[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 541: Cuộc chiến bá chủ
Đạo nhân Âm Dương mình đồng da sắt, miễn nhiễm nước lửa, ẩn mình trong kim thạch, thần hồn có thể ngao du hư không, khó lòng diệt trừ trong chốc lát, thân thể mạnh mẽ đến cực điểm, thế nhưng giờ đây lại tan rã.
Liễu Thần một tay chỉ trời, một tay chỉ đất, ấn pháp tự nhiên, từ từ kết hợp lại, đạo khí vô thượng cuồn cuộn cuộn trào mà giết chết hắn!
Nên biết, Đạo nhân Âm Dương tu hành vô tận năm tháng, là một nhân vật thượng cổ, thực lực mạnh mẽ tột đỉnh, khiến các giáo chủ khắp thế gian phải kiêng dè, thế nhưng kết quả lại bị đánh chết như thế.
Máu tan, sương máu tản đi, một tiểu nhân trắng đen đan xen tìm cách chạy trốn, đó chính là nguyên thần của Đạo nhân Âm Dương. Nguyên thần này được âm dương nhị khí bao quanh, khó lòng tiêu tán ngay lập tức.
Nguyên thần ấy dù bất diệt, sống lâu khó chết, nhưng giờ đây chẳng khác nào cá mắc cạn trong vũng khô, thân thể dần nứt vỡ, tan rã.
Dưới uy thế pháp ấn của Liễu Thần, dư âm lan tỏa như sóng gợn không ngừng. Cuối cùng, sau một hồi giãy dụa vô vọng, nguyên thần này lập tức nổ tung, hóa thành hai luồng khói đen trắng tiêu tán vào hư không.
Một đời bá chủ ôm hận, thân hồn đều diệt!
Trong nháy mắt thân thể của hắn nổ tung, số phận của nguyên thần cũng đã định đoạt.
Mọi người giật mình, Đạo nhân Âm Dương danh chấn cổ kim kia cứ thế chết đi, bỏ mạng nơi hạ giới, nằm ngoài dự liệu của tất cả.
Chỉ trong nháy mắt, mấy người khác vội vàng ra tay đoạt lấy tòa cốt tháp hai tầng kia, đó là một chí bảo, hiện nay đã thành vật vô chủ.
Tiểu Tháp phẫn nộ, đây chính là phần thân thể nó đã đánh mất trong cuộc chiến Thái Cổ, hiện tại chính là thời cơ dung hợp tốt nhất, sao có thể nhường cho kẻ khác được chứ?
Nó khẽ rung động, thân tháp trắng ngà trong suốt bắt đầu bắn ra kiếm khí hỗn độn, công kích những kẻ đang lao tới. Kẻ nào muốn đoạt lấy thân tháp này, chính là muốn tử chiến với nó, không chết không thôi.
Một kim thân vàng óng xuất hiện, bàn tay chém xuống va chạm với kiếm khí hỗn độn, tiếng “keng keng” vang vọng, tia lửa văng khắp nơi, chấn động lòng người. Đây chính là giáo chủ của Tây Phương giáo, đã tu thành Lục Trượng Kim Thân.
Hắn vung một tay vồ lấy thân tháp hai tầng kia, đồng thời cố gắng đón đỡ kiếm khí hỗn độn. Nên biết, bất kỳ một luồng kiếm khí nào như vậy cũng đủ để chém đứt Hoang Vực.
Xoẹt!
Tiểu Tháp rung động, kiếm khí hỗn độn ngút trời. Ở ngoài vùng, có tinh tú bị chém trúng liền ầm ầm rơi rụng, cảnh tượng này kinh khủng tới cỡ nào.
Xoẹt!
Mấy chục chiếc lông vũ màu đen hiện ra rồi lao vút lên. Lông chim này tựa như những ngọn núi khổng lồ nhưng trên thực tế lại vô cùng sắc bén, nó hóa thành những thanh cự kiếm chống lại kiếm khí hỗn độn, tạo ra những tiếng “leng keng” chói tai.
“Hắc Kim Tước!” Tiểu Tháp quát lớn.
Đây là một dị cầm, thân thể không do huyết nhục tạo thành mà là sinh linh sinh ra từ trong một hắc kim khoáng mạch, là tinh linh chí cường được thiên địa nuôi dưỡng, uy danh chấn động Thượng Giới.
Hắc Kim Tước vọt lên, cặp móng vuốt vồ tới tiểu tháp hai tầng kia.
Tiểu Tháp tức giận, lực bất tòng tâm. Lục Trượng Kim Thân quá kiên cố, trong Thượng Giới, giáo chủ Tây Phương giáo cũng thuộc hàng ngũ cường giả mạnh nhất, hắn không ngừng ngăn cản ở phía trước.
Ầm!
Hắc Kim Tước và Lục Trượng Kim Thân va chạm kịch liệt, trảo chưởng giao phong, ai cũng muốn đoạt lấy thân tháp hai tầng đó. Bởi vậy, hai bên công kích va chạm, quang mang chói mắt bùng nổ.
Giáo chủ của Tây Phương giáo toát ra đạo khí, cả người vàng óng tựa như một hạo nhật lơ lửng giữa trời cao. Mà Hắc Kim Tước kia lại kêu to tới mức chói tai, tựa như kim loại ma sát với nhau, đôi cánh không ngừng vỗ mạnh, lông đen bắn ra, kiếm khí hóa cầu vồng. Thế nhưng nó lại rơi vào thế hạ phong, bị Lục Trượng Kim Thân đánh văng ra ngoài, lông đen tựa kim loại gãy vụn, máu chảy không ngừng.
Chính là một trận hỗn chiến!
Không chỉ riêng hai người họ tranh cướp, mà những kẻ khác cũng nhao nhao ra tay.
Ầm!
Hỗn độn chi khí cuộn trào, một pháp khí trấn áp tới, vô lượng quang mang tỏa ra, bao trùm lấy thân tháp hai tầng.
Lại thêm một đại nhân vật xuất hiện, hắn cất bước đi tới, thần bàn được tế ra. Tuy không hoàn chỉnh nhưng uy thế lại kinh người. Chí bảo này cũng không phải lần đầu xuất hiện.
Lúc ở Hư Thần Giới, Thạch Hạo từng giao chiến với một nam tử thân bị hỏa diễm bao phủ, trong tay kẻ này có giữ một phần của thần bàn.
Mà khi đại kiếp nạn lần đầu tiên giáng xuống thiên địa, thần bàn này cũng xuất hiện qua, trấn áp vạn linh, quả thật vô cùng thần diệu và cường đại. Tuy có thiếu khuyết nghiêm trọng, thế nhưng cũng khiến các cường giả phải kiêng kỵ.
“Luân Hồi Bàn!” Tiểu Tháp thất kinh.
Nó biết, bóng người mông lung kia cũng chẳng phải kẻ tầm thường gì, chưởng khống có thể mở ra Sinh Tử Giới, khiến chúng sinh luân hồi, vô cùng khủng bố.
Nó khẽ rung động, trên thân tháp hiện lên vạn vật sinh linh, như Thao Thiết, Kim Ô, Tỳ Hưu… tất cả hóa thành ấn ký vồ giết về phía bóng người mờ ảo kia.
Nó biết, bất luận thân tháp hai tầng này rơi vào tay kẻ nào cũng được, thế nhưng tuyệt đối không thể rơi vào tay cường giả nắm giữ Luân Hồi Bàn, nếu không sẽ rơi vào luân hồi vĩnh viễn không thể khôi phục.
Lúc này, Thao Thiết gầm rít nuốt chửng vạn vật, Kim Ô hoành không tựa nhật quang rạng rỡ… Tiểu Tháp trở nên điên cuồng, đánh bay Hắc Kim Tước, vọt qua Lục Trượng Kim Thân, nhắm thẳng bóng người kia mà công kích.
Ầm!
Nó giáng một đòn lên Luân Hồi Bàn, hai bên va chạm rồi chấn động kịch liệt.
Mà trong hỗn độn chi khí, Kim Ô hí thiên, Thao Thiết gào thét… đối kháng với bóng người cầm Luân Hồi Bàn trong tay kia, nơi đây lập tức sôi trào.
Liễu Thần cũng không khoanh tay đứng nhìn, chỉ là nó bị mấy người khác chặn lại. Một cường giả cưỡi trâu ung dung tiến tới, trên lưng mang một thanh tiên kiếm, tiên khí bao phủ, kinh động thiên địa.
Con trâu chầm chậm tiến tới, trong trận chiến lần trước, hình chiếu của nó ��ã bị chém nát. Mà người ngồi trên lưng lại không có tay, nhưng một luồng khí tức khó lường tỏa ra, vô cùng mạnh mẽ.
Ngoài ra, tam đại chân thân của Bất Lão Thiên Tôn cũng bắt đầu chuyển động, tương đương với ba vị đại cường giả đồng thời xuất thủ đánh về trước. Lần này cũng không nóng lòng phân thắng bại mà chỉ là dây dưa Liễu Thần mà thôi.
Đương nhiên, nơi đây vẫn còn có một uy hiếp cực lớn, đó chính là từng ngọn chuông lớn liên tục hiện ra trên cửu thiên, tất cả đều nhắm về phía Liễu Thần, gần như trấn áp xuống.
Chủ nhân của chiếc chuông này có pháp lực cái thế. Nên biết, trong lần đại kiếp nạn trước, hắn từng đặt bẫy để giết bá chủ Thượng Giới, mục đích là dùng vô thượng bảo huyết để nuôi dưỡng một gốc linh căn.
Hắn chính là người sở hữu linh căn đệ nhất Thượng Giới, chỉ riêng thân phận đó đã đủ nói lên tất cả, hắn tuyệt đối nằm trong hàng ngũ sinh linh cường đại nhất.
Gợn sóng xuất hiện, tiếng chuông lan tỏa, hỗn độn tùy theo, uy thế to lớn bao trùm tĩnh lặng.
Lúc này, Tiểu Tháp đã điên cuồng, uy năng bạo tăng, tựa như một vương giả khống chế chư thiên, mang theo Thao Thiết, Kim Ô… mãnh liệt công kích Luân Hồi Bàn.
Đột nhiên, một tiếng tụng kinh hùng tráng vang lên, Lục Trượng Kim Thân đánh bay Hắc Kim Tước, sau đó cấp tốc lao tới phụ cận, vung tay chộp lấy thân tháp hai tầng kia.
Mấy người khác liền quát lớn, Hắc Kim Tước bay vút lên trời, lao xuống vồ giết giáo chủ Tây Phương giáo. Mà bóng người mông lung cầm Luân Hồi Bàn trong tay cũng xuất thủ, vượt qua Tiểu Tháp, truy kích từ phía sau.
Tiểu Tháp nhìn thấy thân tháp của mình ngay trước mắt, thế nhưng không thể đoạt và dung hợp được, bởi vậy hận ý dâng trào, đánh nát hư không, phóng đến bên cạnh.
Ngoài ra, những người khác cũng hành động, cường giả cưỡi trâu rút kiếm chém tới, chuông lớn trên bầu trời cũng phát ra thần quang chói lọi.
“Ồ?!”
Giáo chủ của Tây Phương giáo kinh ngạc, tòa thân tháp hai tầng kia vậy mà lại thoát khỏi bàn tay của hắn. Âm dương chi khí bên trên tòa tháp tăng mạnh, vô cùng mạnh mẽ. Nếu như không phải Kim Thân của hắn bất hủ, là một trong những pháp thể mạnh mẽ và kiên cố nhất thế gian, thì đã bị chấn nát bàn tay.
Tòa cốt tháp hai tầng kia có linh tính, nhanh chóng lao xuống.
“Trở về!” Tiểu Tháp nghi hoặc, bắt đầu triệu hoán.
Nhưng mà, ý thức thân tháp kia tựa như không tuân theo triệu hoán, nó chấn động mạnh mẽ, ý đồ phá nát hư không, muốn thoát thân.
Keng!
Đột nhiên, Ngũ Hành Sơn bay tới trấn áp xuống, giáng thẳng lên thân tháp hai tầng này.
Cùng lúc đó, những cường giả khác cũng kịp thời ra tay, pháp tắc bắt đầu phóng thích, quét lên thân tòa tháp hòng tiêu diệt ý chí phản kháng của nó để chiếm làm của riêng.
Đạo nhân Âm Dương đã chết, chí bảo này trở thành vật vô chủ, đây chính là thời điểm tốt nhất để thu phục.
Chỉ trong khoảnh khắc có tới sáu đạo quang mang quét trúng trên thân của nó, rốt cuộc ý chí phản kháng bị đánh tan. Dù nó có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể nào chịu đựng nổi nhiều công kích đến vậy.
Tiểu Tháp chẳng hề buồn bã, bởi vì ý chí đó vốn không thuộc về nó. Năm đó sau khi phân giải, nó đã giấu chân linh của mình vào trong thân tháp bốn tầng này, cho nên ý chí kia chắc hẳn do Đạo nhân Âm Dương bồi dưỡng trong tòa tháp này.
“Là lúc này!” Liễu Thần truyền âm. Nó ra tay tương trợ Tiểu Tháp, chân linh của thân tháp hai tầng kia đã bị đánh tan, đây là thời cơ tốt để hai thân tháp hợp nhất.
Nhưng mà, giờ cũng là lúc hỗn loạn nhất, tất cả cường giả đều xuất thủ, ngay cả chuông lớn trên trời cao cũng giáng xuống, có uy thế trấn áp vạn cổ!
Ầm!
Liễu Thần đẩy lùi cường giả bên cạnh, toàn thân phát sáng, từng chùm sáng hiện lên. Đó chính là tam thiên thế giới đang lượn lờ, tiếng tế tự vô tận vang vọng.
Đây chính là những con đường mà nó đã trải qua, đó cũng chính là từng “Đạo” của nó. Tất cả bắt đầu dung hợp, hợp nhất, uy thế đó đủ để chấn động cổ kim!
Chiến y tung bay, Liễu Thần lao tới. Tam thiên thế giới lơ lửng, tựa như tiên quang bất hủ đang bùng cháy, khiến nó nổi bật giữa trời cao, ngạo nghễ trên đỉnh vạn vật.
Sóng gợn mãnh liệt khuếch tán, Liễu Thần tới trung tâm, sau đó chộp lấy thân tháp hai tầng kia.
Nhưng mà, những kẻ còn lại đều là cường giả, như Lục Trượng Kim Thân, chủ nhân của Luân Hồi Bàn… vô cùng khủng bố.
Đương nhiên, uy hiếp to lớn nhất chính là chiếc chuông lớn kia, bởi vì khoảng cách của nó gần nhất. Miệng chuông phát sáng, hút thân tháp hai tầng vào trong.
Bạch y Liễu Thần bay lượn, phong thái tuyệt đại. Nó duỗi một cánh tay đánh tới, có thể thấy được một chưởng ấn trắng sáng bay ra, tựa hồ là một bàn tay thật sự đánh lên thân chuông.
Coong!
Tiếng chuông ngân vang chấn động cửu thiên, khiến cho tất cả mọi người đều loạng choạng không ngừng. Đây không phải là chiếc chuông bình thường, đây chính là chí bảo hoàn hảo không chút tổn hại nào hiện nay, mà lai lịch cũng vô cùng kinh người.
Bàn tay trắng sáng của Liễu Thần đánh tới, toàn bộ đều giáng lên thân chuông. Điều khiến người khác kinh hãi chính là, trên chiếc chuông lớn cổ xưa kia lại xuất hiện từng vết lõm ấn ký, đó chính là dấu tay.
Khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều chấn kinh. Chiếc chuông này vô cùng siêu phàm, không thể nào hủy diệt, thế nhưng giờ lại bị cường giả đánh lõm vào, thật sự quá kinh khủng.
Sự mạnh mẽ của Liễu Thần lại vượt ngoài sức tưởng tượng của mọi người, bọn họ một lần nữa đánh giá!
Thân chuông gặp phải công kích rung lên bần bật không ngừng, sóng gợn khuếch tán. Đấy chính là pháp tắc vô thượng, rất nhiều người ở xung quanh đều rút lui, sợ bị quét trúng.
Coong…
Tiếng chuông vang lên chấn động thế gian, sóng gợn lan đến vực ngoại, một vài tinh thần hóa thành bột mịn, tình cảnh vô cùng kinh người.
May mắn là, bên trên thân chuông tuy xuất hiện vết lõm, thế nhưng rất nhanh chóng khôi phục như ban đầu, tựa như chưa hề bị tác động.
Ầm một tiếng, tiên địa rung chuyển. Một bóng người từ trên trời giáng xuống, một cước đạp lên thân chuông rồi bắt đầu khống chế trấn áp xuống bên dưới, trong nháy mắt hút thân tháp hai tầng vào bên trong.
Bên trên chuông lớn xuất hiện hai chữ. Một trong hai chữ đó cực kỳ rõ ràng, chính là chữ “Không”, không ngừng nổ vang, kinh động vạn cổ.
Mấy người khác rút lui, vô cùng kiêng kỵ chiếc chuông này.
Bạch y Liễu Thần tung bay, phong thái tuyệt đại. Nó bước lên trước, trên đầu lơ lửng một cây thần thụ xanh biếc cao chừng một tấc. Gốc cây này nhanh chóng vươn ra mấy chục cành cây, tiến thẳng vào miệng chuông.
Ầm!
Trong lúc chiếc chuông rung lên liên hồi, Liễu Thần như hổ khẩu đoạt thực, gắng sức kéo thân tháp hai tầng từ bên trong chiếc chuông lớn ra ngoài.
“Dung hợp!”
Sau khi Liễu Thần rút ra thì nhanh chóng đưa cho Tiểu Tháp.
Tiểu Tháp mừng rỡ, hào quang chói lọi chiếu tới, va chạm trên thân tháp hai tầng kia, hỗn độn chi khí mờ mịt lưu chuyển.
“Chờ ta dung hợp xong, xem ai có thể làm khó dễ ta!”
Bản dịch tinh túy này được trân trọng gửi đến quý độc giả, duy nhất tại Truyen.free.