[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 573: Bình loạn
Thạch Hạo đã chuẩn bị xong xuôi. Vung tay áo một cái, mấy tòa tế đàn lập tức hiện ra, chúng trật tự dàn ra trong hư không, bao trùm cả vùng này. Khí tức đại trận cũng theo đó mà hiển lộ.
"A..."
Hỗn Thiên Hầu gầm lên một tiếng lớn, mái tóc tím tung bay, đôi mắt tựa trăng máu. Hắn như hóa thành một đại yêu ma, tay nắm Ma thước đỏ sẫm. Mỗi khi vung lên, huyết quang cuồn cuộn, vô số phù văn bắn ra.
Thạch Hạo lộ vẻ nghiêm nghị, không dám xem thường. Hai tay hắn kết pháp ấn, triển khai đại thần thông hòng trấn áp đối thủ.
Rầm!
Trong khoảnh khắc này, song phương đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ, phù văn vô tận. Cuộc đối kháng này cực kỳ mạnh mẽ, tựa như núi lửa phun trào. Chỉ trong nháy mắt, trời đất tối sầm, không gian tràn ngập một màu đỏ thẫm mênh mông.
Nếu Hỗn Thiên Hầu chỉ dựa vào bản thân, hắn tuyệt đối không thể chống lại Thạch Hạo. Nhưng thanh Huyết Ma Thước kia lại quá mức kỳ dị, khi huyết quang tỏa ra, nó tựa như một vầng thái dương đỏ rực.
Đồng thời, ma thước tỏa ra huyết quang, hình thành một ma ảnh khổng lồ bao phủ lấy Hỗn Thiên Hầu, tựa như giáp trụ Ma Thần. Chỉ cần hắn hơi giơ tay nhấc chân, khí tức chí cường đã bùng phát mãnh liệt.
Đây không phải là người điều khiển pháp khí, mà là pháp khí đang điều khiển người. Huyết Ma Thước làm chủ, khống chế Hỗn Thiên Hầu để chinh chiến với Thạch Hạo.
"Thanh ma thước kia phong ấn một Ma Thần, đừng để hắn thoát ra ngoài, nếu không sẽ phiền toái lớn." Bóng Lông khẽ nói. Sau khi nhen nhóm Thần hỏa, linh giác của nó trở nên vô cùng nhạy bén. Lúc này, nó đang liên thủ với Tiểu Hồng, đại chiến với bóng người đã hóa thành mưa ánh sáng kia.
Thời Thượng Cổ, Huyết Ma hoành hành, vô cùng hung ác, giết chết vô số sinh linh. Hắn bị quần hùng vây giết, nhưng rất khó để tiêu diệt hoàn toàn. Chỉ cần lưu lại một "Huyết chủng" là hắn có thể sống lại.
"Vậy mau mau giải quyết hắn thôi!" Tiểu Hồng nói. Tuy nó đã hóa thành hình người, nhưng vẫn bị giáp trụ bao phủ, không thể nhìn rõ dung mạo. Giọng nói của nó rất lanh lảnh.
Lúc này, giáp trụ trên người nó phát sáng. Pháp kiếm trong tay chính là bảo vật do Chân Thần lưu lại. Chỉ cần nhảy vọt một cái đã cao trăm nghìn trượng, mang theo Nam Ly Thần Hỏa đánh tới.
Còn Bóng Lông, thân hình nó cao lớn như núi, toàn thân vàng óng. Trong tay nó cầm Thần kích dựng thẳng, cũng bắt đầu cuộc chiến với cường giả của Thiên Quốc.
Bóng người hóa thành mưa ánh sáng kia vốn có dáng vẻ trang nghiêm, tựa như Thần Phật, thế nhưng lúc này lại lộ ra vẻ khác thường.
"Thiên Quốc cũng chỉ là thứ chẳng ra gì!" Bóng Lông cười gằn, chiến kích trong tay nó vụt ngang trời, lóe ra ánh sáng như tuyết, đối chiến với hắn.
"Một niệm thành Thần, một niệm thành Ma, tâm tùy ý chuyển, giết, giết, giết, giết, giết!" Bóng người hóa thành mưa ánh sáng kia, lúc đầu vốn như Thần Phật, lúc này rống to một tiếng, ma vân dâng trào, sát khí ngập trời, lập tức hóa thành một đại ma với thân hình đen thui, đánh thẳng về phía trước.
"Giết!"
Bóng Lông hét lớn. Toàn thân nó vàng óng rực rỡ, chiếc sừng ngắn trên đầu chợt phát ra hào quang sáng chói. Trong khoảnh khắc, có một con Chân Long xuất hiện quấn quanh người nó, hóa thành phù văn hộ thể, chói lóa mắt vô cùng!
Bóng Lông không giống với Chu Yếm bình thường. Toàn thân nó vàng óng, kỳ lạ nhất chính là trên đầu nó có một chiếc sừng Chân Long rất nhỏ. Lúc này chợt bùng phát, phát ra từng hồi rồng gầm.
Đồng thời, nó cũng đã học được một phần dương cương của pháp môn Côn Bằng từ Thạch Hạo. Kim quang chói mắt, Thần lực Côn Bằng phóng thích, thô bạo và kiên cường, không gì không xuyên thủng.
Khoảnh khắc này, ba lực lượng Chu Yếm, Chân Long, Côn Bằng dung hợp lại, khiến nó trở nên vô cùng lấp lánh, ánh sáng vạn trượng, đánh thẳng về phía ma vân, vô cùng mạnh mẽ.
Rầm!
Trận đại quyết chiến này cực kỳ đáng sợ. Mây trắng khắp nơi đều bị đánh tan, phía dưới, một vài ngọn núi cũng dồn dập sụp lún, đá vụn bay khắp trời cao.
Cùng lúc đó, Tiểu Hồng thét dài. Sau lưng nó, một con Chu Tước cực lớn vụt ngang trời, trong miệng ẩn chứa nhật nguyệt tinh tú, cánh ngân hà không ngừng buông xuống kèm theo vô số hỏa diễm.
Đây không ngờ lại là một dị tượng, cũng không phải là sự việc diễn ra một cách chân thật, thế nhưng hoàn toàn đủ để biểu lộ uy thế kinh khủng của nó!
Ngọn lửa hừng hực đối đầu, tiếng rồng gầm vang trời. Cuối cùng, vị đại ma này giải thể, mưa ánh sáng lan tỏa khắp nơi. Hắn không ngừng giãy dụa, hòng muốn thoát khỏi vận mệnh bị tiêu diệt.
Trong đại trận, Thạch Hạo đột nhiên nổi da gà, lông tóc dựng đứng. Một lưỡi mâu màu đen không chút tiếng động xuất hiện, suýt chút nữa đã đâm trúng hắn.
Hắn nhanh chóng né sang ngang. Một ông lão áo xám xuất hiện, trong tay cầm một cây chiến mâu, tiếp đón Hỗn Thiên Hầu, nói: "Đi bên này, chính là lúc này!"
Không ngờ lão lại hiểu được trận pháp, dẫn theo ma ảnh đỏ đậm đang phát điên kia xông ra ngoài. Sau đó miệng không ngừng ngâm tụng thần chú, khiến cho thanh Huyết Ma Thước trong tay Hỗn Thiên Hầu phát sáng, thần năng tăng vọt.
"Đi!"
Lão hét lên một tiếng. Thanh Huyết Ma Thước kia tỏa ra thần uy đáng sợ, vọt tới chiến trường của Bóng Lông bên kia, nhanh chóng nuốt lấy những màn mưa ánh sáng đã bị phá tan kia. Thứ này muốn phệ Thần!
"Đoạt thức ăn trước miệng hổ?" Bóng Lông giận dữ, vung lên đại kích rồi nện thật mạnh xuống.
Tiểu Hồng cũng hí dài. Thần hỏa mà nó phun ra trời sinh đã khắc chế huyết tu. Trong hư không, sương máu bị thiêu đốt phát ra những tiếng "xèo xèo".
"Đi!"
Ông lão áo xám khẽ quát. Huyết Ma Thước đã nuốt một vài màn mưa ánh sáng, tỏa ra huyết quang bao quanh lấy Hỗn Thiên Hầu. Rồi lão vọt tới bên cạnh hắn. Bọn họ triển khai huyết độn cực tốc, lao đi.
"Đi sao?" Thạch Hạo lạnh lùng. Chụp lấy Đả Thần Thạch từ trên sợi tóc, sau đó khống chế rồi toàn lực ném mạnh ra ngoài.
"A..." Đả Thần Thạch kêu thảm thiết, cứ như đang chịu đựng sự thê thảm cực độ. Thế nhưng bản thân nó cũng lao đi thật nhanh, toàn thân bao phủ phù văn dày đặc, "Rầm" một tiếng, nện trúng mục tiêu.
Gần đây, thực lực của nó tăng vọt, b���i vì đã ăn quá nhiều thần liệu trong bảo khố của Thạch Quốc, và đã tiến hóa thành một phôi thô của chí bảo nhân gian.
Rầm!
Vô cùng chuẩn xác, nó bắn trúng ngay mục tiêu phía trước, khiến cho lão già áo xám ngã nhào xuống đất.
"Giết!"
Bóng Lông, Tiểu Hồng cũng giết tới. Bản thân Thạch Hạo bố trí trận pháp trói buộc hư không này.
"Ma Thần, hãy xuất thế đi!" Lão già áo xám hét lớn, trong miệng ngân thần chú cổ xưa, khiến cho Huyết Ma Thước run rẩy dữ dội.
"May mà đây vẫn chỉ là tàn thước, tuy được sửa chữa nhưng cũng không phải là những vật nguyên gốc ghép lại. Nhiều lắm thì uy năng cũng chỉ ngang với sinh linh vừa nhen nhóm Thần hỏa mà thôi." Tiểu Hồng nói.
Bóng Lông vung bàn tay lớn, cứ thế mà cướp lấy. Bộ lông màu vàng lấp lánh trông vô cùng mạnh mẽ.
"Phá hủy cây thước này đi, miễn cho nó lại làm hại thế gian." Thạch Hạo nói.
"Cũng được!"
Bóng Lông, Tiểu Hồng đồng thời gật đầu. Đồng thời vận dụng vũ khí Chân Thần, trấn áp về phía trước, hào quang tỏa ra ngập trời.
"Muốn hủy ta? Một bầy kiến hôi! Tuy ta là tàn thước, nhưng cũng đừng hòng diệt được ta!" Ý chí bên trong Huyết Ma Thước thức tỉnh, phát ra âm thanh như thế.
"Vù" một tiếng, thanh thước thoát khỏi tay Hỗn Thiên Hầu, hóa thành một vòng huyết nhật, đại chiến với hai người.
Hỗn Thiên Hầu rớt xuống, cứ như là vừa tỉnh giấc mộng, sắc mặt âm tình bất định. Ông lão áo xám bắt lấy hắn rồi nhanh chóng lùi lại.
"Sư phụ, chúng ta thất bại." Hỗn Thiên Hầu nói.
Trong lòng Thạch Hạo hơi động. Năm đó khi cùng nâng cốc nói chuyện vô cùng vui vẻ với Hỗn Thiên Hầu, từng nghe hắn đề cập tới sư phụ của mình. Lúc đó còn nói về đại kiếp nạn, nên biết được sư tôn của hắn không phải là nhân vật đơn giản. Hiện tại quả nhiên là như thế.
"Ngươi là người nào?" Thạch Hạo hỏi.
"Là người từng chiếm được truyền thừa Huyết Ma." Ông lão áo xám mở miệng, ánh mắt đỏ đậm. Đến lúc này cũng không còn gì để nói nhiều nữa. Trong lòng bàn tay lão phát sáng, lập tức xuất hiện một cốt mâu màu đen, lưu chuyển khí thế kỳ lạ.
Chỉ trong nháy mắt, nhiệt độ nơi đây chợt giảm sút, gió lạnh gào thét. Phù văn màu đen đầy rẫy, cứ như sương mù ma quỷ, quấn quanh lưỡi mâu màu đen kia.
Vút!
Lão nắm chặt lấy cốt mâu rồi đâm mạnh tới với tốc độ nhanh như chớp, nhắm thẳng vào mi tâm Thạch Hạo. Đi kèm theo đó là gợn sóng đặc biệt và đáng sợ. Trong khoảnh khắc, tựa như nghe được tiếng kêu khóc của ngàn vạn sinh linh trong địa ngục.
"Nguyền rủa mâu, thật là độc ác." Ánh mắt Thạch Hạo đầy lạnh lẽo. Có vô số sinh linh đang gào thét, những oán niệm bị nhốt trong pháp khí này gây ra, hóa thành nguyền rủa mâu này.
Bên trên cốt thư có ghi chép, mười vạn oan hồn hợp nhất thì là tiểu thành, trăm vạn oan hồn hợp lại thì không phải là chuyện nhỏ nữa rồi. Biên giới phía Tây này đã chết tới ngàn vạn người, phi mãng nuốt huyết nhục, mà thanh mâu này ít nhất cũng đã hấp thu oán khí của ngàn vạn sinh hồn.
"Không giết đám các ngươi, thật sự khó có thể khiến thiên hạ an bình." Âm thanh của Thạch Hạo lạnh như băng.
Toàn thân hắn phát sáng, triển khai bảy mươi hai biến, hóa thành một con Côn Bằng giương cánh kích thiên. Sau khi thi triển áo nghĩa của tộc này, một cặp móng vuốt cực lớn hạ xuống, vô cùng kinh khủng.
Rầm!
Nó va chạm với thanh cốt mâu màu đen kia. Ngọn lửa linh hồn màu đen và sấm nổ chớp rền phát ra. Ông lão áo xám bay ngược ra sau, miệng không ngừng thổ huyết.
Lão kinh ngạc. Nếu là Tôn Giả bình thường khi bị cốt mâu này đánh trúng, chắc chắn sẽ 'thân tử đạo tiêu' ngay tại chỗ. Trở thành một phần của cốt mâu, sẽ bị thôn phệ.
Nhưng mà, Tiểu Thạch không ngờ lại mạnh mẽ như thế. Dưới một đòn này càng khiến cho nguyền rủa mâu bị rạn nứt, làm cho lão ho ra đầy máu. Sự mạnh mẽ khó mà tưởng tượng được!
"Đi!"
Ông lão áo xám hét lớn, khói đen cuồn cuộn cuốn lấy. Lão ném cốt mâu về phía Thạch Hạo, cứ như là một tia chớp màu đen mang theo tiếng kêu rên của ngàn vạn linh hồn lao tới. Mà bản thân lão thì mang theo Hỗn Thiên Hầu xoay người bỏ chạy.
"Mở!" Thạch Hạo mở miệng như sấm nổ. Thân thể hắn phát sáng, vô số lông chim vàng óng lơ lửng, cứ như là Côn Bằng thay lông, chém hết tai họa.
Theo sau tiếng hét lớn của hắn, thanh cốt mâu dừng lại ngay trước người, bị phù văn cản trở, sau đó nhanh chóng đứt thành từng khúc, ngọn lửa màu đen hừng hực sau đó là nổ tung.
Kể cả lão già áo xám đang chạy trốn kia thì khóe miệng cũng trào máu, bị khí nguyền rủa phản phệ nên khiến lão bị thương nặng.
Thạch Hạo hóa thành hình người, nhanh chóng lao tới. Rất nhanh đã đuổi kịp, sau đó nắm quyền thành ấn chỉ về phía trước.
Rầm!
Ông lão áo xám hét lớn. Toàn bộ thân thể hóa thành mưa máu và xương vụn, đã bị xóa tên trên thế gian này.
"Hỗn Thiên Hầu, ngươi biết sai chưa?" Thạch Hạo quát lên.
Hỗn Thiên Hầu vẻ mặt bình tĩnh, nói: "Tuy rằng ta bị ảnh hưởng của Huyết Ma Thước, thế nhưng lòng ta cũng có dục vọng. Nếu không thì đời nào được như giờ. Không có gì nói nữa, ngươi cứ động thủ đi."
Xoẹt!
Thạch Hạo đưa tay điểm ra một vệt sáng, trong nháy mắt phế bỏ toàn bộ tu vi của hắn.
"Vậy thì hãy để ta kết thúc cuộc đời này." Hỗn Thiên Hầu bình tĩnh nói. Bản thân hắn lấy ra một đoản kiếm kề ngang cổ, dùng sức kéo một đường, đầu lăn xuống đất.
Trong nháy mắt trước khi chết, thần sắc của hắn trở nên phức tạp, cứ như là mang theo một loại giải thoát, cuối cùng há miệng như muốn nói điều gì đó.
"Bệ hạ, cẩn thận... Thiên Quốc huyết tế."
Đây là câu cuối cùng mà Hỗn Thiên Hầu lưu lại. Tuy rằng không có âm thanh nhưng khẩu hình lại đúng là như thế.
"Hỗn Thiên Hầu..." Thạch Hạo than nhẹ.
Trên không, Bóng Lông, Tiểu Hồng cầm pháp khí Chân Thần, đánh nát thanh Huyết Ma Thước kia thành bột mịn, rồi dùng Thần hỏa thiêu thành tro tàn.
Chiến dịch kết thúc. Thạch Hạo nấn ná lại ở biên giới phía Tây một lúc lâu.
Sau đó, hắn trở lại hoàng cung, triệu Chiến Vương, Minh Vương, Bằng Cửu tới, tuyên bố thoái vị.
Tất cả tâm huyết dịch thuật của chương này đều được truyen.free bảo hộ, nghiêm cấm lan truyền trái phép.