Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 609: Không nỡ

Sắc trời đã sớm mờ tối, ánh sao chiếu rọi. “Đúng là lũ nghiệp chướng mà, chỉ vì muốn hạ giới mà chúng sát hại không biết bao nhiêu người, thật sự đáng phải chém!” Lão tộc trưởng trừng trừng mắt nói, người nồng nặc hơi rượu.

Ai nấy đều căm phẫn. Chúng lấy sinh linh hạ giới ra huyết tế, coi họ như súc vật chứ chẳng hề xem là đồng loại, tàn nhẫn và khát máu đến mức khiến người ta phẫn nộ tột cùng.

Nhắc tới những chuyện này, đám trẻ tuổi như Đại Tráng, Nhị Mãnh nhiệt huyết cũng trào dâng, hận không thể tự mình ra tay đánh gục, quét sạch những kẻ đó.

Ánh trăng mờ ảo, mặt hồ lung linh như ngọc thạch. Đêm khuya, rất nhiều người say ngất, nằm la liệt trên bãi cỏ, chỉ còn một số ít người ngồi quanh lửa trại cụng ly. Thế nhưng, mặt mày ai nấy cũng đều đỏ gay, nói năng lảm nhảm chẳng hiểu gì.

“Cháu ngoan, lên thượng giới nhất định phải cẩn thận nhé, nghe nói nơi đó rộng lớn khó có thể tưởng tượng nổi, chỉ một châu bất kỳ cũng đã lớn hơn hạ giới rất nhiều lần, không hề có giới hạn.” Thạch Lâm Hổ nói, lòng dạ không yên.

“Đúng đấy, trên đó rất thần bí, còn có cả vùng cấm, Thần nữa chứ, vô vàn điều bất ngờ, chủng tộc vô số, cao thủ như rừng, ngàn vạn lần phải cẩn thận.” Bì Hầu say khướt nói, không nỡ để nó đi.

Hơn một năm qua, bọn họ thông qua Tần Di Ninh nên cũng hiểu đôi chút về chuyện trên thượng giới, vô cùng cảnh giác với thế giới to lớn xa lạ kia.

“Ta sẽ chú ý.” Thạch Hạo cười nói, trên thế gian đã không còn cái tên Tiểu Thạch nữa rồi, tất cả mọi người đều nghĩ rằng nó đã chết, sau khi lên đó sẽ không còn nguy hiểm rình rập. Tới thượng giới, nó có thể thong dong hành sự, đề cao bản thân, một khi tranh đấu thì có thể khiến cho những kẻ kia phải "vui mừng".

“Yên tĩnh mãi cũng chán, lại thêm mấy năm nữa, chờ ta chơi chán rồi sẽ tới thượng giới tham quan một chuyến.” Tiểu Hồng nói.

“Nghỉ dưỡng hơn một năm, vết thương trên người cũng đều khỏi hẳn, quả thật muốn ra ngoài một chuyến.” Bóng Lông nồng nặc hơi rượu nói.

Nó và Tiểu Hồng từng giao chiến với cường giả của Tây Phương giáo, lúc đó bị thương nặng, thân thể bị hủy hơn nửa, liều mạng mới có thể hạ gục được đối phương. Dưỡng thương hơn một năm, rốt cuộc chúng cũng mọc lại tứ chi.

“Ta nghe nói, hai giới hiện giờ không cách nào nối liền, thiên lộ đã đứt, không thể qua lại với nhau.” Thạch Phi Giao nhắc tới chuyện này.

Hơn nữa, tin tức này là từ cách đây hai tháng, gần đây bọn họ đóng kín tế đàn, ngăn cách với bên ngoài, nên việc nối liền với thượng giới sẽ càng khó khăn hơn.

“Ừm, đúng là như vậy, nghe đâu những đại giáo bất hủ kia, ví như Bất Lão sơn, Tây Phương giáo... không cách nào truyền tin tức lên trên nữa.” Thanh Phong gật đầu nói.

Thạch Hạo nhíu mày, nếu như thiên lộ thật sự bị cắt đứt thì việc lên thượng giới sẽ gặp phiền phức không nhỏ, nhưng nó tin tưởng rằng nhất định sẽ có đường để đi.

Đêm khuya, ánh sao lấp lánh, bên trên hồ nằm la liệt một đống người, tất cả đều say bí tỉ. Ngay cả Thạch Hạo cũng không ngoại lệ, bởi vì quá vui nên nó buông thả mà uống một trận.

Cho tới sáng sớm, Bát Trân Kê gáy vang mười mấy tiếng, đám người say khướt kia mới rục rịch tỉnh giấc, tất cả đều cười ha hả.

“Tiểu Hạo thúc, chúng con để dành sữa thú cho thúc này!”

Những phụ nữ và trẻ nhỏ trong thôn đêm qua đi ngủ khá sớm, bọn họ cũng không uống say nên đã rời giường sớm. Lúc này có một đám trẻ con chạy tới, miệng cười hì hì không ngớt.

“Tiểu Hạo thúc, thúc xem này, chúng con đã nấu rồi này, thơm không hả? Thúc uống nhanh đi, chút nữa dẫn chúng con vào núi nhé, lâu rồi chúng con không vào sâu trong Đại Hoang rồi.” Một đứa nhỏ reo lên.

Quả thật, bên trong một chiếc bình sứ có chất lỏng màu trắng tỏa ra mùi thơm ngát, được chúng nó đưa tới để biểu lộ "lòng thành".

Đây là màn "hối lộ" trắng trợn, chỉ vì muốn Thạch Hạo dẫn vào trong núi chơi.

“Ha ha...” Đám Hổ Tử, Tị Thế Oa, Bì Hầu đều cười vang nhìn Thạch Hạo.

Thạch Hạo cũng nở nụ cười, vui vẻ nhận bình sứ trong tay của bọn họ rồi đưa lên uống một hơi cạn sạch. Sau đó, nó chùi vệt sữa dính nơi khóe miệng, nói: “Thật ngon, hương vị vẫn như trước.”

Đám Đại Tráng, Bì Hầu, Thanh Phong thấy thế thì chỉ biết trợn tròn mắt, chẳng biết nói gì nữa.

“Cái tên nhóc này!” Mấy người Thạch Lâm Hổ cũng nở nụ cười tươi, không tự chủ mà lắc đầu.

Đám trẻ nhỏ ngây người, vốn chỉ là muốn biểu lộ chút lòng thành, tuy rằng cũng có phần "hối lộ" bên trong, thế nhưng cũng không nghĩ rằng Thạch Hạo sẽ uống thật.

Đúng lúc này, một đám nhỏ khác chạy tới, chu môi lẩm bẩm: “Đây là bữa sáng của chúng cháu, bị Tiểu Hạo thúc uống sạch rồi.”

Bên cạnh, có hai bé gái chưa tới hai tuổi, mặt mày mếu máo, sắp bật khóc, nói: “Tiểu Hạo thúc, thúc cướp sữa thú của chúng cháu...”

Lúc này, vẻ mặt "già dặn" của Thạch Hạo không nén được sự xấu hổ, lập tức chạy tới chỗ tộc trưởng đang ở trong sân.

“Ha ha...” Người trong thôn cười to.

Mấy ngày tiếp theo, tiếng cười tràn ngập khắp thôn. Thạch Hạo đáp ứng toàn bộ nguyện vọng của đám nhóc, dẫn bọn chúng vào trong Đại Hoang, không ngừng thám hiểm.

Lúc này, Đại Hồng Điểu, Đả Thần Thạch cũng đã quay về, thấy Thạch Hạo, bọn nó vô cùng vui mừng.

Mấy ngày qua đi, mỗi ngày mọi người đều ngồi bên hồ chè chén, tán dóc tới khuya, vô cùng vui vẻ.

Trong lúc đó, Thạch Hạo đi khắp Đại Hoang, tiến vào sâu nhất những khu vực nguyên thủy. Đây là những nơi không có bóng dáng của con người, rất nhiều năm chưa hề có dấu chân của bất kỳ ai. Nó ngoại trừ mang về mười mấy cây linh dược để trồng trong thôn, cũng bắt lấy một vài Thụy Thú, Tường Cẩm. Tuy không thể sánh được với Bát Trân Kê, thế nhưng cũng là cực kỳ hiếm có.

“Đây là Ngân Linh Thu sao?” Lão tộc trưởng kinh ngạc, lão từng đọc qua về những ghi chép của sinh linh này trong cốt thư. Toàn thân trắng bạc, tỏa mùi thơm ngát, lớn nhất cũng chỉ dài tới một thước, vô cùng quý giá.

Ngân Linh Thu có giá trị cực cao trong việc làm dược liệu, có thể cường gân tráng cốt, bổ dưỡng thân thể, là một linh vật vô cùng quý hiếm.

Lần này, Thạch Hạo bắt được mấy trăm con từ trong một cái hồ cực lớn sâu trong Đại Hoang. Tất cả đều được thả vào trong hồ nước của Thạch thôn, cái hồ này từ lâu đã được đại trận trong thôn bảo vệ, sớm đã trở thành linh hồ.

Trong hồ vốn có Long Tu Ngư, cũng không phải loại cá tầm thường.

“Ồ, con ba ba già màu vàng kia cũng không cần phải giết làm gì. Nếu như ai bị trọng thương thì chỉ cần lấy chút huyết dịch là có thể trị khỏi thương thế ngay lập tức.” Thạch Lâm Hổ thán phục.

Thạch Hạo bắt được tám con, cũng thả vào trong hồ. Những thứ này đều là linh vật và không hề có lực công kích gì cả. Nếu như gây giống thành công, tương lai sẽ là bảo bối quý giá, có thể cải thiện thể chất cho tộc nhân.

Liên tiếp nửa tháng, Thạch Hạo không ngừng tiến vào những khu vực hoang vắng, không người trong Đại Hoang. Nó dẫn theo bọn nhỏ và Đại Hồng Điểu, khi trở về thì mang theo không ít trân vật.

Từ ngỗng lông vàng tới trâu mộc linh, không thiếu thứ gì. Tất cả đều là những vật nuôi hiền lành và được nuôi thả ở gần Thạch thôn.

Bởi vì Thạch Hạo chuẩn bị rời đi nên nó cũng không nỡ, muốn làm một vài chuyện cuối cùng cho những người trong thôn.

Thạch Hạo tận dụng khoảng thời gian này để dưỡng thương. Những mảnh xương gãy đã lành lại, những vết rách trên thân thể toàn bộ biến mất. Cả người nó trong suốt, trắng nõn như ngọc thạch, tinh linh cuồn cuộn như sông lớn.

Hôm đó, Thạch Hạo ngồi xếp bằng trên một ngọn núi, mây mù lượn lờ quanh nó. Miệng mũi đều lưu chuyển khí trắng, cứ như chân long vờn quanh thân thể.

Phù!

Cuối cùng, nó thổi ra một luồng tinh khí, chấn động cả ngọn núi. Lỗ chân lông toàn thân thư giãn, phát ra ánh sáng lấp lánh.

Cũng lúc đó, trong cơ thể của nó vang lên những tiếng lách tách. Nó đứng thẳng dậy, trong con ngươi lấp lánh thần quang, cứ như mặt trời ẩn núp bên trong.

Thương thế của nó hoàn toàn khỏi hẳn. Năm đó, khi bị chia năm xẻ bảy, thân thể tan rã, bị thương rất nặng, nó đã trầm miên hơn một năm trời. Hiện tại, trạng thái không thay đổi, vẫn như cũ.

“Được rồi, sức chiến đấu của ta mạnh hơn trước rất nhiều.” Nó lẩm bẩm. Thương thế đã khỏi hẳn, nên ra ngoài một chuyến thôi.

“Tiểu Hạo thúc ơi, hôm qua Bóng Lông chém một con Hung Giao dài tới mấy chục trượng luôn này!” Có một đám trẻ nhỏ tới khoe.

“Tiểu Hạo thúc, chúng ta trở về thôi! Tộc trưởng gia gia đang nướng con Giao đó ở đầu thôn, thơm lừng lắm, trước giờ con chưa hề ăn thịt Giao này!”

Thạch Hạo nghe thấy thế thì cười to, nói: “Được, chúng ta trở về, lại có thịt Giao để nhắm rượu rồi.”

Nó nghiễm nhiên trở thành đầu trò của đám nhỏ, dẫn theo một đám nhóc chạy về thôn.

Thủ phủ, Thạch Quốc.

Mấy vị Lão Vương đang nghị sự trong cung điện, tất cả đều cau mày, bầu không khí vô cùng nghiêm túc.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tổ địa đã ngăn cách với ngoại giới, không cách nào truyền tin tức. Tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì lớn.” Chiến Vương thở dài.

“Đã hơn hai tháng rồi, chẳng thấy tin tức nào cả, đừng nói là có chuyện gì chứ!” Minh Vương nói.

Thạch Hạo chết hơn một năm, mấy vị Lão Vương này vô cùng nhớ thương nó nhưng cũng chỉ biết thở dài. Nó thiên tư kinh thế, mạnh tới mức có thể tranh đấu với Thần, nhưng lại chết quá sớm, thật quá đáng tiếc.

“Đáng tiếc thật, Bệ Hạ, tài năng ngất trời thế mà lại chết quá sớm!” Bằng Cửu lắc đầu, sau đó đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nói: “Đúng rồi, liên quan đến chuyện kia, các ngươi thấy thế nào?”

“Còn thế nào nữa chứ? Kiên quyết không đồng ý, không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là mấy đại giáo kia giở trò, đừng nghĩ rằng chúng ta không biết.” Chiến Vương cười gằn.

Gần đây, có người tới Thạch Quốc liên hệ với bọn họ, muốn lò luyện hư không và cũng muốn tàn khí mà bảy Thần đã lưu lại, nguyện ý dùng những tài liệu khác để trao đổi.

“Những tên này muốn chết ư! Năm đó chắc chắn tế đàn là do bọn chúng xây dựng, tế sống vô số sinh linh để giúp bảy Thần hạ giới. Giờ lại muốn đòi lại di vật à?!” Minh Vương lạnh giọng nói.

“Bọn họ cũng chỉ là muốn mảnh vỡ của lò luyện hư không thôi.” Chiến Vương nói.

Một năm trước, chính lò luyện này đã che chở bảy Thần nên mới giúp họ thuận lợi hạ giới. Mặc dù phù văn của thứ này đã bị phá diệt, rồi trong Tây Lăng Giới cũng bị đánh nát, thế nhưng giá trị của nó vẫn rất kinh người.

Bởi vì, chất liệu chế tạo nên thứ này rất đặc biệt. Trong đó có một ít "Hư Không Kim", đây là một trong những bảo liệu thần thánh quý giá nhất, cả thế gian cũng khó mà tìm thấy.

Ngày đó, Thạch Hạo cũng không biết rõ về giá trị của thứ này nhưng cũng đã mang về, đặt trong nội khố của Thạch Quốc.

Báo!

Bên ngoài cung điện có một tên thị vệ chạy vào bẩm báo, đưa lên một phong thư.

Tờ giấy này tỏa ra vầng sáng, mang theo sức mạnh phù văn vô cùng mạnh mẽ. Bên trên có ghi vài dòng, vẫn là chuyện về lò luyện hư không, muốn trao đổi nó.

““Vừa đấm vừa xoa”, một mặt thì đưa ra thứ để trao đổi, mặt khác lại uy hiếp chúng ta? Cái gì mà lò luyện hư không là thứ không rõ ràng, giữ thời gian dài sẽ tạo nên huyết kiếp, đúng là đáng chết mà! Đây là cảnh cáo chúng ta sao?!” Chiến Vương giận dữ, hắn nghĩ tới Thạch Hạo, nghĩ tới cái chết oan uổng của nó.

Là bởi vì mấy đại giáo này đã tiến hành "Huyết Tế Thiên Quốc" nên mới dẫn tới tất cả những chuyện sau này.

“Chúng ta vẫn chưa gây sự với bọn chúng, vẫn chưa báo thù, vậy mà đám người này đã đứng ngồi không yên. Lần này nhất định phải có lời giải thích hợp lý, tưởng Thạch Quốc chúng ta dễ bắt nạt lắm sao?!” Bằng Cửu sau khi đọc xong thì đứng thẳng dậy, chiến khí dâng trào.

Toàn bộ bản biên tập này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free