[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 625: Ngân hoàng
Vị đại nhân trẻ tuổi của Tiên điện khiến những người cùng thế hệ phải tuyệt vọng, khó lòng vượt qua, cứ như một dãy núi lớn sừng sững không thể lay chuyển.
Thế nhưng, ở thượng giới vẫn lan truyền lời đồn rằng, thế gian này tuyệt đối vẫn còn ẩn giấu vài người đủ sức sánh vai cùng hắn. Lẽ nào chàng trai đang ngồi khoanh chân giữa hư không kia lại chính là một trong số đó?
Đèn vàng rực rỡ, phù văn lưu chuyển nhấn chìm chàng trai thần bí kia trong ánh sáng. Hắn ngồi khoanh chân ở đó, tựa như một pho tượng thần bất động từ thuở hồng hoang, vẻ ngoài vô cùng trang nghiêm.
Một tiếng "Xoẹt!" vang lên. Cuối cùng, vị đại nhân trẻ tuổi của Tiên điện giơ chiến kích trong tay lên, chỉ thẳng về phía chàng trai thần bí ngay dưới đèn vàng, phóng thích thần lực bất hủ.
Mọi người kinh ngạc, lập tức rút lui, hai bên sắp sửa khai chiến.
Chàng trai thần bí vẫn ngồi khoanh chân, nhưng đỉnh đèn vàng lại sáng rực lên không ngừng, tim đèn chập chờn biến hóa thành một người tí hon, miệng phát ra tiếng tụng kinh.
"Đến đây, chiến một trận!" Vị đại nhân trẻ tuổi của Tiên điện trầm giọng nói, toàn thân hắn phát sáng chói lòa, không thể nhìn rõ hình dáng. Tóc dài phần phật, khí tức mạnh mẽ tăng vọt.
"Ra tay đi!" Phía bên kia ngọn núi, chàng trai thần bí ngồi khoanh chân giữa hư không, mở miệng nói, giọng điệu bình tĩnh, ung dung.
Một tiếng "Vù" vang lên! Chiến kích hư không quả nhiên đáng sợ. Chỉ khẽ rung động, trời cao đã nứt toác, vết nứt nhanh chóng lan về phía trước, thần năng vô thượng bùng phát, mạnh mẽ như một nhát Hư Không Trảm!
Tất cả mọi người đều biến sắc mặt. Xương Hư Không Thú có thể xuyên qua không gian, nhưng cũng không thể lợi dụng thần năng hư không đến mức này. Cây chiến kích này quả nhiên phi phàm, tuyệt đối là báu vật vô giá.
Hư Không Trảm tiến đến, bao trùm phụ cận. Ánh hào quang mù mịt lưu chuyển, uy thế chấn động trời đất!
Chàng trai thần bí vẫn bất động như núi, chỉ thấy đỉnh đèn vàng lóe sáng, tỏa ra từng tia phù văn ngăn chặn đòn đánh đó, khẽ vỗ vào hư không.
"Thật lợi hại, quá kinh người, đây rốt cuộc là pháp khí gì?" Mọi người kinh hãi, chiếc đèn vàng này không ngờ lại lợi hại đến thế, đủ để sánh ngang với chiến kích hư không.
Một tiếng "Vù" nữa vang lên, hư không tựa như một bức tranh đang run rẩy. Vị đại nhân trẻ tuổi của Tiên điện quá nhanh, vung chiến kích hư không tiếp cận rồi bổ mạnh xuống, uy thế đầy dũng mãnh.
Hắn có tư cách ấy, dũng mãnh vô song, đã từng dùng chiêu này đánh bại mấy vị thiên kiêu, khiến họ máu tươi đầm đìa. Hắn có thể coi thường quần hùng, kiêu ngạo giữa đương đại.
Thế nhưng, hôm nay hắn đã gặp phải đối thủ.
Chàng trai đang ngồi khoanh chân kia đứng dậy, động tác tràn đầy đạo vận. Hai tay kết ấn, đỉnh đèn vàng liền xuất hiện một chưởng ấn, bùng phát ánh sáng chói lọi.
"Keng!" Một cuộc đối quyết kinh thiên động địa, đại diện cho cuộc đối đầu đỉnh cao của một thế hệ. Hàng vạn khe suối trong dãy núi chấn động, trời đất nổ ầm ầm, hoa đại đạo nở rộ vô tận trên vòm trời.
Rất nhiều người phải bịt tai, nhanh chóng tháo chạy về phương xa. Thứ đạo âm này đáng sợ đến mức khiến không ít cường giả xuất huyết cả hai tai, quỷ dị lạ thường!
Thạch Hạo nheo mắt lại, đứng giữa đám đông lặng lẽ quan sát, mặt không hề biểu cảm. Hai người này lớn hơn hắn vài tuổi, cảnh giới cũng cao hơn hắn, đã đạt đến Tôn Giả Đại Viên Mãn, gần như sắp nhen nhóm Thần Hỏa.
"Quả nhiên lợi hại, là cao thủ cái thế trong cùng cảnh giới!" Đây là đánh giá của Thạch Hạo, rất hiếm khi hắn nghiêm túc đến vậy.
Vị đại nhân trẻ tuổi của Tiên điện thần dũng không thể cản phá. Miệng mũi cuồn cuộn tinh khí trắng noãn, đây chính là bản nguyên bẩm sinh vô cùng nồng đậm, theo mỗi hơi thở mà dâng lên.
Một tiếng "Vù", hắn vung đại kích lên, quét ngang ngàn quân. Hư không đều bị cắt xé, khiến cho mấy vị Sơ Đại cách đó không xa đều biến sắc mặt!
Chàng trai thần bí đứng đối diện chắp hai tay lại, một con Chân Long như ẩn như hiện ngẩng cao đầu rống giận, phát ra thần uy chấn động trời xanh, tiếng vang ầm ầm, bảo quang vạn trượng!
"Cái gì?" Rất nhiều người bật thốt kinh hô, có thể phát huy bảo thuật đến mức này, thật sự quá kinh khủng.
"Rất có thể đó là bảo thuật Chân Long hoàn chỉnh!" Có người nhỏ giọng nói, trong lòng chấn động không ngừng.
Tất cả mọi người đều trợn tròn hai mắt, khó mà tin nổi. Lúc này cảm thấy thần hồn run rẩy nhẹ, bị uy thế đó đè ép đến mức gần như muốn quỳ lạy cúng bái.
Chân Long ngẩng đầu cuộn mình trên đèn vàng, đồng thời tiến lên nghênh đón, lấp đầy các khe hở của hư không, va chạm chính diện với chiến kích, đạo quang mênh mông, tiếng rồng ngâm chấn động cả cửu thiên.
Gió lốc gào thét, ráng lành vô tận, hai cường giả đều lùi lại, sau đó quan sát lẫn nhau, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Cuối cùng, bọn họ lại lao về phía nhau, cả hai đều triển khai thủ đoạn kinh thiên, thần uy lẫm liệt.
Cơ thể vị đại nhân trẻ tuổi của Tiên điện phát sáng, từng luồng phù văn tựa như gợn sóng khuếch tán, đầy thần bí và mạnh mẽ gia trì lên chiến kích.
"Bảo thuật Tiên Đạo?" Có người thất thanh kêu lên, cảm thấy pháp tắc trong thiên địa trở nên khác lạ, khiến người khác vô lực phản kháng.
Dù cách xa là thế nhưng vẫn có cảm giác ấy, sao không khiến người khác khiếp sợ chứ?
Nghe đồn, Tiên điện có lai lịch bí ẩn, sở hữu pháp tắc chí cao, truyền thừa cửu viễn. Từ xưa đến nay, chỉ cần người của điện này xuất hiện, khó ai có thể tìm được địch thủ trên khắp thế gian!
Tiếng rồng ngâm điếc tai, chàng trai thần bí đứng đối diện vung mạnh hai tay. Một con Chân Long nhảy vọt lên, quả thật muốn phá nát thiên địa, siêu thoát chín tầng trời, thần uy vô song.
Quả nhiên đây là một cuộc long tranh hổ đấu. Hai bên vừa mới tiếp xúc đã kịch liệt đến vậy, cứ thế chiến thẳng lên trời xanh.
Chỉ trong nháy mắt, thần quang chiếu rọi, đánh tan những đám mây xung quanh. Chỉ còn bảo thuật tỏa ra, phù văn vô tận, là cuộc đối quyết hiếm thấy trên khắp thế gian.
Thạch Hạo lẩm bẩm: "Trong cơ thể bọn họ đều ẩn chứa một lượng lớn thần lực với tích lũy kinh người, theo lý mà nói thì sớm đã đột phá cảnh giới, nhen nhóm Thần Hỏa rồi, thế nhưng lại chậm chạp không muốn bước ra bước ấy."
Hắn hiểu đạo lý này, tâm tư của hai người này rất lớn. Một khi nhen nhóm Thần Hỏa, sẽ bùng phát vô tận, vượt qua tất cả những người cùng cảnh giới. Đây là đang cố gắng áp chế đến cực hạn, tôi luyện đạo cơ vững chắc đến mức hoàn mỹ không chút tì vết!
"Đúng là may mắn khi được chiêm ngưỡng bảo thuật Chân Long, đời này không hề hối tiếc!"
"Bí thuật của Tiên điện đã hiện thế rồi."
Mọi người bàn tán xôn xao, tất cả đều kích động. Hai loại bảo thuật kia mặc dù không thể nào xem hết toàn bộ, thế nhưng chỉ cần nhìn thấy sơ qua cũng đã khiến tất cả mọi người hưng phấn và kinh hãi rồi.
"Tiểu Thiền Thiền, chúng ta cũng thử vài chiêu xem sao?" Ma nữ trêu đùa, đôi mắt như hồ nước trong veo, xiêm y đen tung bay, khiến cơ thể nàng càng thêm hoàn mỹ, càng thêm động lòng người.
Ý nàng là hướng về chủ thân Nguyệt Thiền, muốn cùng quyết chiến. Chính xác, các nàng là đôi túc địch*, bất kể ở hạ giới hay thượng giới, rất khó lòng bỏ qua nhau. (*): Kẻ địch lâu năm.
"Vậy thì chiến một trận thôi." Nguyệt Thiền nghênh chiến.
Hai cô gái xinh đẹp nhất cùng lao về một phía, linh động và siêu nhiên. Các nàng đã ra tay, đại chiến bùng phát, cũng vô cùng kinh người.
Tất cả mọi người đều cảm thấy chuyến đi này quả nhiên không uổng phí. Không nói chi khác, chỉ riêng đại chiến giữa hai tổ hợp này đã khiến người ta phấn khích rồi.
Thiểm Điện Tử xuất hiện với vẻ mặt thản nhiên, thế nhưng thi thoảng hắn lại nắm chặt tay, nơi đó có điện quang xẹt qua trời cao, hàm ý rằng hắn cũng khao khát muốn ra tay.
Còn có Chân Cổ, với đôi cánh hoàng kim sau lưng, cả người sáng rực kim quang. Chiến y hừng hực như muốn tham gia vào cuộc chiến này. Lòng bàn tay hắn hiện lên một vệt ngưng huyết, rất muốn một mâu xuyên thủng tất cả!
Một bên khác, Đằng Nhất ngồi khoanh chân, phía sau có một vòng tròn tựa mặt trời phát ra ánh sáng vô lượng bao phủ thân thể hắn, không ngừng quan chiến. Trừ bọn họ ra, còn có vài tên Sơ Đại với vẻ mặt lạnh tanh cũng đang theo dõi cuộc chiến.
"Đúng là rất muốn cướp sạch mà." Thạch Hạo vừa nói vừa nhìn chiến kích hư không với đôi mắt đang tỏa nhiệt. Sau đó lại liếc nhìn những đối thủ nhất định sẽ trở thành kẻ địch của mình sau này, lầu bầu nói: "Đều không phải là Nhân tộc, đừng chọc ta, nếu không tương lai ta sẽ ăn thịt sạch các ngươi!"
Hiện tại ư? Hắn chỉ có thể đứng nhìn mà thôi. Những người này chẳng dễ đụng vào, một khi tiết lộ chút tin tức rằng hắn vẫn còn sống và đã tới thượng giới, e rằng đám Minh Thổ, Ma Quỷ Viên, Bất Lão Sơn, Thiên Quốc, Tiên Điện sẽ xuất động Chân Thần tới giết hắn.
"Ầm!" Sau khi truyền nhân Tiên điện cùng chàng trai thần bí kia va chạm đòn cuối cùng, lập tức rút lui, không ra tay nữa mà nhìn về những người đứng phụ c��n.
Trên thực tế, đạt đến độ cao như bọn họ, ai nấy đều là những người khó có thể đánh bại, sẽ không dễ dàng quyết sinh tử. Hiện giờ cũng chỉ là thăm dò đối phương mạnh đến mức nào mà thôi.
Ma nữ và Nguyệt Thiền tiên tử cũng tách ra, cả hai đều dừng tay.
Sau cuộc quyết chiến ngắn ngủi, mỗi người lùi về một phía, đại chiến kết thúc. Thế nhưng, mọi người đều vô cùng hưng phấn, họ biết rằng, tương lai tất sẽ có một trận chiến chấn động thế gian, nhóm người này cũng chỉ vừa tìm hiểu sơ qua về đối phương.
"Cuối cùng cũng sẽ phải phân định cao thấp!"
Đoàn người tản đi, thế nhưng mọi người không từ bỏ nhiệm vụ, vẫn không ngừng tìm kiếm, muốn tìm cho ra cô gái tóc bạc kia.
Có tin đồn, chung quanh đã bị phong tỏa hoàn toàn. Rất nhiều người đoán rằng cô gái tóc bạc kia sẽ không thể chạy thoát, vẫn đang trốn trong khu vực này để dưỡng thương.
Thạch Hạo qua lại trong ngọn núi, mấy ngày liên tiếp hắn cũng nhìn thấy vài tên Sơ Đại, thế nhưng không hề ra tay, bởi vì chẳng đáng.
Chu Thôn rất yên tĩnh, cách đó không xa có một sườn dốc đá, mặt trên lấp lánh ánh bạc, tiếng chim hót thi thoảng vang vọng.
"Ồ!" Thạch Hạo cảm nhận được một luồng linh khí như có như không, phát ra từ vách núi đó.
Nơi này gần Chu Thôn, nói như vậy thì những cường giả kia quyết đấu sẽ không ảnh hưởng tới nơi đây. Dù sao cũng phải kiềm chế, không thể vô duyên vô cớ diệt một bộ lạc.
"Nơi đó có một tổ chim cánh bạc, Thần Điểu cùng cảnh giới Tế Linh đại nhân của thôn ta." Một thiếu niên nói với Thạch Hạo.
Con chim cánh bạc này cũng là một hung cầm mạnh mẽ, tuy rằng xây tổ gần Chu Thôn, thế nhưng vẫn sống yên ổn với nhau, chưa hề xung đột lần nào.
Con chim này có linh tính nên sẽ chú ý những điểm này, sẽ không dễ dàng động sát giới với Nhân tộc có số lượng đông đảo như vậy.
"Có chuyện gì rồi." Thạch Hạo cảm thấy con chim cánh bạc kia rất lo lắng, vậy mà lại bay xa còn có vẻ tức giận.
Người của Chu Thôn không phát hiện được, nhưng hắn không nằm trong số này. Thần giác của hắn vô cùng nhạy cảm, ngay khi nhận thấy điểm lạ thường liền bay tới vách núi cheo leo kia.
Nơi này có một tổ chim được bện từ linh mộc, bên trong trải Kim Ti Thảo rất mềm mại, sạch sẽ và thoải mái. Bên trong lấp lánh ánh bạc, có vài con chim non với chiều dài hơn nửa thước, trên cánh hiện lên màu trắng bạc.
Thạch Hạo nhận ra sự khác biệt, có một con khác hẳn với những con còn lại. Không chỉ hai cánh nó trắng bạc mà toàn thân cũng vậy, sáng rực rỡ, mang theo một luồng linh tính.
Đặc biệt là, trong nháy mắt nó lướt qua, vài con chim non khác đều kêu lên. Chỉ có mình nó lùi lại, trợn tròn hai mắt tựa như rất giật mình, càng giống với vẻ mặt của con người.
"Ánh mắt này sao giống với con người đến vậy?" Thạch Hạo thầm nhủ.
Rất nhanh, con chim non cánh bạc đặc biệt này liền nội liễm linh khí, toàn thân không còn phát ra ánh sáng nữa, thế nhưng toàn thân vẫn trắng bạc, vẫn khác biệt với những con còn lại.
"Con chim mẹ vừa nãy sao lại hoảng sợ chạy trốn thế không biết, nơi này cũng đâu có gì lạ đâu." Thạch Hạo thì thầm, hắn khịt khịt mũi nói: "Có mùi của bảo dược."
"Là ngươi, vừa nãy đã ăn một loại bảo dược nào đó phải không?" Hắn nhìn vào con chim non đặc biệt kia, càng nhìn càng ngạc nhiên, sau đó thì há hốc mồm.
"Vóc dáng sao giống với Ngân Hoàng thế." Chiếc cằm của Th��ch Hạo suýt chút nữa rớt xuống đất. Đây không phải là ảo giác, hắn tiến đến gần xem xét, thật sự quá giống.
"Phản tổ ư?" Hắn biết, tổ tiên của chim cánh bạc có thể tìm hiểu Đạo của Phượng Hoàng nhất mạch, thế nhưng một con phản tổ như thế này thì quá lợi hại.
Hắn bế con chim non dài hơn nửa thước này lên, đặt trước mắt quan sát thật kỹ. Tính cách của con này vô cùng nóng nảy, tựa như rất tức giận. Lập tức giơ móng vuốt màu bạc cào mạnh lên mũi hắn.
"Đừng nghịch." Thạch Hạo chụp chặt lấy nó. Hết kiểm tra xương rồi lại tới lông chim, khiến hắn càng giật mình hơn. Con chim này chắc chắn không phải vật phàm, trong cơ thể nó có ánh sáng thần bí thế nhưng rất mờ ảo, cũng không có cách nào tìm hiểu nghiên cứu được.
"Quá nghịch thiên mà, trong một tổ chim này lại lòi ra một con Ngân Hoàng phản tổ?" Thạch Hạo thật sự không ngờ tới, hắn cứ như kẻ trộm nhét con chim non này vào trong ống tay áo rồi nhanh chóng rút xuống sườn núi.
Điều ngoài ý muốn là, con chim cánh bạc đã trưởng thành ở ngoài xa kia cũng chẳng chút lo lắng gì. Khi nhìn thấy Thạch Hạo rời đi, nó cảm thấy thoải mái bay về lại trong tổ.
"Tại sao mẹ của ngươi lại sợ ngươi?" Thạch Hạo thấy cảnh này, thầm hỏi.
Ánh mắt của con chim non này trừng hắn, làm bộ xem thường.
"Không được trừng ta." Thạch Hạo gõ vào đầu nó một cái.
Kết quả, con chim non này nổi giận nhào tới muốn cào lên mặt hắn, làm như liều mạng sống chết vậy.
"Không đúng, sao cảm thấy con chim này rất giống người đến vậy. Có gì đó kỳ lạ, mặc dù là phản tổ thế nhưng cũng không thể thông linh khi còn nhỏ như vậy, nói gì cũng hiểu hết." Thạch Hạo thì thầm.
Hắn cầm con chim non màu bạc này lên, lật tới lật lui quan sát. Việc này khiến con chim tức giận và xấu hổ, không ngừng mổ mạnh vào đầu ngón tay hắn.
"Có gì quái lạ ư?" Thạch Hạo xách ngược nó lên, cẩn thận kiểm tra.
Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của đội ngũ truyen.free.