[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 545: Phong ba buổi tụ hội
Ngọn núi chính của Hạc Minh Sơn liên miên tùng bách, bên dưới là những dòng suối trong veo chảy trên thềm đá, cảnh sắc u tĩnh và thanh nhã.
Nguyệt Thiền mỉm cười, đứng đối diện với Thạch Hạo nhưng không hề có chút địch ý nào, không ngừng trò chuyện với mọi người, giọng nói nhẹ nhàng, quyến rũ, khiến thần trí mọi người đều bị mê hoặc.
"Nguyệt Thiền Thánh Nữ cất bước thế gian, rực rỡ tựa trăng rằm, ai có thể giam cầm?" Có người khen tặng, giọng điệu có vẻ khác lạ, ám chỉ Thạch Hạo, như đang khiêu khích.
Bởi vì, trước đây mọi người vẫn tin rằng 'tin đồn' đó là thật, nay đã được làm sáng tỏ, nên lời nói ấy tựa như châm biếm thực lực của Thạch Hạo.
Tuy rằng không ít người cố gắng lôi kéo Thạch Hạo, thế nhưng cũng có không ít người đố kỵ, chán ghét, mang theo địch ý sâu sắc trong lòng, đặc biệt là những thiên tài cùng quý nữ ở hạ giới có mối quan hệ truyền thừa với các nhân vật tối cao ở thượng giới.
Thạch Hạo nở nụ cười, chẳng thèm để ý.
Nói như thế thì sẽ càng khiến cho chủ thể của Nguyệt Thiền thêm tức giận và xấu hổ mà thôi, hắn chính là muốn như vậy, cảm giác vô cùng hả hê.
Nếu như hắn cũng có thể trêu chọc vài câu thì quá tốt rồi, chỉ là quá thẳng thừng sẽ trở nên thô thiển ngay, dễ gây ra sự phẫn nộ từ mọi người.
"Nguyệt Thiền Thánh Nữ, bất kể là pháp lực hay là dung nhan, đều là thế gian hiếm có, tựa vầng trăng thần giữa đêm khuya, có thể gột rửa thần hồn người khác." Có kẻ khác nịnh nọt.
"Chuyện này cần các ngươi nói sao, Thiền nhi chính là nữ thần nguyệt quang giáng trần, rạng rỡ chói lọi, ánh sáng thần thánh chiếu rọi khắp trời đất." Khóe miệng của Ma Nữ nhếch lên, nói như thế.
"Điện hạ, linh hoạt thông minh, không nhiễm bụi trần, chính là tinh linh do trời đất thai nghén, chúng ta ngưỡng mộ từ tận đáy lòng." Có người than thở với Ma Nữ.
Những người khác liên tục gật đầu phụ họa theo, khí chất của Ma Nữ quả thật xuất chúng, trong vẻ gian xảo lại toát lên sự mê hoặc, duyên dáng tinh nghịch, có thể nói là hai tỷ muội tuyệt sắc cùng Nguyệt Thiền.
Ma Nữ không thèm để ý, trái lại còn cười duyên, nói: "Tiểu Thạch, nói thử xem vì sao lại bị người khác hiểu lầm thế hả, chịu oan lâu như thế trong lòng hẳn là rất khó chịu phải không?"
Mọi người tỏ vẻ quái lạ, đồn đại rằng, Nguyệt Thiền cùng với Thánh Nữ của Tiệt Thiên giáo này là cặp đối thủ trời sinh, nhưng sao lúc này lại như thế?
Chuyện này cũng chỉ là tin đồn mà thôi, nghĩ tới liền gạt sang một bên, nàng ta lại một lần nữa lái sang chủ đề cũ, cứ như sợ thiên hạ không đủ loạn vậy.
Thạch Hạo than thở: "Ta cũng đành bất đắc dĩ mà thôi, lời đồn hung ác như thế, ta còn sợ chư vị sẽ liên minh thảo phạt ta, bắt ta phải 'trả lại tiên tử', may mắn thay, tất cả đều đã là chuyện quá khứ."
"Thật ra mà nói, khi ta nghe được tin tức này thì đúng là có ý nghĩ như thế, may mắn là tin đồn đã được xóa bỏ, chung quy đều là giả cả." Bích Cổ cười nói.
Ma Nữ cười rất tươi nhìn chủ thể của Nguyệt Thiền, đuôi lông mày nơi khóe mắt mang theo vẻ khó tả, vô cùng vui vẻ.
Thạch Hạo bình tĩnh liếc nhìn Nguyệt Thiền một cái.
Chủ thể của Nguyệt Thiền thân thể băng cơ ngọc cốt, mái tóc đen tuyền xinh đẹp xõa tung trước ngực và sau lưng, cặp mắt đen láy to tròn với linh khí bừng bừng.
Nàng vẫn thản nhiên nhìn Thạch Hạo và Ma Nữ, khiến người khác không thể phát hiện ra điều gì bất thường giữa ba người họ, chỉ là không biết trong lòng đang suy nghĩ gì mà thôi.
"Chẳng lẽ nhịn không được nữa, muốn ra tay rồi sao?" Thạch Hạo âm thầm phán đoán.
"Kính xin Thánh Nữ tấu lại một khúc tiên âm." Có người nói.
Chủ thể của Nguyệt Thiền thật nhã nhặn, mang theo nụ cười làm say đắm lòng người, gật đầu đồng ý, yểu điệu thướt tha tiến tới ngồi trên một tảng đá bên dưới cây cổ tùng, hai tay gảy nhẹ dây đàn, âm thanh tuyệt diệu của đàn vang lên vô cùng êm tai.
Điều làm người khác giật mình chính là, thời gian trôi đi, trên bầu trời không ngờ lại có từng vệt sao băng lao xuống, cứ như những tinh linh đang bay lượn vây quanh Nguyệt Thiền.
Dưới cây tùng xanh, bên bờ suối mát, nàng bao phủ bởi một làn khói mỏng, đó chính là thánh quang không ngừng lượn lờ, siêu phàm thoát tục, tiếng đàn càng lúc càng êm tai hơn, kết nối với lực lượng trời đất, tựa như Đại Đạo ẩn chứa bên trong cũng không ngừng cộng hưởng.
Trong khoảnh khắc này, cây cỏ xanh biếc xung quanh lan tỏa sinh cơ, chúng nhanh chóng sinh trưởng, rất nhiều nụ hoa đua nhau nở, hương thơm ngào ngạt.
Tiếng đàn bay bổng chợt dừng lại, xung quanh chim chóc đã sớm hòa ca, rất nhiều linh cầm nhảy múa, điều bất ngờ này khiến mọi người kinh ngạc.
"Được hòa mình vào Đạo, ta nghe thấy tiếng đàn này quả là được lợi không ít, một bộ pháp môn mơ hồ đã được hiểu thêm đôi chút." Có người thán phục.
"Đây mới là ý nghĩa thật sự của cuộc tụ hội này, cùng luận bàn, cùng kiểm chứng, giúp đạo hạnh lẫn nhau tăng trưởng." Tuyên Minh khen.
Sau đó, mọi người cùng nhau giao lưu những tâm đắc trong tu hành, cùng nhau thảo luận một vài vấn đề và những cửa ải khó khăn trong bảo thuật, ai nấy đều có thu hoạch cả.
Thạch Hạo cũng thế, hắn cũng giao lưu với đám anh tài thiếu nữ nơi đây, từ Bích Cổ hắn cũng đã hiểu rõ hơn, những nghiên cứu về phù văn của thượng giới vô cùng tinh tế, cao thâm.
Bích Cổ nói: "Đây là một con đường quan trọng, lại đuổi theo cực hạn nhưng lại bỏ qua những thứ khác, ví như nghiên cứu sức mạnh, tiện thể xem xét phù cốt của các sinh linh như Kim Cương Viên, Cự Ma Tượng, Hoàng Kim Cự Nhân, nhưng lại bỏ qua các loại biến hóa mà chỉ chú trọng tới lực c���a hoa văn, nghiên cứu thật sâu."
Thạch Hạo gật đầu, đây là một con đường đáng để thăm dò, hắn cảm thấy mình tựa như đã quên mất điều gì đó, chỉ lo tu luyện pháp môn Côn Bằng tới cảnh giới chí cao mà sơ sẩy quên đi những thứ khác.
Trong thiên địa, vô số sinh linh, đầy rẫy chủng loại phù cốt khác nhau, tự nhiên sẽ có vô tận biến hóa cùng vô biên áo nghĩa.
Mà Côn Bằng, Chân Hoàng... cũng là một trong những sinh linh mạnh mẽ, đứng ở trên đỉnh cao.
Nhưng, cũng không phải phù cốt nguyên thủy của những sinh linh khác đều vô dụng, ngược lại, bên trong những sinh linh này đều ẩn chứa "Đạo", chỉ cần nghiên cứu kỹ thì cũng có thể tạo nên con đường riêng của chính mình.
Thậm chí, nghiên cứu cốt văn của bách tộc cũng có thể bước ra đại đạo khác nữa.
"Trượng Lục Kim Thân của Tây Phương giáo chủ chính là xem một vài sinh linh không tính là mạnh như Kim Cương Viên, Sơn Nghĩ, Bạch Ngân Đằng... cho nên mới ngộ ra được." Lam Vũ nói.
"Đúng vậy, nghe đâu Thủy tổ của 'Thú Hải' cũng từng dành cả trăm năm để xem cốt văn của các trùng thú cấp thấp, diễn hóa ra "Bách Thú Chân Kinh" làm chấn động cả thượng giới." Oánh Oánh bổ sung.
Thạch Hạo kinh ngạc, liên tục gật đầu, cảm thấy thu hoạch lần này quá phong phú.
Đám Lam Vũ, Thủy Nguyệt, Hồng Hoàng, mỗi người đều cực kỳ xinh đẹp, dáng ngọc yêu kiều, họ không ngừng chuyện trò với Thạch Hạo, tự nhiên hấp dẫn không ít ánh mắt của những kẻ khác.
Bích Cổ cũng ở trong số này, hắn chính là người thượng giới, ngược lại hắn cũng không lấy làm kinh ngạc lắm, chỉ là Thạch Hạo là người hạ giới, lại được mỹ nhân vây quanh, không muốn người khác chú ý cũng khó.
"Nguyệt Thiền tỷ tỷ, nghe nói bảo thuật Chân Hoàng của ngươi đã có thành tựu không nhỏ, chúng ta giao lưu đôi chút nhỉ." Hồng Hoàng mỉm cười kéo Nguyệt Thiền lại gần.
Tính cách của Lam Vũ vô cùng dịu dàng, nàng cũng mời Ma Nữ lại gần, một nhóm mỹ nhân xinh đẹp tụ lại khiến không ít thanh niên trẻ tuổi hoa mắt chóng mặt, không ngừng lén lút nhìn thèm thuồng.
"Nguyệt Thiền tỷ tỷ, ngươi nếu trở về thượng giới nhất định sẽ là đệ nhất mỹ nhân phương Đông đó." Hồng Hoàng thở dài nói.
"Điện hạ chẳng hề thua kém, người cũng là đệ nhất mỹ nữ của 'Khôn Hải' đấy thôi." Lời nói của Lam Vũ là từ tận đáy lòng, nàng vô cùng mê mẩn trước dung mạo tuyệt thế kỳ lạ của Ma Nữ.
Không cần nghi ngờ làm gì, độ mặt dày của Thạch Hạo ít người có thể sánh bằng, hắn tiến tới thỉnh giáo bảo thuật Chân Hoàng của Hồng Hoàng và Nguyệt Thiền.
"Ồ, bảo thuật này mà ngươi cũng nghiên cứu nữa à, chẳng lẽ ngươi từng đoạt được cổ thuật này sao?" Hồng Hoàng giật mình.
"Cũng biết đôi chút." Thạch Hạo gật đầu.
Chủ thể của Nguyệt Thiền vẻ mặt hơi biến đổi thế nhưng cũng không thể hiện ra ngoài, nàng cũng tham gia vào cuộc trò chuyện này, bàn luận uy năng của các loại Chân Hoàng nhưng lại ít đề cập tới những biến hóa cốt lõi bên trong.
"Không biết cuộc chiến của các nhân vật tối cao giờ sao rồi?" Rốt cuộc, Thạch Hạo cũng không nhịn được nữa, bắt đầu thỉnh giáo mọi người về vấn đề này.
Lời vừa ra liền khiến ai nấy đều im lặng, rất nhiều người thay đổi sắc mặt.
"Cũng không biết nữa, nghe đâu đã đánh vào Hỗn Độn." Thủy Nguyệt nói.
"Cuộc chiến ở tận nơi cao xa như vậy, chúng ta tốt nhất đừng bàn tới thì hơn." Tuyên Minh gật đầu, bọn họ ai nấy đều e ngại.
"Thạch huynh hình như đang lo lắng cho tòa cốt tháp kia à?" Nụ cười trên gương mặt Nguyệt Thiền không hề phai nhạt.
Hiện giờ ai cũng biết mối quan hệ mật thiết giữa hắn và tòa tháp kia, dựa vào thứ này hắn đã xới tung Bất Lão Sơn.
"Tòa tháp đó đã tiêu đời rồi, nghe đâu bị đánh vào trong cánh cửa Nguyên Thủy, từ nay chắc sẽ không còn xuất hiện trong trời đất này nữa." Đúng lúc này, nơi phương xa có người đi tới, khói đen lượn lờ.
"Thật vậy sao?" Mọi người thất kinh.
Là một chàng trai với da trắng như ngọc, vô cùng anh tuấn, thế nhưng lại có khí chất rất tà mị mang theo nụ cười cũng rất tà mị và lạnh lẽo, được khói đen bao quanh đôi chân nâng lên, nhanh chóng tiến tới đây.
"Nguyệt Thiền, nghe nói tên hạ giới thấp kém này luôn vô lễ với ngươi, từng giao chiến, rồi còn có lời đồn rằng hắn giam cầm cả ngươi nữa, hôm nay ta thay ngươi chém chết hắn."
Chàng trai tà mị nói, âm thanh thờ ơ mang theo vẻ ác ý nhằm vào Thạch Hạo mà chẳng hề che giấu chút nào, tất cả người hạ giới này đều bị hắn gọi là hạ nhân.
Con ngươi của hắn luân chuyển tử mang, khói đen ngoài thân thể càng thêm nồng, mang theo hơi thở chết chóc.
Mọi người giật nảy mình, biết rõ lai lịch phi phàm của h��n, là một vị Minh Nhân, trước đây không lâu Hỗn Độn Thi của Minh Thổ chết đi.
"Ngươi là cái thá gì chứ?" Thạch Hạo bình thản nói, không giận mà uy.
"Thực lực của ngươi hiện tại cũng coi là không tồi, thế nhưng số phận lại không được tốt cho lắm, ta nhìn ngươi không vừa mắt, muốn giết ngươi." Có thể nói cái tên Minh Nhân này điên cuồng tới cực hạn, cứ đi thẳng vào vấn đề, chẳng hề tìm chút lý do nào.
"Ngươi cũng ngông cuồng thật đấy chứ." Thạch Hạo cảm thán.
Minh Nhân, có thi thể thông linh sẽ sinh ra linh trí, sau đó hóa thành Chí Cường Giả, rồi kết duyên với sinh linh ngoại giới, đứa con sinh ra trời sinh mang theo một phần âm khí, ai nấy đều vô cùng cường đại.
Chính xác là, vị Hỗn Độn Thi kia chết đi, mấy vùng Minh Thổ của thượng giới có khả năng là muốn thống nhất, mà mấy vị Minh Chủ Vô Thượng ở phía sau Minh Nhân trẻ tuổi này sẽ ngày một mạnh hơn, gây ảnh hưởng sâu xa, khiến khắp nơi đều phải kiêng dè.
"Đó là tính cách của ta, ta ngông cuồng nói giết chết ngươi, ngươi có thể chống lại sao?" Khóe miệng của Minh Nhân trẻ tuổi nhếch lên mang theo vẻ cười gằn, càng lúc càng ngông cuồng hơn.
"Người của Minh Thổ cũng hơi quá phận rồi đó chứ, trong cơ thể của hắn có chảy một chút huyết mạch của Bất Lão Sơn ta, chưa đến lượt ngươi xử lý." Cuối chân trời mây mù năm màu hiện lên, lại thêm một cường giả trẻ tuổi nữa chạy tới.
Trên người của hắn mặc chiến giáp năm màu, lượn lờ khí Ngũ Hành, vô cùng mạnh mẽ, chớp mắt đã tới nơi đây, cũng là một trong số người tới từ thượng giới.
"Ha ha." Minh Nhân trẻ tuổi cười ha ha, nói: "Đây quả là chuyện buồn cười nhất mà ta nghe được, hắn rõ ràng đã xới tung Bất Lão Sơn mà ngươi còn mở miệng ra là người của các ngươi?"
"Hắn có tội, vì lẽ đó nên ta muốn dẫn hắn lên thượng giới xử trí." Cường giả trẻ tuổi mặc chiến giáp năm màu nói.
"Nực cười, ra vẻ đạo đức giả, ta nói thẳng muốn giết hắn, muốn lấy khối thiên cốt trong người của hắn, ngươi giả vờ nhắc đến vấn đề cùng tộc để mang hắn đi xử trí, cũng giống ta mà thôi?" Minh Nhân cười gằn.
"Có phạt hay không phạt thì đều là chuyện của Bất Lão Sơn ta, chẳng hề quan hệ gì tới đám Minh Thổ các ngươi, đừng nên vơ đũa cả nắm." Tinh khí Ngũ Hành lượn lờ, âm thanh của vị cường giả trẻ tuổi kia trở nên lạnh lùng. Sau lưng hắn có thần hỏa mờ ảo nhảy múa, một bóng người vô cùng mạnh mẽ hiện ra, không ngờ có cao thủ đi theo bên người.
"Ta nói là muốn giết hắn, muốn lấy khối thiên cốt này, đương nhiên sẽ không bỏ qua." Minh Nhân cười khẩy, hàm răng trắng như tuyết, lạnh lẽo, sau lưng hắn, một bóng người trong làn khói đen mờ ảo xuất hiện, đó là một bộ xương người, hai cánh sau lưng khẽ động, minh hỏa màu đen bùng cháy.
Có thực lực thì mới hung hăng, đó chính là thể hiện ngang tàn nhất. Không có thực lực mà la ó ầm ĩ cũng chỉ trò hề mà thôi.
Phía sau hai người này đều có sinh linh đã nhen nhóm thần hỏa.
Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, xin quý vị độc giả trân trọng thành quả lao động này.