[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 588 : Thần mạnh nhất
Thạch Hạo giữ im lặng, liệu những lời lão nhân gia kia có phải là dò xét xem y có phải đệ tử của Chí Tôn Cung không? Nếu đúng thế, chắc chắn y sẽ chẳng đời nào gia nhập Tiên Điện.
"Thật ra, ta chỉ mong đạt được thiên siêu thoát, nhưng đáng tiếc không có cơ duyên ấy."
"Cơ duyên thường xuất hiện b��t ngờ, với thiên tư của tiểu hữu, ta không mong một ngày nào đó ngươi sẽ trở thành truyền nhân của Chí Tôn Cung rồi đối đầu với Tiên Điện của ta." Lão nhân vẫn hòa nhã như trước.
"Lão trượng nói đùa rồi." Thạch Hạo nhìn lão nhân, cảm nhận được một luồng hung khí đang ngủ yên trên người lão, đây không phải là nhân loại mà là một ác điểu hay hung cầm nào đó.
Lão tên Hoàng Vũ, lẽ nào là một hung cầm Thái cổ? Thạch Hạo suy nghĩ, không tài nào nhìn ra bản thể của lão, chỉ thấy một vầng hào quang rực rỡ tựa như mặt trời vàng chói.
"Lão trượng tới từ Tiên Điện, hẳn là người có công tham tạo hóa, tầm mắt cực cao. Kỳ tài thượng giới xuất hiện lớp lớp, chút tư chất như ta thì đáng là gì." Thạch Hạo đáp.
"Trong Tiên Điện chỉ có bốn vị đại nhân, ta算 là gì, chỉ là một lão bộc thôi, đời nào có tư cách trở thành thành viên của Tiên Điện." Lão nhân Hoàng Vũ nói.
"Vừa rồi lão trượng chẳng phải nói sẽ tiến cử ta vào Tiên Điện sao, giờ sao lại khiêm tốn vậy." Thạch Hạo càng thêm tin chắc lão nhân này đang dò xét mình.
Hoàng Vũ cười nhạt, nói: "Ta thân là người hầu của Tiên Điện, tuy tu vi không cao, cũng không có thiên phú, thế nhưng về nhìn người thì rất chuẩn xác. Nếu có 'Sơ Đại' hay thiên kiêu cực kỳ kinh diễm, ta có quyền bẩm báo lên, giúp họ có thể tiến nhập Tiên Điện."
"Ta là người quen thói phóng khoáng, nếu gia nhập Tiên Điện e rằng sẽ phạm môn quy." Thạch Hạo lắc đầu.
"Đây chính là một cơ hội, sau khi ta bẩm báo lên, tuy không chắc sẽ thành công, nhưng cũng có một phần hi vọng. Tiểu hữu thật sự từ bỏ sao?" Hoàng Vũ hỏi.
"Thôi bỏ đi, ta chỉ muốn sống yên tĩnh ở hạ giới này thôi." Thạch Hạo nói.
Trong khoảnh khắc, hai bên không biết nói gì, lão nhân trên tửu lầu tự rót tự uống, vô cùng bình tĩnh.
Thạch Hạo ngồi trên hoàng cung, tuy hai bên cách nhau hơn hai mươi dặm, thế nhưng lại dùng thần niệm truyền âm, tựa như đang ngồi đối diện, cũng chưa hề kinh động tới người khác.
"Lão trượng tìm tới đây, ý là gì vậy?" Thạch Hạo hỏi, y cảm thấy tám chín phần là không tránh khỏi một trận chiến rồi.
"Tất nhiên là chung sống hòa bình rồi, ta cũng không muốn động binh khí gì cả." Lão nhân gật đầu nói, nhấp cạn một chén rượu, tựa hồ rất lâu rồi không đi lại trong hồng trần nên vô cùng hứng thú với rượu và thức ăn này.
"Ta có ba điều kiện, chỉ cần ngươi đáp ứng thì ngươi cứ làm Nhân Hoàng của ngươi, ta đi tìm tạo hóa của ta, hai bên không xảy ra xung đột." Hoàng Vũ nói.
"Cứ nói!" Thạch Hạo biết sẽ chẳng dễ dàng như vậy, nhất định phải có ẩn ý bên trong, cứ xem điều kiện của lão ra sao đã.
"Một, bản thể ta là một Thần Điểu, muốn nhìn qua pháp môn Côn Bằng của ngươi để tăng tiến đạo hạnh." Hoàng Vũ cười cười, đưa ra điều kiện thứ nhất.
"Tiếp đi." Thạch Hạo không chút biến sắc.
"Thứ hai, ta muốn nhìn qua Chí Tôn Cốt của ngươi, yên tâm, ta sẽ không bẻ gãy nó đâu, chỉ là nhìn qua thân thể thôi." Hoàng Vũ ôn hòa cười nói.
Thạch Hạo không nói gì, bình tĩnh nhìn lão.
"Thứ ba, ta muốn phong ấn ngươi trăm năm, khiến tu vi ngươi duy trì ở cảnh giới Tôn Giả, không thể đột phá lên nữa." Hoàng Vũ nói, nụ cười thu lại rồi giải thích: "Ngươi trưởng thành quá nhanh, ta mặc dù cũng có lòng muốn sống hòa bình, nhưng nếu mấy chục năm trôi qua ngươi lại muốn vượt qua ta, thì sẽ không thể bình an được rồi."
"Vậy sao không diệt trừ thẳng ta luôn, sau khi giải quyết thì mọi chuyện xuôi chèo mát mái, hà tất phải phiền toái vậy." Thạch Hạo lạnh lùng nói, điều kiện này quá hà khắc rồi.
"Tiểu hữu, như vậy chúng ta mới có thể hòa bình mà sống được, sẽ không xảy ra xung đột, ta nói lời sẽ giữ lời." Hoàng Vũ mỉm cười nói.
"Làm thế, ta còn gì là tự do, bị ông biết bảo thuật, còn bị trấn áp chân thân không thể tu hành, sinh tử đều do người khác quyết định, đây tính là sống hòa bình sao?!" Thạch Hạo mắng.
"Đây chỉ là biện pháp duy nhất để phòng ngừa chiến đấu, cứ tin ta, như vậy ngươi ta đều có lợi." Hoàng Vũ nói.
"Ta không thấy lợi ích của ta ở đâu cả." Thạch Hạo trầm mặt xuống.
"Ta giúp ngươi thống nhất Tám Vực, trở thành Nhân Hoàng của cả hạ giới, ức vạn dặm non sông đều nằm trong lòng bàn tay ngươi." Lão nhân cười nói, ngọn lửa màu vàng trên người lão nhảy múa.
"Sau đó thì sao?" Thạch Hạo lạnh giọng hỏi.
"Sau đó ngươi và ta sẽ liên thủ cùng tìm kiếm vận may lớn, ví như Chí Tôn Cung mà ngươi đang để ý, cả hai chúng ta cùng nhau đi vào." Lão nhân nói.
"Ông là muốn máu của ta?" Sắc mặt Thạch Hạo càng thêm âm u, y nhớ lại trong thức hải của ba vị thần từng nói rằng muốn vào Chí Tôn Cung thì cần phải có Chí Tôn huyết đặc biệt.
Vẻ mặt nhăn nheo của Hoàng Vũ chợt giãn ra cứ như trẻ đi mười mấy tuổi, nụ cười nhã nhặn trên môi, nói: "Là cùng nhau thu lợi."
"Ông đang ép ta chiến một trận." Thạch Hạo thở dài, cất cao giọng nói: "Ông cho rằng ta sẽ ngồi chờ chết, sẽ thuận theo an bài của ông sao?"
"Người trẻ tuổi, làm việc cần phải suy nghĩ kỹ, thế gian này không có thuốc hối hận, có một số việc một khi đã làm thì sẽ không có đường quay lại đâu." Lão nhân bình tĩnh nói.
"Ngay cả cổ của ta ông cũng muốn chặt đứt mà còn nói suy nghĩ gì nữa à, nếu như ông là ta, đổi vị trí cho nhau thì ông sẽ chọn cách nào?!" Thạch Hạo tức giận.
"Chung quy lại thế giới này đều nói chuyện bằng thực lực, không có nhiều giả thiết như vậy. Ta chỉ khuyên ngươi một câu, đừng nên khai chiến, ngươi không có chút cơ hội nào." Nụ cười trên mặt Hoàng Vũ chẳng hề giảm, nhưng lời nói lại rất nặng.
"Ông chắc chắn?!" Thạch Hạo đứng dậy, tuy cách xa hơn hai mươi dặm, thế nhưng chiến ý lại cao vút.
"Người già, lá gan sẽ nhỏ đi. Ta đi qua Bổ Thiên Các, cũng từng tới Bắc Hải, còn lượn qua một vòng bên ngoài Tây Lăng giới, tìm hiểu đôi chút, lẽ ra đã có thể bắt được ngươi rồi." Hoàng Vũ nói.
Thạch Hạo không nói gì, lão nhân này quá cẩn thận, chỉ vì đối phó một tên tu sĩ nhỏ nhoi mà lại cẩn trọng như vậy, dò xét một cách thấu đáo.
"Ông là người mạnh nhất đã vượt giới tới đây sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Có mấy người mạnh hơn ta nữa, nhưng trong quá trình vượt giới đều đã chết cả rồi. Dù là giáo chủ thượng giới đã chiến thiên ý thành công, thế nhưng sức mạnh cũng có giới hạn!" Lão nhân nói.
Dù sao đi nữa, trong số bảy vị thần sống sót, lão chính là người mạnh nhất.
Thạch Hạo bay vút lên trời cao rời khỏi Thạch Đô rồi nhằm về phía dãy núi nơi phương xa, y không muốn trận chiến lan tới tòa thành này.
"Tiểu hữu, ta khuyên ngươi nên cân nhắc thật cẩn thận, không phải vì ngươi thì cũng cần suy nghĩ tới bách tính của Thạch Quốc này." Lão nhân hiền từ nói, từ trong thành đuổi theo sau.
"Ông đang uy hiếp ta?" Hai mắt Thạch Hạo bắn ra thần mang, đứng trên một vùng núi.
"Không thể gọi là uy hiếp được, bản thể của lão già này chỉ là hung cầm, trước kia cũng vì muốn thỏa mãn cơn thèm khát nên từng sát giới, nuốt không ít sinh linh. Qua nhiều năm như vậy ta vẫn cố gắng khắc chế, đặc biệt là sau khi trở thành đầy tớ của Tiên Điện thì càng chú ý hơn. Nhưng bây giờ đã hạ giới, ta cảm thấy có thể phóng thích bản năng của mình, ăn chút đồ cũng không sao."
Lão nhân lên tiếng, miệng há ra lập tức hình thành một vòng xoáy vàng óng nuốt lấy tinh khí tám phương, mà một thị trấn nhỏ cách đó mấy chục dặm lại truyền tới những tiếng hét sợ hãi. Có thể nhìn thấy từng bóng người bị cuốn lên trời cao rồi nhanh chóng bay tới đây.
Trong nháy mắt, mấy trăm bóng người bay vào trong vòng xoáy màu vàng óng kia rồi tiến vào trong miệng của lão, cứ thế biến mất không thấy đâu.
"Ông!" Thạch Hạo tức giận, lão nhân này nhìn thì hiền lành thế nhưng lại là một nhân vật cực kỳ hung ác, một khi đã quyết định thì chẳng hề kiêng dè gì cả.
"Mùi vị của thịt người thật ngon, ta chảy hết nước miếng rồi nè." Lão lau sạch chút máu nơi khóe miệng, điệu bộ vô cùng yêu dị. Rõ ràng là một lão nhân thân mặc đạo bào với nụ cười hiền từ, nhưng vừa rồi lại nuốt mấy trăm người.
"Cái tên hung cầm này, hung ác vô cùng, hôm nay dù ta không giết được ông thì ngày khác cũng sẽ có người giết ba hồn bảy vía của ông!" Thạch Hạo nói.
"Nói như thế, ngươi muốn đánh với ta một trận?" Hoàng Vũ mang theo nụ cười nhạt, sắc mặt cũng lạnh đi đôi phần, nói: "Người trẻ tuổi, vọng động như thế thì e rằng sẽ sống không lâu đâu."
"Tới chiến một trận!" Thạch Hạo nắm chặt đại kích sau đó bay sâu vào trong dãy núi hơn, tránh xa nơi có người để tai vạ không lan tới người vô tội.
"Nếu ngươi đã không chờ được thì lão hủ đành cố hết sức đấu một hồi với ngươi vậy. Nhưng mà, ngươi đừng mơ tưởng dẫn ta tới Tây Lăng Giới nghe, cùng đừng trốn tới những nơi cũ kia, nếu không lão hủ cũng không đảm bảo rằng sẽ không quay lại Thạch Quốc rồi ăn thịt thiên vạn nhân khẩu ở đó, rồi lại đi Bất Lão Sơn gặp ba mẹ cùng với đệ đệ của ngươi nữa. À, tiện tay mời đ��m Chiến Vương gì đó mà ngươi biết ở Thạch Đô ấy, để xem thử đồ ăn trên thế gian này có phải thịt người là ngon nhất hay không." Lão nhân rất bình tĩnh, cứ như đang nói một chuyện bình thường, thế nhưng tựa như có mùi tanh tưởi phả vào mặt.
"Cái tên yêu ma nhà ông!" Thạch Hạo bay lên trời cao rồi vút mấy ngàn dặm, tới một vùng đất hoang mới dừng lại.
Vùng núi này rất hùng vĩ, dãy núi liên miên, đỉnh cao chót vót, cổ mộc san sát thành rừng.
Hoàng Vũ không nhanh không chậm bám sát theo sau, nói: "Nếu đã muốn chiến vậy ta cũng đành hoàn thành tâm nguyện lớn của người kia ở thượng giới, giết chết ngươi vậy."
"Là cái tên chết bầm của Minh Thổ chứ gì?" Thạch Hạo cười khẩy.
Hoàng Vũ lắc đầu, nói: "Không, Tiên Điện ta xưa nay không thèm để ý tới ý nghĩ của người khác, là lời nhắn nhủ của một đại nhân rất trẻ tuổi trong Tiên Điện, cũng không lớn hơn ngươi bao nhiêu tuổi đâu."
"Ta không nhớ là đã đắc tội với người của Tiên Điện." Thạch Hạo lạnh giọng nói, y thật sự không hiểu lắm.
"Vị đại nhân này thời niên thiếu từng du lịch bên ngoài, từng nhận lời mời tới thăm Bổ Thiên Giáo. Dưới lời cầu khẩn vài lần của một vị đại năng, hắn đã truyền cho một quyển cổ kinh. Sau đó, quyển kinh văn đó bị bí mật đưa xuống hạ giới này rồi bị Nguyệt Thiền tiên tử đoạt được, nàng muốn tu luyện ra phân thân chủ thứ hòng bất tử bất diệt, cũng không biết có thành công hay không. Gần đây, tất cả tin tức truyền tới thượng giới, có vẻ như ngươi có thù oán với Nguyệt Thiền tiên tử, rồi có một vài lời đồn được truyền ra khiến cho vị đại nhân trẻ tuổi trong Tiên Điện kia không thích thú cho lắm." Hoàng Vũ nói.
"Kệ cha hắn!" Thạch Hạo chửi.
"Bổ Thiên Giáo có ý định kết giao với Tiên Điện ta, mà chuyện của Nguyệt Thiền tiên tử lại rất phi phàm, khi sinh ra có cảnh tượng kỳ dị, sau này tất có đại khí vận, vận may lớn, tương lai có thể trở thành đạo lữ của đại nhân nhà ta. Hắn nghe được một vài lời đồn nên không vui, muốn ta khi hạ giới thì tiện tay giải quyết ngươi luôn một thể." Hoàng Vũ nói, ý cười dần lạnh.
"Hay cho không vui, hay cho tiện tay giải quyết, lời nói của vị đại nhân trẻ tuổi kia thật là thờ ơ, tự phụ tới tột đỉnh, thật sự cho rằng Tiên Điện là chúa tể của thế gian sao?" Thạch Hạo lạnh giọng nói.
Bản dịch này là tài sản độc quyền của Truyen.free.