Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 548: Phong thần

Từ đằng xa, mọi người đều kinh hãi. Những người kia quả thực đang rút lui, bởi vì họ không thể nhìn thấu tiểu Thạch, cảm thấy nó có chút yêu tà, làm sao có thể khống chế được ba vị cường giả đã nhen nhóm Thần hỏa kia?

Nhưng khi nghe được câu nói cuối cùng của nó, một cây thân leo màu xanh chấn động, vô cùng phẫn nộ. Thân thể mang Thần hỏa lấp lánh nhưng lại bị người khác trêu đùa, thật đáng hận!

Tất nhiên, bọn họ đều nhận ra tu vi của tiểu Thạch tuyệt đối không thể giao chiến với những cao thủ ở cảnh giới này. Rốt cuộc nó đã dựa vào thủ đoạn nào, trên người nó có chí bảo đáng sợ chăng?

"Lẽ nào là bí bảo, là tấm phù có thể cố định được thần linh?" Có người nhỏ giọng nói.

Trong giới tu hành, có một vị chí tôn thời thượng cổ đã luyện thành vài tấm phù và lưu truyền trong thế gian, ví như Định Thần Phù, Cấm Không Phù, uy năng vô tận, cực kỳ mạnh mẽ.

Chỉ là báu vật này quá hiếm, xác suất xuất hiện cực nhỏ. Bọn họ hoài nghi tiểu Thạch đang nắm giữ vài tấm như thế này, cho nên mới có thể cố định được ba vị cường giả kia.

Tuy vậy trong lòng bọn họ vẫn còn rất e dè, nhưng cũng có mấy người không cam tâm rút lui, nếu sợ hãi mà bỏ chạy thì quá mất mặt.

Nhưng, cũng có người lại hết sức cẩn thận, quyết đoán xoay người bay về phía chân trời xa xăm, chẳng thèm đếm xỉa tới nơi đây nữa.

Xoẹt!

Cây dây nho đong đưa, một viên kim đan màu tím cứ như là quả cầu ánh sáng bay tới. Phù văn hừng hực bốc lên, không ngừng nổ tung trong hư không hòng chặn lại Thạch Hạo.

Nó thất kinh, lập tức né tránh. Pháp môn Côn Bằng phát huy tới cực điểm, sau khi lướt qua vạn trượng thì mới quay đầu nhìn lại, nơi đó tràn ngập ánh tím, đám mây đã bị đánh tan tành.

Sức mạnh lớn thật, nó thầm tặc lưỡi. Tuy nói mới nhen nhóm Thần hỏa, cũng chỉ là vừa mới cất bước trên con đường của Thần, chưa phải Thần chân chính, thế nhưng đối với nó mà nói, vẫn rất đáng sợ!

"Đúng là cây nho, chỉ vừa mới ra tay mà đã thành ra như vầy rồi." Thạch Hạo thì thầm.

Xa xa, có người nhếch miệng thế nhưng tiếng cười chẳng hề phát ra, bởi vì không ai dám cười cả.

Cây dây xanh giận dữ, ánh xanh ngập trời, cả cây tỏa ra phù văn. Rễ cắm trong hư không không ngừng rút lấy thần lực, sau đó thần năng bùng phát, muốn giết chết nó.

"Định cho ta!" Thạch Hạo quát lên, giơ tay chỉ về trước.

Tất cả mọi người thất kinh, khẩn trương lùi lại. Ngay cả cây dây nho kia cũng rùng mình, lạnh toát người, nó nhanh chóng lướt sang bên tránh đi thế công này.

Kết quả, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, cũng chẳng ai bị cố định cả.

Tất cả mọi người đều chăm chú nhìn về phía nó, ánh mắt lóe lên. Thạch Hạo gãi gãi đầu, giả vờ bình tĩnh, nói: "Cũng đôi lúc sẽ thất thủ, lại thử xem nào!"

Nó lại chỉ tay sang bên, nhắm vào cây dây nho kia. Trong miệng lần nữa quát lên chữ "��ịnh", nhưng vẫn chẳng hề có biến hóa gì, nhưng cây dây nho đó vì quá sợ hãi nên lao vút cả ngàn trượng trên trời cao.

"Định tiếp!" Thạch Hạo chỉ tay. Lần này cây dây nho này cũng chẳng thèm tránh né làm gì, lạnh lùng đứng ở đó.

Đồng thời, các sinh linh cường giả siêu cấp của các đại giáo khác cũng như thế, lơ lửng giữa không trung, lạnh lùng nhìn nó.

Lúc này, Thạch Hạo ngại ngùng, cười hi hi nói: "Cũng chỉ mới học được chiêu này, còn có chút ngượng ngùng, để ta nghĩ lại xem dùng như thế nào cho đúng."

Chuyện cười này chẳng hề thú vị gì, mọi người đều hờ hững, sát khí tràn ngập áp sát về phía trước.

Một con ma tước (Chim sẻ) màu đen kêu lên, há miệng phun ra một tia chớp màu đen lao về phía nó, lôi đình điếc tai, trời cao khuấy động, cứ như mây đen ầm ầm kéo tới.

Đây là một tinh linh của Hắc Kim Tước hạ giới, tuy thân thể không phải bằng máu bằng thịt thế nhưng cũng là do hắc kim biến thành. Nó mới nhen nhóm Thần hỏa mà thôi, kém xa con Hắc Kim Tước mà Liễu Thần từng đánh chết kia.

Nhưng đối với Thạch Hạo mà nói lại là tai nạn thật sự, không phải là đối thủ của bọn họ. Hai cánh tay rung lên hóa thành cánh Côn Bằng màu vàng, bay vút lên trời cao né tránh đòn đánh này, toàn thân đẫm mồ hôi hột.

"Rầm!"

Một sợi dây leo màu xanh mở rộng không ngừng sinh trưởng, đủ để quấn trọn cả một ngọn núi, từ xa lao tới gần, hòng quấn lấy Thạch Hạo.

Cây dây nho xuất thủ, xanh xanh lấp lánh, phù văn dày đặc, Thần hỏa bốc lên không ngừng. Đối với Tôn giả mà nói thì đây chính là thần uy không cách nào chống đỡ nổi.

Nó hạ giới cùng với Thần Đằng Thái Dương. Cái cây thần đằng cổ xưa màu vàng kia sau khi bị Liễu Thần chặt đứt một đoạn, vì quá sợ hãi nên trốn về Thượng giới mà không dẫn nó theo.

Màu xanh biếc dạt dào, các phiến lá chuyển động vù vù trong hư không. Thạch Hạo nhanh chóng lao lên cao thế nhưng bên dưới, một cây dây leo to như ngọn núi cứ lao vút lên theo, cả bầu trời bị che kín gần như quấn chặt lấy nó!

Đây là sự chênh lệch sao? Nhen nhóm Thần hỏa, đứng sừng sững trên Phong Thần Đài, ngay cả tu sĩ cấp Tôn giả cũng chẳng hề lọt vào mắt, uy thế to lớn.

"Định Thần Phù!"

Thạch Hạo hét lớn, trong tay xuất hiện một tấm phù ố vàng đánh xuống phía dưới, lập tức ánh lửa bùng lên mãnh liệt.

Tất cả mọi người đều thất kinh, dù là cây dây nho cũng chấn động, một đoạn dây leo đó bị đốt cháy.

Nhưng mà, cũng chỉ đôi chút mà thôi. Tấm phù kia cháy thành tro tàn, khó có thể tổn thương được thân chính của cây dây nho kia, cũng chỉ đốt cháy một vài chiếc lá thôi.

Chủ thân Nguyệt Thiền nhìn rất rõ, trên gương mặt trắng mịn lộ vẻ cười nhạt, đôi mắt đẹp thâm thúy. Nàng tự nhiên nhận ra đây chính là những gì trong lần quyết đấu trước kia giữa nàng và Thạch Hạo đã bỏ lại. Trận chiến đó toàn bộ bảo vật của nàng đều mất hết.

Hào quang sáng rực, một đám cường giả hóa thành linh thân nhanh chóng lao tới. Trong đó có tới bốn người đã nhen nhóm Thần hỏa, họ không ngừng vây hãm Thạch Hạo, sắc mặt thì lạnh lùng đằng đằng sát khí.

"Chư vị, chuyện gì cũng phải từ từ chớ, đừng có gấp gáp như vậy. Tất cả cũng đều là người tu hành cả, không cần như thế, chúng ta có thể ngồi trò chuyện với nhau mà." Thạch Hạo nghiêm nghị lên tiếng.

"Chỉ là một tên tu sĩ Liệt Trận Cảnh nhỏ nhoi mà cũng dám làm càn?" Có người lạnh lùng nói.

Đặc biệt là cây dây nho, vẻ mặt càng lạnh lẽo âm trầm hơn. Mới vừa rồi còn bị Thạch Hạo trêu đùa nên sớm đã động sát cơ, Thần hỏa xanh biếc bốc lên, cất lời: "Thiên tư đúng là bất phàm thế nhưng vẫn chưa trưởng thành, chung quy lại cũng chẳng là gì cả, cốt của ngươi, ta muốn!"

"Khối cốt này chúng ta đều có thể quan sát, chư vị. Nếu ai tới lấy khối cốt này thì phải cẩn thận, đừng để hắn tự bạo." Con Ma Tước Hắc Kim kia nói.

Những người này đều là linh thân, cũng không phải là chân thân!

Trên thực tế, tuy rằng ngăn chặn tiểu Thạch, nhìn thì bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu diệt được nó, thế nhưng những người này đều có chút kiêng dè, làm tốt công tác thoát thân cho mình.

Dù sao, vừa rồi nó cũng từng cố định ba vị cường giả đã nhen nhóm Thần hỏa kia.

"Ta tới móc cho!" Cây dây nho tung ra một sợi dây muốn xuyên thủng lồng ngực của tiểu Thạch ra.

"Ta giúp ngươi!" Ma Tước Hắc Kim nói, cả người nó phát sáng. Mặc dù là linh thân thế nhưng cũng mạnh mẽ vô cùng, nó không yên lòng với cây dây leo màu xanh này nên muốn giám sát.

Phương xa, đám Lam Vũ, Bích Cổ, Hồng Hoàng... đều hoảng sợ, sự tình biến hóa quá nhanh, làm sao lại thành ra thế này?

"Ta nói rồi, các ngươi cứ cho ta là quả hồng mềm, muốn bóp thế nào thì bóp hả, cảm thấy có thể ức hiếp được ta à?" Thạch Hạo bình tĩnh mở miệng, trong lòng âm thầm truyền âm nói: "Bất Diệt đại ca ơi, đại ca lại ngủ rồi sao?"

"Có hơi thất thần." Âm thầm có âm thanh truyền tới, không hề lay động mà cứ như chiếc giếng cổ vậy.

Đầu tiên là Thạch Hạo như phát điên, sau đó quay về bốn phía, nói: "Định, định, định, định!"

Bốn linh thân mạnh mẽ kia đều bị cố định, thế nhưng chân thân Thần hỏa của bọn họ đều nhảy dựng lên, tất cả đều lấy ra trận pháp, chớp mắt đã phá không rời đi xa.

Thủ đoạn giữ mạng bậc này, dù là Thần Vương tới cũng không kịp ngăn cản, tuyệt đối có thể thoát vây.

Nhưng mà, bất ngờ lại xảy ra. Mấy người đã nhen nhóm Thần hỏa đang còn kinh ngạc thì tựa như bị người khác vồ phải, cả linh hồn đều run rẩy.

Không riêng gì bọn họ, tất cả mọi người đều sợ hãi. Thời khắc này, thiên địa bạo động, kim quang sôi trào tựa như một Ma chủ cái thế sống lại khiến cho đất trời cũng phải run theo.

Một bàn tay màu vàng, sợ còn lớn hơn cả đám mây kia rất nhiều, từ từ đè ép cả trời đất, khí tức bất hủ phóng thích! Kim quang vạn trượng, phù văn cuồn cuộn, sương mù màu vàng dày đặc chấn nát bầu trời, cứ thế ép đám người kia phải hiện ra.

Cảnh tượng này chấn động cả thiên hạ, tất cả mọi người đều sợ hãi, linh hồn rung lên như muốn quỳ rạp sát đất để quỳ lạy hắn.

Không riêng là bốn người, hai tên nhen nhóm Thần hỏa đã trốn về nơi xa cùng với một vài người hơi yếu cũng đều bị bắt về đây, cơ bản không thể chạy thoát.

Trên thực tế, một người trong số đó sớm đã vận dụng một tấm Phá Không Phù đi xa cả vạn dặm, thế nhưng cũng bị giam cầm, bắt về nơi đây, không ng��ng giãy giụa trong bàn tay màu vàng óng ấy.

Bàn tay to lớn màu vàng này lật ngược lại, một đám cường giả nhen nhóm Thần hỏa rớt xuống. Bọn họ cũng giống như xương khô, Ma Quỳ, đều bị cố định trong hư không.

Mọi người hoảng sợ, ngửa đầu quan sát. Sinh linh Bất Diệt với khí hỗn độn và ánh sáng màu vàng đứng sừng sững trong thiên địa, sau lưng là một cặp cánh màu vàng, hắn dõi mắt nhìn xuống bên dưới.

Tất cả mọi người đều tê dại da đầu, quá mạnh mẽ, ai có thể chống lại?

"Sinh linh Bất Diệt..." Vị thần của Bất Lão Sơn run rẩy, vô cùng cay đắng.

Vị cường giả này sở hữu tấm thân bất tử, gần như giết không chết, mạnh tới mức đỉnh cao nhất. Có hắn giúp đỡ thì có mấy ai có thể ngăn cản đây?

"Từ hôm nay trở đi, Hạ giới không còn Thần." Sinh linh Bất Diệt bình tĩnh mở miệng, bùng phát ra gợn sóng kinh khủng không gì sánh được, sương mù màu vàng khuếch tán nhấn chìm cả thiên địa.

Hắn há miệng hút vào một hơi. Xương khô của Minh Thổ, cường giả đã nhen nhóm Thần hỏa của Bất Lão Sơn, Ma Quỳ, Hắc Kim Tước... toàn bộ đều tiến vào trong miệng của hắn, cứ thế biến mất không thấy đâu.

Chỉ có Thần hỏa phừng phực không ngừng tỏa ra từ trong miệng của hắn, còn có tiếng gào thét không cam lòng tràn đầy vẻ sợ hãi vang vọng đất trời...

Thạch Hạo kêu la thảm thiết, cõi lòng tan nát, nói: "Cây nho quý, cây nho quý của ta!"

Mọi người đang sợ hãi thì chợt ngẩn ra, đặc biệt là đám Thủy Nguyệt, Oánh Oánh đều cảm thấy cái tên này dở dở ương ương, muốn cười nhưng lại cười không nổi!

Đương nhiên, cũng có người không như thế này, tựa như Tuyên Minh, Lam Vũ... tên quỷ này quá nguy hiểm, có quan hệ thân thiết với cả Sinh linh Bất Diệt này!

Thạch Hạo cũng chẳng ở yên, nó bước về trước, cánh tay phát sáng cứ như là Kim Bằng giương cánh, thần mang mười mấy trượng phát ra rồi chém về trước, âm thanh bụp bụp truyền tới.

Những người mà Sinh linh Bất Diệt nuốt vào cũng chỉ là đám vừa mới bước vào nhen nhóm Thần hỏa, mà những người còn lại đều bị nó giết sạch.

Sau đó, nó vung tay, tên Minh Nhân còn có Ma Quỳ hóa thành cô gái áo đen kia đều bị chém rớt đầu lâu, chết oan chết uổng.

"Tha cho ngươi một mạng." Cuối cùng, nó thả người trẻ tuổi Bất Lão Sơn kia, suy nghĩ tới việc hắn tới từ Thượng giới, sợ rằng có quan hệ máu mủ gì tới mẫu thân cũng nên.

Mà quan trọng nhất, trước đây không lâu ngôn từ của tên này khiến nó không quá phản cảm.

Tình cảnh trở nên yên lặng, bóng người vàng óng trên tầng mây kia dần phai mờ, mọi người cảm thấy vẻ ngột ngạt giảm bớt, dễ chịu đôi chút.

Thạch Hạo như nhớ ra cái gì đó, nhìn về Chủ thân Nguyệt Thiền rồi nhấn một tay, nói: "Định!"

Kết quả, chẳng hề có chút tác dụng gì, Chủ thân Nguyệt Thiền vẫn xinh đẹp như trước, vẫn dùng ngón tay búp măng cuộn cuộn những lọn tóc trên trán mình.

Thạch Hạo âm thầm kêu gọi Sinh linh Bất Diệt thế nhưng cũng chỉ nhận được đáp án: "Ta đi Phong Thần!"

Chí tôn như thế này, cảnh giới quá cao nên những tên kia còn sót lại đều không lọt vào mắt xanh của hắn.

Trên ngọn núi, tiếng tùng reo vang, nhưng không một ai lên tiếng.

Thật lâu sau, Thạch Hạo cười hà hà: "Chỉ là đùa một chút thôi."

"Chẳng chút buồn cười gì!" Chủ thân Nguyệt Thiền đáp lại đầy lạnh nhạt.

Mọi người: "..."

Đặc biệt đám Bích Cổ, trên trán đầy khó hiểu, vô cùng ngưỡng mộ Nguyệt Thiền Tiên Tử, từng biểu đạt vẻ áy náy khi đã từng 'hiểu lầm' Thạch Hạo, giờ cũng chẳng biết nói gì.

Nhưng mà, ai nấy đều chấn động. Những người từng triệu hoán tới cường giả, họ đều là người đã nhen nhóm Thần hỏa. Nhưng người mà tiểu Thạch triệu hoán lại là một chí tôn vô địch, chuyện này... nếu so sánh, đúng là chênh lệch kinh khủng!

Tất cả mọi người đều nhìn về phía nó, ánh mắt đầy quái lạ. Tên quỷ này mới chính là người có lai lịch mạnh mẽ này, ngay cả Sinh linh Bất Diệt mà cũng có thể triệu hoán tới.

Đừng nói là đám Lam Vũ, Hồng Hoàng, Tuyên Minh... Dù là Ma Nữ và Chủ thân Nguyệt Thiền trong lòng cũng vô cùng bồn chồn, tên quỷ này càng ngày càng hung tàn mà!

Ngày hôm đó, một bóng người đỉnh thiên lập địa, khí hỗn độn lượn lờ, tỏa ra ánh sáng vàng chói xuất hiện ở từng vực một. Phong Thần thật sự đã bắt đầu khiến thiên hạ khiếp sợ.

Sinh linh Bất Diệt tới Bổ Thiên Giáo, vung tay, khí hỗn độn mãnh liệt dâng trào, mấy bóng người bị tóm lấy. Lần nữa vung tay, nơi phương xa một tên Thần hóa thành từ ngọn núi đó cũng bị tóm vào tay.

Sau đó, hắn lại xuất hiện ở bên ngoài Tây Phương Giáo, há miệng hút một hơi. Một luồng kim thân bị nhốt lại rồi tiến lên không trung, từ từ bay vào miệng của hắn.

...

Biến động kinh hồn diễn ra, cả thế gian xôn xao, thiên địa run rẩy! Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết độc quyền của đội ngũ dịch giả Truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free