sinh vật có linh tính. Nguyên liệu ghi chép trong phương thuốc cổ gần như đều có thể tìm được. Vì vậy nên canh thịt hay thuốc luyện ra đều có hiệu quả phi thường.

Ba tháng sau, Thạch Hạo đã có thể nâng được vật nặng năm vạn cân. Nó không sử dụng Cốt Văn mà chỉ dựa vào sức mạnh cơ thể. Thần lực có thể nói là kinh người vì nó mới chỉ hơn sáu tuổi.

"Ở ngoài bảy mươi dặm có một vùng thác nước đá, cháu có thể tới đó tu luyện. Ngoài ra, ta còn có một phương thuốc. Phương thuốc này chuyên dùng để đặt nền móng cho Thái Cổ Hung Thú non." Cây liễu truyền âm, nói cho Thạch Hạo một phương thuốc.

Thạch Hạo lập tức ngẩn người. Phương thuốc của Thái Cổ Hung Thú cần dùng những dược liệu quý hiếm và tinh huyết sinh linh kinh người. Sợ rằng kể cả là bộ tộc siêu cấp có hàng vạn ức dân số cũng không thể có được.

Không nói những bảo dược hiếm có ở trong đó, chỉ là tinh huyết của Di Chủng hay bảo cốt thôi cũng đã vô cùng khó kiếm rồi. Không ngờ lại phải dùng như vật phẩm thông thường hằng ngày. Thạch Thôn làm sao mà kiếm được? Những thứ đó quá kinh khủng và đáng sợ.

Vì sao Thái Cổ Hung Thú lại mạnh mẽ? Ngay lúc còn nhỏ đã có thể nghịch thiên như vậy, vượt xa phàm tục. Đương nhiên là chắc chắn có liên quan đến những thứ này.

"Liễu Thần. Những vật này bọn cháu không thể tìm được đâu." Thạch Hạo cúi đầu xuống khẽ nói.

"Không sao. Trừ chủ dược ra thì dùng những vật liệu bình thường thay thế là được rồi." Liễu Thần truyền âm.

"Vậy chủ dược..." Thạch Hạo mở to mắt, nó đã hiểu ý của Liễu Thần.

"Con Chu Yếm mà cháu nuôi đó, chẳng lẽ nuôi không nó sao? Bảo nó cứ cách mỗi ngày hiến một giọt tinh huyết làm chủ dược là được rồi." Liễu Thần nói.

"Grao." Chu Yếm màu vàng to bằng nắm đấm, toàn thân lông tơ dựng đứng. Nó lại không kêu chi chi nữa mà phát ra một tiếng gào thét. Mắt nó trợn tròn, tức giận nhìn chằm chằm cây liễu.

"Bóng lông. Sau này ta đưa ngươi đi Thái Cổ Thần Sơn ăn bảo dược. Hiện tại ngươi phải giúp ta đã..." Thạch Hạo tóm lấy nó, dùng lực mà lắc.

"Chi chi..." Bóng lông vàng kêu thảm, nó hoàn toàn không hài lòng.

Ở ngoài mấy chục dặm, núi đá sừng sững, thác nước chảy xiết, chẳng khác nào một trận hồng thủy. Tiếng gầm rú ù ù như muốn xé toạc màng nhĩ.

Ba con sông lớn giao nhau, chảy qua núi đá. Phía dưới lại là một vùng thung lũng. Ở đây hình thành rất nhiều dốc đứng. Thế nước cuồn cuộn như đổ từ trời xuống. Nơi đây th��c nước dày đặc, những tảng đá từ trên núi không ngừng lăn xuống.

Tới nơi đây, không cần nói là ngược dòng nước, chỉ cần tới gần đã khiến người ta khiếp vía rồi. Dòng lũ mênh mông đó quá đáng sợ. Những tảng đá lớn trôi theo dòng nước cũng nặng mấy ngàn cân, thậm chí hơn vạn cân. Đá theo dòng nước mà rơi từ trên cao xuống, lực lượng đó sẽ mạnh tới mức nào? Thật khiến lòng người run sợ.

Đây chính là chỗ tu hành của Thạch Hạo. Nó muốn ngược dòng thác, chống lại những tảng đá đổ xuống để leo lên vách đá dựng đứng. Hiển nhiên việc này sẽ vô cùng nguy hiểm.

"Ầm!"

Nó vừa mới tới phía dưới thác nước liền bị sóng đánh bật ngược ra ngoài. Thác nước chảy xuống từ trên dốc đá cao mấy trăm mét hoặc hơn ngàn mét. Lực lượng quá mạnh.

Thạch Hạo cũng không nhụt chí. Nó đứng dậy, hai tay như gọng kìm sắt nắm lấy vách đá. Nó nhịn thở và trèo lên trên, từng bước từng bước, cực kỳ khó khăn.

Cơn sóng màu trắng đó bao phủ lấy nó. Trên dốc đá, chỉ có thể nhìn thấy một điểm nhỏ nhô ra khỏi mặt nước. Thế nước quá mạnh và lớn, không phải người bình thường có thể chống lại được.

"Đông!"

Một tảng đá lớn hơn ngàn cân rơi xuống chỗ Thạch Hạo. Loại tốc độ điên cuồng đó khiến người ta run sợ.

Cho dù bị sóng bao phủ, nhưng nó cũng cảm nhận được. Nó nhanh chóng né sang một bên. Mặc dù tránh được tảng đá này nhưng bản thân mình cũng chao đảo. Ầm một tiếng, nó liền rơi xuống phía dưới theo dòng nước.

Đây mới là vừa bắt đầu mà thôi. Con đường tu luyện tiếp theo chính là phải chống lại sóng nước cùng với đá lớn nặng hơn vạn cân từ trên rơi xuống. Phải ngược dòng thác mà leo lên vách đá dựng đứng. Đây nhất định sẽ là một lịch trình tu luyện khó khăn và kinh khủng.

Lúc mặt trời sắp xuống núi, Thạch Hạo mệt mỏi về tới trong thôn. Cho dù cơ thể của nó có mạnh mẽ thế nào thì đối mặt với loại thác đá đáng sợ đó cũng khó lòng không bị thương tổn.

Trên người nó từng mảng xanh tím, khiến người ta nhìn mà xót xa. Trong quá trình tu hành lúc trước, nó chưa từng bị thương bao giờ. Tộc nhân nhìn thấy liền phản đối nó tiến hành tu luyện nguy hiểm như vậy.

Bọn họ từng tới hiện trường. Cảnh tượng đáng sợ đó còn nguy hiểm hơn việc chém giết trong biển người. Một tảng đá lớn rơi từ trên cao như vậy xuống, lực lượng đâu chỉ dừng ở vạn cân. Nếu thật sự bị đập trúng thì chắc chắn sẽ nát bươm!

"Không sao đâu. Cháu phải nỗ lực để nhanh chóng đạt tới cảnh giới đỉnh phong về thể chất mà Thái Cổ Hung Thú cấp Thiên có thể đạt đến." Thạch Hạo chớp mắt, ánh mắt nó rất kiên nghị.

Dưới chiếc đỉnh đen gia truyền, lửa đang cháy hừng hực. Trong đỉnh đã sôi sùng sục. Các loại cổ dược, Long Cân Xà, rết vàng hay Long Tu Ngư sớm đã tan chảy. Một mùi thơm đặc biệt từ trong đỉnh truyền ra.

"Chỉ còn thiếu chủ dược nữa thôi." Lão tộc trưởng nói và nhìn sang Chu Yếm to bằng nắm đấm.

Bóng lông toàn thân phát sáng. Đôi mắt to tròn đảo nhanh như chớp. Nó muốn chạy nhưng lại bị Thạch Hạo sớm đã chuẩn bị bắt lại, lầm bầm nói: "Ngươi giúp ta một lần có được không bóng lông?"

Bóng lông vàng lập tức kêu thảm một tiếng, vô cùng xoắn xuýt. Cuối cùng, nó dùng một cái chân che mắt mình rồi hung hăng cắn một chân khác.

Mọi người đều bật cười. Bóng lông kêu liên tục như bị cắt tiết. Nó che mắt mình lại, một cách bất đắc dĩ nhỏ một giọt máu vàng vào trong đỉnh.

Ầm một tiếng. Thành đỉnh đen tỏa sáng. Nước trong đỉnh sục sôi, không ngờ lại phát ra tiếng vang vọng dữ dội. Có những âm thanh như chư thần ngâm xướng truyền ra, còn có cả những tiếng lễ bái vang dội. Việc này làm cho cả thôn đều chấn động, không khỏi ngây người.

Chỉ duy nhất tại truyen.free, độc giả mới tìm thấy sự tinh túy của bản chuyển ngữ đặc biệt này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free