Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 567: Hỏa Kim Đằng Nhất

Đàn Đồng Tước không ngừng run rẩy.

Gió lớn trong hư không thổi vù vù, tựa như một bức tranh bị xé rách không ngừng rung động, chực chờ tan rã. Đây là một luồng uy thế vô địch, thế gian này dường như không có bất cứ thứ nào có thể ngăn cản được người này!

Thạch Hạo cau mày. Kẻ vừa tới này quá mức tự phụ và ngang ngược, chỉ ngồi yên khoanh chân trấn áp, hoàn toàn không để hắn vào mắt?

Xoẹt!

Thạch Hạo một tay chỉ trời, kiếm khí huy hoàng vọt thẳng lên. Đó chính là kiếm ý đã vượt qua mọi sự lý giải của sinh linh bình thường, khổng lồ, cuồn cuộn, tựa như dãy núi bao la chắn ngang cổ kim.

Trong hư không, kẻ kia vẫn nhắm chặt mắt, tư thế vẫn như cũ.

Kẻ này kiêu ngạo đến nhường nào? Một vầng kim ô vắt ngang trời, một chàng trai ngồi xếp bằng bên trong, cứ thế hạ xuống, sừng sững và thần thánh trấn áp Thạch Hạo!

Kim ô lấp lánh, ầm ầm nổ vang, phù văn vàng rực trút xuống, khí thế bất hủ phóng thích, từng luồng khí thế này tựa như thác nước thần linh trút xuống từ hư không.

Lúc này, kiếm khí va chạm với thác nước thần linh, nơi đây bị kiếm ý cùng với kim ô bao phủ, lấp lánh và hừng hực khiến người khác không thể nào nhìn thẳng.

Tất cả mọi người đều nhắm nghiền hai mắt, khóe mắt của một vài cường giả còn chảy máu tươi. Ánh sáng chói lọi ấy đã làm tổn thương bọn họ, công kích mạnh mẽ và ác liệt này khiến linh hồn người khác run rẩy.

Ầm!

Thiên địa cộng hưởng, nổ vang không ngừng.

Kiếm khí tựa cầu vồng, xuyên thủng trời cao.

Mà vầng kim ô thần thánh kia, ánh kim quang lấp lánh tựa như từ chân trời bay tới, trấn áp bầu trời.

Cuộc tỷ thí này vô cùng kịch liệt và thô bạo, mạnh mẽ đến mức người thường không thể mở mắt theo dõi chiến cuộc. Chiến ý của hai cường giả bùng lên tựa ngọn núi cao vời vợi không thể với tới, thần uy như ngục.

Ầm!

Lại là tiếng nổ lớn, ánh sáng rực rỡ tan đi, cảnh vật trong thiên địa từ từ hiện ra, tất cả mọi người cũng đã có thể mở mắt.

Thạch Hạo đứng trên đài đồng thau, tay áo tung bay, tĩnh như xử nữ(*).

Mà trên không trung, kim ô sáng chói, thần thánh bất khả xâm phạm, dáng vẻ của chàng trai ấy trang nghiêm, vẫn ngồi xếp bằng bên trong, tóc tím rối tung, mắt vẫn nhắm, tựa Phật Đà giáng thế.

Đòn đánh này không thể phân rõ thắng bại, hai người vẫn duy trì tư thế vốn có, vẫn đối lập nhau.

"Hắn... là ai?" Đây là nghi vấn của rất nhiều người, cảm thấy vô cùng khiếp sợ. Kẻ tới cao cao tại thượng, ánh sáng thần thánh chiếu rọi khắp nơi, tựa như một Thần vương vô thượng hạ giới.

Loại phong thái này, đương đại hiếm thấy, tuyệt đối là một vị Chí Tôn trẻ tuổi, trong cơ thể sinh cơ bừng bừng, ẩn chứa pháp lực vô thượng.

"Ta biết rồi, hắn đến từ tộc Hỏa Kim, là một cây... thần đằng!" Có người run giọng nói, đã nhận ra thân phận của kẻ tới.

Tộc Hỏa Kim, nuốt lửa ăn kim, lấy đủ loại hỏa diễm và kim loại làm thức ăn, là một chủng tộc vô cùng đặc biệt. Tộc này có hình thể bất định, có thần đằng, có đại thụ, thậm chí có cả hình người và hình thú.

"Không ngờ là hắn - Đằng Nhất, Chí Tôn trẻ tuổi của tộc Hỏa Kim, là vị 'sơ đại' mới quật khởi vài năm gần đây, được xưng là bất bại, quét ngang Mười Vạn Thánh Sơn, đánh bại cường giả khắp nơi."

Mười Vạn Thánh Sơn, đó cũng là một châu, núi cao vô cùng, núi lớn trùng điệp. Trong Mười Vạn Thánh Sơn có vô số ngọn núi, đó là vùng nguyên thủy và rậm rạp.

Đằng Nhất, một kỳ tài cái thế, có cách gọi khác là vô địch. Do một cây Hỏa Kim Đằng hóa thành người, thần tư xuất chúng, đánh đâu thắng đó, mặc dù tuổi không lớn nhưng lại có phong thái vô thượng.

Tộc Hỏa Kim, nếu nói ở thời này thì cũng không phải tộc mạnh mẽ, nhân số cũng rất ít. Thế nhưng lại xuất hiện một Đằng Nhất tuyệt diễm đến thế, thần thánh và mạnh mẽ, chưa từng bị đánh bại.

Sau khi nói ra thân phận của Đằng Nhất thì ai nấy đều giật mình, không ai không kinh hãi, nhìn về phía gã với ánh mắt không thể nào tin nổi, không ngờ gã lại giáng lâm nơi này.

"Hắn cũng không phải là người của Thiên Tiên Châu, vậy sao tới được đây?"

Mọi người nghi ngờ xen lẫn kính nể, nhưng lại tràn đầy nghi vấn. Linh giới đối ứng với thế giới hiện thực, khoảng cách giữa Mười Vạn Thánh Sơn với Thiên Tiên Châu vô cùng xa xôi, hắn sao tới đây được?

Tu sĩ bình thường, cần phải đi mấy năm liên tục thì mới có thể tới nơi.

"Thôn kim phệ hỏa, thật là kỳ diệu, lại là một cây thần đằng*, sinh linh của tộc Hỏa Kim." Thạch Hạo tự nói, hắn đã nghe được mọi người nghị luận về mình.

"Ngươi rất mạnh, ngoài dự liệu của ta." Đằng Nhất mở miệng. Hắn được kim ô bao phủ ngồi xếp bằng trong hư không, uy nghiêm thần thánh, chẳng hề có chút khí tức của thần đằng nào cả, tựa như Thần, như Phật.

Hắn là một cây Hỏa Kim Đằng, đã tu ra thân thể từ lâu. Thần giác của cường giả có thể nhận biết được, trong cơ thể ấy có một luồng tinh lực cuồn cuộn như biển cả, vô cùng mênh mông, ẩn mình trong máu thịt, một khi bùng phát thì chắc chắn sẽ chấn động thế gian.

"Hắn mặc dù tuổi không lớn nhưng đã là một trong những người Hộ Đạo của tộc Hỏa Kim."

Hiển nhiên, thân phận của Đằng Nhất vô cùng siêu nhiên.

"Có sinh linh từ hạ giới leo lên đàn Đồng Tước, ta cố ý tới đây để hàng phục, bảo vệ Thánh Sơn của ta." Đằng Nhất mở miệng, hắn không nói nhiều lời. Hắn tới là để trấn áp Thạch Hạo rồi bắt về để bảo vệ sơn môn của mình.

"Ngang tàn!" Thạch Hạo chỉ nói hai chữ. Kẻ này thần thánh và siêu nhiên nhưng cũng vô cùng tự phụ và ngang ngược, dám nói những lời này!

Vù!

Hư không vặn vẹo phát ra âm thanh khẽ khàng. Đằng Nhất chuyển động, hai tay kết ấn, tay trái nắm thần nguyệt, tay phải nắm đại nhật, trấn áp về phía trước.

Lúc này, ánh sáng vạn trượng, lấp lánh vô tận!

Thần Ấn Nhật Nguyệt, đây chính là bảo thuật cổ xưa được lưu truyền lâu đời, không biết là do tộc nào khai sáng ra thế nhưng tới giờ, sinh linh có thể hiểu hoàn toàn áo nghĩa thì hiếm như lá mùa thu.

Lúc này, Đằng Nhất tái hiện môn bảo thuật này lập tức lôi kéo sự chú ý của mọi người, ai nấy đều run lẩy bẩy, miệng khó có thể mở lời, cảm giác như núi cao vô tận đang đè xuống, gần như thở không được.

Ầm!

Tay trái của hắn bắt ấn giống như thần nguyệt giáng xuống! Thạch Hạo không sợ, tóc đen phấp phới, khí thế toàn thân tăng vọt, tựa như một vị Thần Ma ngạo thị thiên địa. Tay trái lấp lánh ánh đen, lòng bàn tay thì hiện lên một ấn ký hình Côn Ngư.

Tiếng ầm vang lên, hắn nghênh đón chiêu thức đang tới. Hai chưởng va nhau, nguyệt quang đầy tr���i, vô cùng nhu hòa; sau đó là đại dương màu đen ngập trời rửa sạch minh nguyệt.

Giờ phút này, đây tựa như kỳ cảnh thiên địa, chấn động lòng người!

Sau đó, ánh sáng mãnh liệt tan đi. Tay phải của Đằng Nhất hóa thành một vầng thái dương rực đỏ đập mạnh xuống, ánh sáng chói mắt lan tỏa, tịnh hóa từng tấc không gian.

Thạch Hạo lấy cứng đối cứng, tóc đen bay lượn phía sau. Bàn tay phải hiện lên một ấn ký chim Bằng, hào quang vàng óng tỏa ra đánh thẳng lên trời cao!

Lúc này, bầu trời run rẩy tựa như bị xuyên thủng, đâu đâu cũng có dương cương chi khí, ánh sáng chói mắt, chiếu rọi mọi ngóc ngách, vô cùng vô tận.

Vù một tiếng, vào thời khắc mấu chốt, đàn Đồng Tước phát sáng, một con cổ tước bay vút lên. Đó là do phù văn biến thành, không ngừng giương cánh kích thiên, phong ấn vùng hư không này lại, khiến năng lượng bên trong không thể lan tràn ra ngoài, nếu không những người khác chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm ngay.

"Nhật nguyệt giữa trời, thiên địa xoay chuyển!" Đằng Nhất miệng tụng kinh, thần thánh và hoàn mỹ, dáng vẻ trang nghiêm.

Hai tay của hắn nắm chặt Thần Ấn Nhật Nguyệt, thiên địa đảo lộn. Trong hư không hiện lên vô số ngôi sao đồng thời giáng lâm xuống, từng ngôi sao óng ánh chói mắt trấn áp về phía Thạch Hạo.

Thạch Hạo trở nên nghiêm túc, hai tay từ từ hợp lại với nhau, sau đó vẫy mạnh. Tối tăm và sáng sủa đối lập nhau, âm dương hỗ trợ lẫn nhau mà phân chia, cảnh tượng kinh thế, giờ phút này hợp nhất, tựa như khai thiên tích địa.

Âm thanh phốc phốc không ngừng truyền tới, nhật nguyệt trong hư không cũng trở nên mờ ảo, sao trời rơi rụng lã chã, không ngừng bị phá hủy.

Là dị tượng, tuy không phải là các ngôi sao thật sự nhưng cũng vô cùng đáng sợ. Đó là sự đối kháng của pháp lực, xung kích của quy tắc trật tự, đó là một hồi long tranh hổ đấu.

Thạch Hạo ngạo nghễ, đây là một đại địch khó gặp. Hắn không khỏi thay đổi sắc mặt, tuy rằng có thể xuyên thủng Thần Ấn Nhật Nguyệt nhưng vẫn không thể nào đánh bại được đối phương.

Đằng Nhất vẫn siêu nhiên như trước, vẫn ngồi xếp bằng trong hư không, được vầng kim ô bao phủ, thần thánh và uy nghiêm, hai mắt nhắm nghiền. Hai tay đồng thời kết ấn, giơ cao quá đỉnh đầu tựa như một bảo bình(*).

Đó là một bảo bình thật sự, đang không ngừng ngưng tụ thành hình giữa hai tay hắn. Toàn thân bình đỏ chót, lấp lánh rực rỡ, ánh đỏ ngập trời, miệng bình phun ra từng làn hỏa vụ, nhằm về Thạch Hạo.

"Hỏa Kim Bảo Bình Ấn!" Rất nhiều người kinh ngạc thốt lên, ai nấy đều biến sắc, sớm đã nghe qua thần thông này.

Tộc Hỏa Kim hiện nay tuy không phải tộc mạnh mẽ, nhân số cũng rất ít. Thế nhưng thời Thái Cổ lại mạnh mẽ tuyệt đối, được xưng là một trong Thập Đại chủng tộc, uy chấn Thượng Giới.

Thời đại đó, tộc này tìm hiểu rất nhiều pháp quyết hỗn hợp của các tộc rồi khai sáng ra Hỏa Kim Bảo Bình Ấn, có khả năng đoạt tạo hóa thiên địa, khó có thể nói hết công dụng, vang dội cổ kim.

Chỉ là, với sự sa sút dần dần của tộc này, pháp môn này dần dần thất truyền, cho tới đời này mới có người tu thành.

Mọi người không ngờ rằng, hôm nay lại lần nữa được nhìn thấy. Hoàn toàn giống với miêu tả trong cổ thư, tay nắm bảo bình, giơ lên quá đỉnh đầu, thôn nạp hồng hoang vũ trụ chi khí, uy năng cái thế!

"Sao có khả năng này chứ, không phải đã thất truyền sao? Hắn mới bao nhiêu tuổi, không ngờ lại có thể tái hiện môn bảo thuật vô địch này..."

Mọi người đờ ra, trốn ở bên ngoài chiến trường đã phong ấn kia mới có thể mở miệng. Chứ nếu không có sự phong ấn không gian của đàn Đồng Tước kia thì sớm đã xụi lơ trên đất.

Đằng Nhất giơ hai tay quá đỉnh đầu, ngưng tụ bảo bình, hồng quang ngút trời nhằm về phía Thạch Hạo.

Thạch Hạo như gặp đại địch, trận chiến này vô cùng nguy hiểm. Hắn cảm thấy một luồng nguy cơ. Kẻ này tuy tự phụ nhưng lại có vốn liếng, dáng vẻ mạnh mẽ như vậy cũng không phải cố ý thể hiện ra mà là xuất phát từ bản tâm, là sự thể hiện của chân ngã, cho nên hắn mới tự tin như thế.

Toàn thân Thạch Hạo tản ra hi quang, vận chuyển pháp môn Côn Bằng. Có thể thấy được, từng con Côn Bằng dài không quá một tấc đang lưu chuyển bên ngoài thân thể hắn, và rồi từ từ ng��ng tụ ở lòng bàn tay.

Thạch Hạo một tay chỉ trời, một tay chỉ đất, lập tức bùng nổ hai khí Âm Dương. Đây là sức mạnh bản nguyên nhất, hai khí xoay chuyển, uốn lượn tựa như muốn diệt thế!

Ầm!

Đằng Nhất chuyển động, hai tay hơi run lên. Trên đỉnh đầu, bảo bình phát sáng, phù văn dày đặc, phù quang vô lượng dâng lên, toàn bộ xung kích về phía Thạch Hạo.

Thần Hỏa Nam Ly, che ngợp bầu trời. Một con Hỏa Thước bay lượn phát ra tiếng kêu lớn, khiến các tộc kinh sợ.

Tinh Hỏa Thái Dương, một con Kim Ô giương cánh, hoàng kim khí tràn ngập, bùng nổ xé rách thiên địa, hung hăng đánh tới Thạch Hạo.

Niết Bàn Sinh Hỏa, sôi trào bốc cháy, ánh sáng chói mắt. Một con Chân Hoàng hiện ra, cánh chim xinh đẹp, dục hỏa trùng sinh, càng lúc càng mạnh, thiên uy cuồn cuộn đánh tới.

...

Chỉ trong nháy mắt, bảo bình trên đầu Đằng Nhất chấn động rồi phun trào nhiều loại thiên hỏa, tất cả đều là đứng đầu trong các lĩnh vực, kinh khủng vô biên, muốn đốt sạch mọi thứ trên thế gian.

Tất cả mọi người đều ngây ngốc, thần thông này ��áng sợ tới mức nào! Hỏa Kim Bảo Bình Ấn, là một thần thông ẩn chứa một lượng áo nghĩa nhất định của các đại cường tộc, được cho là cái thế.

Trong lòng Thạch Hạo chấn động, hai mắt tựa thần đăng, ánh sáng khiến người khác khiếp sợ. Hai tay hắn vung vẩy, hai khí Âm Dương cuồn cuộn đánh tới, hắn đã gặp phải đại địch!

Hắn nhất định phải ứng phó toàn lực, nếu không chỉ cần mắc một sai lầm nhỏ thì sẽ chết tại nơi này, đối thủ quá mạnh mẽ!

Độc giả có thể tìm đọc các chương tiếp theo với bản dịch chất lượng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free