[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 591: Tuyệt cảnh
Keng!
Điều vừa xảy ra càng khiến người ta kinh ngạc hơn. Lão bộc đưa tay đỡ lấy, dùng ngón tay chạm vào lưỡi kích. Một tiếng kim loại vang lên, lưỡi kích mượn lực xoay tròn rồi vụt lên trời cao.
Cánh tay Thạch Hạo cầm kích tê dại, kình lực của đối phương cực kỳ quỷ dị!
Chuyện gì đang xảy ra?
Khí tức của lão bộc càng lúc càng mạnh. Rõ ràng Chí Tôn cốt đã áp chế lão, nhưng sao giờ lão lại còn mạnh hơn? Phù văn Chí Tôn đáng lẽ vẫn còn hiệu lực mới phải.
Vết thương trên người Hoàng Vũ nhanh chóng khép miệng, khí thế lão càng lúc càng mạnh mẽ. Dù dung mạo vẫn già nua như trước, da dẻ nhăn nheo chảy xệ, nhưng toàn thân lão lại toát ra vẻ nguy hiểm hơn.
"Ha ha..." Hoàng Vũ cười khẩy, nói: "Ngươi nghĩ ta đã quá già, thọ nguyên chẳng còn bao nhiêu sao? Bộ tộc Tiên Hạc của ta vốn có thọ nguyên rất dài. Vả lại, khi hạ giới, Tiên điện từng ban tặng ta một viên thần đan để tăng cường sức sống. Ta rất cảm ơn ngươi, mượn phù văn Chí tôn của ngươi đã giúp ta hòa tan dược lực cuối cùng của viên thần đan này. Giờ thì ta đã hấp thụ toàn bộ rồi."
Thạch Hạo cau mày, dứt khoát rút lui, kéo giãn một khoảng cách an toàn. Trong lòng hắn thầm thở dài, quả nhiên các cường giả này thật khó đối phó.
"Ngài mượn tay ta để luyện hóa thần đan?"
"Người già ai cũng trở nên nhát gan, ta cũng không muốn mạo hiểm. Đó vốn là dự tính xấu nhất, nhưng nó lại xảy ra." Ánh mắt Hoàng Vũ trở nên thâm trầm.
Thạch Hạo im lặng. Kỳ thực, nguyên nhân chủ yếu nhất là thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, lão bộc này còn mạnh hơn xa so với sinh linh vừa nhen nhóm Thần hỏa thông thường.
Nếu Thạch Hạo đã nhen nhóm Thần hỏa, tuyệt đối có thể dùng Chí Tôn cốt để tiêu diệt kẻ địch này!
Ngay lúc này, phù văn Chí tôn tiêu tán, thân ảnh kia biến mất. Thạch Hạo xoay người bỏ đi. Đương nhiên Hoàng Vũ sẽ truy sát theo.
"Chạy đằng trời!"
Hai tay lão rung lên, đôi cánh hoàng kim hiện ra. Tiên Hạc chân thân vẫy cánh, sắc bén hơn trước đây rất nhiều. Vô số cánh chim màu vàng bay lượn quanh đôi cánh, tỏa ra ánh sáng chói lòa.
"Ầm!"
Khi Thạch Hạo né tránh, vô số ngọn núi phía dưới phải gánh chịu hậu quả. Phàm những nơi bị kim quang quét trúng đều nát bấy, bụi mù bay tới tận trời cao.
Lúc này, Hoàng Vũ đã khôi phục trạng thái đỉnh cao. Vết thương biến mất, toàn thân lão lấp lánh ánh hoàng kim.
"Người trẻ tuổi đúng là không biết trời cao đất rộng! Ngươi cũng nên thử xem pháp khí của lão phu đây!" Lão há miệng phun ra một cây búa nhỏ bằng hoàng kim, lao nhanh bổ về phía Thạch Hạo.
"Hả?" Thạch Hạo thất kinh. Đây không phải công kích tầm thường. Cây búa nhỏ phát ra tiếng sấm sét, những tia chớp đánh xuống, tốc độ cực nhanh!
"A!" Hoàng Vũ hét lớn. Cây búa tia chớp phát sáng kèm theo tiếng sấm nổ, va chạm với pháp khí Chân Thần trong tay Thạch Hạo. Cú va chạm khiến hắn rung lên bần bật, miệng không ngừng ho ra máu.
Cây búa nhỏ màu vàng này tuyệt không đơn giản!
"Biển rộng vô lượng!" Thạch Hạo hét lớn. Sau lưng hắn hiện ra một đại dương màu đen chập trùng. Một con Côn Ngư vẫy đuôi, thân dài không biết bao nhiêu dặm, mang theo khí Thái Âm màu đen vô tận ào tới, chống lại Hoàng Vũ.
Đại dương màu đen phóng thích sức mạnh Thái Âm, vô cùng vô tận. Khí tức u ám phả vào mặt, sức mạnh chí nhu đầy mãnh liệt chém về phía lão bộc Tiên điện đang đứng phía trước.
Âm thanh tia chớp vang lên điếc tai, va chạm với đại dương màu đen kia. Hai bên bùng phát ra ánh sáng chói mắt, nơi đây cứ như một tinh vực nổ tung, ánh sáng vô bờ bến. Thạch Hạo bị hất bay ngay tại chỗ.
Thực lực đôi bên chênh lệch quá lớn, khó mà vượt qua được. Thạch Hạo có thể nguy hiểm tới tính mạng, nếu cứ tiếp tục thế này thì chắc chắn sẽ chết!
"Còn không chịu bó tay chịu trói!" Lão bộc cười khẩy, bàn tay lớn vung tới chụp về phía trước. Đây chính là thần thông "Thế giới trong lòng bàn tay", bao phủ cả thiên địa, đâu đâu cũng là nó.
Nếu do một người cùng cảnh giới triển khai thì không nói, nhưng đây lại là do một lão quái vật xuất kích, cảnh giới quá cao. Thạch Hạo biến sắc, rất khó thoát khỏi tiểu thế giới này, nhất định phải liều mạng, toàn lực ứng phó!
"Mở!"
Hắn quát lớn một tiếng. Sau lưng hiện lên cặp cánh Côn Bằng: một bên đen như mực, một bên hừng hực kim quang. Hai cánh va chạm vào nhau, hai khí Âm Dương bùng phát giao thoa, đồng thời có vài tia khí hỗn độn tản mát.
"Hả?" Hoàng Vũ kinh ngạc. "Thế giới trong lòng bàn tay" của lão xuất hiện một khe hở, Thạch Hạo nhanh chóng thoát ra ngoài.
"Thần thông thật lợi hại! Nếu ta có thể tu hành thì sức chiến đấu chắc chắn sẽ tăng gấp bội!" Lão bộc cũng thuộc loài chim, nên rất khao khát loại bảo thuật như thế này, hai mắt sáng rực.
Hai người lại tiếp tục chiến đấu. Hàng loạt dãy núi lùi về sau, chiến trường từ nơi này chuyển sang nơi khác, vô cùng kịch liệt.
Thạch Hạo không ngừng nhét hạt Ma Quỳ vào miệng. Những hạt đen bóng này ẩn chứa thần năng vô cùng mạnh, nếu không thì hắn đã không thể chống đỡ nổi từ lâu rồi.
Đây chính là trận chiến thê thảm nhất mà Thạch Hạo từng trải qua. Toàn thân hắn đầy thương tích, đều do kình lực của Hoàng Vũ truyền qua chiến kích, làm chấn thương cơ thể, gân mạch và xương cốt.
Với thể phách mạnh mẽ như hắn, dưới hạ giới này có mấy ai có thể làm hắn bị thương? Giờ đây, hắn gặp phải tình huống nguy hiểm nhất, lúc nào cũng có thể bỏ mình.
"Ầm!"
Hoàng Vũ dùng tia chớp đánh tới, đồng thời dựa vào một môn đại thần thông, đánh Thạch Hạo va thẳng xuống một tòa thành lớn, rồi rơi lên trên một tế đàn. Hắn không chút biến sắc, lập tức mở ra thông đạo rồi rời đi.
Một lát sau, hắn lao ra khỏi truyền tống trận, giáng lâm ở Hỏa quốc.
Hoàng Vũ cũng đuổi theo sau, hy vọng có thể đánh tàn phế Thạch Hạo, ép hắn trốn về tổ địa, rồi tới đó xem rõ ngọn ngành.
"Haizz, không biết nó lớn lên ở nơi nào đây?" Hoàng Vũ thì thào. Lão từng điều tra Thạch Hạo, khi còn bé hắn mất tích, sau khi tái hiện trên thế gian thì Chí Tôn cốt phục hồi, kinh diễm vô cùng.
"Giết!"
Mắt Thạch Hạo phát sáng, đã đến giờ. Hắn lại vận dụng Chí Tôn cốt, bùng phát thần uy. Người tí hon từ ngực hắn bay ra, vẫn như trước chẳng thèm đếm xỉa không gian, nhanh chóng lao về phía trước.
Lần này, người tí hon bùng phát toàn diện. Sau khi đuổi kịp Hoàng Vũ, trước tiên nó tự giải thể, tất cả phù văn Chí tôn đều tác dụng lên người lão bộc Tiên điện này, muốn tuyệt sát lão.
Hoàng Vũ gào thét, lão không thể nào nhanh hơn bóng người do phù văn hóa thành này, lần nữa bị đánh trúng.
Chỉ là, lần này hoàn toàn khác trước. Lão bắt đầu trẻ lại, đầu tiên là tóc bạc biến thành tóc đen, sau đó da dẻ trở nên trắng mịn màng, cuối cùng đôi mắt càng ngày càng sắc bén hơn.
"Cảm giác trẻ lại thật sung sướng." Hoàng Vũ cảm thán.
Thạch Hạo há hốc miệng, sau đó không ngừng nguyền rủa, lớn tiếng mắng lão là đồ biến thái!
Lão bộc này không hề nhỏ đi mà hóa thành một người thanh niên, tinh lực dồi dào, các cơ bắp cuồn cuộn nổi lên khiến người khác phát điên. Cứ thế, lão vô duyên vô cớ khôi phục lại vẻ thanh xuân.
"Hả?" Thạch Hạo chú ý thấy, tuy Hoàng Vũ trẻ lại nhưng thần lực lại giảm bớt, không bằng trạng thái già nua trước kia của lão. Đây là cơ hội duy nhất! Hắn tấn công về phía trước, toàn lực ứng phó, bắt đầu chém giết.
Đáng tiếc là hắn đã tính sai. Đạo hạnh của Hoàng Vũ lúc này tuy không bằng lúc già, nhưng cũng chẳng hề kém, vẫn cao hơn hắn một khoảng, khó mà giết chết được.
Chuyện này khiến người khác không biết phải làm sao. Muốn biến lão thành ông già thì lão lại có thọ nguyên dồi dào, muốn biến lão nhỏ đi, lão vốn là người già lại được giúp khôi phục sức sống.
Thạch Hạo đau đầu. Lần đầu tiên hắn gặp phải kẻ địch như thế này. Phù văn Chí tôn tuy mạnh mẽ, nhưng đối với một người mạnh mẽ hơn mình, hắn cũng chỉ hữu tâm vô lực.
"Nếu ta đã nhen nhóm Thần hỏa, thần lực đủ nhiều thì một đòn có thể khiến lão già này mất mạng, nhưng đáng tiếc..." Thạch Hạo không còn biện pháp nào nữa.
"Pháp tắc hoàng kim, tiêu diệt!" Hoàng Vũ khẽ quát. Không muốn xảy ra bất trắc gì, lão quyết đoán triển khai mấy loại thần thông mạnh mẽ nhất.
Hàng loạt cây cột màu vàng xuất hiện, đỉnh thiên lập địa, vươn tới những đám mây, cứ như những cây cột chống trời. Mỗi một cây đều to lớn vô cùng, bên trên chạm khắc rất nhiều phù văn.
Thạch Hạo bị nhốt ở bên trong, gặp phải nguy cơ. Hắn lúc xông bên trái, lúc lại lao qua bên phải. "Ầm" một tiếng, toàn thân bị kích đến rung bần bật, thất khiếu chảy đầy máu tươi.
"Phá!"
Cuối cùng, hắn cắn răng huyết tế mấy thanh pháp khí Chân Thần mới tạo ra một lỗ hổng để chạy ra ngoài. Giờ đây toàn thân hắn đầy máu.
"Ngươi thấy không? Đây mới là chênh lệch thực lực. Cho dù ngươi phản kháng thế nào cũng vô dụng, kết cục cuối cùng cũng chỉ là bại vong mà thôi." Lời nói của lão bộc đầy âm trầm.
"Cái lão già này..." Thạch Hạo vừa định lên tiếng thì máu lập tức tuôn ra không ngừng, nên hắn lập tức ngậm chặt miệng rồi bỏ chạy về một hướng.
Hoàng Vũ kinh ngạc. Nơi đây dung nham ào ạt, tinh hoa thiên địa dồi dào, đồng thời có thể thấy những con cá đang bơi lội trong làn dung nham đỏ đậm này. Lão lập tức thay đổi sắc mặt, nói: "Đây chính là Hỏa Viêm Ngư... không phải, là Dương Ngư – biến chủng của Hỏa Viêm Ngư, được xưng là có thể tồn tại trong Thái Dương, ẩn chứa vật chất thần tính kinh người."
Hiển nhiên, nơi đây chính là tổ địa của Hỏa quốc.
Hiện tại, Hỏa quốc nội đấu không ngừng, vẫn chưa được bình định, nên cũng không thể lo nổi tới nơi này.
Thạch Hạo vốn nghĩ dẫn Hoàng Vũ tới đây nhưng khả năng sẽ rất khó. Cuối cùng, hắn lại bị đánh văng lên trên tế đàn, rồi trùng hợp thay lại được truyền tống tới khu vực này.
Với cảnh giới hiện tại của hắn, rồi mặc vào chiến y Bất Diệt Kim Thân, thì có thể mở ra cổ điện dưới lòng đất kia, và có thể tiến vào Thánh Hoàng cung thượng cổ của Hỏa tộc!
Không lâu sau, Hoàng Vũ xuất hiện rồi rượt theo. Lão lộ vẻ căng thẳng, đuổi theo Thạch Hạo vượt qua biển dung nham rồi xông vào trong một cung điện lớn.
Nơi cửa lửa hừng hực, nhưng với sinh linh đã nhen nhóm Thần hỏa mà nói thì chẳng là gì. Hoàng Vũ xông thẳng vào trong, liếc mắt thì thấy hồ Niết Bàn.
"Thần trì?! Đáng tiếc là đã bị người khác dùng qua rồi." Lão vô cùng tiếc nuối, phát hiện trong thần trì có không ít huyết thanh, trong vẻ đỏ tươi lấp lánh ánh vàng.
"Đây chính là thần dịch khi Chu Tước niết bàn lưu lại?" Hoàng Vũ chấn động cả người, miệng há to. Lão vô cùng khao khát muốn lấy toàn bộ thần dịch này mang đi.
Thạch Hạo vừa lùi vừa chiến rồi chạy trốn tới trước một vách tường. Đây là cửa đá, hắn vọt vào trong. Hoàng Vũ mặt đầy âm u đuổi theo sau.
Thạch Hạo kinh ngạc. Lão già này quả nhiên rất to gan, lại dám theo vào đây? Hắn không nghĩ tới sẽ thuận lợi như thế, lập tức trốn vào trong một diễn võ trường.
Bức tường Thần Ma có rất nhiều cửa vào, đây là một trong số đó. Bên trong có sân thi đấu, nơi có thể quyết chiến.
Thạch Hạo rất hy vọng Hoàng Vũ theo vào trong, mượn nơi đây để tuyệt sát!
"Hả, nơi này bị áp chế cảnh giới!" Hoàng Vũ biến sắc.
Từ trên vách tường kia, các loại sinh linh không ngừng gào thét lao ra nhào tới giết bọn họ. Thạch Hạo sớm đã ngăn chặn đường lui của lão, mặt chẳng hề chút cảm xúc nào, hắn muốn tiến hành tuyệt sát.
Những sinh linh này đương nhiên không thể làm tổn thương Hoàng Vũ được. Sau đó, một con Chu Yếm vô cùng khổng lồ lao tới giết về phía Thạch Hạo và Hoàng Vũ.
"Cảnh giới giữa ba người sao lại thế này?" Hoàng Vũ sắc mặt đầy âm u, cảm thấy không ổn lắm, lão muốn giết đường xông ra bên ngoài.
Nhưng mà, không cần nói tới Thạch Hạo, chính ngay con Chu Yếm kia cũng ngập tràn hung uy, vô cùng đáng sợ. Móng vuốt cào tới khiến núi rung đất động.
Thạch Hạo cứ như Chân Long xuất thế. Hắn như hóa điên, điên cuồng ra tay, mỗi một kích đều kinh khủng tới cực điểm.
Lúc này, Hoàng Vũ không thể nào phòng ngự được nữa. Khi quyết đấu với Thạch Hạo, thân thể lão không ngừng run rẩy, ho ra đầy máu. Lão gần như bị đập nát người!
"Giết!"
Thạch Hạo hét lớn một tiếng, né tránh công kích của Chu Yếm rồi vọt tới gần chiến đấu với Hoàng Vũ. Cuối cùng, thanh kiếm gãy trong tay hắn đâm thủng mi tâm của lão.
"Bụp" một tiếng, huyết dịch vụt lên rất cao.
Hoàng Vũ gào thét, lão vô cùng tức giận, làm sao có thể chết trong tay một tên tiểu bối như thế này chứ? Lão gầm thét không thôi, dùng thần hỏa đốt cháy chính mình rồi nhanh chóng hóa thành tro tàn.
"Hả?" Thạch Hạo nhíu mày.
Hắn còn phải đại chiến với Chu Yếm. Sau một phen tranh đấu kịch liệt thì cũng đã xử lý xong. Hắn muốn trước tiên rời khỏi đây trở lại mặt đất để điều tức, sau đó sẽ xuống dưới kiểm tra tỉ mỉ.
Bởi vì, chiến đấu luân phiên đã khiến hắn tiêu hao quá nhiều, suýt chút nữa thì như đèn dầu đã cạn. Hắn không muốn tốn thêm chút thần lực nào ở đây nữa, nơi này rất kỳ lạ, nói không chừng chiến đấu lại xảy ra lần nữa.
Hắn tới mặt đất. Chỉ như trong nháy mắt, lông tơ dựng thẳng, lập tức cực tốc xông ra ngoài, tránh khỏi đòn tất sát kia.
Hoàng Vũ tái hiện, đứng ở nơi đó cười khẩy.
"Ngài..." Thạch Hạo biến sắc. Vừa nãy hắn cũng cảm thấy có gì đó là lạ, quả nhiên là có vấn đề. Quá vội vàng và gấp rút, lúc ở trong cung điện dưới lòng đất kia đã không tìm hiểu rõ ngọn nguồn.
"Đó chỉ là một linh thân của ta mà thôi." Hoàng Vũ thản nhiên nói. Lão rất cẩn trọng nên sẽ không dễ dàng hành động. Chỉ là cảm thấy nơi này có cơ duyên lớn nên không muốn bỏ qua, vì thế mới để linh thân của mình đi tìm hiểu.
Thạch Hạo thầm than. Lão già này quả nhiên cáo già, căn bản sẽ không mạo hiểm. Từng có chuyện tương tự, ba vị Thần từng dính bẫy và chết đi, bố cục này căn bản vô dụng.
"Ngươi còn muốn trốn nữa à? Nếu còn thế, ta sẽ trở về Thạch quốc tìm tới đám Chiến Vương, Bằng Cửu... rồi đi Bất Lão Sơn thăm cha mẹ ngươi, sau đó lại về Thạch quốc đại khai sát giới!" Hoàng Vũ cười khẩy.
Thạch Hạo im lặng, nhưng đôi mắt hắn càng thêm thâm thúy. Hắn bình tĩnh nhìn lão mà chẳng hề nói câu nào.
"Ngươi không cam lòng, muốn giết ta nhưng lại chẳng hề có sức, cảm giác rất uất ức?" Hoàng Vũ nở nụ cười, nói: "Muốn sống sót thì ta cho ngươi một cơ hội, để ta phong ấn, cam nguyện làm trâu bò trăm năm cho ta."
"Không ngờ ta lại bị ép tới bước đường này, rơi vào tuyệt cảnh." Thạch Hạo thầm than.
"Không phục, thì chết!" Hoàng Vũ trầm mặt xuống nói.
"Là ngài chết!" Bỗng nhiên Thạch Hạo ngẩng đầu, hạ quyết định, ánh mắt kiên nghị, lấy kiếm chỉ về phía lão.
Chỉ riêng tại truyen.free, tinh hoa ngôn ngữ này mới được thăng hoa.