[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 627: Tào Vũ Sinh
Hoang còn trẻ đến khó tin, e rằng còn nhỏ hơn cả vị thiếu niên tiên điện kia vài tuổi. Lợi thế tuổi tác vượt trội so với các ‘sơ đại’ khác thực sự khiến người ta kinh ngạc!
Chắc hẳn người trẻ nhất là Tần Hạo và Thái âm ngọc thỏ. Tuy nhiên, tu vi của Tần Hạo vẫn chưa đạt đến đỉnh cao, chỉ có th�� dựa vào chiến y Trường sinh, còn bản thân Thái âm ngọc thỏ cũng có chút vấn đề.
Hơn nữa, thiếu niên Ma vương kia xuất chúng phi phàm, thời gian tu hành không hề dài nhưng lại có thể sánh ngang với các sơ đại khác!
Việc này tạo nên sóng lớn không thôi, mọi người vô cùng giật mình.
Mấy vị Giáo chủ nhìn nhau, ánh mắt sáng tối chập chờn như ngân hà, ai nấy đều trầm tư. Thiếu niên này rốt cuộc xuất thân từ môn phái nào? Một nhân tài như vậy, nếu có thể chiêu mộ vào tông môn, chắc chắn ngày sau sẽ khiến hàng chục châu phải dõi mắt ngưỡng mộ, bảo vệ sự hưng thịnh của giáo phái!
Thậm chí, có thể ngạo thị trăm châu, tiến tới trường sinh, quân lâm thiên hạ!
Trong sâu thẳm bí cảnh, Thạch Hạo bình an quay về, khiến Đại Ma thần thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi, ông đã thực sự lo lắng cho tôn nhi của mình, bởi lẽ lối ra đó có cường giả chí tôn canh giữ.
“Gia gia, mọi chuyện đều thuận lợi, con đã thu được một chút lợi lộc từ Thiên quốc. Chờ khi con trở thành Đại Thiên Thần, nhất định sẽ đến tận nơi ‘hỏi thăm’ một lần!” Thạch Hạo nói với vẻ kiên quyết.
Trong rừng rậm rộng lớn, những cây cổ thụ cao ngất nghìn mét, có vài gốc cây to lớn tựa như cự xà cuộn mình quanh ngọn núi, tỏa ra ánh sáng xanh lục.
Trong núi rừng rậm rạp, lá mục rụng dày đến mấy thước, độc trùng mãnh thú qua lại, khí ẩm mục nát bốc lên.
“Người của Tần tộc thật đáng ghét!” Thạch Hạo nói.
Hai ông cháu nấp trong rừng rậm giám sát, tìm kiếm manh mối. Tộc này đã thuần phục một số mãnh thú và chim hung dữ, sai chúng đi dò xét, truy tìm tung tích của Hoang.
Đây là kết luận mà hai người sau khi quan sát kỹ lưỡng mới đưa ra, đồng thời, chỉ sau một thời gian ngắn giám sát, họ đã đích thân nghe được người của tộc này trò chuyện, từ đó chứng thực được điều đó.
Tần tộc tràn đầy địch ý với Hoang, muốn đánh gục hắn ngay trong bí cảnh này. Việc hắn vẫn còn sống và xếp hạng cao hơn trên thần bia chính là nỗi sỉ nhục của Bất Lão sơn.
Nhưng điều này vốn không phải do Thạch Hạo cố ý tạo ra, thứ tự xếp hạng là do thần bia tự điều chỉnh, chứ không phải dựa vào ý chí của bất kỳ ai.
“Các ngươi nói thiếu niên Ma vương kia ở đâu? Tìm kiếm lâu như vậy mà vẫn không thấy. Kẻ này tuyệt đối không thể để yên, nhất định phải tiêu diệt!”
Phụ cận nơi Tần tộc dừng lại nghỉ ngơi có người đang canh gác, bọn họ thấp giọng trò chuyện.
“Yên tâm đi, tộc ta phái tới nhiều vị đại nhân nhen nhóm Thần hỏa như thế, chỉ cần phát hiện ra tung tích thôi là sẽ lập tức giết chết ngay.”
Vô thanh vô tức, một lão bộc xuất hiện, nhìn hai người, nói: “Một khi có tin tức, trước tiên phải bẩm báo lên tiểu chủ nhân của tộc ta, để hắn đích thân ra tay.”
“Dạ!”
Hai người gật đầu, ai nấy đều chờ mong. Chí tôn song cốt giờ đây đã là một truyền thuyết, và hắn quả thực đã tuyên bố rằng, một khi có manh mối, phải lập tức báo cho hắn, vì hắn muốn đích thân đánh gục tên “Hoang” kia!
Cách đó không xa, con ngươi của Thạch Hạo sâu thẳm, không nói lời nào.
Đại Ma thần nhíu mày, ông không hề ưa đám người Tần tộc này chút nào.
“Gia gia, chúng ta đi thôi.” Thạch Hạo nói. Một là hắn không muốn quyết chiến với Tần Hạo, hai là nơi này còn có cường giả cấp Thần tọa trấn giữ, nếu kinh động đến bọn họ sẽ rất khó ứng phó.
Thập Ngũ gia gật đầu, hai người yên lặng rút đi.
Những ngọn núi hùng vĩ mọc lên rất nhiều linh mộc, tỏa ra bảo quang lấp lánh. Thác nước bạc như dải lụa buông xuống, hơi nước trắng mờ bốc hơi, đẹp tựa tiên cảnh.
Chỉ có điều, một thiếu niên đang phá hoại mỹ cảnh này, với cặp mông tròn trần trụi lúc lắc, hắn đang tắm rửa.
“Ồ, là hắn!”
Thạch Hạo và tổ phụ khi đi đến nơi đây, tình cờ nhìn thấy cảnh tượng này.
Mặt của thiếu niên này trông tròn như quả táo, rất giản dị nhưng cặp mắt to lại có chút gian xảo. Tuổi tác của hắn xấp xỉ Thạch Hạo, chỉ khoảng mười sáu, mười bảy, đang bơi lội bên dưới dòng thác.
Đại Ma thần lộ vẻ khác thường. Tên quỷ này từng bố trí sát trận để cướp cốt phù của hai tên sơ đại, nhìn thì có vẻ vô hại nhưng thực chất lại là một thiếu niên đầy tâm cơ.
Hai ông cháu không một tiếng động tiến về phía trước, định bao vây tên mập này.
“��y da, hai vị đạo huynh, các ngươi đến từ lúc nào vậy? Nam nhân thụ thụ bất thân, đừng có lại gần như thế chứ!” Thiếu niên kêu lên sợ hãi. Hắn rất cảnh giác nên đã phát hiện ra hai người.
Thạch Hạo vừa định nói gì đó thì chợt thấy tên béo này lấy một nửa mái tóc đen che đi phần mặt. Tên mập này trông như bị ai đó cào cấu, bên má phải có mấy vết xước rất chướng mắt.
“Ngươi bị sao thế?” Đại Ma thần cười hỏi.
“Hai vị đạo huynh nhất định phải cẩn thận đó, bên trong bí cảnh này có một con thỏ pháp lực cao thâm, vô cùng lợi hại. Lúc ta không để ý, suýt nữa bị nó giết chết. Các ngươi xem gương mặt anh tuấn của ta này, bị dính một đòn của nó đó.” Tên mập kể khổ.
“Con thỏ đó ra sao?” Thạch Hạo cười hỏi.
“Nó to bằng lòng bàn tay, cả người trắng bóng, đôi mắt như mã não đỏ, trông rất đáng yêu thế nhưng lại là một con đại hung đó!” Tên mập nói.
“Nói hưu nói vượn.” Thạch Hạo trừng mắt, cảm thấy hắn nói hơi quá. Dựa vào miêu tả của hắn, ngoại hình của con thỏ này rất giống Thái âm ngọc th��, mà Thái âm ngọc thỏ vốn nhát gan và yếu ớt, làm sao có thể là đại hung chứ?
“Các ngươi phải tin ta, đây là bằng chứng này.” Tên mập vén mái tóc, chỉ lên gương mặt mình, vẻ mặt vô cùng tức giận.
“Có phải ngươi đã làm chuyện xấu gì đó không?” Đại Ma thần liếc mắt nhìn hắn.
“Oan uổng ta quá! Các ngươi nhất định đã bị vẻ bề ngoài của nó lừa dối rồi. Con thỏ nhỏ đó rất hung tàn, một cước đạp ra suýt nữa đã đạp chết ta, còn đạp sụp cả một ngọn núi lớn nữa kìa!”
Tên mập nhổ một ngụm nước bọt vào hồ, rồi chỉ vào lồng ngực. Quả nhiên, trên đó có một dấu chân như bị ai đó đạp thẳng vào.
Hai ông cháu cứng họng. Tên mập này bị con thỏ nhỏ đó đạp suýt ngất thật sao? Tình cảnh này thật khó mà tưởng tượng nổi.
“Ngươi tên gì?” Đại Ma thần hỏi.
“Ta, đại danh đỉnh đỉnh, nhất định phải hô quát thiên hạ, uy chấn cả thời đại này, ta tên Tào Vũ Sinh.” Tên mập này mặt mày hớn hở tự giới thiệu bản thân.
“Tào Vũ Sinh suýt chút nữa đã bị thỏ nhỏ đạp chết.” Thạch Hạo tổng kết, gật gật đầu.
Mặt mày của tên mập này xịu xuống, buồn bã ỉu xìu, nói: “Ta bị đánh lén, ai mà biết con thỏ kia lại gian xảo và mạnh mẽ đến thế.”
Sau đó, hắn ngàn vạn lần dặn dò, nhắc nhở hai người nhất định phải cẩn thận, con thỏ kia rất lợi hại.
Thạch Hạo trách: “Ngươi toàn nói bậy bạ, chúng ta cũng đâu phải chưa từng thấy con thỏ kia. Hơn nữa, ngươi thân là sơ đại, bị cào chút xíu thế thì bất cứ lúc nào cũng có thể phục hồi như cũ, cần gì phải cằn nhằn như vậy?”
Tên mập Tào Vũ Sinh lúc này cuống lên, chỉ thẳng về phía mặt mình, nói: “Các ngươi xem cho kỹ đi, móng vuốt của con thỏ này có sức mạnh pháp tắc, vết thương của ta trong thời gian ngắn rất khó khép lại đó.”
Thạch Hạo và Đại Ma thần nhìn nhau cẩn thận tra xét, phát hiện có sức mạnh nào đó ngăn cản vết thương tự khép lại.
Hai người có chút hoài nghi, con thỏ nhỏ đáng yêu, mắt như hồng ngọc kia lại hung tàn đến vậy sao?
“Ngươi làm gì ở đây?” Thập Ngũ gia hỏi.
“Ta đang hái dược!” Tên mập đáp.
Sau đó, hắn hít một hơi rồi lặn sâu xuống dưới đáy thác nước. Không biết qua bao lâu, hắn mới nổi lên.
Tên mập vung tay vung chân, vẻ mặt đầy đắc ý. Trong tay hắn là một củ ấu màu vàng tỏa ra kim quang chói mắt, nhuộm kín cả cánh tay và gương mặt trắng trẻo của hắn, hương thơm nức mũi.
“Một cây thánh dược!” Hai ông cháu giật mình. Tên mập này có lai lịch thế nào mà lại có thể biết được sâu dưới đáy thác có bảo dược hiếm có như vậy?
“Cho ngươi đó!”
Tên mập vô cùng hào phóng bẻ một nửa đưa cho Thạch Hạo. Chất lỏng màu vàng chảy xuôi, mùi thơm nồng nặc khiến lỗ chân lông mọi người thư giãn, cứ như muốn vũ hóa phi thăng.
Tào Vũ Sinh ăn nửa kia trước, sau đó lấy chất lỏng màu vàng bôi lên trên mặt để vết thương khép lại.
“Hai vị, non xanh còn đó nước biếc còn đây, chúng ta sau này còn gặp lại.” Hắn nhanh chóng mặc áo quần trên bờ rồi xoay người bỏ chạy.
“Tên béo này sao lại hào phóng như thế chứ, là sợ chúng ta trừng trị hắn sao?” Thạch Hạo nói.
Tên mập quay đầu lại nở nụ cười tươi rói, sau đó túm mông vắt chân mà chạy.
Ầm!
Đột nhiên, bên dưới hồ nước truyền lên khí tức kinh người, ánh lửa ngập trời khiến cả hồ sâu đều bị sấy khô, làm thác nước chuyển hướng chảy ngược lên cao.
“Chạy!”
Thạch Hạo và Đại Ma thần chửi rủa, cũng bắt đầu nhanh chân chạy trốn, truy đuổi theo tên béo vô sỉ kia.
Bên dưới thác nước này có một thần linh mạnh mẽ dị thường. Thánh dược vốn có chủ, nhưng lại bị tên mập này lén lút trộm mất, hiện tại phát hiện thánh dược bị trộm nên mới nổi cơn thịnh nộ!
“Thằng nhóc con, ngay cả chúng ta mà cũng dám hãm hại sao?” Đại Ma thần quát lớn, đuổi sát theo sau.
“Gào…” Đây là một con bích giao giống chân long, hình thể khổng lồ, nó điên cuồng vọt thẳng lên trời cao, xung quanh sấm vang chớp giật, cảnh tượng kinh người.
Ở xung quanh nó lại có lửa xanh ngập trời, ngọn lửa đang bốc cháy của vị thần linh này khiến cả bầu trời có màu xanh biếc, vô cùng đáng sợ.
Trong lòng Thạch Hạo giật mình. Con bích giao này giống với con cóc vàng mà hắn từng thấy trước kia, đều vô cùng mạnh mẽ, vượt xa những sinh linh nhen nhóm Thần hỏa bình thường, không thể nào địch lại.
Ba người trốn mất tăm. Đường chạy trốn của tên mập rất kỳ lạ, mấy lần hắn muốn bỏ rơi hai ông cháu nhưng đều không thành công, cuối cùng đành phải dẫn bọn họ bước vào truyền tống trận rời khỏi nơi này.
Khi từ truyền tống trận đi ra, bọn họ tiến vào một vùng núi khác. Tên mập lại tiếp tục chạy trối chết, bị Thạch Hạo truy sát không yên.
“Cứu với, giết người rồi! Thiếu niên Ma vương ăn thịt người kìa!” Hắn la hét mấy ngày liền.
Hai ông cháu biến sắc. Tên mập chết bầm này lại chạy về phía đám Tần tộc, hiển nhiên hắn đã nghe được phong thanh nên muốn mượn nhờ đám Tần tộc để chạy thoát.
Ầm!
Đột nhiên, ánh trắng lóe lên, một con thỏ nhỏ nhảy ra, tung một cước khiến Tào Vũ Sinh kêu thảm thiết, cả người bay vụt sang ngang.
“Ngươi dám trộm cây củ cải của ta, à không đúng, là Bạch ngọc tham vương!” Con thỏ nhỏ to bằng lòng bàn tay, trắng như tuyết, mắt hồng như kim cương, tức giận gào lên. Thế nhưng khi nó nhìn thấy hai ông cháu, nó cũng xoay người bỏ chạy luôn.
Thạch Hạo và Thập Ngũ gia cảm thấy rối bời.
Ầm!
Người của Tần tộc đã bị kinh động, lửa thần ngập trời, lập tức xuất hiện năm đại cường giả giết thẳng tới.
“Đi mau!”
Thạch Hạo và Thập Ngũ gia bay nhanh, vẫn như trước đuổi theo Tào Vũ Sinh.
Đúng lúc này, phương xa ráng đỏ ngập trời, thần quang dâng trào, gợn sóng thần năng kinh người, tinh khí khủng bố tản ra. Tất cả mọi người đều ngửa đầu nhìn về nơi đó.
“Tiên trì xuất hiện rồi! Cái hồ mà chí tôn Nguyên Thiên niết bàn thất bại đã mở ra phong ấn!”
Mọi người kinh ngạc thốt lên, nếu muốn vào nơi truyền thừa thì cần phải đi qua Tiên trì, đó là nơi chắc chắn phải đến.
Thạch Hạo và Thập Ngũ gia nhanh chóng chạy về nơi đó, Tào Vũ Sinh cũng lao nhanh, cặp mắt gian tà đang phát sáng. Trên gương mặt béo mập đầy vẻ thật thà và chất phác của hắn tràn ngập sự kích động.
Từ xa nhìn lại, trong vùng núi đó có một cái hồ bốc lên làn khí lành, tỏa ra ánh sáng lung linh kèm theo ánh đỏ, tràn ngập tinh khí kinh người!
Không sai, chính là nơi đây!
Hiển nhiên, nơi này không hề liên quan gì tới khu hồ nước kia. Đây mới thật sự là cổ địa, chỉ có một cái hồ duy nhất.
Thật ra, rất nhiều người căn cứ vào những manh mối đã tìm được đến gần. Chính là có người không cẩn thận chạm phải trận pháp và vén mở phong ấn, dẫn đến tinh khí của tinh trì lộ ra ngoài, nên mới có dị tượng kinh thiên như vậy.
Truyền nhân của Tiên điện đã tới, thân thể được ký hiệu vây quanh, tóc dài bay lượn, tay cầm đại kích bễ nghễ tứ phương, có khí phách duy ngã độc tôn.
Bên cạnh hắn, Nguyệt Thiền đẹp như thiên tiên, quần áo phấp phới, tóc đen bay lượn, cặp mắt trong veo, tay cầm một thanh ngọc kiếm.
Mà những sơ đại khác cũng đã đến, tay cầm pháp khí, chuẩn bị sẵn sàng.
Ngoài ra, còn có Đằng Nhất của tộc Hỏa Kim, Thiểm Điện Tử, Chân Cổ, mỗi người đều tỏa ra uy năng ngập trời, bởi vì vào lúc mấu chốt này sẽ quyết tranh hơn thua, cướp giật truyền thừa!
Tào Vũ Sinh lao nhanh tới nơi này.
“Huynh đệ, chậm đã, chúng ta cùng nhau xông vào!” Thạch Hạo ở phía sau hét lớn.
Vừa nghe thấy lời đó, mặt tên mập này liền tái xanh. Bởi vì khi nhìn lại, xung quanh có rất nhiều ánh mắt bất thiện, như Thái dương thần đằng, Minh Tử, tử kim Chân hống, và cả những sơ đại bị hắn giết chết để chiếm lấy “cốt phù” đang tỏa ra sát ý.
Bản dịch này là tinh hoa tâm huyết do Truyen.free độc quyền chắp bút.